Chapter 36: Hoa hồng gai

Chapter 36: Hoa hồng gai

Thư Dao sửng sốt: “Sao anh có thể dùng điện thoại của em để mắng người khác?”


“Đó không gọi là mắng,” Lương Diễn kiên nhẫn chỉnh lời cho cô.


“Chính xác mà nói thì đó là đánh giá khách quan của anh về một loại hành vi.”


Thư Dao không biết cái đánh giá này của anh có khách quan hay không nhưng có một điều cô có thể nhìn ra được.


Lương Diễn thật sự rất muốn kiểm soát.


May mắn là Lương Diễn đã trả lại điện thoại cho Thư Dao sao khi gửi xong câu nói đó.


Bàn tay vòng qua eo của cô cuối cùng cũng thả ra.


Thư Dao vẫn nằm trên người anh, tay nắm cái điện thoại vừa mới được trả lại, cô vội vàng đứng dậy khỏi người anh trước khi cây kẹo mềm của anh trở nên cứng rắn, bước mấy bước chân trở lại cái ghế của cô lúc nãy.


Hứa Thế Sở gửi một tin nhắn âm thanh đến.


Thư Dao mở nghe.


Tin nhắn vừa được mở ra, giọng của Hứa Thế Sở có chút nghiêm túc: “Đại ca à, là em nói đùa với Thư Dao thôi, ha ha ha.”


“Em đang khen anh làm việc nghiêm túc, năng lực mạnh mẽ, rất đáng khâm phục.”


“Đại ca à, anh là người mà em ngưỡng mộ nhất trên đời này, không một khuyết điểm. Thân là đàn em của anh, cả đời này em sẽ lấy anh làm gương. Em sẽ cố gắng hết sức đến hơi thở cuối cùng.”


Thư Dao vừa nghe vừa nói: “Không ngờ được tên này ngọt miệng như vậy.”


Lương Diễn ngồi dậy, chỉnh lại mấy cái khuy măng sét của mình, anh nhặt cuốn sách lên rồi quay đầu lại nói: “Anh ngọt hơn.”


Thư Dao nhìn anh đầy ngạc nhiên: “Hử,”


Lương Diễn nhìn theo trang sách đang phất phơ cách đó không xa, anh dựa vào cô, mỉm cười: “Có muốn thử không?”


Thư Dao ngơ ngác hỏi lại anh: “Thử cái gì?”


Lời còn chưa nói ra, Lương Diễn đã nghiêng người về phía cô, Thư Dao lập tức hiểu ra “ngọt miệng” mà anh nói là như thế nào. Cô theo bản năng vơ lấy quyển sách toán cao cấp ở bên cạnh vỗ lên người anh, “A, đúng rồi, hôm nay anh còn chưa chỉ em giải đề, hôm nay em phải giải cho xong đề này đó.”


- - Hôn một chút cũng không đáng sợ, đáng sợ là hôn nhiều chút sẽ biến thành cọ qua cọ lại cọ vào bên trong.


Lương Diễn mỉm cười nhìn dáng vẻ lúng túng của cô, cũng không vạch trần cô mà nhận lấy quyển sách, kiên nhẫn chờ cô làm cho xong phần bài tập hôm nay.


Thư Dao biến nỗi bất an thành động lực, giống như tiêm máu gà, nhanh chóng làm xong bài tập.


Còn chưa kịp thở phào nhẹ nhõm đã nghe thấy Lương Diễn hỏi: “Anh lập tức phải tiến hành hợp tác với Thanh Niệm, em có ý tưởng gì không?”


Thư Dao cầm viết, nghiêm túc nhìn anh: “Anh có thể nói cho em mấy cái chi tiết bí mật trong trò chơi được không? Chính là Hắc Long với cô gái nhỏ đó đó.”


Lương Diễn hơi giật mình: “Em rất có hứng thú với cái này?”


Đương nhiên rồi, người với rồng, càng có chi tiết chênh lệch chiều cao mà Thư Dao thích, có tình tiết cường thủ đoạt hào, cộng thêm xích chân này, còn có cấu tạo s1nh lý khác biệt của con rồng nữa.


Mỗi chi tiết đều là k1ch thích điểm thích thú của Thư Dao.


Thư Dao ngượng ngùng nhìn phản ứng thái quá của mình ở trước mặt Lương Diễn: “Em rất thích giả thiết Hắc Long và cô gái sẽ chữa lành vết thương cho nhau, còn có tình yêu vượt qua ranh giới chủng tộc nữa.”


Lương Diễn cười, con người anh thật ra không keo kiệt chút nào, mở trò chơi ra chỉ cho Thư Dao từng chút một, tìm được mấy cái chi tiết bí mật còn sót lại.


