Chapter 34: Hội chứng ám ảnh sợ xã hội nhẹ (3)

Chapter 34: Hội chứng ám ảnh sợ xã hội nhẹ (3)

Mưa gió rền rĩ.


Bão thường đổ bộ vào mùa hè, bão lúc đổ bộ vào mùa thu tuy ít lại dễ mang đến những tổn hại nghiêm trọng hơn.


Thành phố Tây Kinh nằm ở vùng đất liền, nhưng vẫn bị ‘đuôi’ bão quét qua, mưa to như trút nước, không ngừng nghỉ.


Trong xe, Lương Diễn ngồi trên hàng ghế sau, nhìn thời gian trên đồng hồ.


Đã mười phút trôi qua kể từ cuộc gọi thứ hai của người hầu.


Người hầu hoảng sợ nói cho anh biết, Thư Dao cứ khóc mãi, rúc mình trong một góc không cho bất kỳ ai đến gần.


Lương Diễn nhìn ra bên ngoài cửa sổ xe, mưa rơi làm hình ảnh qua tấm kính trở nên mơ hồ chỉ để lại vệt đỏ đỏ xanh xanh mờ mờ của cột đèn giao thông trên màn mưa.


Thư Minh Quân ngồi trên ghế lại phụ, tay gắt gao nắm chặt lấy túi.


Theo lời kể của Lương Diễn, Thư Minh Quân nhớ lại toàn bộ câu chuyện năm đó.


Cô nghe nói có một vụ tai nạn ở nhà chú mình xảy ra lúc 4 giờ chiều, Thư Thế Minh sắc mặt phức tạp dẫn cô và Quý Nam Thu đến hiện trường.


Thư Dao trên mặt toàn là nước mắt đang đi cùng cảnh sát, sau lưng còn đeo cặp sách nhỏ.


Thư Thế Minh trò chuyện với cảnh sát, mới biết được sau khi bọn họ dẫn Tô Quán Diễm lên xe cảnh sát, lúc đấy mới để ý đến Thư Dao.


Không ai biết cô xuất hiện từ khi nào.


Thư Dao đứng trong sân, đeo theo cặp sách, có lẽ là vừa mới tan học về.


Có lẽ sợ hãi đến chết lặng, thêm việc không thể chấp nhận được sự thật, hôm ấy một câu Thư Dao cũng không nói, chỉ biết khóc, khóc đến mức cổ họng trở nên chết lặng.


Thư Thế Minh mời bác sĩ tâm lý đến khám cho cô, nhưng ngày hôm sau Thư Dao lại vô cùng bình tĩnh, không hé nửa lời nhắc đến cha mẹ.


Bác sĩ giải thích, đây là cơ chế tự bảo vệ tâm lý của cơ thể, khi đối mặt với tổn thất nặng nề hoặc việc gì vô cùng đáng sợ, cơ chế sẽ tự động sản sinh.


Có lẽ cô đã tự mình hư cấu hóa hiện thực, dùng sự trốn tránh để bảo vệ bản thân.


Hai tháng tiếp theo, Thư Dao vẫn đi học bình thường, cuộc sống sinh hoạt không có gì khác trước ngoài việc cô trở nên ít nói hơn một chút.


Tất cả mọi người đều cho rằng cô đã bình thường trở lại, bao gồm cả Thư Minh Quân.


______________________________________


Thư Minh Quân bừng tỉnh trong chuỗi kí ức của mình, nhịn không được quay ra nhìn Lương Diễn.


Dưới ánh đèn mờ ảo, Lương Diễn đẹp như bức tượng điêu khắc, tuấn tú hơn người. Cúc áo sơ mi dưới ánh sáng phản xạ lại ánh sáng đèn.


Một tiếng trước, Lương Diễn có nói cho cô biết.


“Tôi cho rằng ngày đó Dao Dao ở nhà, rất có thể cô ấy đã chứng kiến hung thủ hành hung.”


“Nhưng suy đoán này vẫn cần phải chứng minh.” Lương Diễn trầm giọng nói, “Chỉ có tìm được nguồn bệnh mới có thể gỡ bỏ khúc mắc trong lòng Dao Dao.”


Thư Minh Quân im lặng.


Ba năm trước, cô cho rằng Thư Dao từ chối tiếp xúc với thế giới bên ngoài là do Lương Diễn, trong cơn giận dữ, cái gì nghe cũng không lọt tai, không muốn giao tiếp cùng Lương Diễn.


Nhưng mà cho đến hôm nay, cô đột nhiên ý thức được, có lẽ chuyện này không phải là căn nguyên.


