Chapter 35: Chị em nhà Matcha*

Chapter 35: Chị em nhà Matcha*

Thư Dao không thể không nghĩ tới những khía cạnh khác.


Nếu không phải dưới tình huống như này, không phải cô đang ở một mình với Lương Diễn mà anh hỏi câu này thì cũng không có vấn đề gì.


Cố tình.


Trai đơn gái chiếc, hai người đơn độc trong một căn phòng.


Hơi thở trên người Lương Diễn nhàn nhạt mà dịu dàng, lúc này pha thêm một chút vị cồn, cũng không khó ngửi, thậm chí còn mang theo cảm giác lười nhác, hòa tan vẻ lạnh lùng trước đây của anh.


Thư Dao rất nghi ngờ rằng Lương Diễn có ma lực có thể mê hoặc lòng người.


Nếu không, vì sao cô lại bị anh hấp dẫn một cách dễ như trở bàn tay như vậy?


Như nước chảy ra sông, như chim quay đầu về rừng.


Trong lúc cô im lặng, Lương Diễn dùng ngón tay véo má cô, hỏi lại một lần nữa: “Có muốn ăn không?”


Thư Dao hơi bối rối, cẩn thận hỏi lại: “Kẹo mà anh nói, là loại chứa đường Deoxyribose* ư?”


*đường Deoxyrobose là đường tự nhiên có công thức hóa học là C5H10O4.


Lương Diễn không nói gì.


Hầu kết giật giật.


Thư Dao chưa từng nhìn thấy việc đời nên lập tức quay sang, run rẩy dò hỏi: “Ăn như thế nào vậy? Giống như ăn kẹo mềm ư?”


Lương Diễn bị cô chọc cười, ngay cả nốt ruồi dưới mắt cũng di chuyển nhè nhẹ.


Anh nói nhẹ nhàng: “Sao anh có thể để em làm loại việc này chứ?”


Anh hơi cúi đầu, nhìn vào đôi mắt kinh hoảng của Thư Dao, tay cầm cà vạt của Lương Diễn càng nắm chặt hơn: “Bắt nạt kẻ yếu.”


Thư Dao vô vùng cẩn thận: “Bây giờ anh nói mềm mại và cứng, là tính từ sao?”


Lương Diễn chọc chọc cái trán của cô, cười bất đắc dĩ: “Đứa bé lanh lợi.”


Có lẽ là vô tình đụng phải khi uống rượu, trên đầu ngón tay anh cũng có mùi rượu nhàn nhạt.


Không phải là loại hương vị rượu thịt mà vừa ngửi được đã thấy ghê tởm, hơi thở mang theo cảm giác mát lạnh và hơi đắng, phả vào mũi Thư Dao.


Thư Dao sợ rằng nếu tiếp tục thế này thì cô sẽ thật sự muốn ăn cứng mất, cô quay đầu đi, cố gắng né tránh sự đụng chạm của anh.


Lương Diễn hơi giật mình, anh bỏ tay xuống, nói: “Đêm nay anh uống hơi nhiều, xin lỗi em.”


Thư Dao gật đầu như gà con mổ thóc: “Em nhìn thấy rồi.”


Khi Lương Diễn vừa buông ra tay, Thư Dao lập tức đứng lên.


Mặc dù Thư Dao cũng không bài xích sự tiếp xúc của Lương Diễn nhưng hiện tại, hai người mới quen biết chưa được bao lâu.


Thư Dao chưa từng yêu đương nhưng cô vẫn biết, nếu đưa đầu vào họng súng thì hiếm khi có thể có được kết quả tốt.


Cô thích Lương Diễn, mơ hồ cảm giác được rằng Lương Diễn cũng có tình cảm với cô.


Nhưng một chút tình cảm thích này vẫn không đủ để cô thật sự giao bản thân mình cho anh.


Nói đùa với Ngải Lam là một chuyện, súng thật đạn thật lại là một chuyện khác.


Thư Dao muốn có mối quan hệ lâu dài với một người chứ không phải ngắn ngủi trong một sớm một chiều.


“Về nghỉ ngơi cho khỏe đi.” Lương Diễn nói: “Sáng sớm đói bụng thì em có thể dùng máy tính bảng để tự gọi cơm cho mình, nhân viên phục vụ sẽ đưa lên. Đừng lo lắng, các cô ấy chỉ đưa tới trên bàn bên ngoài rồi sẽ rời đi, em sẽ không nhìn thấy các cô ấy đâu.”


Đây quả thực chính là tin mừng của người mắc hội chứng ám ảnh sợ xã hội.


Thư Dao thành thật: “Được.”


“Cách xa Hứa Thế Sở ra,” Lương Diễn lại dặn dò một lần nữa: “Thằng nhãi kia và Đặng Giới đều không an phận như nhau.”


Đây là lần đầu tiên Thư Dao nghe thấy Lương Diễn dùng cụm từ mạnh này để miêu tả một người, cô sửng sốt một lát rồi cười rộ lên, đuôi mắt cong cong: “Được.”


Vốn dĩ hai người cũng không giao tiếp quá nhiều, nếu Lương Diễn không thích thì việc cách xa Hứa Thế Sở cũng không phải là việc gì khó đối với cô.


Sau khi Thư Dao rời khỏi phòng, Lương Diễn ngồi trên ghế, khẽ thở dài.


Say rượu, tự chủ giảm xuống, rõ ràng vừa rồi anh đã hơi xúc động.


Lương Diễn cởi từng chiếc cúc áo sơ-mi, sau đó cởi qu@n áo ra, đi vào phòng tắm.


Nửa giờ sau, Lương Diễn ra ngoài.


Chỉ có một chiếc khăn tắm quấn quanh thắt lưng anh, những giọt nước chảy dọc theo cơ bắp của anh xuống dưới, anh lau qua loa một lượt.


Trước đây, dưới loại tình huống này, Lương Diễn sẽ có thói quen hút một điếu thuốc.


Sau khi Thư Dao ngửi thấy mùi thuốc thì sẽ bị ho khan khó chịu, kể từ khi anh phát hiện ra điểm này, anh đã từ bỏ.


Lương Diễn đã ba năm chưa từng chạm đến thuốc lá.


Đúng lúc người phụ trách điều tra gọi điện thoại tới.


“Tiên sinh, chúng tôi đã liên hệ với giáo viên dạy đàn tranh lúc trước ở Cung Thiếu Nhi,” Người bên kia vừa lật trang giấy sột soạt vừa báo cáo một cách nghiêm túc: “Bởi vì người xảy ra chuyện không may chính là phụ huynh học sinh nên giáo viên dạy đàn tranh có ấn tượng rất sâu sắc về ngày hôm đó. Ông ấy nói với tôi, hôm đó ông ấy cảm thấy không khỏe nên bảo học sinh tự luyện tập vào một tiết học cuối cùng để đi bệnh viện khám bệnh.”