Thật ra chi tiết bí mật của Hắc Long Uyên rất đơn giản, chính là một câu chuyện tình cảm giữa Hắc Long và cô gái nhỏ, một con rồng đen sống cô độc bỗng một ngày nhặt được một cô gái nhỏ đem về nuôi, nuôi mãi rồi trở thành mảnh ghép của đời nhau; sau này bạn bè của cô gái đến tìm thì Hắc Long lại muốn thả cô trở về với tự do, cô gái lại từ chối lời đề nghị của bạn mình, mãi mãi ở bên cạnh con Hắc Long.


Giống như suy đoán từ đầu của Thư Dao, chiếc xe ngựa màu đen đó chính là Hắc Long hóa thành hình người cùng cô gái nhàn nhã tản bộ.


Hai mắt Thư Dao lấp lánh theo dõi toàn bộ những tình tiết bí mật của câu chuyện ngẩng mặt lên nhìn Lương Diễn: “Em rất thích câu chuyện này, anh có biết ai là tác giả kịch bản gốc không?”


Lương Diễn vẫn không trả lời chính xác cho cô, chỉ ngóng nhìn cô đang không hay biết gì cả: “Tác giả của kịch bản gốc xấp xỉ tuổi của em đó.”


Thư Dao rất muốn hỏi đối phương còn có tác phẩm nào khác hay không, nhưng nhìn thấy trước mắt, điểm chung của hai người đúng là rất ăn khớp với nhau.


Nhưng hiển nhiên Lương Diễn không muốn tiếp tục thảo luận về đề tài này với cô nữa, cẩn thận kiểm tra xong bài tập của Thư Dao rồi đóng sách lại: “Được rồi, ngoan nào, đi ngủ thôi, tối mai công ty có tiệc liên hoan, anh đưa em đi tham dự.”


Thư Dao ngạc nhiên: “Tiệc liên hoan?”


“Ngày mai Thanh Niệm cũng có tham dự, em có thể tiếp tục bàn bạc về ca khúc tiếp theo với cậu ấy,” Lương Diễn cụp mắt nhìn cô, “Yên tâm, sẽ không có quá nhiều người, anh hy vọng đêm mai có thể ở bên cạnh em.”


Thư Dao cũng không nhận ra được ý tứ trong lời nói của anh, ngây thơ gật đầu: “Được ạ.”


Khác với buổi tiệc lần trước, tiệc liên hoan này chỉ mời những quản lý cấp cao của tập đoàn Diễn Mộ ở chi nhánh Cẩm Thành tham dự, người không nhiều.


Trong lúc đang nói chuyện với Lương Diễn, Thư Dao kinh hãi phát hiện ra nam thần Thanh Niệm của mấy ca khúc cổ phong đang nổi đình đám gần đây phải nửa ẩn nửa lui vì lý do quá bận việc của công ty, hơn nữa anh ta còn có cổ phần trong lĩnh vực vui chơi giải trí của Lương Cảnh cho nên mới có thể tùy theo ý thích như vậy.


Mà bản thân của Thanh Niệm cũng vô cùng hướng nội, ở thời điểm nổi tiếng nhất trước đây cũng chưa từng xuất hiện trước truyền thông báo chí, càng không có marketing tuyên truyền nhưng vẫn duy trì tốc độ ra bài hát mới của mình.


Tài khoản mạng xã hội duy nhất là Weibo, cái này là do fans hâm mộ yêu cầu mãnh liệt mới lập nên.


“Tên thật của cậu ấy là Triệu Thanh Niệm,” Lương Diễn nói, “Tuổi tác thì nhỏ hơn anh một tuổi.”


Thư Dao không khỏi cảm thán: “Cũng không biết vẻ ngoài của đại thần như thế nào, có phải cũng thuộc hàng xuất sắc giống như âm thanh của anh ta hay không?”


Lương Diễn trả lời mà không có chút nào để ý: “Cái này phải hỏi bạn trai của cậu ấy.”


Thư Dao ngây ngốc: “Hả?”


“Mấy năm trước Thanh Niệm tổ chức đám cưới ở Anh cùng với người yêu của cậu ấy,” Lương Diễn nhìn về phía Thư Dao, “Cậu ấy vì không muốn quấy rầy sinh hoạt của người yêu mình nên vẫn không công khai.”


Thư Dao hiểu rõ ràng. Tuy rằng hiện giờ trong nước đã thoáng hơn trước nhiều nhưng cũng còn không ít người vẫn giữ tư duy bảo thủ, không chịu tiếp nhận cái mới.


Mà bản thân Thanh Niệm là người khép kín, không thích chia sẻ cuộc sống trên mạng xã hội nên chuyện lựa chọn không công khai người yêu vì muốn bảo vệ cho người ấy cũng là bình thường.


