Chapter 37: Trừng Phạt

Chapter 37: Trừng Phạt

Trên guốc còn Hứa Thuần Vi còn lưu lại vệt sữa bò.


Vụn thủy tinh rơi rải rác dưới chân cô ta, trên ghế sopha, trên sàn nhà, tất cả đều dính vết bẩn, nhưng mà tâm tình của Hứa Thuần Vi lúc này, so với những vết bẩn này còn tệ hơn gấp ngàn vạn lần.


Cô ta nhìn rõ động tác vừa rồi của Lương Diễn.


Mánh khóe nhỏ đấy của Thư Dao, lừa gạt được tấm chiếu mới của xã hội như Hứa Thế Sở nghe còn tạm, nhưng mà khó có thể qua được mắt Lương Diễn.


Cho đến tận bây giờ, Hứa Thuần Vi chưa từng thấy ai thành công lừa gạt qua được mí mắt Lương Diễn.


Nhưng Lương Diễn vẫn luôn đứng cạnh Thư Dao.


Ý của anh đã rất rõ ràng----


Vô luận hôm nay dù đúng hay sai, anh cũng đứng bên phe Thư Dao.


Mọi việc ngu ngốc trước nay cô ta làm, hết lần này tới lần khác chỉ vì Lương Diễn.


Ngay cả trong lòng có chuẩn bị, hôm nay được tận mắt chứng kiến, trái tim Hứa Thuần Vi vẫn hụt hẫng vô cùng.


Hứa Thuần Vi gian nan mở miệng: “Đại ca, em đã làm việc ở Cẩm Thành sáu năm rồi.”


Lúc trước vì đi theo Lương Diễn, Hứa Thuần Vi đã từ bỏ con đường mà bố mẹ trải đầy hoa hồng cho mình, dứt khoát tự mình đi đến Cẩm Thành.


Vốn nghĩ có thể gây ấn tượng với Lương Diễn.


Nhưng ngay cả khi Lương Diễn ở Cẩm Thành, một tuần hai người cũng chẳng nói được mấy câu, chủ yếu đều là lời khách sáo.


Nhưng Hứa Thuần Vi vẫn chưa từ bỏ ý định, cho đến bây giờ, nhìn thấy Lương Diễn vô cùng bảo vệ Thư Dao, cô ta mới hiểu được, là do bản thân tự mình đa tình.


Lương Diễn ôm Thư Dao nói: “Năm làm việc không liên quan đến năng lực làm việc.”


Anh hiển nhiên không muốn nhiều lời với cô ta, nói xin lỗi với Triệu Thanh Niệm đang đứng bên cạnh, dẫn Thư Ngọc rời đi.


Hứa Thuần Vi ngã ngồi trên sopha, sững sờ nhìn ngọn đèn nhỏ trên tường.


Vành mắt dần ửng đỏ.


Thanh Niệm quen biết cô ta được một thời gian, nhìn bộ dáng hiện tại của cô ta cũng cảm thấy không đành lòng, khuyên nhủ: “Cần gì phải vậy?”


Hứa Thuần Vi không nói gì, ngửa mặt nhìn ngọn đèn chùm.


Hứa Thế Sở đứng bên cạnh xen vào: “Cô gái kia nhìn xinh xắn đáng yêu, chưa chắc đã là gu của đại ca đâu. Bây giờ có thể yêu thích vẻ ngoài, hai ngày nữa nói không chừng là hết thích đấy, còn nhớ cô bạn gái ba năm trước đây của đại ca không? Hiện tại hay lúc đó cũng đâu có ở lại đâu?”


Triệu Thanh Niệm uống trà, nghe vậy giương mắt lên nhìn Hứa Thế Sở.


Hứa Thế Sở hùng hồn nói: “Hiện tại chỉ có khả năng là đại ca đang chơi đùa thôi, chờ anh ấy bao giờ kết hôn chắc chắn sẽ không chọn người như vậy.”


Hứa Thuần Vi rút khăn giấy ra, chấm chấm nơi khóe mắt, khẽ hít một hơi lạnh.


Chậm rãi hít vào thở ra, cô ta xoay mặt nhìn Hứa Thế Sở, kìm lại nước mắt khôi phục lại bộ dạng ưu nhã hào phóng như trước kia.


Hứa Thuần Vi chậm rãi nói: “Chị không sao, mấy người không nhìn ra, bây giờ đại ca tìm Thư Dao, so với cô gái ba năm trước đây, từ dáng vẻ lẫn phong thái không phải giống y như đúc sao?”


Hứa Thế Sở đã từng xem qua đoạn video quay trộm kia, gật đầu.


“Nhưng mà cũng chỉ là thế thân mà thôi,” Hứa Thuần Vi nhẹ nhàng nở nụ cười, “Con nhóc đấy còn không biết, thực sự cho rằng Lương Diễn thích mình.. Thật đáng thương.”


- ---------------------------------


Trước mặt Lương Diễn để lộ sự xấu xa của mình, hiện tại một câu Thư Dao cũng không dám ho he, im lặng để Lương Diễn dẫn đi.


Yên lặng như một chú gà con.


Cô một mực suy nghĩ nên giải thích thế nào cho Lương Diễn.


Trên đường đi, Thư Dao cúi đầu nhìn sàn nhà, sàn nhà bóng loáng có thể nhìn thấy dáng người, ánh lên một màu xám vô hồn mang vẻ tàn nhẫn.


Cô chỉ cảm thấy khuôn mặt của anh mang vẻ phiền muộn, làm cô không thể yên lòng.


Rõ ràng Lương Diễn đứng ở bên cạnh, bả vai cảm nhận rõ độ ấm trên lòng bàn tay anh, nhưng Thư Dao lại cảm thấy so với hình ảnh phản chiếu còn khó gần hơn.


Thư Dao không ngừng cảm thấy bản thân đã có được anh, nhưng đôi lúc lại chỉ có hình bóng của anh.


Đến phòng nghỉ trên lầu hai, trợ lý Lâm cũng không tiến lên mà vẫn đứng canh giữ của ra vào.


Lương Diễn đỡ Thư Dao ngồi xuống, anh cao hơn cô rất nhiều, phải cúi sát xuống mới có thể nhìn rõ vết thương trên má cô.