Lương Diễn hỏi: “Những người khác thì sao?”


Cấp dưới hiểu rõ phong cách làm việc của Lương Diễn, anh có yêu cầu rất cao, bởi vậy anh ta nói rõ từ chuyện lớn đến chuyện nhỏ: “Chúng tôi cũng đã đi tìm bảo vệ ở cổng ngày hôm đó, giáo viên phòng trực ban, cảnh sát phụ trách vụ án này, bạn học của Thư Dao vào thời điểm đó và cả những người hàng xóm của nhà họ Thư. Theo nhiều nguồn tin thì quả thật Thư Dao đã rời khỏi Cung Thiếu Nhi từ sớm, đeo cặp sách đi về nhà.”


Lương Diễn yên lặng lắng nghe, ngón tay ấn lên một xấp giấy.


“Vào buổi chiều xảy ra sự việc, hàng xóm đều đi làm nên không hiểu rõ sự việc nhưng có một bà cụ tóc hoa râm gần nhà bọn họ đã nói với tôi rằng bà cụ nhớ rõ, hôm đó có một chiếc cốc rơi ra khỏi cặp sách của Thư Dao, bà cụ vừa định đi nhặt thì chiếc cốc kia bị một chiếc ô tô màu tím đè bẹp dúm. Thời đó rất hiếm có xe ô tô màu tím nên bà cụ có ấn tượng đặc biệt sâu.”


“Cảnh sát đã phá lệ cho tôi xem những bức ảnh chụp hiện trường trong hồ sơ vụ án... Ngày đó Tô Oản Diễm lái ô tô màu tím.”


Mu bàn tay đang đè lên trang giấy của Lương Diễn có gân xanh nhô lên: "Đừng nói nữa."


Người ở đầu dây bên kia không dám nói chuyện, nhất thời chỉ có tiếng hít thở.


“Gửi tất cả các văn kiện mà cậu điều tra được tới gmail của tôi.” Lương Diễn nói: “Tôi sẽ tự xem.”


Anh bật máy tính lên, văn kiện đã được gửi tới đây. Lương Diễn di chuyển chuột, kéo xuống từng cái một.


Trong đó có ảnh của Thư Dao.


Cô đứng bên cạnh người cảnh sát, không nhìn vào máy ảnh, vẻ mặt mờ mịt.


Khi còn nhỏ, cô cũng rất gầy, tóc không dài, chỉ vừa tới bả vai, đôi mắt rất to, mặt đẫm nước mắt, mặc một chiếc váy nhỏ có cổ áo búp bê, trông đáng thương như một bông hoa dại nhỏ mọc ven đường.


Lương Diễn vươn tay chạm vào màn hình máy tính.


Khi mới ở bên anh, Thư Dao phải bám lấy anh mới ngủ, thường gặp ác mộng vào ban đêm, lúc nào cũng vừa khóc vừa nói mớ.


Ví dụ như đừng mở cửa.


Mẹ ơi.


Đau quá.


Cô vẫn luôn khóc thút thít như thế.


Lúc đó, Lương Diễn chỉ biết bố mẹ cô không may qua đời, anh cứ nghĩ là do cô nhớ mẹ chứ không nghĩ đến những khía cạnh khác.


Hơn nữa, tinh thần của Thư Dao lúc đó quá yếu ớt, Lương Diễn chưa bao giờ hỏi tại sao cô không chịu về nhà, tại sao lại tìm tới anh.


Trước đó, Lương Diễn không hề quen biết với nhà họ Thư.


Nhưng bây giờ, sau khi kéo tơ lột kén, cuối cùng Lương Diễn cũng đã hiểu rõ, có thể năm đó Thư Dao đã chính mắt chứng kiến ​​vụ án mạng kia.


Khi bố mẹ cô qua đời, cô còn chưa được mười tuổi.


Trong tám năm sau đó, cơ chế tự bảo vệ đã khiến Thư Dao “quên” mất những điều này.


Nhưng khi cô mười tám tuổi, mọi thứ đột phá ra ngoài, đánh sập thế giới tinh thần của cô.


Lương Diễn gửi một bản thông tin cho Thư Minh Quân.


Khi gọi điện thoại cho Thư Minh Quân, cô nhanh chóng nghe máy: “Lương Diễn?”


Lương Diễn trực tiếp hỏi: “Lúc trước cô đã nói, cô đã đưa Dao Dao về nhà cũ trước đây của cô ấy ngay ngày hôm sau khi kết thúc kỳ thi tuyển sinh đại học, đúng không?”


“Đúng vậy.”


“Sau đó Dao Dao có từng gọi điện thoại cho cô không?”


“Có, mấy ngày sau đó vẫn luôn gọi điện thoại cho tôi,” Thư Minh Quân nhớ lại một lượt, nói như chém đinh chặt sắt với anh: “Nhưng sau đó em ấy lại nói rằng bị sốt nên cổ họng bị đau, đổi thành gửi tin nhắn, mãi cho đến cuối tháng 7, em ấy đột nhiên không nhắn tin cũng không nghe điện thoại. Tôi mới đi tìm em ấy sau khi về nước.”


“Khi Dao Dao tới tìm tôi, không mang theo điện thoại di động trên người, cô có chắc đó là những tin nhắn do Dao Dao gửi không?” Lương Diễn hỏi: “Bắt đầu từ khi nào?”


“...Hình như là khoảng một tuần.”


Lương Diễn nói với Thư Minh Quân một cách bình tĩnh: “Ngày tôi gặp Dao Dao là ngày 23 tháng 6. ”


Thư Minh Quân thở gấp, cô lập tức phản ứng lại.


Kỳ thi tuyển sinh đại học kết thúc vào ngày 8 tháng 6.


Giả sử từ ngày 16 tháng 6, “Thư Dao” bắt đầu nhắn tin cho cô, vậy thì mấy ngày sau là ai đang cầm điện thoại của Thư Dao?


Mà một tuần ở giữa kia, Thư Dao đã ở đâu?


Lương Diễn nói: “Hiện tại cô đi tìm lại điện thoại di động mà cô đã sử dụng lúc đó, khôi phục nhật kí tin nhắn đi. Tôi cần biết những gì đã xảy ra với Dao Dao trong khoảng thời gian đó.”


Thư Minh Quân run rẩy nói một từ ‘được’.