Dù sao Thanh Niệm cũng không phải thần tượng đình đám.


Vừa mới bước vào sảnh tiệc, Hứa Thuần Vi đã bước ra đón trước, cười nói chào hỏi: “Đại ca, Dao Dao.”


Cười tươi rói như bắt được vàng, giống như hôm qua cô ta chưa từng xảy ra tranh chấp với Thư Dao.


Trợ lý Lâm có chuyện cần tìm Lương Diễn nên nhỏ giọng báo cáo gì đó, Thư Dao chỉ loáng thoáng nghe được hai tiếng “wanyan”, không biết là tên người hay là từ gì đó.


Lương Diễn liếc nhìn Hứa Thuần Vi một cái, thoáng gật đầu xem như đáp lại.


Thật tình thì Thư Dao cũng không thích Hứa Thuần Vi.


Dựa vào trực giác nhạy bén của phụ nữ, Thư Dao cảm nhận được ý tứ của Hứa Thuần Vi dành cho Lương Diễn.


Làm trò trước mặt Lương Diễn nên Thư Dao cũng theo lễ mà chào hỏi với cô ấy: “Chào cô Hứa.”


Hứa Thuần Vi tối nay búi tóc lên, dùng một đóa hoa quế được tạo hình tinh xảo để giữ tóc, mà đóa hoa đó lại làm y như thật, phảng phất còn có mùi hương.


Bất quá Thư Dao nhìn nhiều thêm vài lần thì Hứa Thuần Vi đã mỉm cười bước lại gần bình hoa rồi ngắt xuống một bông hoa hồng mới chớm nở, dùng kéo tỉa bớt phần nhánh dư thừa rồi bước lại gần, cài lên mái tóc của Thư Dao, làm ra vẻ chị chị em em yêu thương nhau lắm, “Bông hoa hồng này rất hợp với em.”


Vừa dứt lời, cô ta nhìn về phía Lương Diễn: “Đại ca nói có đúng không?”


Lương Diễn lạnh giọng trả lời lại: “Bất kể là hoa gì cũng đều rất hợp với Thư Dao.”


Thư Dao rất thích nghe anh nói như vậy nên lập tức bổ sung: “Đúng nha đúng nha, ý của đại ca là có người nào đó cần phải dùng hoa để tạo nét, em đâu cần đâu, dù có là cái gì gắn trên người em cũng đều đẹp.”


Lời nói kiêu căng như vậy, nếu là ngày thường Thư Dao khẳng định sẽ không nói ra. Nhưng hiện tại lại không giống nhau. cô biết Lương Diễn sẽ chống lưng cho cô.


Lương Diễn cười: “Em đó.”


Trong nụ cười tràn đầy sự dung túng.


Hứa Thuần Vi nghiễm nhiên trở thành người ngoài cuộc, cô xấu hổ đến mức không dám đứng tại đó nữa, cảm giác như bị hai người này ép cho không còn lỗ để chui.


Giữa hai người họ, giống như không tồn tại khe hở cho bất cứ thành phần xanh lá nào chen vào.


Lương Diễn hỏi Thư Dao: “Anh còn có chút chuyện phải xử lý, em qua phòng chờ bên cạnh chờ anh chút được không?”


Thư Dao gật đầu.


Lương Diễn vốn định để trợ lý Lâm ở lại với cô nhưng bị Thư Dao từ chối: “Em lớn từng này rồi, anh yên tâm, em không đi lạc được đâu.”


“Thanh Niệm sẽ lập tức qua đây,” Lương Diễn không yên tâm, tỉ mỉ dặn dò, “Em đừng có đi lung tung, ngoan ngoãn chờ anh.”


Thư Dao cảm giác như Lương Diễn thật sự xem cô như một đứa trẻ. Tuy rằng cảm giác được người khác chăm sóc cẩn thận như vậy rất tốt nhưng Thư Dao cũng không muốn vì cô mà làm cho anh trễ nải công việc của mình, cô không muốn trở thành gánh nặng của anh.


Cô cười: “Em biết rồi, anh mau đi làm công chuyện đi.”


Lúc này Lương Diễn mới rời đi.


Vừa mới bước ra cửa phòng, Lương Diễn đã thay đổi sắc mặt, lạnh giọng nói: “Tô Hoàn Hoa bây giờ đang ở đâu?”


Trợ lý Lâm cúi đầu nói nhỏ: “Uống quá nhiều rượu, bây giờ được đưa lên lầu hai chờ ngài qua xem.”


Lương Diễn không nói chuyện, anh bước nhanh xuống bậc thang, vẻ mặt lạnh lùng.