Miệng vết thương không lớn, không còn chảy máu nữa, có rướm máu nhưng cũng đã đông lại, trên da thịt trắng nõn lại vô cùng bắt mắt.


Lương Diễn cách cô càng ngày càng gần, gần đến mức cô có thể cảm nhận rõ được hơi thở của anh, anh nắm cằm, quay mặt cô sang một bên.


Anh thấp giọng nói: “Đừng nhúc nhích.”


Thư Dao lập tức ngoan ngoãn ngồi yên.


Lương Diễn nhẹ nhàng cúi đầu hôn lên miệng vết thương nhỏ.


Miệng vết thương được anh ôn nhủ vuốt v e, lo mình làm đau cô, cẩn thận từng li từng tí. Nhưng Thư Dao là cô gái chịu không nổi sự cám dỗ, lý trí nói cô nên đẩy Lương Diễn, nhưng hai tay đặt trên bả vai của anh lại không còn chút sức lực nào.


Tiếp xúc thân mật như vậy, cô nhịn không được khịt mũi một cái.


Lương Diễn dừng lại động tác, nắm lấy ngón tay bị thương của Thư Dao, tiếp tục hôn lên vết thương nhỏ bị đâm.


Ý chí của Thư Dao chính thức bị hành động của anh đánh bại cho rã rời.


Cô hơi rùng mình, muốn rút ngón tay lại theo bản năng, ngay sau đó Lương Diễn đặt tay cô xuống, mở miêng nói: “Em không thích cô ta có thể nói thẳng cho anh biết.”


Thư Dao đờ người ra.


Lương Diễn kéo tay cô, trên mặt không có chút tức giận nào, vẫn là vẻ mặt ôn nhu như thường, nói: “Lúc trước đã nói với em rồi, đừng tự làm tổn thương chính mình.”


Thư Dao hiểu rõ.


Lương Diễn nói rất đúng, vụ việc của Triệu Thăng Bình lần trước, cô vì muốn lôi kéo sự đồng tình của anh đã cố gắng giữ thật nhiều thuốc nhỏ mắt trong hốc mắt, tận lực tỏ vẻ điềm đạm đáng yêu trước mắt Lương Diễn.


Lần này cũng vậy.


Thư Dao vội vàng giải thích hành động lần này của mình: “Ngay từ đầu Hứa Thuần Vi đã không thích em, cô ta và bạn của cô ta luôn nói những thứ rất gây khó chịu. Đưa ly sữa bò cho em, em còn chưa chạm vào đã thả tay rồi.”


Lương Diễn yên lặng lắng nghe.


Thư Dao nhận ra ánh mắt anh khiến cô cảm thấy rất an toàn.


Anh nghiêm túc lắng nghe cô nói, cũng hoàn toàn tin tưởng cô.


Sẽ không nghi ngờ lời nói của cô lúc này là thật hay giả.


Thư Dao bình ổn hơi thở, nói: “Bạn của Hứa Thuần Vi cố ý đổ tội cho em làm rơi ly sữa. Em làm sao có thể làm vậy chứ? Rõ ràng là bạn cô ta làm mà. Em bực mình quá,… mới hất luôn ly rượu, tự làm rối tóc.”


Càng nói càng lí nhí, cô cúi thấp đầu: “Em biết em sai, không nên lừa anh.”


“Không phải chuyện này,” Lương Diễn thở dài, anh ý thức được có chút chuyện hơi sai, kiên nhẫn giải thích cho cô, “Em có thể lừa anh nhưng đừng làm tổn thương tới cơ thể mình.”


Thư Dao ngây người nhìn anh.


“Em sợ anh sẽ không tin em sao?” Lương Diễn nắm tay cô hỏi, “Em cho rằng anh sẽ vì Hứa Thuần Vi mà nổi giận với em sao?”


Thư Dao lập tức phản bác: “Không phải.”


“Vậy thì sao?”


Thư Dao nghĩ nghĩ, do dự rất lâu, vẫn thành thật nói cho anh biết: “Em không muốn Hứa Thuần Vi quay về Tây Kinh, cô ấy luôn nhắm tới em, về sau nếu như cô ấy bơm đểu em với anh có khi anh cũng sẽ không tốt với em như bây giờ nữa..”


“Sẽ không,” Lương Diễn nói, “Bất kể là Hứa Thuần Vi hay là ai khác, không bao giờ.”


Anh buông ngón tay cô ra: “Về sau ghét ai cứ nói cho anh, anh sẽ xử lý, nhé!”


Vừa dứt lời, có người gõ gõ cửa phòng, thanh âm trợ lý Lâm vang lên: “Tiên sinh, giám đốc Mạnh đã đến, đang chờ ngài.”


Lương Diễn vỗ đầu Thư Dao, dặn dò: “Anh sẽ gọi người mang quần áo tới ngay lập tức, đợi lát nữa Thanh Niệm sẽ đến đây với em, đừng sợ, anh sẽ không để người khác đến đây trong lúc này.”


Thư Dao gật đầu.


Cô thật sự không mong Lương Diễn sẽ cho mình là loại yếu ớt, mỏng manh như Hứa Thuần Vi, cô chỉ cảm thấy phiền với những người như vậy thôi.


Không biết vì sao, Thư Ngọc luôn cảm thấy Lương Diễn đối xử với cô như đứa trẻ lên ba vậy, hoặc có thể nói là một cô gái nhỏ yếu ớt mà tinh ranh vô cùng.


Như thể chỉ cần anh rời mắt thôi, té một phát- chết toi luôn.


Lương Diễn vừa đi ra ngoài, ngay lập tức đã có người mang quần áo đến.


Cô hoài nghi có khi họ đứng ở cửa chờ sẵn từ trước rồi.


Cô vừa thay xong quần áo thì Triệu Thanh Niệm đến.


Anh ấy có vẻ ngoài ôn hòa, cử chỉ hành động đều nhẹ nhàng lưu loát không kém phần lịch sự.


Mới đầu nói chuyện, Thư Dao cũng có chút lo lắng.


Dù sao đối phương cũng là tiền bối cùng nghề, thời đi học cô thậm chí còn chép lời bài hát của anh trong vở viết, so với viết bài còn chăm hơn.