Đến tột cùng thì điều gì đã phá hủy tầng phòng ngự tâm lý của cô ấy khiến cô ấy mắc chứng tự kỉ? Trở nên chỉ thân thiết với một mình anh?


Lương Diễn rất muốn biết điều này.


Anh tắt điện thoại, nhắm mắt lại rồi chìm vào suy nghĩ.


Lần đầu tiên anh gặp cô, cả người Thư Dao bẩn thỉu lem luốc, lúc đó, người làm tắm cho cô đã bí mật nói với Lương Diễn rằng trên người cô gái nhỏ có vết thương.


Lương Diễn không để tâm, lúc đầu anh không hề có tâm tư gì khác với Thư Dao.


Chỉ là một cô gái nhỏ xinh đẹp mà thôi.


Ngày cô leo lên giường của Lương Diễn, Thư Dao gầy gò mảnh khảnh bị anh đuổi xuống.


Cô đứng ở mép giường, ngón tay run rẩy, cởi váy ra.


Cô nói: “Anh ơi, anh đừng đuổi em đi, em cho anh tất cả nhé?”


Cơ thể lộ ra trước mặt anh đẹp như ngọc nhưng trên cánh tay, trên đùi có rất nhiều vết bầm tím.


Lương Diễn đã sớm nhận ra cảm xúc của cô gái này không bình thường, theo bản năng, anh nghĩ rằng có thể là một nhà Thư Thế Minh đã ngược đãi cô nên cô mới chạy trốn.


Thư Dao ôm cánh tay, mắt rớm nước mắt.


Rõ ràng là cô rất sợ hãi, còn phải giả vờ thờ ơ không quan tâm.


Khi Lương Diễn đến gần, cô thậm chí còn nhắm hai mắt lại.


Cô vẫn luôn run rẩy, giống như một con thiên nga bị thợ săn bắt lại.


Lương Diễn nhặt chiếc váy rơi trên mặt đất lên rồi mặc lại cho cô, kiên nhẫn nói với cô: “Em phải biết trân trọng bản thân, đừng tùy tiện giao bản thân cho anh như vậy, không đáng.”


Thư Dao đột nhiên mở to mắt ra.


Cô ngơ ngẩn nhìn anh chằm chằm một lúc lâu, sau đó đột nhiên kiễng chân lên, chủ động hôn anh một cái.


Đôi môi mềm mại như bông khẽ dán lên môi anh.


Cô hoàn toàn không biết hôn môi, chỉ dán lên nhau một cách đơn thuần mà đã cực kì căng thẳng.


Lương Diễn sững người.


Anh quên mất phải đẩy Thư Dao ra.


Thư Dao lùi lại một bước, nhìn anh: “Em nghe người ta nói, lần đầu tiên của con gái là thứ rất quý giá, nếu anh không cần cái kia thì có thể nhận lấy cái này được không?”


Lương Diễn vươn tay chạm lên đầu cô.


Cô quá thấp, thậm chí còn không đến vai anh.


Lương Diễn ngồi trở lại trên giường, nhìn cô: “Vậy có ai nói cho em biết rằng lần đầu tiên của đàn ông cũng rất quý trọng không?”


Thư Dao không hiểu ý của anh, ngơ ngác nhìn anh.


Lương Diễn thở dài, tay đang đặt trên đỉnh đầu cô xoa hai cái: “Quên đi, coi như chúng ta tặng quà cho nhau, huề nhau rồi.”


Ngày hôm sau, Thư Dao quả nhiên không dậy nổi.


Lương Diễn dậy sớm đến công ty, dường như liên quan đến vấn đề thu mua lại cái gì đó. Hôm qua, Thư Dao lờ mờ nghe thấy vài câu nhưng không nghe rõ chi tiết cụ thể.


Vừa mới bấm mở máy tính bảng do khách sạn cung cấp, Thư Dao liền nhìn thấy một tờ giấy bị đè dưới máy tính bảng______


“Khuyên em nên chọn phần ăn số bốn, gọi thêm hoa quả, cân bằng dinh dưỡng.”


Cô vốn nghĩ rằng mảnh giấy đó là do nhân viên khách sạn cung cấp, vừa định ném đi, lại thoáng nhìn thấy chữ ký ở góc dưới bên phải của mảnh giấy.


Lương Diễn.

Thư Dao cẩn thận gấp lại tờ giấy kia rồi cho vào túi.


Lương Diễn đã chọn phần ăn số 4 cho cô, không có nước ngọt Coca-cola mà cô thích, không có gà rán hay hamburger, không có thức ăn giàu năng lượng, chỉ có tốt cho sức khỏe và thanh đạm.


Thư Dao do dự một lúc lâu, thầm quyết định một cách khó khăn.


Cô đã chọn cái này theo gợi ý của Lương Diễn.


—— Kết quả là cô vẫn không nhịn được, vui vẻ lén gọi thêm một suất gà rán.


Đồ ăn nhanh khiến cô vui vẻ.


Bữa sáng được đưa tới một cách nhanh chóng, Thư Dao nghe thấy tiếng bước chân bên ngoài đã rời đi thì mới xuống giường.


Thư Dao ngồi vào bàn, một tay cầm miếng gà rán, một tay nhấp mở máy tính bảng, mất hơn mười phút vẫn không tìm được một bộ phim phù hợp khi ăn cơm nhưng cô lại nhìn thấy một loạt người bình luận dưới video cũ mà cô đã đăng lại một lần nữa.


Xem tình hình thì tất cả đều là người hâm mộ Hứa Thế Sở.


[Cầu buông tha cho Hứa Thế Sở, anh ấy không thích hợp tác với người điên đâu. ]


[Cầu buông tha +1]


[Hứa Thế Sở muốn tập trung vào âm nhạc, không muốn bị cọ nhiệt đâu, *icon hai tay cầm hai con cua*]


[Mang Hứa Thế Sở tốt nhất trên thế giới đi xa, chúng ta không hẹn gặp lại.]


……


Gà rán chấm nước sốt chua ngọt đặc biệt, Thư Dao cắn một miếng, hai má phồng lên, dùng sức nhai mấy miếng rồi nuốt xuống.


Cô dùng cái tay khác bấm vào Weibo, sau khi nhìn lướt qua, cuối cùng cô cũng hiểu chuyện gì đang xảy ra.


Hóa ra là có người thả ra tiếng gió về việc Dao Trụ Khuẩn sắp hợp tác với Hứa Thế Sở, bởi vì Dao Trụ Khuẩn có tiếng xấu, hơn nữa, “Người biết rõ mọi việc” “trong lúc vô tình” đã nhắc tới việc Hứa Thế Sở từng ngầm nói rằng mình sẽ hợp tác với Lục Tuế Tuế.