Gió đêm mang theo hơi lạnh, bộ đồ tây cùng với áo khoác cùng màu đen, nút áo lóe sáng trong đêm tối.


“Bao tay đã chuẩn bị sẵn,” Trợ lý Lâm nói, “Còn có quần áo sạch, giày đều đã chuẩn bị sẵn cho ngài.”


Lương Diễn nhạt giọng đáp lời.


Tô Hoàn Hoa là em trai ruột của Tô Oản Diễm, năm ngoái vì gây ra nghiệp lớn ở Tây Kinh nên bị người trong nhà tống cổ đến Cẩm Thành ở bên này.


Tô Hoàn Hoa nói trắng ra chính là bùn nhão không gột nên hồ, so với Đặng Giới đã kém thì thôi đi còn thua Hứa Thế Sở cả ba ngàn con sông.


Hiện giờ gia chủ của nhà họ Tô vẫn là cha ruột của hai chị em họ. Ông Tô len lỏi trong chốn quan trường nhiều năm chính là một con cáo già, không dễ dàng cạy miệng ông ta ra được.


Nhưng xuống tay từ phía tên Tô Hoàn Hoa này thì dễ hơn nhiều.


Lúc đẩy cái cửa phòng đang khép hờ ra, Tô Hoàn Hoa đúng là đã say khướt, đang nằm trên đất.


Người bên cạnh Lương Diễn tạt cho cậu ta một xô nước đá lạnh cóng, bên trong còn bỏ thêm mấy con cá chạch, vừa tiếp xúc với cái ấm áp một chút mấy con cá đã thay phiên nhau nhảy choi choi.


Bị tập kích như vậy, Tô Hoàn Hoa lập tức nhảy dựng lên, kinh hãi la hét như lửa cháy trong quần: “Cái quỷ gì vậy?”


Năm ngoái cậu ta say rượu lái xe gây ra tai nạn xe cộ, gãy một chân nên hiện tại còn chưa có lành hẳn, hai tay chống lên sàn nhà, còn chưa kịp đứng lên đã bị Lương Diễn đạp một cái lên đùi.


Tô Hoàn Hoa bị đau tru tréo như heo bị chọc tiết, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng nhìn Lương Diễn, rốt cuộc cũng tỉnh rượu, ánh mắt mơ hồ không rõ: “Đại ca?”


Trong khắp chốn Tây Kinh này, những người cùng thế hệ, chỉ cần nhỏ hơn Lương Diễn đã gọi anh bằng “Đại ca”, đến nỗi những người lớn tuổi hơn cũng có ít nguời dám gọi tên anh, thay vào đó là một tiếng “Anh Lương”.


Lương Diễn nhấc chân ra, đứng thẳng người, người bên cạnh lập tức đưa bao tay, anh thong thả ung dung mang vào.


Người bên cạnh lôi tên Tô Hoàn Hoa mềm như cọng bún thiu này lên, cho cậu ta ngồi trên ghế.


Chân của Tô Hoàn Hoa vẫn còn đau, mấy con cá chạch vừa đói nước vừa muốn tìm chỗ ấm nên sống chết giãy đành đạch trong qu@n lót của cậu ta nhưng cậu ta lại không dám thò tay bắt ra, ngao ngáo gọi bậy.


- - Tô Hoàn Hoa sợ nhất là mấy con vật mềm mềm không đầu không chân này, da đầu tê rần, màu môi cũng thay đổi, cả người run rẩy suýt chút nữa khóc nhè.


Cậu ta run rẩy nói: “Đại ca, anh có chuyện gì vậy?”


Lương Diễn đi đến trước mặt cậu ta, hỏi thẳng: “Ba năm trước, từ ngày 8 đến ngày 23 tháng 6 cậu đã làm những chuyện gì?”


Trí nhớ của Tô Hoàn Hoa không được tốt, cố gắng nhớ lại nhưng đành lắc đầu: “Giống như bình thường đánh bài uống rượu tán gái, không làm gì khác.”


Lương Diễn cười, nhẹ nhàng lắc đầu, có chút tiếc rẻ: “Xem ra đầu óc chú mày còn chưa được tỉnh táo lắm,” Anh xoay người, gọi: “A Triệu.”


A Triệu bị gọi tên mang một thứ lại gần, Tô Hoàn Hoa nhìn thấy thì thiếu chút nữa hồn vía lên mây.


Trong đó toàn là rắn, con nào con nấy to bằng ba ngón tay, uốn éo xung quanh trái tim màu đỏ tươi.


