Chapter 38: Anh Đào

Chapter 38: Anh Đào

Dự báo thời tiết nhắc nhở, đêm nay có mưa nhỏ.


Trong chiếc xe màu đen, Thư Dao đang ngồi nghiêng, tựa đầu vào vai Lương Diễn.


Lương Diễn có dáng người rất đẹp, đặc biệt thích hợp để mặc áo sơ-mi. Thư Dao gối lên cơ bắp ấm áp của anh, ngửi thấy mùi thơm nhàn nhạt nhưng dễ chịu trên người anh.


Thư Dao rất khó có thể dùng lời nói để diễn tả trạng thái hiện tại của mình.


Giống như say, nhưng cũng có vẻ như không say.


Ở một mức độ nào đó, Thư Dao bây giờ gần giống với trạng thái của người bình thường khi say rượu.


Chỉ cần một chút rượu thôi cũng có thể khiến làn da trắng nõn sạch sẽ của cô dần dần trở thành màu hồng nhạt xinh xắn.


Giống như bông hoa đào mới chớm nở vào đầu mùa xuân.


“Không nói lời nào, anh sẽ coi như là em đồng ý.” Ngón tay của Lương Diễn nhẹ nhàng điểm một cái lên ấn đường của Thư Dao, màu mắt xám tối đi: “Mấy hôm nay anh đã quá dung túng em rồi, nên phạt.”


Cà vạt trên cổ tay cũng không được thắt thành nơ con bướm, nền màu xám khiến da thịt ở cổ tay càng trắng hơn.


Khi Lương Diễn vừa mới buộc lên, anh đã mất đi vẻ bình tĩnh lúc trước.


Thư Dao nhận ra anh không vui nhưng cái đầu nhỏ trì độn khiến cô không thể nào suy nghĩ được, cô không thể hiểu nổi tại sao anh lại muốn làm như vậy.


“Lần trước em đã nợ một lần, lần này em lại phạm sai lầm, tội càng thêm tội, nên phạt nặng.” Lương Diễn rũ mắt xuống nhìn cô: “Trước hái sau ăn.”


Thư Dao thử chạm vào góc áo của anh nhưng lại bị Lương Diễn đè tay lại.


Anh không cho phép cô chạm vào.


Lúc này, chuông điện thoại di động vang lên không hề đúng lúc.


Lương Diễn nhìn Thư Dao: “Lấy ra.”


Điện thoại ở trong quần của anh, bây giờ hai tay của Thư Dao ở cùng một chỗ nên không tiện cho lắm, lúc cô thò tay vào túi cũng rất cẩn thận,chỉ sợ chạm vào thứ gì đó không nên chạm vào.


May là không có, Thư Dao cầm điện thoại một cách khó khăn, giơ nó lên trước mặt anh.


“Nghe đi.”


Lương Diễn đã ra lệnh như thế đó.


Thư Dao không thể không bấm nút trả lời, cũng may Lương Diễn thấy cô cầm rất khó khăn thì thở dài một tiếng, anh cầm lấy điện thoại từ trong tay cô, một tay vẫn ôm cô như trước.


“Lương tiên sinh,” Là ông Tô gọi điện thoại tới, giọng nói của ông ta mang theo vài phần mệt mỏi tới kiệt sức: “Việc liên quan tới Oản Diễm, ngài có thể cho tôi thêm một chút thời gian để cân nhắc không?”


“Đêm dài lắm mộng,” Lương Diễn nói nhỏ một cách lãnh đạm: “Đề nghị ông Tô nên quyết định sớm đi.”


Thường ngày Lương Diễn đối xử với mọi người ôn hòa, lịch sự, hiếm khi kiêu căng, đây cũng là một trong những lý do khiến anh được ca ngợi và yêu mến, chỉ có những người đã từng nếm trải thủ đoạn cứng rắn của anh thì mới biết, người này lạnh lùng từ tận xương tủy, không hề có một chút tình người nào.


Khi anh nói lời này, Thư Dao cố chịu đựng, không phát ra bất kì âm thanh nào.


Thật ra cổ tay bị trói bằng cà vạt thì không thoải mái lắm, vừa rồi Lương Diễn dùng lực hơi mạnh, không thể khống chế tốt, có hơi đau.


Thư Dao cố gắng xoay cổ tay mình.


Cô cúi đầu nhìn một chút, trong xe bị bịt kín, hai tay đều bị trói cực kì chặt chẽ, căn bản không có cách nào để cởi ra.


Lương Diễn nhìn sang, nhạy bén nhận ra những động tác nhỏ của cô.


Anh đè tay của cô xuống, đồng thời cúp điện thoại, anh nói: “Không nghe lời.”


Ba chữ được nói rất nhẹ, ngay sau đó, cô bị Lương Diễn ôm vào lòng, khuôn mặt nhỏ chôn trong lồ ng ngực của anh, Lương Diễn cúi đầu, mang theo ý trừng phạt, cắn một cái vào cổ cô.


Đùng.


Thư Dao cảm giác trong đầu mình như có pháo hoa nổ tung.


Lương Diễn không dùng nhiều sức, thậm chí có thể nói là không dùng một chút sức nào, nhưng làn da sau tai, gáy của Thư Dao không thể chịu được một chút xíu k1ch thích. Cô định co rụt cổ lại, thu mình lại để tránh né sự gần gũi khó hiểu này.


Lương Diễn ấn vào vai cô, hỏi một cách bình tĩnh: “Em muốn trốn đi đâu?”


Thư Dao nhỏ giọng nói: “Đau quá.”


Thật ra cũng không đau, đó là một loại cảm giác khác mà cô chưa bao giờ trải qua, khiến cô cảm thấy bất an.


Từ chỗ bị cắn, cảm giác đó chạy dọc theo dây thần kinh truyền tới mỗi một chỗ, ngay cả xương sống lưng cũng tê dại.


Ngón tay của Lương Diễn từ từ lướt qua vị trí vừa cắn, để lại vết cắn nhàn nhạt trên da thịt trắng nõn.


Anh nói: “Bây giờ ngoan một chút đi, đợi lát nữa mới có thể bớt đau khổ một chút.”