Do đó, người hâm mộ của Hứa Thế Sở đã tự phát có tổ chức, đi tới phía dưới tài khoản Dao Trụ Khuẩn để “Cầu xin”, phản đối việc hợp tác với cô.


Nhiều năm như vậy, Dao Trụ Khuẩn cũng đã tích lũy được một số người hâm mộ, bọn họ không cam lòng yếu thế nên lập tức cãi lại.


[Khuẩn Khuẩn tinh thông mọi thứ như đàn trành, đàn tỳ bà, đàn nhị, sanh tiêu*, Hứa Thế Sở đã bị lật xe nhiều lần khi phát sóng ca hát trực tiếp, Khuẩn Khuẩn mới không muốn hợp tác với người nhà các người đâu.]


*sanh tiêu: là một nhạc cụ của Trung Quốc, có thể chơi hòa âm, thổi và hít, có độ trong và sáng tấn.


Cũng có người phân tích một cách có lý trí.


[Trước đây Khuẩn Khuẩn đã từng nói rằng, hợp đồng đều ở chỗ công ty, tài khoản cũng bị bắt phải giao lưu thương mại, những việc mắng chửi mọi người lúc trước đều không liên quan đến Trụ Khuẩn, bây giờ cô đã đổi công ty mới rồi, sẽ không đi con đường nổi tiếng bằng tai tiếng nữa, hy vọng người hâm mộ của Hứa Thế Sở hãy tự kiềm chế]


Còn có một anh chàng cục cằn phát ra những câu chửi thề phủ kín màn hình.


Cho dù cứ cách mấy chữ thì chính là dấu ** nhưng mấy chữ còn may mắn sót lại vẫn kịch liệt đến mức khiến Thư Dao kinh ngạc.


Sau khi xem một lượt, Thư Dao không ngờ rằng tâm lý của cô đã tốt hơn rất nhiều rồi.


Nửa năm trước, sau khi cô nhìn thấy những bình luận kiểu như vậy, cô sẽ tức giận đến mức tức ngực khó chịu nhưng bây giờ giống như đang xem tin đồn của người khác, lòng không hề dao động.


Tin nhắn mới nhảy ra.


Là người quản lý mới - Kỳ Thanh trò chuyện riêng với cô.


Kỳ Thanh: [Dao Dao, Hứa Thế Sở vừa đưa ra thông tin mới là không muốn hợp tác nữa]


Kỳ Thanh: [Xin lỗi, chị không bắt được cơ hội này cho em rồi.]


Thư Dao hơi sửng sốt, đặt miếng gà rán trở lại cái đ ĩa, một tay gõ bàn phím, trả lời Kỳ Thanh một cách nghiêm túc.


Thư Dao: [Làm phiền chị rồi]


Thư Dao không quan tâm đ ến chuyện này, dù sao thì công việc không phải lúc nào cũng thuận buồm xuôi gió được, việc này có thể coi như là một giao dịch hợp tác bị đổ vỡ, thất bại.


Đây cũng không phải là một vấn đề lớn.


Chỉ là hơi thất vọng mà thôi.


Nghĩ như vậy, Thư Dao quay lại Weibo để đọc tin tức.


Hai tin nóng đột nhiên xuất hiện.


Ca sĩ Hứa Thế Sở: [Tôi không muốn dính vào kẹo cao su, cảm ơn mọi người đã thấu hiểu]


Ca sĩ Hứa Thế Sở: [Bài hát mới sẽ hợp tác với @Lục tuế Tuế, xin hãy chỉ bảo nhiều hơn]


Lục Tuế Tuế thả trái tim bên dưới bình luận của hắn.


Thư Dao ngẩn ra một lát, máu nóng lập tức xông lên não.


——Người này cũng quá thiểu năng rồi! Không hợp tác thì không hợp tác, chọn người khác thì thôi đi, hắn còn giả vờ thanh cao lạnh lùng rồi giẫm lên người khác là chuyện gì thế này?


Thật là quái gở, anh ta đúng là chanh thành tinh!


Quả nhiên, một tài khoản blogger đã nhanh chóng lan truyền tin tức này, lời trong lời ngoài đều đang cười nhạo việc Dao Trụ Khuẩn muốn cọ nhiệt nhưng thất bại, phải chịu cảnh tự vả mặt.


Thuận tiện còn khen ngợi Hứa Thế Sở có tính cách ngay thẳng, dám nói dám làm, Lục Tuế Tuế đúng là một đóa hoa sen trắng gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn.


Sự kết hợp hoàn hảo.


Thư Dao không thể bình tĩnh được, cô có một tài khoản Weibo khác dành riêng cho cuộc sống cá nhân của mình, cô giận dữ đăng nhập vào, đang nhắn một tin rất dài thì bất ngờ nhận được tin nhắn mới của Kỳ Thanh.


Kỳ Thanh: [Công ty muốn để em hợp tác với Thanh Niệm, em cảm thấy thế nào?]


Thanh Niệm!


Làn sóng cổ phong từ đảo Nam Loan - Thanh Niệm!


Ánh trăng sáng trong lòng khiến vô số người nhảy vào hố dòng nhạc Cổ phong!


So với Hứa Thế Sở thì vị này quả thực chính là nhân vật cấp bậc nguyên lão.


Thư Dao trở lời Kỳ Thanh, không hề che giấu sự phấn khích của mình: [A a a a a a ]


Thư Dao: [Vô cùng chờ mong! Em đồng ý!]


Sau khi nhận được câu trả lời của cô, Kỳ Thanh gửi lại một icon OK.


Kỳ Thanh: [Chị sẽ giải quyết việc hợp tác với Thanh Niệm ngay lập tức.]


Bên kia, Thái Quát đang uống nước cho đỡ khát, thuận tiên nói với Lục Tuế Tuế bằng giọng tự hào: “Chị đã nói từ lâu rồi, chị có thể khiến em trở nên nổi tiếng, cũng có thể kéo người nào đó xuống.”


Lục Tuế Tuế không nói gì, ngoan ngoãn lắng nghe.


Cô ta không thể so với Thư Dao, sau khi ký hợp đồng với công ty giải trí Hoa Lam thì không còn lựa chọn nào khác. Bây giờ Đặng Giới đã vứt bỏ cô ta, mà Lục Tuế Tuế đã đi theo Đặng Giới sống một cuộc sống ngợp trong vàng son một thời gian, cuối cùng cô ta không thể chịu đựng được một cuộc sống tầm thường.


Cô ta không thể chịu nổi việc mình không mua được những chiếc túi xách hàng hiệu xa xỉ, cũng không thể chịu nổi việc ngồi xe hơi dưới một trăm vạn.