Tô Hoàn Hoa nhắm hai mắt lại hét lớn: “Em nói, cái gì em cũng nói! Ba năm trước chị ấy nói chị ấy muốn về nhà nên em mua chuộc được nhân viên y tế, lén đưa chị từ bệnh viện ra ngoài….”


Cậu ta thật sự bị hù cho suýt tè ra quần.


Tô Hoàn Hoa biết rõ thủ đoạn của Lương Diễn, mấy con rắn đó không chỉ dùng để uy hiếp mà anh ta thật sự dám làm ra chuyện.


Lương Diễn kêu A Triệu mang mấy con rắn đi, anh tới gần Tô Hoàn Hoa, hỏi: “Sau khi Tô Oản Diễm xuất viện thì đi đâu?”


“Em thật sự không biết,” Tô Hoàn Hoa sắp khóc tới nơi, “Ngày hôm sau về nhà thì chị ấy đã không thấy bóng dáng đâu rồi, em cũng không biết chị ấy đi đâu …. Sau đó ba em phát hiện ra chuyện này, mắng em tơi bời, tìm người bắt chị ấy lại, đưa trở về.”


Tô Hoàn Hoa vừa dứt lời thì bên tai nghe được tiếng gió, gương mặt vì bị một lực đập mạnh, bên má phải vô cùng đau đớn, cậu ta ho khụ một tiếng, phun ra răng máu lẫn lộn.


Răng trên mặt đất lăn lăn rồi lăn vào trong góc.


Tô Hoàn Hoa miệng đầy máu, đơ người một hồi lâu mới quay mặt lại, hoảng sợ mà nhìn Lương Diễn, run giọng hỏi: “Em đã làm gì nên tội?”


Lương Diễn nhận từ trợ lý Lâm một tờ khăn giấy trắng tinh, túm lại, lau đi vết máu trên mặt Tô Hoàn Hoa.


Một nửa khuôn mặt của Lương Diễn ẩn trong bóng đêm, đôi mắt đen như mực, nốt ruồi lệ chí lúc này càng tăng thêm vài phần tàn nhẫn.


Anh không tức giận, ngoại trừ một quyền lúc nãy anh vẫn giữ thái độ ôn tồn lễ độ, nhưng so với vẻ tức giận thì lúc này càng làm cho Tô Hoàn Hoa sợ hãi hơn.


Lương Diễn nói: “Trở về nói với cha của cậu, nếu ông ấy còn muốn yên ổn ngồi trên cái ghế đó thì để cho Tô Oản Diễm cả đời này ở lại chỗ mà cô ta nên ở. Bằng không đợt thanh lọc này, ông già yêu quý của cậu cùng với mấy người anh em chí cốt của ông ấy, một người cũng đừng hòng chạy.”


Trong phòng, chuông gió treo trên cửa sổ nhẹ nhàng lắc lư, cửa bị đẩy ra.


Thư Dao đang chuyên chú xem kịch ngắn, Hứa Thuần Vi và Khang Nhu, bạn của cô ta bước vào trong.


Trong video, con sói xám to lớn vì cứu vớt con thỏ nhỏ mà liều mạng với sư tử, Thư Dao đang xem hăng say, nhìn không chớp mắt.


Khang Nhu giống như không mấy bất ngờ, cười nói: “Lớn như vậy mà còn đi xem phim hoạt hình? Mấy thứ này đều là dành cho con nít xem, cô trẻ con đến vậy sao?”


Thư Dao tạm ngừng video rồi ngước mắt nhìn Khanh Nhu, biểu cảm vô cùng tự nhiên nói: “Ý muốn nói tôi còn nhỏ tuổi sao?”


Sắc mặt Hứa Thuần Vi trở nên vi diệu, cô mở một chai rượu đỏ trên bàn, rót ra ba ly, mỉm cười đẩy cho Thư Dao: “Dao Dao, có muốn nếm thử cái này không? Uống một ít cũng có lợi cho cơ thể đó.”


Thư Dao khéo léo từ chối: “Cảm ơn, có điều tôi bị dị ứng với cồn.”


Khanh Nhu liếc mắt nhìn cô một cái, bỗng nhiên phát ra một câu nói không mang não: “Đáng tiếc, ngày thường anh Lương không thể thiếu tiệc xã giao uống rượu rồi.”


Tạm thời Thư Dao không muốn đôi co với thể loại xỏ lá ba ngoe này, án binh bất động, vẫn giữ lịch sự nở nụ cười.

Khang Nhu cầm cái ly quơ quơ.


Chất lỏng trong ly thủy tinh khẽ sóng sánh, hương rượu tỏa ra.


Cô ta cười nói: “Anh Lương có nói với cô hay không, anh ấy và Hứa Thuần Vi lớn lên bên nhau từ nhỏ? Khi còn nhỏ thì suýt chút nữa người lớn trong nhà đã hứa hôn cho hai người họ rồi.”