Thư Dao sắp bị giọng điệu của anh lúc này dọa cho sợ tới mức co tròn lại: “… Em không thích ăn đau khổ.”


Đang nói chuyện, Lương Diễn cười một tiếng, dìu cô ngồi dậy: “Bây giờ em không ăn một chút đau khổ thì sao có thể nhớ lâu được?”


Xe chạy êm ru trên đường, Thư Dao đã nhiều lần nghi ngờ rằng Lương Diễn đang muốn làm chuyện xấu gì đó nhưng anh không có, chỉ để Thư Dao ngồi trên đùi anh.


Mùi hương dễ chịu mát lạnh quanh quẩn trong mũi cô, hai má dính vào trên áo sơ-mi có chất liệu hoàn hảo, Lương Diễn cúi đầu, kiên nhẫn hôn cô.


Dịu dàng hơn bao giờ hết, ít nhất là trong trí nhớ của Thư Dao, đây là lần đầu tiên Lương Diễn hôn cô một cách ôn hòa dịu dàng như vậy.


Mặc dù Thư Dao rất thích sự dịu dàng của một người đàn ông mạnh mẽ, nhưng có một điều không thể phủ nhận, cô bằng lòng khuất phục dưới sự dịu dàng vào giờ phút này của Lương Diễn.


Lương Diễn đưa tay đè len trên bụng mềm mại của cô, nhẹ nhàng ấn xuống, nhẹ giọng nói nhỏ, mang theo ý đồ không rõ: “Bây giờ có đau không?”


Thư Dao không hiểu ý: “Không đau.”


Chuông điện thoại lại vang lên một lần nữa, lần này, Lương Diễn không cố ý trêu chọc Thư Dao, anh dùng một tay ôm cô, một tay nhận điện thoại.


Cuộc trò chuyện lần này liên quan tới việc tuyển chọn ban hội đồng quản trị sắp tới, Đặng Giới đã tập hợp được một số cổ đông, nhưng vẫn thiếu một số người ủng hộ.


Đối phương báo cáo nghiêm túc, giọng nói rõ ràng, thỉnh thoảng có thể nghe thấy tiếng lật giấy.


Lương Diễn kiên nhẫn lắng nghe, thỉnh thoảng đáp lại vài câu.


Thư Dao không dám phát ra tiếng động, chỉ sợ người bên kia sẽ nghe thấy điều gì khác thường.


Sự xấu hổ dữ dội khiến cô run rẩy trong ngực Lương Diễn, cô không dám phát ra một chút động tĩnh nào.


Hai tay của Lương Diễn không nhanh không chậm, có chút quá trớn nhưng lại chưa từng chân chính chạm vào những nơi không nên chạm vào.


Cô ngứa không chịu được, nhưng tay cũng không tiện, không thể nào gãi được, càng thêm khó chịu.


Thư Dao cũng không biết rột cuộc anh nói hái quả anh đào là có ý nghĩa sâu xa gì nhưng lúc này, cô đã bắt đầu cảm giác được vài phần của sự trừng phạt.


Cô không khỏi quay đầu lại, nhìn những hạt mưa trên cửa kính xe.


Cơ thể cô lúc này đã được bao phủ bởi hơi thở của Lương Diễn.


Mà Lương Diễn vẫn trong trạng thái áo sơ-mi, quần tây gọn gàng chỉnh tề, chỉ thiếu duy nhất một cái cà vạt mà thôi. Cho tới bây giờ, anh vẫn nói chuyện điện thoại không nhanh không chậm, đưa ra thông báo cuối cùng cho người ở đầu dây bên kia.


Giọng nói đoan chính nghiêm túc, không thể nghe ra bất kì một chút khác thường nào.


Dường như người đang vuốt v e xương sống run rẩy của cô không phải là anh vậy.


Đường đi rất dài, thật vất vả mới về đến nhà, cho đến khi xuống xe, Lương Diễn cũng không tháo cà vạt.


Thư Dao không dám nhìn gương mặt của người lái xe, mặc dù cô không làm gì quá đáng ở phía sau nhưng cô cảm giác rằng chắc hẳn trong đầu tài xế đang có một chiếc tàu lượn siêu tốc chạy loạn.


Lương Diễn ôm Thư Dao, đi thẳng về phòng ngủ của mình.


Giống như con người của Lương Diễn, trong phòng anh cũng không có quá nhiều đồ trang trí, rất đơn giản.


Thứ duy nhất treo trên tường là một bức tranh nhìn có vẻ theo trường phái trừu tượng, có chút nguệch ngoạc, Thư Dao vừa mới nhìn, Lương Diễn đã che mắt cô lại, không cho phép cô nhìn nữa.


Bộ chăn ga gối đệm màu xanh nước biển đậm, Thư Dao cuộn mình trên chiếc nệm êm ái, mở to mắt nhìn Lương Diễn đi vào phòng tắm.


Một lúc sau, anh rửa sạch hai tay, cầm khăn ướt, đặt ở cạnh giường.


Thư Dao nhận thấy nguy hiểm đang đến gần, cô muốn lùi lại; nhưng động tác của Lương Diễn còn nhanh hơn cô một bước, không hề tốn chút sức nào đã cầm chiếc cà vạt trên cổ tay cô, dễ dàng trói vào khúc gỗ chạm khắc hoa trên đầu giường.


Cánh tay mảnh khảnh bị ép buộc phải giơ lên ​​cao, vượt qua đỉnh đầu, chỉ còn sót lại đôi chân là có thể nhúc nhích cũng bị áp bức rồi.


Hoàn toàn bị áp bức.


Lương Diễn cởi hai cúc áo đầu tiên của áo sơ-mi.


Thư Dao có chút bối rối, cũng không cảm thấy sợ hãi, cho dù không thể động đậy sẽ khiến người ta cảm thấy không an toàn


Nhưng Lương Diễn vừa vặn chính là cảm giác an toàn của cô.


Lương Diễn cúi người, vuốt v e gương mặt cô, bao gồm cả vết thương nhỏ bị gai hoa hồng cào vào lần trước.


Nó đã khôi phục khá tốt, chỉ còn lại những dấu vết nhỏ xíu, mờ mờ.