Thời điểm đấy, giáo viên môn văn hay cho viết nghị luận văn học, cô luôn lất Triệu Thanh Niệm làm ví dụ.


Triệu Thanh Niệm không hề đặt nặng vấn đề mình là idol, cũng không mình là tiền bối mà kiêu, anh kiên nhẫn ngồi trao đổi với Thư Dao về bài hát mới của bọn họ.


Triệu Thanh Niệm muốn Thư Dao viết lời bài hát, Thư Dao không thể tin vào tai mình: “Thật sự có thể sao? Em không giỏi lắm về khía cạnh này, nhỡ không hay---“


“Không sao!” Triệu Thanh Niệm nói: “Anh sẽ giúp em trau chuốt lại.”


Thư Dao chân thành bày tỏ lòng cảm kích với anh.


Trong phòng không còn ai khác, tạm thời gác lại bài hát mới qua một bên, Triệu Thanh Niệm đột nhiên hỏi: “Dao Dao, em quen biết đại ca bao lâu rồi?”


Thư Dao bị choáng trước câu hỏi này, chần chờ một lát, cô trả lời.


Triệu Thanh Niệm hơi thoáng kinh ngạc.


Anh cười: “Đại ca không phải loại người không biết phân biệt đúng sai, cũng sẽ không tùy ý chấp nhận ai.”


Thư Dao khó hiểu nhìn anh chằm chằm, không rõ vì sao anh đột nhiên nói vậy.


“Quan hệ với người khác giới của đại ca khác tốt, cũng rất nhiều người ngưỡng mộ anh ấy.” Triệu Thanh Niệm chắp tay, móng tay được cắt tỉa gọn gàng, có vẻ anh rất ưa sạch sẽ, “Đại ca đối với em rất tốt, có lẽ sẽ có người sẽ ghen ăn tức ở mà hãm hại em, nhắm vào em, tung tin đồn thất thiệt để ly gián em với đại ca đấy.”


Thư Dao không hề giấu diếm, nói: “Như Hứa Thuần Vi?”


Triệu Thanh Niệm hơi gật đầu: “Không sai.”


“Bất luận em nghe được tin đồn thất thiệt gì đến mình thì đừng vội tin ngày,” Triệu Thanh Niệm hìn Thư Dao, chậm rãi nói: “Phải tin tưởng vào đại ca!!”


Thư Dao ngây ngô gật đầu.


Cô tinh ý nhận ra được hình như anh ấy đang cố giấu chuyện gì đó.


Chắc anh cũng có lý do riêng nên ngại nói thẳng.


Cảm giác bị dấu giếm này cũng không quá xấu, cô với anh ấy mới quen không bao lâu, cũng không nên hỏi thẳng.


Vài năm trước, do uống rượu xã giao liên miên nên Triệu Thanh Niệm bị đau dạ dày, bây giờ chỉ có thể uống trà.


Cách hơi nước mờ mờ, anh nhìn Thư Dao, hơi nhíu mày.


Trước ngày hôm nay, Triệu Thanh Niệm có gặp Thư Dao 3 lần, nhưng… là chuyện của 3 năm trước.


Lần đầu tiên là trong thư phòng của Lương Diễn, cô ngồi trong lòng Lương Diễn an phận ngủ, đôi tay tinh tế ôm lấy cổ Lương Diễn.


Lương Diễn một tay ôm cô, tay kia di chuyển con chuột, chuyên tâm nhìn màn hình vi tính.


Khi đó anh có việc gấp cần tìm Lương Diễn, chuyện công việc liên quan đến các hạng mục dự án, là chuyện cơ mật.


Khi thấy Thư Dao, anh vô cùng kinh ngạc, hơi do dự.


Lương Diễn nói: “Không sao, chú nói đi.”


Anh ấy vỗ nhẹ lưng Thư Dao rồi nói với Thanh Niệm: “Gần đây cô ấy có chút không khỏe, chỉ ôm anh mới có thể ngủ an giấc.”


Triệu Thanh Niệm chưa từng nghe tới bệnh này bao giờ, nhưng thấy Lương Diễn không muốn nói thêm, anh cũng không nhiều lời, an phận báo cáo công việc.


Đợi Thư Dao tỉnh lại, Lương Diễn mới giới thiệu bọn họ với nhau.

“Vợ chưa cưới của tôi, Thư Dao.”


Lương Diễn giới thiệu Thư Dao như vậy.


Sau khi nghe thấy cái tên Triệu Thanh Niệm, Thư Dao ngước mắt lên, dùng giọng điệu nhẹ nhàng khẽ nói cho anh ta biết: “Em rất thích bài hát của anh.”


Khi đó Triệu Thanh Niệm chỉ cảm thấy cô gái nhỏ này rất yếu ớt, rất giống chim hoàng yến bị nhốt trong lồng không thể nào thoát ra nổi.


Nhưng cô dường như cam tâm tình nguyện.


Lần gặp mặt thứ hai là ở trong trường học của Thư Dao sau khi Lương Diễn và Thư Dao chia tay.


Lúc đó đã là cuối thu, người vốn luôn luôn khỏe mạnh như Lương Diễn vậy mà lại bị bệnh, bị sốt nhẹ.


Triệu Thanh Niệm đến thăm bệnh nhưng phát hiện Lương Diễn mặc vest đeo giày da, dáng vẻ như đang chuẩn bị đi ra ngoài.


Triệu Thanh Niệm hỏi vài câu thì mới biết được, hóa ra Lương Diễn định đi gặp Thư Dao.


Anh không yên tâm về tình hình sức khỏe của Lương Diễn nên khăng khăng muốn đi cùng.


Ngày hôm đó Thư Dao đang làm bài thi, cô ngồi ở hàng cuối hàng trong giảng đường, đang cúi đầu làm bài thi một cách nghiêm túc.


Trông có vẻ không khác gì so với các sinh viên trong trường của cô.


Cách một tầng cửa kính và hàng cây xanh, bọn họ thật ra cũng không thể nhìn rõ.


Tuy nhiên, Lương Diễn đã lẳng lặng quan sát ở đó gần hai mươi phút.