Vẻ mặt Thư Dao đầy kinh ngạc: “Không thể nào không thể nào? Đã là thời đại nào rồi mà còn có chuyện hứa hôn từ nhỏ? Tôi cho rằng chỉ có người lớn sợ con cái mình không tìm được đối tượng nên mới cứ hứa hôn như vậy thôi.”


Thư Dao phát hiện, lúc cô dính dáng với Đặng Giới thì giống như chọc phải ổ gà, mà hiện tại dính dáng tới Hứa Thế Sở lại giống như lạc vào đồn trà xanh, chỗ nào cũng thuần một màu trà xanh ngắt.


Hứa Thuần Vi siết lấy cái ly thủy tinh đầy căng thẳng, nụ cười của Khanh Nhu thì hết sức giả trân.


Một lát sau, Khang Nhu cũng bỏ cuộc không đối kháng trực diện với Thư Dao nữa, nhấm một ngụm rượu rồi xoay người nói với Hứa Thuần Vi: “Còn chưa chúc mừng cô thăng chức, sau này đến tổng bộ rồi đừng có quên tôi đấy.”


Hứa Thuần Vi cười: “Có đâu mà thăng chức? Cũng chỉ là đổi chỗ làm công cho anh Lương thôi.”


Tuy rằng nói như vậy nhưng lần điều động công tác này Hứa Thuần Vi đã mong nhiều năm nay.


Lúc trước, khi Lương Diễn còn ở Cẩm Thành, Hứa Thuần Vi cũng bất chấp tất cả để đến Cẩm Thành. Nhưng mà từ đầu đến cuối Lương Diễn cũng không có chút tiếp xúc nào ngoài công việc với cô.


Sau đó Lương Diễn quay trở lại Tây Kinh, Hứa Thuần Vi bởi vì năng lực, nhân lực không đủ nên đành ở lại Cẩm Thành. Nhiều lần cô đề nghị xin điều động nhân lực với tổng bộ nhưng đều bị bác bỏ.


Hứa Thuần Vi ngầm nhờ người lớn trong nhà ra mặt giúp cô, muốn thuyết phục Lương Diễn nhưng anh vẫn giữ thái độ việc công phải xử theo phép công: “Nếu cô ấy không thích Cẩm Thành thì có thể trực tiếp từ chức.”


Vất vả lăn lê đến khi cái hạng mục này kết thúc, có mấy suất được đề cử với tổng bộ, Hứa Thuần Vi dùng không ít thủ đoạn, móc nối quan hệ với nhiều nơi mới có thể quang minh chính đại nhìn thấy Lương Diễn.


Ai ngờ đâu bên cạnh Lương Diễn lại có thêm một Thư Dao, còn là một cô nhóc miệng còn hôi sữa.


Hứa Thuần Vi thật sự không biết Lương Diễn có phải là thật tình hay không.


Ba năm trước bên cạnh anh có một cô bạn gái nhỏ được bảo vệ không rời khỏi mắt.


Hứa Thuần Vi phái người đi theo dõi thật lâu thì người đó mới quay lại được một cái video. Tuy rằng hình ảnh rất chi là mờ ảo nhưng nhìn thấy thân hình đó rõ ràng còn là một cô nhóc.


So sánh với Thư Dao của hiện tại thì đúng là cùng một kiểu.


Hứa Thuần Vi nhìn về phía Thư Dao, cười giả lã: “Ngày mai tôi phải đi Tây Kinh rồi, sau này chúng ta không thể gặp mặt nữa, ly rượu này coi như tôi kính cô.” Nói rồi thuận tay lấy một ly sữa, mỉm cười mà nhìn Thư Dao, giọng nói mềm nhẹ: “Dao Dao không thể uống rượu vậy lấy sữa thay rượu được rồi.”


Một ly sữa đương nhiên là không thành vấn đề.


Lúc Thư Dao đưa tay nhận ly sữa, còn chưa kịp chạm vào thì cái ly đã rơi xuống ở khoảng giữa hai người, vỡ tan tành.


Thư Dao nhìn Hứa Thuần Vi chằm chằm, còn Hứa Thuần Vi hơi nhíu mày.


Khang Nhu lại không mấy vui vẻ, chất vấn Thư Dao: “Sao cô lại trẻ người non dạ như vậy? Thuần Vi có lòng tốt đưa sữa bò cho cô, cô không uống thì thôi, sao lại ném cái ly như vậy?”


Hứa Thuần Vi lấy khăn giấy lau đi mấy giọt sữa bắn lên chiếc đầm của mình, dịu dàng nói: “Không sao, lau một lát là được.”