Giọng nói của anh trầm thấp và khàn khàn: “Dao Dao, nghĩ một từ đi.”


Thư Dao không hiểu mục đích của Lương Diễn, cô mở miệng một cách đắn đo: “Cái gì cũng được à?”


“Cái gì cũng được.”


Lúc này, đầu óc Thư Dao trống rỗng, thực sự không thể nghĩ ra bất kỳ điều tốt đẹp nào. Ánh mắt cô nhìn qua bả vai của Lương Diễn, cô nhìn thấy một chậu hoa không biết tên trên chiếc bàn nhỏ phía sau lưng Lương Diễn.


Bụng của cô kêu lục bục một tiếng.


Vừa rồi cô chỉ ăn hoa quả và đồ ăn vặt, một mớ lớn linh tinh hỗn độn, về cơ bản bây giờ đã tiêu hóa hết không còn một mảnh.


Thư Dao nói: “Bánh su kem có được không?”


“Được.” Lương Diễn cười, hôn nhẹ một cái vào má cô.


Trong giai đoạn trước khi vồ mồi, anh vui vẻ cho cô đầy đủ dịu dàng trước để cô buông bỏ cảnh giác: “Chỉ cần em cảm thấy không thoải mái thì cứ nói ra đi, anh sẽ lập tức dừng lại.”


Thư Dao mơ hồ cảm giác có chỗ nào đó không đúng lắm, với tinh thần tò mò đó của mình thì cố gắng hỏi đến tận cùng, cô dò hỏi: “Chuyện không thoải mái đó bao gồm những tình huống gì?”


“Đau đớn khó có thể chịu đựng, hoặc là em sẽ cảm thấy khó thở,” Lương Diễn kiên nhẫn giải thích cho cô, “Ngoại trừ cái đó thì những thứ khó có thể chịu đựng còn lại đều không đáng là gì.”


Thư Dao cảm thấy mụ mị đầu óc, ngoại trừ hai chuyện đó ra thì còn có cái gì khó có thể chịu đựng hơn nữa. Nhưng cô biết lúc này Lương Diễn đang nổi giận nên không hỏi nhiều, ngoan ngoãn lên tiếng.


Lương Diễn cúi đầu, kề sát vào bên tai cô, giọng trầm thấp: “Bánh su kem, em phải nhớ thật rõ cái từ này, nếu không cho dù em có khóc lóc thế nào anh cũng không ngừng lại đâu.”


Anh hôn lên phần cổ ngọc ngà của Thư Dao, để lại từng dấu vết mờ nhạt trên đó: “Gọi một tiếng ‘anh zai’ nào, để ‘anh zai’ bắt đầu dạy dỗ em.”


Hạt mưa như chuỗi hạt cứ rơi mãi không dứt, không ngừng nhỏ giọt xuống những tán cây dày rộng bên ngoài cửa sổ. Sau mùa hoa nở, chỉ còn lại màu lá xanh ngắt cùng với thân cây vững chãi.


Mới sáng sớm hôm nay, Thư Thiển Thiển lấy lý do thất tình cần phải giải sầu nên vừa mới lên chuyến bay ra nước ngoài. Thư Minh Quân còn đang muốn thẩm vấn cô ấy nhưng phải bỏ cuộc, đành phải hỏi Thư Thế Minh trước.


Buổi chiều, Thư Minh Quân vừa mới nhận được tin tức của Lương Diễn. Lúc trước có khi mấy ngày liên tục Thư Minh Quân không nhận được tin nhắn của Thư Dao, gọi điện qua thì tắt máy nên mới cảm thấy không ổn.


Cô phát hiện ra kể từ sau khi em gái mình mất tích, cô lần theo định vị điện thoại của em gái mới tìm đến một cửa hàng điện thoại sang tay. Thư Minh Quân trả một số tiền thì ông chủ ở đó mới lén nói cho cô biết cái điện thoại này là do tên ăn trộm trộm được rồi bán lại cho ông ta.


Vừa lúc đó đoạn video về cảnh thân mật của Thư Dao và Lương Diễn bị tung ra, Thư Minh Quân vừa liếc mắt đã nhận ra đó là em gái mình, trực tiếp đến thẳng chỗ của Lương Diễn để đòi người, nên không rảnh tiếp tục truy cứu chuyện cái điện thoại nữa.


Cho đến mấy hôm trước Lương Diễn cho người đi điều tra về cái điện thoại, cũng không biết đã dùng phương pháp gì mà lại tra ra được thời điểm ba năm trước lúc tên trộm theo dõi để trộm cái điện thoại đó.


Biểu hiện theo dõi rõ ràng như vậy, cái điện thoại đó đúng là lén lút trộm ra từ trên người Thư Thiển Thiển.


Hai tuần trước khi Lương Diễn nhặt được Thư Dao thì Tô Oản Diễm đã trốn ra từ bệnh viện tâm thần, Thư Thiển Thiển lấy được điện thoại của Thư Dao thì dùng cách nói của cô để tiếp tục trả lời tin nhắn của Thư Minh Quân.


Thư Minh Quân lại không biết thời gian đó xảy ra chuyện gì nhưng cô yêu cầu phải hỏi cho rõ ràng rốt cuộc ba của Thư Thiển Thiển có phải là ba ruột của cô hay không.


Đây cũng là chuyện mà Lương Diễn yêu cầu cô phải làm rõ.


Thư Minh Quân ngồi cùng Thư Thế Minh, tay đè lại đùi, cô nhìn ba ruột của mình, hỏi thẳng: “Thư Thiển Thiến có phải em gái ruột của con hay không?”


Thư Thiển Thiển và Thư Dao nói ra chính là hai người con được nhận nuôi cùng lúc, lúc trước mẹ của Thư Thiển Thiển chết ở trong nhà của Thư Dao, để lại một người con gái, cũng chính là Thư Thiển Thiển, không nơi nương tựa, Thư Thế Minh nhận cô làm con gái rồi đem về nhà nuôi.


Quý Nam Thư và Thư Thế Minh xem như là liên hôn, tuy tình cảm giữa hai bên không thể nói tốt như thế nào nhưng cũng không xấu, nhưng từ sau khi Thư Thiển Thiển vào nhà thì quan hệ của hai người họ lập tức trở nên vô cùng vi diệu.