Lúc này, nếu bảo Lục Tuế Tuế phải sống một cuộc sống tầm thường như vậy, cô ta không cam lòng, cũng không thể sống nổi.


Vì vậy, cô ta đã ký một hợp đồng dài 10 năm với Thái Quát.


Cũng may, Thái Quát rất thích cô ta, điên cuồng nâng đỡ, lại tiếp thu ví dụ thất bại của Dao Trụ Khuẩn lúc trước, dù sao bây giờ không còn thịnh hành kiểu nổi tiếng bằng tai tiếng nữa rồi, vì vậy chị ta muốn Lục Tuế Tuế đi theo con đường trong sáng thuần khiết.


“Em đừng nhìn việc hiện tại Thư Dao đã rời đi, người ưu tiên hàng đầu của giải trí Lương Cảnh chính là Thanh Niệm, không có khả năng đi nâng đỡ Thư Dao nổi tiếng.” Thái Quát lại nói: “May mắn, Hứa Thế Sở là kẻ không có đầu óc, nói mấy câu đã có thể xúi giục được anh ta. Các ca sĩ cổ phong* nổi tiếng chỉ có mấy người, trừ khi Thư Dao hợp tác với Thanh Niệm, nếu không cô ta không bao giờ lấn át được sức nóng của em.”


*cổ phong: là nhạc mang phong cách cổ, nếp xưa.


Lục Tuế Tuế cười: “Mỗi năm Thanh Niệm chỉ phát hành một bài hát mà thôi, đầu năm nay đã phát hành rồi, không thể có bài hát thứ hai được.”


Vừa dứt lời, Thái Quát cầm điện thoại lên, tình cờ nhìn thoáng qua, một ngụm nước kẹt trong cổ họng, suýt nữa thì sặc.


Thanh Niệm: [Quá trình hợp tác với tiểu sư muội @Dao Trụ Khuẩn trong bài hát mới “Trầm uyên” đang trong giai đoạn chuẩn bị, rất mong được gặp lại các bạn trong Hồng Hoang]


Dao Trụ Khuẩn: [Cực kì chờ mong được hợp tác với sư huynh]


Về cơ bản, Thanh Niệm đang ở trạng thái nửa ở ẩn, ra bài hát với tốc độ Phật hệ, bài nào cũng là tinh túy, có một lượng lớn người hâm mộ.


Đặc biệt là trong giới cổ phong, hơn một nửa đều là người hâm mộ anh ấy.


Bây giờ mọi người thấy Thanh Niệm lại muốn phát hành bài hát mới thì lập tức vui mừng như ăn tết, liên tục chia sẻ, chúc mừng nam thần năm nay phá lệ rời núi.


Những người trong giới còn hăng hái hơn, chia sẻ để rút thăm trúng thưởng, người có liên quan là Dao Trụ Khuẩn cũng được cọ nhiệt mà trở nên nổi tiếng._____


Chính miệng Thanh Niệm khẳng định cô ấy chính là tiểu sư muội kìa!


Kể từ khi anh ấy ra mắt, đây là lần đầu tiên thừa nhận việc như vậy.


Sức nóng không ngừng tăng vọt, nhanh chóng lọt vào bảng hot search, đè bẹp tin tức # Hứa Thế Sở và Lục Tuế Tuế hợp tác #, bò lên trên một cách vững vàng.


Thái Quát tức giận đập vỡ chiếc cốc, miệng phun lời tục tĩu: “Con khốn này có vận cứt chó!”


- ----


Ăn cơm trưa một mình.


Suốt buổi chiều, Thư Dao đều vô cùng vui vẻ.


Thanh Niệm là người rất tốt, ôn tồn lễ độ, sau khi Kỳ Thanh gửi tin nhắn không bao lâu thì anh ấy đã chủ động thêm bạn bè với Thư Dao rồi hỏi cô có sáng kiến ​​gì hay không.


Thanh Niệm: [Bài hát mới là bài hát tuyên truyền cho “Hồng Hoang”, anh đã nghe qua bản nhạc “Kiều triền” của em rồi, rất cảm động]


Thanh Niệm: [Nghe nói em cũng đang chơi trò chơi, hay là vẫn làm như lần trước, lấy chuyện xưa trong trò chơi làm điểm bắt đầu, em thấy thế nào?]


Vì thế, Thư Dao đã chọn câu chuyện xưa của Hắc Long Uyên.


Ba quả trứng màu nhỏ, cô gái nhỏ và Hắc Long.


Tên là do cô đặt, Thanh Niệm tỏ vẻ hết thảy đều ok, anh ấy không gấp.


Thư Dao làm ổ trong phòng chơi trò chơi cả buổi chiều, nhân tiện còn chia buồn với tiến triển trong chiến lược của Ngải Lam.


Ngải Lam trả lời: [Tuyết bay lất phất, gió Bắc rền vang*]


*Đây là lời bài hát, ý chỉ sự bất lực trước thời tiết lạnh giá.


Ngải Lam: [Mẹ nó, Hoắc Lâm Sâm quả thật chính là sắt thép thành tinh.]


Ngải Lam: [Đúng rồi, cậu đi chơi với Lương Diễn ở bên ngoài nhưng nhớ rõ phải giữ chừng mực, đừng để anh ấy xơi tái nhé!]


Ngải Lam: [Thứ gì có được quá dễ dàng thì sẽ không biết quý trọng, cậu phải học được cách treo hứng thú của Lương Diễn lên.]


Thư Dao suy nghĩ về hành vi của mình ngày hôm qua một cách nghiêm túc, có lẽ... được coi như đủ tiêu chuẩn nhỉ?


Ngải Lam: [Cũng đừng treo quá lâu, theo đuổi người ta thì phải căng giãn vừa phải, như gần như xa, nắm chắc mức độ là tốt nhất]


Ngải Lam: [Treo xong, nhớ cho anh ấy một chút mật ngọt, ví dụ như đưa chút đồ ăn vặt ấy.]


Thư Dao khiêm tốn tiếp thu chiến lược của Ngải Lam.


Bên cạnh khách sạn có một tiệm bánh rất to, lần này Thư Dao sẽ không tự nướng bánh, cô mặc quần áo thay giày rồi đi ra ngoài, chuẩn bị chọn một cái bánh kem nhỏ cho Lương Diễm.


Thư Dao đeo khẩu trang và đội mũ, tự nghĩ rằng mình đã võ trang hạng nặng rồi.


Khi đến tiệm bánh, Thư Dao thích một chiếc bánh nhỏ, nhân viên bán hàng nói rằng năm phút nữa sẽ có mẻ bánh mới ra lò, bảo Thư Dao vui lòng đợi một lát.