Mãi cho đến khi kì thi kết thúc, giáo viên lấy đi bài thi của Thư Dao. Cô đứng lên, cất kỹ mọi thứ vào ba-lô, mỉm cười với bạn mình rồi cùng nhau đi ra ngoài.


Thư Dao và bạn của cô đi dọc theo con đường nhỏ phía trước hành lang nơi họ đang đứng, cô cầm sách và tránh một chiếc xe đạp.


Thư Dao vẫn rất gầy, thậm chí còn gầy hơn so với khi ở cùng Lương Diễn trước đây, nhưng trạng thái tinh thần của cô có vẻ bình thường hơn rất nhiều, cười cười nói nói với bạn bè.


Lúc đó Triệu Thanh Niệm mới biết được việc Lương Diễn đuổi Thư Dao đi, anh không nhịn được nên hỏi anh: “Anh à, vì sao trước đây anh không giữ cô ấy lại?”


―― Đừng nói là một người như Thư Minh Quân, cho dù là 10 người như cô ta và 10 người như Thư Thế Minh cộng lại thì chỉ cần Lương Diễn không muốn, bọn họ cũng không thể mang Thư Dao đi được.


Lương Diễn không trả lời câu hỏi này.


Nhưng kể từ sau đó, Triệu Thanh Niệm không còn nghe thấy Lương Diễn nhắc tới Thư Dao nữa, cũng không hề đi gặp cô.


Chuyện tình cảm ấy mà, giống như giày dép và quần áo, chỉ có người mặc mới biết chúng có phù hợp với mình hay không, Triệu Thanh Niệm không biết chuyện quá khứ của bọn họ nhưng cũng vui vẻ giúp một chút vào lúc này.


Chẳng biết tại sao Lương Diễn lại yêu cầu anh ta giữ bí mật tất cả mọi chuyện của ba năm trước, không được tiết lộ với người ngoài dù là nửa chữ.


......


Triệu Thanh Niệm ở đây với Thư Dao gần nửa tiếng, cuối cùng Lương Diễn đã kết thúc cuộc nói chuyện, đi tới dẫn Thư Dao đến bữa tiệc ăn mừng.


Bởi vì nghĩ cho một số giám đốc điều hành đã lớn tuổi nên tiệc ăn mừng lần này không uống rượu.


Hầu hết những người có mặt ở đây đều đã được trợ lý Lâm nói bóng nói gió, biết Thư Dao không thích giao tiếp nên đều ăn ý không tới quầy rầy cô.


Thư Dao nhận ra Hứa Thuần Vi đã vắng mặt.


Chỉ là lúc rời đi, cô mơ hồ nghe thấy những người bên cạnh thì thầm nói chuyện, hai người bọn họ thắc mắc, vì sao đơn xin chuyển công tác của Hứa Thuần Vi lại không được phê duyệt.


Vào đêm cuối cùng ở Cẩm Thành, Lương Diễn thực hiện lời hứa đưa Thư Dao đi xem hoa mộc quế vào ban đêm.


Cẩm Thành có một con đường hoa quế rất nổi tiếng, một con phố đi bộ rất dài, hai bên đều trồng hoa quế. Bây giờ chính là mùa hoa nở rộ, hương thơm ngào ngạt, giống như một tấm lưới ảo thật lớn được dệt bằng hương thơm.


So với hoa quế, điều khiến Thư Dao ấn tượng nhất vẫn là việc Lương Diễn dừng lại ở một quầy hàng của ông cụ, mua cho cô một phần bánh quế.


Lúc đầu, con sâu thèm ăn trong bụng Thư Dao bị đánh thức, muốn ăn một miếng, nhưng Lương Nặc lại không đồng ý việc cô thức ăn tự nấu ở quán ven đường: “Nhỡ ăn vào bị đau bụng thì sao?"


Thư Dao không trả lời, chỉ nhìn anh một cách đáng thương: “Em chỉ ăn một miếng thôi, được không?”


Thư Minh Quân có tính tình cứng nhắc như vậy cũng không chịu nổi việc em gái làm nũng với mình, Thư Dao suy bụng ta ra bụng người, cô đoán chắc Lương Diễn cũng sẽ trúng chiêu này.


Quả nhiên, cô không cần phải cầu xin thêm một lần nữa, Lương Diễn nhìn thấy ánh mắt cô thì đã trả tiền mua.


Hai người chia nhau ăn cùng một phần, Lương Diễn chỉ ăn hai miếng, thật ra bánh quế kia cũng không ngon lắm, cho rất ít đường, hầu như không có vị ngọt, khiến hoa quế trở thành thứ tô điểm duy nhất, nhưng Thư Dao vẫn ăn hết miếng này tới miếng khác cực kì thỏa mãn.


Vì vậy, một tuần sau khi trở về Tây Kinh, Thư Dao nằm mơ giữ ban ngày, trong giấc mơ, cô vẫn ngửi thấy hương thơm nồng nàn của hoa +quế.


Ngoại trừ việc phải học lại môn toán cao cấp thì gần như không có các môn học khác ở năm thứ tư đại học. Trong yêu cầu của nhà trường, điểm thi lại hoàn toàn dựa vào kỳ thi lại, bởi vậy môn toán cao cấp không điểm danh hằng ngày, sinh viên có thể tự do lựa chọn việc đi hay không đi học.


Tuần trước, Thư Dao trốn học liền tù tì rất nhiều tiết nên cảm thấy hơi xấu hổ, bắt đầu từ thứ hai tuần này, cô lại tiếp tục những ngày học lại “vui vẻ” cùng Ngải Lam.


Điều khiến Ngải Lam ngạc nhiên là, vậy mà Hoắc Lâm Sâm lại tới dạy thay tiết toán cao cấp này.


Khi Hoắc Lâm Sâm bước vào, Ngải Lam ngạc nhiên sắp rớt tròng mắt rồi, cô nhìn chằm chằm vào anh.


Ngay cả Thư Dao vừa mới ngủ bù cũng bị Ngải Lam đánh thức một cách thô bạo, Ngải Lam kìm nén tiếng gào thét trong lòng: “A a a Dao Dao, Dao Dao, cậu mau nhìn đi.”