Khang Nhu nói: “Lát nữa cô còn phải đi xã giao, lỡ bị người khác nhìn thấy thì phải nói như thế nào?”


Phát triển đến bước như thế này, Thư Dao bấy lâu nay vẫn chăm chỉ đọc sách bỗng hiểu ra. Hứa Thuần Vi là muốn ăn vạ.


Bên cạnh nghe được tiếng bước chân ồn ào, Thư Dao canh chuẩn thời gian nắm lấy ly rượu vang đỏ của Hứa Thuần Vi đặt ở trên bàn hắt lên người mình, tiện đà ném mạnh cái ly xuống đất.


Hứa Thùa Vi bị động tác của Thư Dao dọa sợ, còn cho rằng Thư Dao điên rồi, nhìn cô với ánh mắt khiếp sợ.


“Choảng” ly rượu vang đỏ vỡ tan nát trên mặt sàn.


Trong lúc ánh mắt của hai người kia vẫn còn khiếp sợ không thôi thì Thư Dao đã nhanh chóng kéo bông hoa đang cài trên tóc mình xuống. Trong lúc không cẩn thận, một cái gai còn sót lại của bông hoa xước lên phần da bên má cô, có chút đau đớn.


Lúc bông hoa bị ném xuống đất thì cửa đồng thời bị người ta đẩy ra.


Lương Diễn dẫn đầu đi ở phía trước, anh đã thay đổi quần áo, có điều màu sắc của cà vạt có chút khác biệt, sạch sẽ, phẳng phiu không nhiễm bụi trần.


Phía sau ngoại trừ trợ lý Lâm còn có Hứa Thế Sở và Thanh Niệm.


Ánh mắt đầu tiên của anh là nhìn về phía Thư Dao, còn ánh mắt của cô lại mờ mịt, người đứng trước cái ghế sô pha, chiếc đầm xinh đẹp màu trắng bị loang màu đỏ của rượu vang, cành hoa hồng bị kéo bung ra khỏi tóc, có vài sợi tóc lòa xòa rũ ra. Trên má cô còn có vết thương nhỏ da gai hoa hồng gây nên, chảy ra chút máu.


Thư Dao nhìn về phía Lương Diễn, đôi mắt lấp lánh nước: “Anh Lương.”


Hứa Thuần Vi nghĩ thế nào cũng không ngờ được cô lại bị một con bé vắt mũi chưa sạch gài bẫy, sắc mặt trong phút chốc bỗng thay đổi.


Khang Nhu trợn tròn mắt.


Ánh mắt của Lương Diễn dùng lại trên gò má của cô, khẽ nhíu mày.


Hứa Thế Sở cũng ngây ngốc: “Dao Dao, sao em lại bị như vậy?”


Đầu tiên Thư Dao nhanh chóng liếc nhìn Hứa Thuần Vi rồi đảo mắt về phía Lương Diễn, nước mắt lăn dài: “Là do em không cẩn thận làm rớt cái ly, không có chút liên quan nào đến chị Thuần Vi hết.”


Bạn của Hứa Thuần Vi sợ ngây người, mở miệng một cách khó tin: “Rõ ràng là do cô ném,” Sau đó vội vàng nhìn về phía Lương Diễn, cố gắng giải thích thay cho bạn mình: “Lúc nãy là do cô ấy tự làm, còn tự kéo tóc của mình nữa.”


Hứa Thuần Vi nhìn thấy được sắc mặt của Lương Diễn, không nói một lời.


Thư Dao nghẹn ngào, từng giọt từng giọt nước mắt to như viên trân châu lần lượt rơi xuống, thấm ướt lông mi: “Ừm, là do em tự làm, anh không nên trách những người khác.”


Chóp mũi cô ửng hồng, khóc lã chã, đáng thương vô cùng.


Khang Nhu nóng nảy, lớn tiếng chất vẩn: “Bây giờ cô ở đây làm ra vẻ đáng thương làm gì --”


“Cô Khanh,” Lương Diễn cắt lời, bình tĩnh hỏi: “Đây là tiệc liên hoan của Diễn Mộ, ai cho phép cô vào đây?”


Khanh Nhu nghẹn họng, nhìn trân trối, “A” một tiếng, chỉ vào Thư Dao muốn biện minh nhưng đành bất lực bỏ tay xuống.


Sắc mặt của Hứa Thuần Vi rất kém.


Trợ lý Lâm bước lên trước, khéo léo “khuyên” cô nên rời đi.


Làm trò ở trước mặt Lương Diễn, Khanh Nhu không dám càn quấy, che lại trái tim mong manh đã bị Thư Dao đâm mấy nhát rồi rời đi.