Thư Minh Quân cũng từng oán hận ba mình ngoại tình nhưng khi đó tuổi tác của Thư Dao và Thư Thiển Thiển xấp xỉ nhau, ông vậy mà đã che giấu mẹ của cô nhiều năm như vậy. Nhưng qua chuyện lần này của Thư Dao, khi tìm hiểu nguồn gốc thì Thư Minh Quân phát hiện ra một điểm bất đồng.


Thư Thế Minh và mẹ của Thư Thiển Thiển quen nhau là do một chầu rượu, sau đó mới phát sinh quan hệ, mẹ của Thư Thiển Thiển có thai rồi nói với Thư Thế Minh; Thư Thế Minh đồng ý bỏ tiền cho bà ta đi phá thai cũng không chấp nhận tiến thêm một bước quan hệ, trong cơn tức giận nên tìm được ông Thư.


Ngày đó, trong cơn tức giận, Tô Oản Diễm đã mang theo súng.


Thư Thế Minh ngồi dưới ánh đèn, nhìn con gái đang chất vấn mình như vậy, ông khom người lại, một hồi lâu mới nói: “Không phải.”


Thư Minh Quân cảm giác như có ai đó nắm chặt lấy cổ họng của mình.


“Chuyện năm đó con đã biết cả rồi,” Thư Thế Minh chậm rãi nói, “Mẹ của con bé chết trong nhà của chúng ta, ba rất có lỗi với bà ấy. Huống hồ lúc đó Thư Thiển Thiển cũng xấp xỉ tuổi của Thư Dao, còn không còn ai thân thích nữa.”


Móng tay của Thư Minh Quân găm sâu vào trong lòng bàn tay, “Mẹ con có biết không?”


“Biết,” Thư Thế Minh nói, “Mẹ con đồng ý.”


Hoàn toàn trùng khớp với phán đoán của cô và Lương Diễn.


Rốt cuộc Thư Minh Quân cũng hiểu ra, lý do tại sao Thư Thế Minh rõ ràng không thích Thư Thiển Thiển nhưng lại không trách cứ gì mấy. Thì ra chỉ xuất phát từ nỗi áy náy với mẹ của cô ta.


Thư Thế Minh không mấy quan tâm đ ến chuyện gia đình nên rất ít khi để tâm đ ến chuyện giáo dục con cái, càng không trò chuyện tâm tình cùng với con mình.


Trong ấn tượng của Thư Minh Quân, ba của cô giống như một cỗ máy vô tình chỉ chăm kiếm tiền, cho các cô điều kiện dồi dào để phát triển nhưng sẽ không cho các cô quá nhiều sự quan tâm.


Lúc trước cho dù là chuyện Thư Dao xuất hiện vấn đề tâm lý, cũng chỉ có Thư Minh Quân bầu bạn trò chuyện cùng cô. Ngược lại, Thư Thế Minh không chút bận tâm nào về chuyện đó, ông cho rằng đó chỉ là vấn đề tâm lý tuổi dậy thì, chờ sau khi trưởng thành là xong.


Thư Minh Quân cảm thấy may mắn là cô không phải là một người chỉ biết chăm chăm nghe theo lời ba mình, cô nhìn Thư Thế Minh, hỏi: “Ba à, nếu như Thiển Thiển bắt tay với Tô Oản Diễm hãm hại Dao Dao, thì ba sẽ làm sao?”


Thư Thế Minh ngạc nhiên nhìn Thư Minh Quân, ông không hiểu được ý của cô là gì: “Cái gì?”


“Bây giờ ba lập tức gọi điện cho Thư Thiển Thiển trở về đi, đóng băng luôn thẻ ngân hàng của nó,” Thư Minh Quân nắm chặt hai bàn tay, hạ thấp giọng nói, “Anh Lương có việc muốn gặp nó.”


Cô hơi ngẩng mặt lên, giống như đang nhìn ra phía cửa sổ sau lưng Thư Thế Minh, bóng đêm đã hoàn toàn buông xuống, gió lay xào xạc, e là đêm nay sắp có bão.


Bên kia, mưa không ngừng rơi, gió lướt qua nhánh liễu. Dưới những tán cây xanh biết là những chùm cherry đỏ mọng, dường như là vừa mới rơi rụng xuống, thấm đẫm nước mưa. Chim chóc đậu lại trên tán cây, khẽ đập cánh như muốn lén lấy cho mình một quả cherry căng đỏ. Mỏ chim mổ vào làm chùm cherry rung rinh, móng chân chim lại bám chặt vào nhánh cây phía trên làm chấn động đến những giọt nước mưa đọng trên đó, không ngừng rơi xuống, thấm ướt lông chim.


Dự báo thời tiết hôm nay đã lầm, nguyên bản gió nhẹ mưa phùn đã chuyển thành mưa rền gió dữ, giữa không trung giăng đầy mây xám đã xẹt ngang một tia chớp sáng lóa, ầm ầm ù ù tiếng sấm rền không dứt.


Chim chóc nghe được bên trong phòng truyền ra tiếng cầu xin rất khẽ, giọng của cô gái rất mông lung, còn theo tiếng khóc nức nở, người đàn ông không ngừng dao động, sẵn giọng hỏi cô: “Sau này còn dám đi đêm không về nữa không?”


Cô gái nhỏ giọng trả lời, còn gọi một tiếng anh trai.


Nói cô cũng không dám nói nữa.


Lũ chim vô ý vô tứ nghe lén chuyện trong nhà người ta, vẫn mổ quả cherry như cũ.


Cherry vừa chín không bao lâu, vừa ngọt vừa thơm, căng mọng nước, cắn vào một cái thì nước đã tràn ra. Nửa giờ sau, chim chóc mới vừa lòng mà bay đi.


Trong phòng, Thư Dao dựa vào thành bồn tắm, dường như không ngồi nổi, hai tay cô ôm đầu gối, để mặc cho Lương Diễn gội đầu cho cô.


Áo sơ mi và quần âu của Lương Diễn vẫn còn mặc ngay ngắn trên người, chỉ có tay áo sơ mi được xắn lên lộ ra đường cong cơ bắp săn chắc trên cánh tay.