Trong lúc chờ nhân viên nướng bánh mới, Thư Dao nghe thấy một giọng nói ôn hòa: “Dao Dao?”


Thư Dao quay người lại, nhìn thấy một người phụ nữ xa lạ.


Người phụ nữ mặc một bộ âu phục màu xám nhạt, vẻ đẹp chuẩn mực của phụ nữ thành thị, mái tóc mềm mại làm xoăn sóng lọn to, nụ cười dịu dàng: “Xin chào, tôi là bạn của Lương Diễn, Hứa Thuần Vi.”


Cô ta vươn tay ra với Thư Dao.


Thư Dao không thích tiếp xúc cơ thể với người lạ nhưng cô cũng không muốn bạn của Lương Diễn nghĩ rằng cô là một kẻ bất lịch sự, do dự một lúc, cô vẫn đưa tay ra nắm tay cô ta.


Hứa Thuần Vi ngồi trên ghế, gọi một cốc sô-cô-la và một cốc sữa nóng, nhẹ nhàng đẩy ly sữa nóng tới trước mặt Thư Dao: “Nghe Lương Diễn nói, cả ngày hôm nay cô không ra ngoài à?”


Thư Dao cảm thấy khó hiểu những vẫn gật đầu.


“Lương Diễn vẫn như vậy,” Hứa Thuần Vi thở dài, đánh giá Thư dao một cách cẩn thận, mỉm cười, mơ hồ nói: “Gu thẩm mỹ vẫn trước sau như một.”


Thư Dao không động tới ly sữa kia.


Cô nhớ rõ lời dặn của Lương Diễn, không thể uống hoặc là ăn những thứ mà người lạ đưa cho.


Kể cả là bạn của anh.


Thư Dao nghe không hiểu ý của Hứa Thuần Vi nhưng cô nhạy bén cảm nhận được rằng người phụ nữ này dường như cố ý thể hiện rằng cô ta rất thân thiết với Lương Diễn.


“Đúng rồi, Hứa Thế Sở là em trai tôi.” Hứa Thuần Vi cười với cô: “Chính là người đàn ông đã tán gẫu với cô ngày hôm qua đó. Em ấy muốn cách liên lạc với cô, nói là có một số mô hình không còn sản xuất nữa muốn chia sẻ với cô.”


Nghe được mấy chữ mô hình không còn sản xuất nữa, Thư Dao hưng phấn trong nháy mắt.


Nhưng nghĩ đến chuyện Hứa Thế Sở vừa mới nói chuyện một cách quái gở trên Weibo, cô từ chối thẳng thừng: “Vẫn không được đâu, A Diễn không thích tôi tiếp xúc với người đàn ông khác quá nhiều.”


Nụ cười trên mặt Hứa Thuần Vi cứng đờ.


Cô ta quay đầu nhìn về phái Thư Dao, hỏi: “Nếu không phải ngày hôm qua gặp cô thì tôi còn không biết Lương Diễn đã bắt đầu nuôi một bé gái từ khi nào đó. Hai người gặp nhau bao giờ vậy?"

“Khoảng hơn một tháng.”


“Mới hơn một tháng thôi à,” Hứa Thuần Vi cười, “ Tôi và Lương Diễn cùng nhau lớn lên mà cậu ấy cũng chưa từng nói với tôi chuyện này.”


Cô ta lấy một viên chocolate bỏ vào miệng: “Nói gì đi chăng nữa cũng là chuyện bình thường, thiếu nữ thanh xuân phơi phới thì yêu đương cũng là chuyện thích hợp. Cô nhìn đóa hoa hồng này đi, lúc nở rộ thì lộng lẫy bao nhiêu, nhưng đáng tiếc là được mấy ngày chứ, không giữ lâu được.”


Thư Dao nhạy bén phát hiện được có ẩn tình.


Ây da, đuôi hồ ly lộ ra rồi.


- - Đầu tiên là cố ý dùng lời nói để tiết lộ mối quan hệ thân mật của cô ấy và Lương Diễn, bây giờ lại cố ý ám chỉ Lương Diễn chưa mang cô về nhà, cũng chưa công khai giới thiệu với bạn bè.


- - Còn mượn hoa hồng châm chọc cô, nói cô nhỏ tuổi, ý trong lời nói ám chỉ Lương Diễn chỉ mê đắm cô chỉ vì cô còn trẻ tuổi.


- - Đích thị là trà xanh loại một rồi.


Thư Dao cố ý không để cô ta đạt được mục đích, cười nói: “Tôi và Lương Diễn vừa gặp đã như quen biết từ rất lâu rồi, củi khô bén lửa nên lập tức bùng cháy.”


Hứa Thuần Vi: “...”


Thư Dao một tay chống cằm, đôi mắt long lanh: “Nói sao ấy nhỉ, tình cảm giữa người với người chính là kỳ diệu như vậy, đôi khi nhất kiến chung tình với đối phương lúc nào cũng chẳng hay biết, ai mà giống như cô, cho dù hai bên gia đình đã dắt mối cho nhau từ thời còn trong trứng nước mà cũng đâu có thành, sau này lớn lên mười mấy hai mấy năm nhưng không có cảm giác chính là không có cảm giác, cho dù có lợi thế như vậy thì cũng có làm được gì đâu chứ, cô nói có phải hay không?”


Sắc mặt của Hứa Thuần Vi có hơi vi diệu.


Thư Dao bưng ly sữa bò, cười khanh khách: “Còn nữa nha, Lương Diễn nói thích nhất là hoa hồng mỏng manh sương mai nhưng từ lúc hoa kết nụ đến lúc tàn héo thì anh ấy cũng chưa từng liếc mắt tới lần nào, lạ ghê ha, chị nói xem đây là ý gì chứ?”


Ngón tay của Hứa Thuần Vi bấu chặt, bóp dẹp một viên chocolate.


Thư Dao được nước nên tiếp tục lấn tới, đánh rắn phải đánh dập đầu: “Con người của em ấy, là loại ăn mềm không ăn cứng. Có điều phải nói là, Lương Diễn không có đứng đắn như vẻ bề ngoài đâu, lúc âu yếm, anh ấy gọi em là bé cưng, em gọi anh ấy là bé yêu, hai người bọn em là trời sinh một đôi trai tài gái sắc.”


“Bé cưng?”


Giọng của Lương Diễn mang theo ý cười vang lên từ phía sau.


Nụ cười của Thư Dao cứng lại trên mặt. Cô không dám xoay người lại, mắt nhìn về phía Lương Diễn, cười cười: “Đại ca à.”