Từ sau trận án mạng kia, Thư Dao dần trở nên trầm mặc, lên cấp 2 rồi cấp 3, tính cách của con bé càng ngày càng hướng nội nhưng vì vẫn tỏ ra hoạt bát vui vẻ trước mặt bạn bè nên Thư Minh Quân đã đinh ninh là Thư Dao không hề có vấn đề gì, vẫn là cô thiếu nữ đơn thuần như ngày nào.


Lương Diễn lại nghĩ khác.


Cuối cùng xe cũng tới nơi, chưa chờ người mở ô, Lương Diễn đã bước xuống xe, đội mưa vào nhà, hỏi: “Tiểu thư đang ở đâu?”


Thư Dao vẫn đang trong phòng làm việc.


Cô trốn trong góc, trong đầu tràn ngập hình ảnh một đôi tay nhuốm máu tươi, máu không ngừng chảy xuôi xuống sàn nhà, còn có cả nụ cười quái dị, điên cuồng.


Lương Diễn đẩy cửa, nhìn thoáng đã thấy cô.


Dép lê trên chân thì bị quăng đâu đó, váy ngủ ướt đẫm, làn váy dính đầy vết bùn, cả tóc cũng thế.


Lương Diễn nhẹ bước tới, thử thăm dò, gọi: “Tiểu Anh Đào?”


Tiếng nức nở của Thư Dao dần ngừng lại, cô hoàn toàn không biết vì sao mình lại đang khóc, mờ mịt ngẩng đầu, ngay khi nhìn thấy Lương Diễn, cô nghẹn ngào bổ nhào tới ôm lấy anh.


Hoàn toàn là hành động từ trong tiềm thức, cô thậm chí không biết vì sao mình lại làm như vậy.


Thư Minh Quân đứng ở cửa phòng chứng kiến một màn như vậy, dùng tay vịn lấy khung cửa, móng tay bấm chặt lấy khung gỗ.


“Em không biết chuyện gì đang xảy ra.” Thư Dao nghẹn ngào nói, “Trong đầu em rất loạn, em rất sợ.”


Từ sau khi nhìn thấy vòng đu quay ngựa gỗ bằng Lego, đầu óc của cô bị xâm chiếm bởi từng hình ảnh rời rạc khác nhau. Khi thì là cơ bắp dính đầy mồ hôi của người đàn ông, khi thì là hình ảnh máu chảy đầm đìa, có cả vết dao dính máu tươi.


Thư Dao bị tra tấn đến điên rồi.


Có lần cô cũng xem phim kinh dị ở Nhật cùng bạn bè, mấy bộ phim Âu Mỹ, Thái Lan máu me đầm đìa, Thư Dao nhát gan, xem một lần hình ảnh về máu mà bị ám ảnh rất lâu sau đó.


Trong não như bị nhồi nhét vào một đống hình ảnh kh.ủ.ng bố, nhắm mắt lại cũng không dừng được, Thư Dao rất sợ.


Cánh tay mảnh khảnh vòng qua người Lương Diễn, thời điểm tiếp xúc với anh, sự bất an trong lòng hoàn toàn biến mất. Thư Dao lạnh đến mức hàm răng run cầm cập, bụng dưới từng đợt từng đợt quặn đau, nhưng cô chẳng quan tâm, giữ chặt lấy quần áo của Lương Diễn, các đốt ngón tay vì dùng sức mà trở nên trắng bệch.


Đột nhiên, Thư Minh Quân giật mình, như nhìn thấy hình ảnh Thư Dao 3 năm trước.


Cũng chính là bộ dáng như này.


Trong đầu Thư Dao là những hình ảnh thân mật cùng người đàn ông không thấy rõ mặt, cô có chút mơ hồ, không phân biệt được đó là thực tế hay tưởng tượng nữa.


Không được như ý muốn, càng cố nhớ càng đau.


Đầu đau như muốn vỡ ra, tựa như có thứ gì đó đang ùa ùa muốn xông ra, ký ức thấm đẫm máu tươi sắp nuốt chửng lấy cô rồi.


Lương Diễn dịu dàng dỗ dành cô một cách kiên nhẫn: “Không sao đâu, em gặp ác mộng à?”


Thư Dao lắc đầu.


Trên người cô nhem nhuốc hết cả cọ vào người Lương Diễn khiến áo sơ mi của anh xộc xệch, Lương Diễn một tay ôm lấy cô, tay kia rút giấy nhẹ nhàng lau sạch nước mắt trên mặt cho cô.


“Đau đầu quá.” Thư Dao lặp lại, “Bây giờ đầu óc em rất rối bời, thật khó chịu.”