Rõ ràng là một vẻ ngoài nghiêm cẩn nên đến văn phòng làm việc nhưng bây giờ lại đang dịu dàng tắm rửa cho Thư Dao.


Phần cơ bắp căng cứng của Thư Dao đã được thả lỏng, vết đỏ trên cổ tay lờ mờ thấy được, nhưng cũng không đau.


Nút thắt cà vạt rất điêu luyện, vừa đủ cho cổ tay của cô cử động, chỉ có điều trong quá trình đó Thư Dao đúng là khó có thể chịu đựng được, giãy giụa vào cái mới để lại dấu vết.


Chỗ bị cột trên cổ tay có chút ngứa, cô không chịu được nên đưa tay gãi gãi, lại bị Lương Diễn nắm lại: “Đừng gãi.”


Mới vừa bị dạy dỗ xong, Thư Dao nhanh chóng ngoan ngoãn lại, nhúc nhích cũng không dám.


Lương Diễn vấy nước rửa sạch bọt xà phòng trên cổ tay cô. Nhìn kỹ lại rồi thổi thổi.


“Đừng đụng vào, ngủ một giấc thì ngày mai sẽ hết thôi,” Lương Diễn nói, “Lần sau đừng có lộn xộn nữa thì sẽ không đỏ.”


“... Lần sau?”


Anh còn muốn có lần sau?


Chất rượu trong người Thư Dao còn chưa tan hết, gương mặt đỏ lên, cụp mắt nhìn thấy trên mặt nước toàn là bọt xà phòng, khẽ khàng nói.


Cô ngượng ngùng nói chuyện với Lương Diễn, mà Lương Diễn lại như rất vui lòng làm việc này cho cô, anh kiên nhẫn dùng dầu gội tạo bọt rồi xoa lên tóc cô, lòng bàn tay mềm nhẹ mát xa da đầu.


Độ ấm từ ngón tay anh không ngừng xoa bóp trên da đầu cô, cuối cùng Thư Dao cũng hiểu được cảm giác của con mèo khi được vuốt lông, không nhịn được mà hừ một tiếng.


Lương Diễn lập tức dừng lại, hỏi: “Làm đau em sao?”


Thư Dao lắc đầu: “Không có.”


Thật ra cô có thể cảm nhận được Lương Diễn đang kiểm soát lực tay của mình, bất kể là gội đầu cho cô hay là vừa nãy. Giống như một con dã thú hung hãn thu vuốt lại.


Nhưng Thư Dao cũng phát hiện dưới sự đùa bỡn đó của con thú thì cảm giác của cô đã bị k1ch thích không nhanh không chậm, rất nhiều lần khát cầu đều bị dụ dỗ thành nói những lời vô cùng khó có thể mở miệng, mới có thể thỏa mãn được.


Giống như việc sư tử vờn con mồi, cần phải vờn cho đã rồi mới bắt đầu vào bữa tiệc thịnh soạn.


Tuy rằng Thư Dao từng nhìn thấy heo chạy, nhưng việc xem và nói lại là hai chuyện khác nhau, càng nghĩ tới thì càng đỏ mặt, thậm chí cô còn vùi mặt vào thành bồn tắm, tránh để Lương Diễn nhìn thấy.


Nhưng cô lại bị tay anh kéo lại, tránh cho cô ụp mặt xuống bồn tắm đầy xà phòng: “Em làm gì vậy?’


Thư Dao không nói chuyện, gương mặt đỏ bừng. Tóc đã được anh tỉ mỉ gội qua một lần, không bỏ sót bất cứ điểm nào, bao gồm cả vành tai của cô.


Lương Diễn nắm lấy vòi hoa sen, điều chỉnh nhiệt độ thích hợp rồi vừa xả nước vừa mát xa cho cô.


Anh nhìn thấy Thư Dao đỏ rần từ vành tai đến cổ, vươn tay xoa thử lên chỗ bị đỏ, mắt thường có thể nhìn thấy được càng đỏ hơn.


Anh xoa đuôi tóc ướt nhẹp của cô, những sợi tóc mềm mại luồn qua kẽ tay anh, hỏi: “Không thoải mái?”


Lâu sau, mới nghe được Thư Dao rầu rĩ một tiếng: “Không phải.”


Dừng lại một chút, cô nói tiếp: “Em cảm thấy lời anh nói nhưng lại không có thực chút nào, rõ ràng đã nói là chỉ cần em nói từ ‘Bánh su kem’ thì anh sẽ dừng.”


Lương Diễn cười, ngắt lời cô: “Em xác định lúc đó là đau?”


Thư Dao bị một câu của anh làm cho nghẹn lời, hồi sau mới hung hăng trả lời lại: “Em chính là chưa quen đó, anh, sao anh lại …” Cô tìm không ra từ để hình dung Lương Diễn, hừ một tiếng, “Ác liệt.”


“Ừ,” Lương Diễn thừa nhận, “Là anh ác liệt.”


Thật ra Thư Dao có chút mệt mỏi, nhiều lần mất một lượng lớn nước như vậy làm cô không còn năng lượng để tiếp tục đôi co với Lương Diễn.


Cô ngáp một cái, cụp mi mắt xuống.


Chờ khi Lương Diễn rửa sạch sẽ những bộ phận khác thì Thư Dao đã không còn sức chống cự, cô chỉ có thể nghi hoặc, kề sát bên tai Lương Diễn, tò mò hỏi: “Sao anh có thể nhịn được cái đó vậy?”


Cô nói trong mịt mờ.


Đôi mắt vì không kiềm được nước mắt nên ửng hồng, cô đã mệt mỏi, nhưng vẫn cố gắng giữ chút tỉnh táo.


Bị anh khi dễ đúng là đáng thương mà.


Lương Diễn vóc nước lên rửa sạch bọt xà phòng dính bên hông của cô, ôn hòa trả lời: “Còn chưa tới lúc.”


Thư Dao cũng không thể hiểu được. Không khí mới vừa nãy vô cùng ướt át, nếu như Lương Diễn làm tiếp đến bước kia thì cô cũng không có tâm lý bài xích quá lớn, giống như táo đỏ chín mọng sẽ lên men rượu làm say lòng người.