Thư Dao vẫn còn buồn ngủ đứng bật dậy, đúng lúc nghe thấy Hoắc Lâm Sâm đang tự giới thiệu bản thân.


Vẻ mặt của anh ta rất nghiêm túc, khi nói chuyện cũng toát ra vẻ nghiêm nghị, lộ ra khí chất của một trai thẳng khó có ai có thể bắt chước được.


“Tôi là Hoắc Lâm Sâm, là đàn anh của các bạn, hôm nay giáo viên toán cao cấp không được khỏe nên không thể lên lớp, nhưng thầy ấy đã chuẩn bị một bài kiểm tra trên lớp, thời gian kiểm tra là 90 phút, nhờ tôi phát cho các bạn.”


Anh ta tự nhiên trở thành lạnh lùng nghiêm túc, chỉ có thể nhìn từ xa chứ không thể tiếp cận đùa bỡn.


Các giáo viên khác phát bài kiểm tra bằng cách đặt một chồng ở hàng ghế đầu, sau đó mọi người truyền lần lượt ra phía sau, nhưng Hoắc Lâm Sâm có cách riêng của mình, anh ta đi tới chỗ mỗi người rồi phát từng tờ một. Khi phát đến chỗ Ngải Lam, Ngải Lam cực kì kích động, liên tục nói mấy câu “Cám ơn, cám ơn.”


Hiển nhiên Hoắc Lâm Sâm không ngờ được rằng trong một đám sinh viên năm nhất lại có hai đàn chị năm thứ tư đi học lại, anh ta cau mày, đặt bài thi vào tay Ngải Lam, nhấn mạnh: “Cho dù nói bao nhiêu tiếng cảm ơn thì em cũng không thể gian lận.”


Ngải Lam: “…”


Thư Dao vô tình nghe lén ở bên cạnh, cô viết từng nét tên mình xuống bài thi một cách nghiêm túc.


Có lẽ cô đã hiểu được quá trình trêu chọc của bạn thân gian nan như thế nào rồi.

Dưới sự kìm cặp ma quỷ của Lương Diễn, Thư Dao nhanh chóng làm xong đề kiểm tra của mình, quay đầu nhìn xung quanh, phát hiện bài kiểm tra của Ngải Lam vẫn còn trống không.


Nhìn thời gian, Thư Dao đẩy bài kiểm tra về phía cô ấy, nhỏ giọng hỏi thăm: “Cậu có muốn chép phần bên trên trước không?”


——Mặc dù bài kiểm tra trên lớp của học sinh học lại sẽ không bị tính vào điểm số hàng ngày nhưng nộp bài thi trống không lên, không tốt lắm đâu nhỉ?


“Không cần.” Ngải Lam nhỏ giọng trả lời, lắc lắc bài kiểm tra, trang giấy kêu sột soạt vang dội: “Cậu đoán thử xem tại sao giáo viên toán cao cấp lại bảo Hoắc Lâm Sâm tới giám thị chúng ta? Chắc chắn bởi vì anh ấy có thành tích môn toán cao cấp rất tốt rồi. Mình bây giờ thì sao, mình đang đóng vai một kẻ học dốt một chữ cũng không biết trong môn toán cao cấp.”


Thư Dao đính chính lại: “Không phải đóng vai, cậu chính là kẻ học dốt.”


“Vậy thì đổi sang vai mới,” Ngải Lam sáng mắt lên: “Cậu biết Tiểu Long Nữ và Dương Quá kết giao như thế nào không? Tớ có thể lấy danh nghĩa hỏi bài toán cao cấp để tiếp cận anh ấy, sau đó lặng lẽ sinh ra tình cảm.”


Thư Dao thực sự cảm thấy cô ấy nói rất có lý.


Dù sao thì bây giờ Lương Diễn đều sẽ giám sát việc học của cô vào mỗi buổi tối.


Dựa theo kế hoạch ban đầu, sau khi Hoắc Lâm Sâm đưa giấy kiểm tra, Ngải Lam lập tức chạy tới, thở hổn hển gọi anh ta: “Đàn anh!”


Hoắc Lâm Sâm dừng lại, nhìn cô ấy chạy tới, duỗi tay tùm lấy cổ tay của Ngải Lam, đột ngột kéo về phía mình: “Tới gần một chút nữa.”


Thư Dao ở bên cạnh hít sâu một hơi.


Hoắc Lâm Sâm quá... quá chủ động rồi nha!


Ngải Lam cũng bị hành động này của Hoắc Lâm Sâm làm cho sững sờ.


Thư Dao mắt sáng như sao nhìn thấy Hoắc Lâm Sâm kéo Ngải Lam tới gần, cô thật lòng cảm thấy vui mừng cho bạn mình.


Ôi ôi ôi! Ngải Lam kiên trì trêu chọc vị La Hán này trong một thời gian dài, cuối cùng đã có trái ngọt rồi! Bây giờ Hoắc Lâm Sâm còn trực tiếp chủ động kéo cô ấy đi cùng kìa.


Bạn tốt quả thật đã đạt được ước muốn rồi -----


Trong ánh mắt cực kì hiền từ của Thư Dao, Hoắc Lâm Sâm nói với Ngải Lam: “Kể cả ở trường học cũng đừng quên đi bộ trên vỉa hè, nếu bị xe tông chết thì tiền đền bù của tài xế sẽ nhiều hơn một chút.”


Trái tim tràn ngập bong bóng tình yêu bị dội một gáo nước lạnh vào đầu.


Ngải Lam: “À, cám ơn.”


Thư Dao: “...”


Cuối cùng thì cô cũng hiểu, vì sao Ngải Lam lại phàn nàn rồi.


Ngải Lam mất mấy phút mới có thể bình tĩnh lại, thử đưa ra đề nghị giúp đỡ học bổ túc, vậy mà Hoắc Lâm Sâm không từ chối, lông mày không hề nhíu một cái nào, trực tiếp đồng ý.


Trước khi rời đi, Hoắc Lâm Sâm bỗng nhiên gọi hai người lại, chần chờ nói: “Tôi nghe nói, hai người đem máy tính đến cửa hàng trước trường học để sửa chữa vào hai ngày trước à?”


Thư Dao gật đầu: “Đúng rồi.”