Lông mi của cô thấm đẫm nước mắt, bọng mắt cũng ướt hết, tạo nên vệt nước rõ ràng, làn da cô vốn mẫn cảm nên Lương Diễn cẩn thận từng li từng tí lau nước mắt cho cô nhưng cũng không tránh khỏi khiến làn da cô bị ma sát đến đỏ ửng.


Lương Diễn không truy hỏi trong đầu cô đang có ký ức gì.


Anh đã từng chứng kiến bộ dáng hoảng sợ như này của Thư Dao.


Khi đó cô còn tệ hơn lúc này, hoàn toàn không để bất cứ ai tiến gần.


“Anh gọi người mở nước nóng để em tắm rửa trước có được không?” Lương Diễn nhẹ giọng hỏi, “Hay là ăn cái gì trước?”


Thư Dao lựa chọn tắm rửa trước.


Nhưng hiện tại, một chút cô cũng không muốn rời khỏi Lương Diễn, cầu xin: “Anh đừng rời đi được không?”


Thư Minh Quân thần sắc phức tạp, nhìn Thư Dao ỷ vào Lương Diễn nhiều như vậy, chỗ huyệt Thái Dương đau nhức không thôi.


Lương Diễn hỏi: “Sợ sao?”


“Anh đứng ở cửa phòng tắm cũng được.” Thư Dao ý thức được lời nói của mình có thể mang ý khác, “Xin anh mà.”


Lương Diễn lau hàng nước mắt đang ào ào chảy ra: “Được rồi.”


Đến khi Lương Diễn đỡ cô đứng dậy, Thư Dao mới để ý đến Thư Minh Quân, giật mình, lúng túng gọi một tiếng ‘chị’.


Cô còn nhớ rõ, Thư Minh Quân không thích cô với ở cùng với Lương Diễn.


Chuyện khiến cho Thư Dao thấy ngoài ý muốn chính là, lần này Thư Minh Quân cũng không quá phản đối, thậm chí ngay cả hỏi tại sao Thư Dao lại xuất hiện ở đây cũng không hỏi, chỉ hỏi tình huống của cô lúc này: “Dao Dao, em không thoải mái ở đâu?”


“Đầu rất đau.” Thư Dao không thể nhớ lại, cứ muốn nhớ là đầu lại đau nhức, “Chỉ thấy rất nhiều máu.”


- --Đấy lại đau rồi.


“Vậy thì đừng nghĩ nữa.” Lương Diễn nắm chặt tay Thư Dao, nói, “Về sau em bớt xem phim kinh dị đi, không lại tưởng tượng tình tiết bên trong linh tinh.”


Thư Dao ôm đầu nhìn anh.


“Hồi học cấp ba cũng vậy, tôi xem rất nhiều phim đấu súng, ngay cả nằm mơ cũng thấy cảnh bắn súng.” Lương Diễn liếc nhìn Thư Minh Quân nhắc nhở cô ấy không nên nói lung tung, “Có lẽ chỉ là bộ phim nào đó em xem rồi tồn lại trong tiềm thức, đều là giả, đừng sợ!”


Thanh âm của Lương Diễn phảng phất như có ma lực, mùi hương đặc trưng của anh vây quanh khiến Thư Dao dần bình tĩnh lại.


Cô cầm đồ ngủ và khăn tắm đi tắm rửa.


Nghe tiếng nước trong phòng tắm vang lên, Lương Diễn đúng dựa vào khung cửa phòng ngủ liếc nhìn Thư Minh Quân đang đi theo sau.


Anh đi ra ngoài, hai người đứng trên hành lang nói chuyện với nhau.


Lương Diễn bình tĩnh trần thuật: “Cô cũng thấy được tình huống hiện tại của Dao Dao rồi đấy, em ấy không thể rời khỏi tôi, chỉ có tôi mới có thể giúp em ấy.”


- ---Thư Minh Quân không muốn thừa nhận điều này, nhưng đây là sự thật.


Thư Minh Quân cũng không quanh co lòng vòng, trực tiếp hỏi: “Vậy anh định làm như nào?”


“Để Dao Dao ở cùng một chỗ với tôi, đôi sẽ chăm sóc em ấy.”


“Không thể!” Thư Minh Quân thẳng thừng đáp trả, “Anh có chỗ nào là chăm sóc Dao Dao? Rõ ràng là bắt nạt em ấy!”


Lúc trước khi mang Thư Dao về đến nhà, đêm đó cô phát sốt cao, cơ thể không ngừng toát mồ hôi, Thư Minh Quân một tay lau chùi cơ thể cho cô, trông thấy trên người phần đùi, ngực, lưng chi chít chi chít dấu hôn.