Đây cũng là chuyện nước chảy thành sông, một chuyện hết sức tự nhiên.


Nhưng Lương Diễn lại không như vậy.


Cánh tay của Thư Dao vắt lên thành bồn tắm, Lương Diễn kêu cô nhấc chân lên, xả nước, lại thay nước mới vào tiếp tục nhâm.


Anh hiểu hết những thói quen nhỏ của Thư Dao, bao gồm việc cô thích ngâm mình trong nước.


Thời gian ba tháng đã đủ để Lương Diễn hiểu được điều gì có thể làm cho Thư Dao sung sướng.


Cũng không biết Thư Dao lấy lá gan từ đâu ra mà cô bỗng nhiên vươn tay, ôm lấy cổ anh, hít một hơi sâu rồi hôn lên má anh.


Lại nhanh chóng buông ra, cuộn người trong góc, nhìn anh cười.


Lương Diễn ngơ ngẩn.


Áo sơ mi của anh bị Thư Dao cố ý trét bọt xà phòng lên, bọt nước thấm ra áo, ẩm ướt dính vào người anh.


Mùi hương ngọt ngào của thiếu nữ còn quẩn quanh trên ngón tay nhưng người thì đã trốn đâu mất.


Giống như một người cá trốn thoát từ trong tay anh, trốn đến một nơi khác tự do tự tại.

Buổi tối, Thư Dao ngủ trên giường của Lương Diễn một cách rất tự nhiên, vừa rồi thân mật đã tiêu hao rất nhiều thể lực của cô, Thư Dao cuộn mình trong lồ ng ngực anh, nhanh chóng ngủ thiếp đi.


Chỉ là trong mơ cũng là tình huống vừa rồi, trong mơ, Thư Dao thấy rõ trên gương mặt lạnh nhạt tự kiềm chế của Lương Diễn từ trước đến nay hiện ra ham muốn, ngón tay bị làn váy che lại, hô hấp của anh rối loạn, hơi thở nóng rực. Sau đó, Lương Diễn bóp eo cô, không cho cô động đậy, cúi người nhấm nháp cô.


Thư Dao chưa bao giờ tưởng tượng được Lương Diễn sẽ làm chuyện như vậy, càng không nghĩ tới, Lương Diễn sẽ dùng chuyện này để trừng phạt cô.


Trừng phạt quả thật chính là trường phạt, trong nhiều lần tạm dừng ở giữa chừng, Lương Diễn đã hỏi đi hỏi lại cô.


“Tại sao lại để Tần Dương chạm vào người?”


“Tại sao lại nói dối anh rằng em đang làm bài tập?”


“Sau này còn dám không về ngủ buổi tối nữa không?”


Vân vân, tất cả đều là những câu hỏi này.


Thư Dao bị trêu chọc đến mức rơi nước mắt, cô nũng nịu cầu xin tha thứ, thậm chí còn kêu lên những từ lung ta lung tung như bánh su kem, trứng chiên, mì sợi tới vài lần


Lương Diễn vẫn thờ ơ. Chỉ khi cô trả lời câu hỏi một cách ngoan ngoãn, hơn nữa làm theo yêu cầu của anh, khi ngọt ngào gọi anh trai hay khi chủ động cầu xin anh, anh mới bằng lòng tiếp tục.


Cô nào đâu đã được nếm thử loại cảm giác này, lại còn rất nhiều lần. Cho dù lúc này đã ngủ nhưng vẫn chưa đủ an ổn, cái đầu nhỏ đang được sấy tóc gục mấy lần lên ngực anh, cuối cùng cũng tìm được vị trí thoải mái, sau đó cô mới yên tĩnh lại.


Lúc này cánh tay của Lương Diễn đã trở thành gối đầu của cô, một cái tay kia nhẹ nhàng vỗ lưng cô.


Đầu giường chỉ có một cái đèn ngủ, ánh sáng lờ mờ.


Thư Dao sợ tối.


Đặc biệt là khi thức giấc giữa đêm khuya vì gặp ác mộng, nếu không có ánh đèn, cô sẽ không tự chủ được mà khóc rất lâu vì sợ hãi.


Nhưng nếu bật đèn sáng thì cô lại không ngủ ngon, nhất định phải là loại ánh sáng dịu nhẹ, mới có thể yên tâm ngủ được.


Trước kia, khi chuyển đến đây, Lương Diễn vẫn làm theo thói quen sinh hoạt lúc đầu của cô, lắp một chiếc đèn ngủ nhỏ ở bên cạnh giường.


Cho dù lúc đó Lương Diễn cũng khó xác định được, liệu cô có quay lại hay không.


Lương Diễn cong ngón tay lên, nhẹ nhàng vuốt v e gương mặt mềm mại của cô, nhìn lông mi của cô run rẩy, nhẹ nhàng thở dài.


Đêm nay chơi hơi quá rồi.


Cô không thể chịu nổi nhiều lần như vậy.


Lương Diễn thừa nhận vừa rồi anh rất không lý trí, anh bị k1ch thích bởi cử chỉ thân mật của Tần Dương với cô.


Khi Lương Diễn thường ngủ cùng cô mỗi đêm, d*c vọng độc chiếm của anh với cô càng ngày càng tăng lên. Anh nghĩ rằng Thư Dao sẽ sợ, nhưng lúc đó, cô lại thích thú.


Thư Dao không muốn gặp những người khác, chỉ chịu gần gũi với anh. Theo một nghĩa nào đó, Lương Diễn thực sự đã chiếm hữu cô một cách triệt để.


Lương Diễn biết loại tâm lý này hơi bị “bệnh”, mà sự ỷ lại của Thư Dao vào khoảng thời gian đó càng làm loại bệnh này trở nên trầm trọng hơn.


Anh thậm chí sẽ ghen tị với từng giọt nước rơi trên người cô, hay con chim có thể cướp đi sự chú ý của cô.


Thư Dao lại rúc rúc vào trong ngực anh, hừ nhẹ một tiếng nho nhỏ.


Lương Diễn cúi đầu, cởi cúc áo ngủ của mình, nhỏ giọng gọi tên cô.


“Tiểu Anh Đào.”