Nhưng bởi vì kỹ thuật viên duy nhất biết cách khôi phục dữ liệu vẫn đang nghỉ phép nên đến hôm nay vẫn chưa thể khôi phục dữ liệu thành công.


Tới tận bây giờ Thư Dao vẫn không biết trong chiếc máy tính kia có cất giấu những thứ gì.


Ngập ngừng một lúc, Hoắc Lâm Sâm nói: “Thật ra tôi cũng khá hiểu việc khôi phục dữ liệu. Nếu các em không ngại, có thể đưa máy tính cho tôi, tôi sẽ giúp em sửa nó--- ngay buổi chiều cuối tuần này, tôi có thời gian, các em mang máy tính đến phòng thí nghiệm 5A-302 tìm tôi.”


Anh ta khẽ gật đầu chào hai người rồi bước nhanh rời đi.


Có Hoắc Lâm Sâm cam đoan, xem như giải quyết được một việc khó, Thư Dao lập tức vui vẻ.


Khi Ngải Lam đề nghị tối nay cùng nhau đi chúc mừng việc cô ấy có thể tiếp cận Hoắc Lâm Sâm một cách danh chính ngôn thuận, Thư Dao lập tức đồng ý.


Đúng lúc Lương Diễn gửi tới một tin nhắn.


Lương Diễn: [Tối nay anh phải đi xã giao nên sẽ về muộn một chút]


Lương Diễn: [Đừng quên làm bài tập, bữa tối không được phép kén ăn, ngoan ngoãn ngủ đi nhé]


Thư Dao trả lời anh: [Em biết rồi]


Ngải Lam ở bên cạnh hỏi: “Dao Dao, cậu nhìn gì thế? Vẻ mặt xuân tâm nhộn nhạo này là sao?”


Thư Dao mang tâm trạng ngọt ngào đưa cho cô ấy xem hai tin nhắn của Lương Diễn.


Ngải Lam im lặng, hỏi Thư Dao một cách khó hiểu: “Anh ấy luôn quản cậu như thế này à?”


“Ừ.”


“Ngay cả việc ăn uống làm bài tập cũng quản ư? Còn gì nữa?”


Thư Dao nghĩ qua quýt một lát, nói: “À, còn giám sát tớ vận động rèn luyện, yêu cầu ngủ đúng giờ, chỉ có thể ăn đồ ăn vặt mà anh ấy cho phép …”


Ngải Lam sửng sốt, không thể tin nổi: “Cậu không phản kháng chút nào sao?”


“Tại sao phải phản kháng?” Thư Dao mờ mịt: “Anh ấy sắp xếp việc ăn ở đi lại cho tớ, còn điều chỉnh thời gian làm việc và nghỉ ngơi cho tớ, tớ không cần phải lo lắng cái gì cả, tại sao tớ lại phải phản kháng?”


Ngải Lam: “... Cậu có vẻ rất thích thú.”


Thư Dao trả lời một cách sảng khoái: “Đúng vậy. ”


Ngải Lam thận trọng kết luận: “Dao Dao, mặc dù nói như vậy không tốt lắm nhưng cậu không cảm thấy bây giờ Lương Diễn quản cậu giống như quản con gái à?”


Ngải Lam bị ba mẹ quản, vừa nghĩ tới việc còn bị bạn trai quản đông quản tây, cô đã cảm thấy rất ngột ngạt rồi.


Thư Dao đáp lại Ngải Lam bằng một cái ôm siết chặt tới mức khiến cô ấy phải gào khóc.


___________


Mặc dù Lương Diễn liên tục dặn dò Thư Dao phải về nhà sớm nhưng tối nay, cô gái ngoan ngoãn Thư Dao vẫn quyết định phóng túng một lần, đi tới căn hộ trước kia của cô để chơi bài UNO với Ngải Lam và Tần Dương.


Sự phân chia rất nghiêm ngặt.


Tần Dương uống rượu, Ngải Lam uống bia, Thư Dao uống sữa.


Nhân tiện còn mua một đống đồ ăn vặt và hoa quả, tất cả đều là thực phẩm rác mà Lương Diễn vẫn cấm Thư Dao ăn.


Ngải Lam vô cùng hào phóng mở một túi khoai tây chiên thật lớn, nhét vào tay Thư Dao: “Coi như thời kỳ nổi loạn đi.”


Thư Dao là một cô gái nhỏ không thể chống lại sự cám dỗ.


Vì vậy, cô ăn xong một gói lại mở một gói khác.


Trong khi Thư Dao đang ăn như gió cuốn cũng như điên cuồng nổi loạn, Lương Diễn vừa mới kết thúc cuộc trò chuyện với ba của Tô Oản Diễm.


Tóc của người nọ đã bạc, tuy già nhưng đôi mắt vẫn còn rất sắc bén.


Tô Hoàn Hoa bướng bỉnh bất trị, Tô Oản Diễm vẫn đang ở bệnh viện tâm thần, là một người bố, ông ta lải nhải liên miên rất nhiều, chung quy nội dung chỉ có một --- Chính là muốn đưa con gái ra ngoài đoàn tụ, hy vọng Lương Diễn có thể mở một con đường sống.


Ông Tô bảo đảm sau này sẽ nhốt Tô Oản Diễm lại trong nhà, tuyệt đối sẽ không để con gái mình thoát ra ngoài được nữa.


Lương Diễn cũng không nói gì, chỉ sai người mang tài liệu đến cho anh.


Cơ mặt của ông Tô khẽ giật giật, môi run run, nửa chữ cũng không nói nên lời.


“Trước đây tôi từng nói,” Lương Diễn nhìn ông ta, “Ông và đám bạn bè chiến hữu của ông, còn có cô con gái này, trong hai người ông chỉ có thể chọn một.”


Ông Tô nhìn anh chằm chằm: “Cậu chưa làm bố, đương nhiên không hiểu được nỗi lòng của người làm bố.”


Lương Diễm lạnh nhạt nhìn ông ta: “Vậy trước đây con gái ông gây ra án mạng, có từng nghĩ đến nỗi lòng của người bố vô tội kia?”