Bàn tay to ấm áp đặt lên vai của Thư Dao, ánh mắt của Lương Diễn liếc nhìn Hứa Thuần Vi một cái rồi cúi đầu, mỉm cười nhìn Thư Dao, cất giọng dịu dàng: “Em chạy tới đây làm gì?”


Thư Dao còn chưa kịp lựa lời, thậm chí còn dùng kính ngữ với anh: “... Để mua bánh kem cho anh đó.”


Vừa lúc bánh kem mà Thư Dao đặt đã ra lò, Lương Diễn vô cùng tự nhiên mà quẹt thẻ thanh toán, thuận tiện mua thêm một phần bánh ít ngọt.


Anh chủ động xách đồ, trêu chọc cô: “Vì để cảm ơn bé cưng đã mua bánh cho bé yêu nên bé yêu quyết định mời bé cưng ăn bánh gạo nếp hoa quế.”


Nụ cười giả trân của Hứa Thuần Vi lúc này có muốn cũng không giữ được nữa. Cô quen biết Lương Diễn nhiều năm như vậy nhưng cô chưa bao giờ nhìn thấy Lương Diễn đối xử với ai ngọt ngào như vậy.


Dưới ánh mắt không mấy thiện cảm của Hứa Thuần Vi, Thư Dao bị Lương Diễn khoác vai đi ra cửa, dọc đường đi bàn tay cô còn không ngừng đổ mồ hôi.


Cho đến khi bước vào thang máy, cô mới ngập ngừng mở lời: “Thật xin lỗi anh, hình như em mới vừa làm trò hề.”


“Không phải làm trò hề,” Lương Diễn kéo khẩu trang ngay ngắn lại cho cô, “Em nói rất đúng.”


Chính xác là trời sinh một đôi.


Thư Dao nhìn chằm chằm vào hình ảnh của hai người trên cửa thang máy, Lương Diễn đứng bên cạnh cô, dáng người cao lớn làm nổi bật vóc dáng nhỏ bé của cô đứng bên cạnh anh.


“Có điều anh phải sửa lại một chỗ cho đúng,” Lương Diễn chợt nói, “Anh thích hoa hồng không phải bởi vì nói mỏng manh yêu kiều.”


Thư Dao ngước mắt nhìn anh.


“Bởi vì đó là hoa hồng của anh.”


Lương Diễn nhìn chăm chú vào mắt cô, “Bất kể là nụ hoa nở rộ hay là cánh hoa úa tàn, anh đều rất trân trọng, yêu quý.”


Thư Dao không ngẫm được hoa hồng của Lương Diễn là ý nói cái gì. Cô lo lắng là tự mình đa tình cho bản thân mình.


Rốt cuộc, … anh vẫn nói đó là hoa hồng mà.


Thật ra không biết Hứa Thế Sở moi từ đâu ra phương thức liên hệ của cô, như âm hồn không tan gửi lời mời kết bạn cho cô.


Thư Dao không có chút hảo cảm nào với người này nhưng lại lo lắng đến phương diện hợp tác trên thương nghiệp của anh -- Trước mắt Thư Dao cũng không thể xác định đối phương có biết cô là “Dao Trụ Khuẩn” hay không.


Vừa mới chấp nhận lời mời kết bạn, Hứa Thể Sở dã gấp gáp gửi một tin nhắn thoại dài ngoằn qua cho cô.


Thư Dao vừa mới tắm xong, đang mặc áo ngủ, ủ rũ cụp đuôi ôm sách toán cao cấp và giấy nháp, buồn bực ngồi đối diện Lương Diễn, lần lượt mở ra từng cái.


Lương Diễn rất khắc nghiệt, chẳng để tâm hôm nay cô đi chơi hay sao, vẫn yêu cầu cô phải giải đề toán cao cấp.


Một đề cũng không cho cô chừa lại.


Anh vẫn ở bên cạnh giám sát như cũ. Thư Dao cảm thấy dù sao đây là một gánh nặng ngọt ngào của cô.


Trong lòng còn tò mò, Thư Dao mở cái tin nhắn thoại thứ nhất của Hứa Thế Sở. Không để ý nên mở loa ngoài, ngay lập tức giọng nói nhẹ nhàng thoải mái của Hứa Thế Sở vang khắp căn phòng: “Dao Dao à, một ngày không gặp như cách ba thu đó!”


Lương Diễn đang ngồi trước bàn từ từ dời ánh mắt khỏi quyển sách, dừng lại trên người Thư Dao.


Ngay tức khắc cô luống cuống tay chân muốn tắt đi nhưng chỉ tiếc là động tác đã chậm, tin nhắn thoại thứ hai của Hứa Thế Sở vang lên, ngoại trừ chất giọng đặc mùi trà xanh thì còn thoảng chút vị trà đào trong đó, “Nghe nói mất ngủ là vì có người nhớ đến mình, ngày hôm qua anh bị mất ngủ, có phải do có người nào đó nhớ đến anh hay không nhỉ?”


Lương Diễn bỏ quyển sách xuống, không câu nệ ai mà mở miệng: “Nói không chừng là đang tưởng nhớ linh hồn của nó.”


Thư Dao: “...”


Xã hội pháp trị đó nha, ý tưởng của ngài đây hơi bị nguy hiểm à.


Chẳng lẽ ngài đây đang muốn lách luật?


Ý tưởng này chợt lóe lên trong đầu, Lương Diễn lập tức cướp điện thoại từ tay Thư Dao.


Cô đứng lên, đi vòng qua, muốn cướp lại điện thoại từ trong tay Lương Diễn: “Lương Diễn, Hứa Thế Sở chuyên thích đi ghẹo gái mà,” Lương Diễn không cho cô nói tiếp, nói: “Để anh nghe thử nó muốn ghẹo em như thế nào.”


Đối với trạch nữ như cô mà nói thì điện thoại, máy tính bảng chính là mạng sống đó!


Thư Dao có thèm để ý Hứa Thế Sở nói cái gì, cô để ý chính là mấy cuốn truyện không thể cho người khác xem mà cô đang lưu trong máy kìa!!!


Lỡ như bị Lương Diễn phát hiện thì cô có nước xấu hổ mà đập đầu vào cục tàu hủ tự sát cho xong.


Đáng tiếc là Lương Diễn kia chân lại dài tới nách, Thư Dao hoàn toàn không thể với tới.


Cô nhảy dựng lên nhưng cũng không với được tới điện thoại, ngược lại còn xô ngã Lương Diễn xuống sô pha.


Thư Dao: “...”


A a a rõ ràng Lương Diễn sức lớn như vậy mà sao lại không phản kháng! Còn để mặc cho cô đẩy ngã anh nữa!