Anh không muốn lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn, muốn đợi sau khi cô thật sự chấp nhận mình rồi mới dịu dàng chiếm hữu cô một cách triệt để.


Thư Dao không biết, cô ngủ rất ngon, nhưng trong mơ, cô cảm giác được có người đang hôn mình, giọng nói trầm thấp khàn khàn lại đầy nhẫn nhịn.


Thân thể mà cô dựa vào đang rung động, cơ bắp căng cứng, một lúc lâu sau mới yên tĩnh lại.


Khi thức dậy vào ngày hôm sau, Thư Dao đã mất gần mười phút để từ từ nhớ lại hết những việc đêm qua.


Cô hoàn toàn tỉnh táo vì bị kinh hãi.


Thư Dao rửa mặt mấy lần, lăn lộn vài vòng trên giường, nhưng vẫn không thể bình tĩnh được.


Một tờ giấy viết tay của Lương Diễn được đặt trên bàn.


“Anh đang ở công ty, bữa sáng ở bên cạnh.”


—— Câu nói này tương tự như “Tôi đang ở trên giường và cơm trong nồi”.


—— Thật may, điều anh ấy để lại không phải là “Tôi đang ở trên giường của người khác, cơm ở trong nồi bên cạnh”.


Thư Dao suy nghĩ lung tung, cô cảm thấy đau đầu.


Không thể tin được, cô suýt chút nữa đã ngủ với Lương Diễn.


Ôi, cũng không biết Lương Diễn có lý trí từ đâu tới, đã đến loại tình huống kia mà anh còn nhịn được.


Thư Dao có thể thấy rõ ràng chỗ đó phồng lên tới mức sắp nổ tung rồi.


Cô cầm điện thoại lên, muốn gửi một tin nhắn cho Lương Diễn. Cô đã nhắn tin rất dài rồi, nhưng lại không nhịn được mà xóa hết đi.


Sau khi thong thả ăn sáng xong,Thư Dao trở lại trường học, trước tiên đi đến cửa hàng máy tính để lấy máy tính xách tay về.


Tạm thời để nó ở chỗ Ngải Lam.


Ngải Lam sống trong ký túc xá, cuối tuần này đã hẹn kĩ sẽ nhờ Hoắc Lâm Sâm giúp đỡ khôi phục dữ liệu trong máy tính.


Thư Dao không có ý định làm bóng đèn, cũng không có ý định đến đó.


Dù sao đi nữa, chắc là bên trong máy tính của cô cũng sẽ không có bất cứ thứ gì mà người ta không thể nhìn.


Thư Dao do dự rất lâu, nhưng vẫn không nói cho cô ấy biết tiến triển của bản thân và Lương Diễn.


Loại chuyện này quá riêng tư.


Ánh mặt trời chói chang trút xuống, Ngải Lam tiễn Thư Dao ra cổng trường, thuận tiện mua hai ly nước ở cửa hàng nước giải khát.


Thư Dao muốn một cốc sữa ấm cực kỳ tốt cho sức khỏe, thậm chí còn không cho thêm đường.


Ngải Lam không hề nghi ngờ, đây chắc chắn là kết quả của việc Lương Diễn yêu cầu.


Trước đây, làm sao Thư Dao sẽ uống thứ này chứ,


Kể từ khi sống chung với Lương Diễn, Thư Dao ngày càng trở nên sống dưỡng sinh.


Ngải Lam rất lo lắng, hỏi: “Tối hôm qua Lương Diễn không làm gì kì quái với cậu chứ?”


Tối hôm qua.


“Không, cậu yên tâm đi,” Thư Dao cười: “Tớ vẫn là bông hoa cải của tổ quốc.”


Ngải Lam sửa lại: “Là hoa huệ vàng của tổ quốc.”


Tuy nói như vậy, ánh mắt của Lương Diễn tối hôm qua quá đáng sợ, Ngải Lam vẫn lo lắng, Thư Dao có thể nói câu này là để cô không phải lo lắng.


Cô không thể không nhìn bạn thân của mình.


Thư Dao đang cầm một ly sữa, uống từng ngụm nhỏ.


Nhìn qua thì tư thế này không có gì bất thường, cũng không có vẻ gì là bị người bắt nạt.


Chỉ là—


Hôm nay Thư Dao buộc tóc chiếc đuôi ngựa, trên cổ có một dấu vết quả dâu đỏ như ẩn như hiện.


Sau một hồi suy nghĩ, Ngải Lam quyết định không hỏi nữa, coi như không nhìn thấy gì.


Bạn thân không nói, vậy chắc chắn có lý do không thể nói.


Thư Dao thì đang xoắn xuýt một vấn đề khác.


Đêm qua giống như một giấc mơ hoang đường sau khi say rượu, nếu không phải cảm giác khó chịu khi đi vệ sinh vào buổi sáng, cô thật sự muốn lừa mình dối người.


Nhưng đó không phải là một giấc mơ.


Cô và Lương Diễn đã làm tất cả mọi thứ, ngoại trừ một bước cuối cùng.


Theo kế hoạch ban đầu, Thư Dao dự định về ở lì trong nhà đến buổi trưa, xem lại bộ phim truyền hình hoặc chơi game một lát. Tuy nhiên, việc ngoài ý muốn xảy ra, Tần Dương và bạn đã vô tình ngã cầu thang trong thư viện vào buổi trưa, bây giờ đang nằm trong bệnh viện.


Thư Dao và Ngải Lam đến thăm, Tần Dương không sao cả, xương cốt chắc khỏe, không có vết thương nào khác ngoại trừ trầy xước da bên ngoài một chút.


Nhưng bạn của cậu ấy thì thảm rồi, bị gãy chân, phải băng bó một lớp thạch cao rất dày, sau này sẽ đi lại khó khăn trong một thời gian dài.


Hai người đang buồn rầu vì một chuyện khác.


“Ngày mai là sự kiện offline của “Hồng Hoang,” bạn của Tần Dương thở dài: “Bây giờ tớ không thể đi được, thật ngại với Ngải Lam quá.”