“Trên đời này không phải chỉ có một mình con gái ông, cũng không phải chỉ có mình con gái ông là có người che chở,” Lương Diễn đứng lên, “Ông Tô đây ngẫm lại cho kỹ, trước 8 giờ tối mai cho tôi câu trả lời.”


Ra khỏi phòng họp, trợ lý nói nhỏ với anh, vợ của ông Tiêu bị bệnh nên ông ta muốn hủy cuộc hẹn buổi tối.


Lương Diễn lên tiếng rồi nhanh chóng đi ra ngoài.


Cuộc hẹn tối nay bị hủy bỏ cũng tốt, anh có thể về nhà sớm chút với Dao Dao.


Sau khi lên xe, Lương Diễn dùng một tay nhấn ấn đường, một tay mở điện thoại xem định vị của Dao Dao.


Thiết bị định vị mini được giấu trong mỗi bộ quần áo của cô, Lương Diễn vốn không muốn sử dụng đến cái này -- nhưng tình huống trước mắt khá đặc thù, mà Tô Oản Diễm lại giống như một ả điên xổng chuồng, nói không biết chừng lúc nào sẽ nhào ra cắn người.


Chỉ theo dõi chằm chằm Tô Oản Diễm thôi, Lương Diễn không đủ yên tâm, anh muốn lúc nào cũng phải bảo đảm an toàn cho Thư Dao.


Nếu một lúc nào đó cô chợt nhớ lại những đau khổ đã trải qua, Lương Diễn cũng có thể kịp thời chạy đến bên cô.


Hai lần trước đó đã đủ chứng minh, anh càng an ủi kịp thời thì Thư Dao khôi phục lại càng nhanh chóng.


Thông thường vào lúc này Thư Dao sẽ ngoan ngoãn ở nhà. Mà hôm nay định vị của cô lại ở trong chung cư của cô.


Lúc Lương Diễn đến, không khí đang đến hồi gay cấn, ba người trong nhà đang chơi một vòng bài. Tần Dương đã uống rất nhiều rượu, áo thun cũng bị rượu thấm ướt nhẹp, anh ta không thích cảm giác ướt át trên người nên cởi phăng áo ra. Dù sao anh ta cũng lớn lên với Thư Dao, cùng với Ngải Lam hiện tại lại thiết lập nên một tình đồng chí. Không có ai dị nghị gì anh ta.


Thư Dao nhìn anh ta giống như đang nhìn một cục thịt ba chỉ biết đi, còn có Tần Dương cũng không có chút sức hấp dẫn đàn ông nào với cô. Chỉ có Ngải Lâm trêu ghẹo vài câu: “Ối dào, xơ múi đầy đủ nha.”


Thư Dao liếc nhìn, cô cảm giác còn thua xa Lương Diễn.


Bên cạnh Thư Dao có một bát vải sắp bị cô ăn sạch. Vải sau khi được hái xuống đã hơn hai ngày, trong quá trình vận chuyển lại không biết thế nào đã hơi lên men, sinh ra hơi rượu, nhưng mà Thư Dao cũng không phát hiện ra.


Vải ngọt thanh, che đi chất men, bây giờ cô ăn quá nhiều nên hơi men tích tụ, đã vượt qua khả năng chịu đựng của dạ dày. Khác với chocolate nhân rượu hay rượu nguyên chất, hàm lượng men cồn trong vải rất thấp nên tác dụng cũng rõ ràng là chậm hơn rất nhiều.


Thư Dao là không biết mình say từ lúc nào, mà kỳ thật cô cũng không biết bản thân mình say, chỉ là gương mặt dưới tác dụng của cồn thì ửng đỏ, cô ngồi xếp bằng mà cơ thể xiêu xiêu vẹo vẹo, có chút không ổn. Tóc cô được búi thấp, có vài sợi lòa xòa xuống cổ.


Những sợi tóc lòa xòa đó dưới ánh đèn lại ánh lên màu vàng kim nhàn nhạt, giống như được mạ một lớp vàng mỏng.


Trong tay cô còn 3 quân bài Uno nhưng không biết nên đi quân nào trước.


Khó khăn lắm mới xuống được một quân mà Tần Dương ngồi bên phải cô đã đánh xuống quân bài cuối cùng, cười quỷ quyệt: “Thắng rồi!”


Ngải Lam thành thật cầm lấy một miếng giấy tự dán lên giữa trán mình. Thư Dao phản ứng hơi chậm, vừa mới cầm lấy tờ giấy dán, bóc thử hai lần nhưng không bóc ra được.


Giấy dán từ trong tay cô bay xuống đất.


Tần Dương hiểu lầm cô không muốn dán, cười: “Không chịu thua à?” Lúc nãy anh thua mấy lượt nên trên mặt bị dán đầy giấy. Còn Thư Dao lại thắng một lèo đến giờ nên trên mặt không có miếng giấy nào, bây giờ mới thua một lần.


Tần Dương nhặt tờ giấy dán dưới đất lên, bóc ra hai miếng rồi làm bộ muốn dán lên mặt Thư Dao.


Thư Dao không chịu: “Rõ ràng đã giao là thua một ván chỉ dán một miếng, cậu bóc hai miếng là ý gì?” Thật ra Thư Dao theo bản năng có chút bài xích khi Tần Dương chạm vào cô, đây chính là tật xấu của cô, không thích bị người khác chạm vào.


Có đôi khi ngay cả Thư Minh Quân chạm vào người cô, cô đều cảm thấy có chút không thoải mái.


Chỉ có Lương Diễn, trước nay cô không nảy ra cảm giác bài xích với sự tiếp xúc của anh.


Vốn dĩ cô đã không ngồi ngay ngắn nổi, bị nháo như vậy nên cả người ngã thẳng xuống bên cạnh. Tần Dương lại không có chút nào biết thương hoa tiếc ngọc, anh ta không có một chút nào cảm tính ga lăng lịch thiệp của đàn ông nên cũng không cảm thấy có chỗ nào không đúng.


Anh ta cười ha hả, còn chưa chịu bỏ, dùng sức dán miếng giấy lên mặt Thư Dao -- ngón tay còn chưa rời khỏi mặt Thư Dao đã nghe được giọng nói lạnh lẽo của Lương Diễn từ phía sau lưng: “Cậu đang làm gì vậy?”