Vừa ngã xuống, bầu không khí giữa hai người bỗng nhiên trở nên hết sức vi diệu.


Thư Dao áp người lên ngực anh, dáng người cô nhỏ nhắn, đôi mắt vừa ngay với xương quai xanh của anh.


Cơ bắp của người bên dưới vừa rắn chắc vừa ấm áp, cô vẫn còn nhớ như in lần trước nhìn thoáng qua.


Bây giờ tuy bị che phủ bởi một cái áo sơ mi vô cùng ngay ngắn, cúc áo được cài lên đến cúc trên cùng, cà vạt bởi vì động tác lúc nãy mà rũ xuống một bên sườn.


Xét trên một ý nghĩa nào đó, lần này cô đã thành công đánh gục Lương Diễn rồi.


Anh xoa bóp gương mặt của cô, đột nhiên hỏi: “Thật sự là ăn mềm không ăn cứng?”


Thư Dao có ý muốn né khỏi bầu không khí ám muội này, lấy điện thoại lại: “Không, mềm cứng gì em cũng không ăn….”


Một tay Lương Diễn cầm điện thoại, một tay khác đè lại bên hông của cô.


Thư Dao giãy giụa nhưng không có kết quả. Sức của anh quá lớn, dùng một tay thôi đã đủ đàn áp cô rồi.


Lương Diễn đè lại cái eo không an phận của cô, trầm giọng nói: “Đừng nhúc nhích, nhích nữa là không có mềm đâu.”


Câu cảnh báo này đúng là rất có hiệu quả, Thư Dao run bần bật, thành thật ngả người xuống người anh, ngay cả thở mạnh cũng không dám.


Cô cảm nhận được rõ ràng bàn tay ấn bên hông mình hơi dùng sức.


Lương Diễn cầm cái điện thoại đó lên, cụp mắt nhìn lịch sử trò chuyện, hừ một tiếng: “Gửi nhiều tin nhắn thoại như vậy, nó cho rằng nó và em có rất nhiều điểm chung à.”


Hơn nữa Thư Dao vừa mới kết bạn với Hứa Thế Sở, trước đó lại không có liên hệ gì với nhau, ai mà biết hắn ta sẽ nói cái gì.


Cô cố gắng ngẩng đầu lên, ánh mắt trông mong nhìn Lương Diễn: “Buổi chiều Hứa Thuần Vi tìm em, muốn xin phương thức liên hệ của em, nói là Hứa Thế Sở muốn xin, mà em còn chưa cho cô ta. Cũng không biết Hứa Thế Sở xin từ đâu ra số điện thoại, hơn thế nữa, em cũng không biết hắn ta muốn gì.”


“Hửm?” Lương Diễn mỉm cười nhìn cô, “Vậy chúng ta nghe thử xem?”


Thư Dao hỏi: “Em có thể nói không được sao?”


“Không thể?”


Thư Dao suýt nữa đã xù lông nhím lên: “Vậy sao anh còn hỏi?”


Lương Diễn mỉm cười: “Hỏi cho có phép lịch sự thôi.”


Thư Dao cố cãi lý: “Anh hỏi cho có phép lịch sự thì em cũng từ chối một cách lịch sự. Theo nữa, theo phép lịch sự thì anh nên trả lại điện thoại cho em đi chứ.”


Lương Diễn nhìn cô thích thú: “Ai làm cho anh không đứng đắn vậy?”


Thư Dao: “...”


Cô, cô vậy mà không cãi lại được.


Lương Diễn thong dong mở từng cái tin nhắn thoại.


Chất giọng của Hứa Thế Sở nhàn nhã thoải mái, toát ra một mùi trà xanh đậm đặc: “Dao Dao à? Anh hát cho em nghe được không?”


Tin nhắn thứ hai chính là giọng hát của tên trà xanh, mới nghe được vài câu, gương mặt của Lương Diễn đã không còn chút biểu cảm nào mà tắt nó đi, nhận xét: “Nghe như là mấy con vịt bị ai bóp cổ nhổ lông.”


Thư Dao: “...”


Sao mà cô lại nghe thoáng đâu đây mùi giấm đậm đặc chính tông ủ ngàn năm mới khui vậy?


Mấy cái tin nhắn tiếp theo đều là tin nhắn lảm nhảm của Hứa Thế Sở.


“Nghe hay không? Nghe hay thì để hôm nào anh viết một bài cho riêng em nha?”


“Hai chúng ta nói chuyện phiếm như vậy chắc đại ca không ghen đâu nhỉ? Đều đã một đống tuổi rồi mà còn ghen tuông như vậy chỉ có nước đi làm nhà đại lý phân phối giấm chua thôi.”


Không thể nào không thể nào? Hôm nay đại ca có chơi cùng em cả ngày sao? Anh ấy cũng nhẫn tâm thật. Nếu anh mà là bạn trai của em anh nhất định sẽ rất tiếc đó.”


“Mà nói đi cũng phải nói lại, đại ca rất để tâm chuyện công việc, trong cuộc sống hằng ngày nhất định không có chút tình thú nào, vừa cứng nhắc vừa cũ mèm, ngang ngược chuyên chế, nghĩ đến chuyện em yêu một người như vậy anh cũng thấy đau lòng cho em đó, Dao Dao?”


Thư Dao đơ người.


Cô sống hơn nửa đời người mới lần đầu tiên gặp được một tên đàn ông trà xanh chính hiệu.


Mà cái hơi thở trăm phần trăm trà xanh này làm cho người ta có muốn nhầm cũng không nhầm được.


- - Quả nhiên so với người chị Hứa Thuần Vi của anh ta mà nói thì không lệch đi đâu được, bất quá còn thiếu chút rụt rè, dư chút tác phong của kỹ nữ tắm trà xanh mà sống.


Nụ cười trên mặt Lương Diễn đã biến mất không còn một móng, mặt anh không chút biểu cảm mà mở cái tin nhắn thoại mới nhất của Hứa Thế Sở.


Hứa Thế Sở: “Dao Dao à, chủ yếu là do công việc của đại ca bận quá. Ai da, trên phương diện công việc anh ấy đúng là rất nổi bật, thành tích tạo ra cũng rất lớn, không giống anh, cái gì cũng không biết, chỉ biết ca hát trò chuyện tâm tình với em, dỗ dành cho em vui.”


Lương Diễn trầm giọng gửi lại một tin nhắn thoại, lời ít mà ý nhiều.


“Không ngờ chú mày cũng tự mình biết mình.”


“Phế vật.”


Danh Sách Chương

Nhận xét Box