“Hồng Hoang” có một hoạt động trò chơi offline, được chia tổ đội theo khu vực thành phố, thực ra thì biến tướng trở thành tương đương với một cuộc thi đấu giao lưu quy mô lớn. Tuy nhiên, đội chiến thắng và tất cả các đội dự thi đều được tặng trang bị đặc biệt, vì vậy người đăng ký vào đội không ít.


Tổ đội yêu cầu ít nhất bốn người, vì Thư Dao không thích loại hoạt động


này nên Ngải Lam liền kéo Tần Dương và Hoắc Lâm Sâm đi, Tần Dương lại tiện thể gọi bạn cùng phòng của mình.


Nếu ngày mai bạn Tần Dương không đi, nhất thời thật đúng là không tìm được người thích hợp.


Tổ đội yêu cầu ít nhất bốn người.


Điều đó cũng có nghĩa là cuộc hẹn hò được chờ đợi từ lâu của Ngải Lam với Hoắc Lâm Sâm đã bị ngâm nước rồi.


Ngải Lam an ủi người kia: “Không sao đâu, có phải không đi thì không được đâu, chân của cậu quan trọng, đừng lo lắng những thứ này.”


Thư Dao do dự một chút, nói: “Hay là để tớ đi.”


Tần Dương lắc đầu: “Nếu không được thì thôi, cậu vốn không thích những nơi có nhiều người_____”


“Không sao.” Thư Dao cười: “Chỉ cần đừng chê tớ gà là được.”


Lần trước đi công viên giải trí của Hồng Hoang, cô vẫn tốt mà.


“Không chê không chê,” Ngải Lam vui mừng khôn xiết và vô cùng xúc động: “Chỉ cần là người là được rồi.”


Bọn họ không quan tâm đ ến thắng thua, Hoắc Lâm Sâm là nghiên cứu sinh, Ngải Lam và quỹ đạo cuộc sống của anh hiếm khi có thể trùng lên nhau. Mỗi một cơ hội có thể gặp được anh thì Ngải Lam đều cực kì trân trọng, không muốn bỏ qua.


Thư Dao: “Hừ.”


Ba người thảo luận một hồi rồi quyết định như vậy.


Sáng hôm sau, Tần Dương lái xe đến đón Ngải Lam và Hoắc Lâm Sâm, sau đó dẫn Thư Dao đến địa điểm tụ tập của hoạt động này.


Buổi tối, Lương Diễn từ chối xã giao để về nhà sớm.


Suốt cả ngày, Thư Dao cũng không liên lạc với anh.


Lương Diễn kiểm tra định vị của cô, xác định cô không đi bệnh viện, lại lo cô sẽ cố gắng chịu đựng khó chịu vì xấu hổ.


Chỉ khi tận mắt xác nhận rằng cô vẫn bình an vô sự thì Lương Diễn mới có thể yên tâm.


Thư Dao biểu hiện cũng không có gì khác thường, chỉ là không hề dám đối mặt với anh_______


Đặc biệt là khi Lương Diễn đang uống nước hoặc lấy đồ vật, Thư Dao luôn có thể liên tưởng tới một ít hình ảnh. Rõ ràng lúc ban ngày cô đã che giấu thật kĩ, sắp xếp một chỗ rồi niêm phong chúng lại. Nhưng vừa nhìn thấy anh, mọi thứ sẽ lại tuôn ra mạnh mẽ như thủy triều, chiếm cứ trong đầu óc cô một cách vững vàng, hoàn toàn không thể dứt ra được.


Điều này khiến Thư Dao ăn không yên nuốt không trôi trong suốt bữa tối.


Cô không nhịn được mà nhìn chằm chằm vào Lương Diễn.


Bình thường anh đã uống quá nhiều rượu trong giao tiếp xã giao, ở nhà, Lương Diễn gần như sẽ không động vào những thứ có liên quan đến rượu. Anh vừa đẹp trai lại vừa có sức hấp dẫn với mọi người, áo sơ mi và cà vạt thắt cài cẩn thận tỉ mỉ, nghiêm túc đoán chính, tràn đầy vẻ cấm dục.


Nhưng Thư Dao vẫn không thể không nhớ tới việc tối hôm qua anh đã ôm cô như thế nào, dáng vẻ khi dụ dỗ cô một tiếng này lại một tiếng khác.


Bàn tay anh nóng rực, gân xanh nổi lên trên mu bàn tay, giọng nói có chút khàn khàn, anh dùng sức vuốt v e cô, muốn làm hỏng nhưng lại phải đè nén để hôn cô.


Lương Diễn gọi cô: “Dao Dao?”


Thư Dao đã hoàn hồn, đặt tay lên bàn một cách nghiêm túc đàng hoàng.


Cô thử thăm dò nói với Lương Diễn: “Ngày mai em muốn đi ra ngoài thi đấu game với bạn của tôi, đó chính là sự kiện offline của “Hồng Hoang” ấy.”


Lương Diễn hỏi: “Khi nào thì về nhà?”


“Có lẽ khoảng 4 giờ chiều là có thể kết thúc, chắc khoảng 6 giờ là em có thể về đến nhà.”


Lương Diễn lên tiếng, không hề có biểu cảm gì, anh đặt đũa xuống, không ăn nữa, hỏi: “Ai sẽ đi cùng em?”


Thư Dao nói: “Anh cũng biết bọn họ đó, chính là Ngải Lam, Tần Dương. ——”


Lương Diễn đột nhiên ngắt lời cô: “Không.”


“Tối hôm qua em đã đồng ý với anh, cả ngày mai sẽ ở trong nhà nghỉ ngơi với anh.” Lương Diễn nhìn cô, đôi mắt anh tối sầm lại, hỏi một cách vô cảm: “Chẳng lẽ em nói lời mà không giữ lời à?”


Ơ?


Cô đồng ý khi nào?


Thư Dao không hề có ấn tượng gì về điều này, không hề có một chút xiu ký ức nào.


Thư Dao sửng sốt: “Anh có nói cho em biết à? Anh hỏi khi nào?”


Lương Diễn lấy khăn ướt ở trên bàn, chậm rãi lau sạch từng ngón tay.


Anh bình tĩnh nói: “Khi em khóc gọi anh trai, cầu xin anh làm nhanh tay lên.”



Danh Sách Chương

Nhận xét Box