Chất giọng không cao nhưng lại có chút cảm giác bức bách.


Tần Dương vừa nghe thấy giọng của anh thì ngay lập tức sau lưng đã toát mồ hôi lạnh. Anh ta nơm nớp lo sợ mà quay đầu lại nhìn Lương Diễn.


Lương Diễn đứng bên cạnh cửa, áo sơ mi màu đen, cà vạt màu tối, sắc mặt đen hơn đêm 30. Vóc dáng anh rất cao mà đèn hành lang phía sau lại còn không có mở, một khung cảnh im lặng đầy hắc ám.


Mà Thư Dao lại đang ngã trên đất, gương mặt ửng đỏ.


Còn Tần Dương lại đang chống nửa người trên lên, có ý muốn dán giấy lên mặt Thư Dao.


Ánh mắt của Lương Diễn nhìn về phía Tần Dương lại như đang nhìn một cái xác chết.


Tần Dương run lẩy bẩy, ý chí sống còn mách bảo phải đứng lên, lùi về sau vài bước, giọng run rẩy: “Anh Lương?”


Lương Diễn liếc nhẹ anh ta một cái, không thèm trả lời câu hỏi thăm của anh ta mà đi thẳng đến bên cạnh Thư Dao, vươn tay đỡ cô đứng dậy.


Thư Dao còn say, kỳ thật cô có chút lười nhác, mấy chất cồn đó xộc lên làm cô không muốn nhúc nhích chân tay chút nào.


Cô nhẹ nhàng hừ một tiếng, tầm mắt trở nên mờ mịt, cảm nhận được hơi ấm vươn lại gần nên vô thức vươn tay ra. Nhưng mà Lương Diễn lại tránh đi cái ôm của cô, bóp cổ tay cô lại không cho cô chạm vào.


Ngải Lâm buông bài trong tay xuống. Quỳ một thời gian dài nên đầu gối tê dại, suýt chút nữa té ngã. Cô khập khiễng đi lại gần Lương Diễn, có chút chột dạ: “Anh Lương, anh đang muốn --”


Lương Diễn ôm Thư Dao, nhìn cô ta: “Đã trễ như vậy các người cũng nên trở về đi.”


Ngải Lam ngớ người.


Lương Diễn ôm Thư Dao rồi xoay người đi. Mãi cho đến khi lên xe Thư Dao mới dần cảm giác cơn say ập lên đầu, rõ ràng là cô còn giữ lại một chút ý chí cuối cùng nhưng lại cảm thấy như não và miệng không còn nghe cô sai khiến nữa, không kiềm lòng được mà dính như sam lên người Lương Diễn.


Cảm nhận được ấm áp trong vòng ôm của anh, cô khẽ hừ một tiếng, mặt tựa vào vai anh, có chút mệt mỏi. Bình thường những tình huống như thế này cô nên ngủ rồi.


Kể từ sau khi dọn đến ở bên Lương Diễn, nhịp sinh học loạn như mớ bồng bông của cô đã dần trở về quỹ đạo.


Lương Diễn nhấn cái nút, tấm chắn tự động nâng lên, ngay lập tức hai không gian trước và sau xe được phân riêng biệt.


Phía sau xe trở thành một không gian kín chỉ có hai người Thư Dao và Lương Diễn.


Thư Dao trố mắt nhìn tấm chắn đang dần được nâng lên, còn đưa tay sờ thử hai lần, trên mặt đầy vẻ khiếp sợ.


Lương Diễn đang muốn làm chuyện gì nha?


Chẳng lẽ anh đang muốn làm chuyện mà người lớn thì thích mà viết ra thì bị cấm sao?


Trong lúc đầu óc cô đang thả hồn theo tư tưởng 50 sắc thái thì Lương Diễn trầm giọng kêu cô: “Dao Dao, không phải anh đã nói không được ăn mấy thứ linh tinh, rác rưởi sao?”


Ấy da, còn tốt, thì ra chỉ là chuyện dạy dỗ thông thường mà không phải dạy dỗ đặc biệt.


Thư Dao nhẹ nhàng thở ra, giọng nói hùng hồn đầy lý lẽ: “Rác rưởi chính là phế liệu, phế liệu là không dùng được, cho nên ăn đồ rác rưởi tương đương với việc ăn thứ không thể dùng được, bốn bỏ lên năm, cho nên đối với cơ thể cũng không có ảnh hưởng gì.”


Lương Diễn kiên nhẫn nghe mấy lời nói nhăng nói cuội của cô, vẫn chưa phản bác lại. Anh đưa tay gỡ miếng giấy bị Tần Dương dán lên mặt cô xuống, vò lại rồi vứt đi. Sau đó lấy khăn giấy lau mặt cô, giống như muốn lau sạch đi hơi thở còn lưu lại của Tần Dương.


Một mảnh da trắng mịn bị anh chà lau cho đỏ lên.


Lương Diễn vuốt v e gương mặt cô, nhìn chằm chằm vào chỗ da bị đỏ lên đó: “Làm sai thì phải ngoan ngoãn chịu phạt. Tiểu Anh Đào có phải là bé ngoan không?”


Giọng của anh quá đỗi dịu dàng làm cho Thư Dao như trúng phải bùa yêu, ngây thơ mù mịt gật đầu.


Cô vẫn luôn rất ngoan.


Lương Diễn tháo cà vạt xuống, kéo tay cô, nhẹ nhàng nắm lại phía dưới cổ tay cô.


Trong mông lung Thư Dao cảm giác cảnh này giống như đã từng nhìn thấy ở đâu, cái cảm giác quỷ dị này làm cô quy kết “có lẽ là do thấy được trong bộ phim nào đó”.


Cô không nói gì, ngoan ngoãn để cho Lương Diễn làm.


Hai cổ tay mảnh dẻ bị cà vạt trói chặt lại, thắt một cái nút.


“Lúc trước anh đã đồng ý dẫn em đi hái anh đào,” Lương Diễn nâng hai cổ tay bị trói của cô lên, đặt một nụ hôn nhẹ lên tay cô, ánh mắt thâm trầm, “Em có muốn biết anh đào được hái như thế nào không?”

Danh Sách Chương

Nhận xét Box