Hứa Thế Sở rất biết thương hoa tiếc ngọc mà bây giờ Thư Dao lại quá đáng thương như vậy, cậu ta muốn nhìn cũng nhìn không được, đi đến trước mặt Hứa Thuần Vi, chọc chọc bả vai của chị mình, hạ giọng: “Chị hai à, em biết chị không vừa mắt Thư Dao nhưng cũng đừng có khi dễ con người ta như vậy chứ, không tốt lắm đâu.”


Hai chữ “Câm miệng” của Hứa Thuần Vi gần như ra nghiến ra từ kẽ răng. Cô nhìn Thư Dao với ánh mắt sắc lạnh.


Toàn bộ lực chú ý của Thư Dao đều đặt trên người Lương Diễn, trong mắt cô còn ngấm nước, vô cùng đáng thương.


Cô đang đánh cược, lén lút đánh cược vị trí của mình ở trong lòng Lương Diễn, rốt cuộc là cô hay là Hứa Thuần Vi ở vị trí cao hơn.


Thư Dao nghe được cuộc trò chuyện lúc nãy của Hứa Thuần Vi và bạn của mình. Cô không muốn để Hứa Thuần Vi trở về Tây Kinh, không muốn cô ấy làm việc bên cạnh Lương Diễn.


Cô rất ích kỷ, cô muốn Lương Diễn nhưng không muốn có bất cứ người nào khác tới gần anh, theo đuổi anh.


Lương Diễn lập tức đi đến trước mặt Thư Dao, cúi đầu, vuốt v e gương mặt cô, cẩn thận xem xét vết thương do gai hoa hồng xước qua trên mặt cô. Miệng vết thương không sâu, cũng không lớn nhưng bởi vì lớp thượng bì của da bị rách nên vẫn rướm máu.


Trên làn da trơn bóng trắng mịn của cô lại rất bắt mắt.


Lòng bàn tay của anh dịu dàng xoa vùng da xung quanh vết thương, cẩn thận tránh miệng vết thương rất nhỏ kia.


Lương Diễn thấp giọng hỏi: “Có đau không?”


“Không đau.” Thư Dao có chút không quen với việc thân mật với anh ở trước mặt nhiều người như vậy, không kiềm lòng được mà vươn tay ra, muốn kéo tay anh xuống nhưng khi vừa chạm vào cổ tay anh lại cảm thấy được trên đầu ngón tay có chút nhói đau, theo bản năng hơi rút tay lại.


Lương Diễn nắm lấy cổ tay của cô.


Nhịp tim của cô bỗng nhiên đập mạnh.


Anh không cho Thư Dao chút cơ hội phản kháng đã trầm mặt kéo tay cô ra trước mặt mình, ép cô mở ngón tay ra.


Trên ngón tay mềm mại của cô có vết gai hoa hồng cứa vào. Đó là do vừa nãy vội vàng kéo cành hoa trên tóc xuống nên không cẩn thận bị thương, rõ ràng có thể nhìn thấy được.


Lời nói dối trong nháy mắt bị vạch trần, hô hấp của Thư Dao cứng lại. Quả tim như nhảy lên tận cổ họng, cô không dám nhìn vào mắt Lương Diễn, còn có chút ảo não.


Lương Diễn phát hiện cô cố ý muốn hãm hại Hứa Thuần Vi. Bây giờ anh đã nhìn thấy rõ ràng ý xấu của cô, cũng biết rõ trò mèo đó của cô.


Vậy anh…. có khi nào sẽ chán ghét cô hay không? Có khi nào anh sẽ cảm thấy Hứa Thuần Vi là người vô tội bị hại? Sau đó anh sẽ đi an ủi cô ấy? Để Hứa Thuần Vi thuận lý thành chương mà trở lại Tây Kinh, bước vào tổng bộ của Diễn Mộ?


Dưới sự lo lắng bất an của Thư Dao, Lương Diễn thở dài một tiếng, ôm lấy cô, để cô tựa vào trong ngực mình.


Thư Dao áp mặt vào chiếc áo sơ mi trắng tinh của anh, nghe được nhịp tim trầm ổn mạnh mẽ của anh


Cái gì anh cũng chưa nói, chỉ vuốt v e mái tóc mềm mại của cô, dịu dàng trấn an cô.


Lương Diễn bình tĩnh nhìn về phía Hứa Thuần Vi đã trắng bệch mặt mày, giọng nói không cao nhưng rất có tính uy hiếp: “Hứa Thuần Vi, tôi nhìn thấy báo cáo trình lên của giám đốc Mạnh, cho rằng cô càng thích hợp ở lại chi nhánh phía Cẩm Thành hơn ở đây.”



Danh Sách Chương

Nhận xét Box