“Nếu như Dao Dao không muốn, tôi sẽ không động đến em ấy,” Lương Diễn nhìn cô ấy. “Trước mắt, xem ra, phương pháp trị liệu ba năm nay của cô là vô ích, cô đã lãng phí suốt ba năm.”


Thư Minh Quân không chịu tin, cô cảnh giác cực kì: “Đàn ông đều là bọn suy nghĩ bằng nửa th@n dưới, anh có thể theo đuổi Dao Dao một cách bình thường, nhưng đừng nghĩ sẽ giữ được cô ấy bên cạnh theo cách này.”


Vừa dứt lời, bên trong truyền ra giọng nói run rẩy của Thư Dao: “Lương Diễn, anh ở đâu?”


Lương Diễn không nhiều lời thêm với Thư Minh Quân, trực tiếp đi vào phòng ngủ.


Tắm nước ấm xong, cả người Thư Dao đã khá hơn nhiều, cảm xúc cũng bình tĩnh lại, những hình ảnh vòng đu quay ngựa gỗ Lego y hệt trong trí nhớ vẫn còn nguyên trong đầu cô.


Khi học cấp ba Thư Dao đã rất thích Lego, trong nhà cũng sưu tầm không ít đồ chơi Lego phiên bản giới hạn.


Nhưng mà trong nhà cũng không có vòng đu quay ngựa gỗ hình như vậy.


Bộ Lego vòng đu quay ngựa gỗ giá không cao, cũng là một thứ bình thường, nhưng hết lần này đến lần khác nhìn thấy trong thư phòng Lương Diễn khiến cô cảm thấy bất an.


Thư Dao bắt đầu hoài nghi, có khi người cô hay mơ tới chính là Lương Diễn.


Người cùng cô làm nhiều chuyện thân mật như vậy cũng là Lương Diễn.


Nhưng mà, phòng làm việc của Lương Diễn, vô luận là bố cục trang trí hay đèn treo lại không hề ăn khớp với trí nhớ.


Hình ảnh thân mật trong thư phòng, kể cả lắc chân bằng vàng.


Thư Dao không thể phân biệt những thứ này đến cùng là thật hay theo như lời Lương Diễn nói chỉ là tưởng tượng của cô.


Dù sao một số bộ phim mà Thư Dao xem qua cũng có tình tiết như này.


Sau khi tắm rửa ổn định xong, Thư Dao lúc này mới để ý chiếc bụng đau của mình, cô vốn định lờ đi nhưng tay nhịn không được ôm bụng bị Lương Diễn nhận ra: “Đau bụng?”


“Ừ.”


“Để anh đưa em đi bệnh viện.”


Thư Dao ngẩn ra: “Trễ như này vẫn đi sao? Bệnh viện giờ đang giờ nghỉ rồi nha?”


“Đau bụng không phải là vấn đề nhỏ.” Lương Diễn cầm áo khoác của mình bọc cô lại cẩn thận…, “Đến bệnh viện tư nhân dưới danh nghĩa mẹ anh, đêm nào cũng có bác sĩ trực ban.”


Thư Dao vốn dĩ muốn từ chối, nhưng bỗng nhiên nghĩ ra điều gì đó.


- --- Những hình ảnh kia là mơ hay thực, chỉ cần xem xem cô có từng làm chuyện vận động xxoo kia hay không là được rồi.


Cô có thể dùng lý do bụng dưới đau nhức để đi khám phụ khoa.


Cô có thể nhờ bác sĩ hỗ trợ kiểm tra xem mình đã làm chưa.


Nghĩ tới đây, Thư Dao gật đầu đáp ứng.


Thư Minh Quân không yên lòng với Thư Dao, càng không yên tâm để Thư Dao ở một mình với Lương Diễn nên kiên trì đi cùng.


Đã trễ như này, cũng không thể nội soi dạ dày. Bác sĩ kiểm tra Thư Dao một số vấn đề đơn giản, cũng không có vấn đề gì lớn.


Lương Diễn hỏi cặn kẽ về chế độ ăn uống.


Trước khi rời đi, Thư Dao kéo áo Lương Diễn, dè dặt hỏi: “Đêm nay khoa phụ khoa không có người trực ban sao? Gần đây bụng dưới hay đau nhức…. Đi thử được không?”

Lương Diễn đồng ý.


Thư Dao thở phào nhẹ nhõm.


Bác sĩ trực ban đêm nay là bác sĩ nữ hòa nhã dễ gần, sau khi chờ Thư Dao miêu tả xong bệnh trạng, bác sĩ hỏi thăm: “Cháu có bạn trai chưa?”


Thư Dao lắc đầu: “Chưa ạ.”


Nữ bác sĩ thấy khuôn mặt ngây thơ vô tội của cô, lại nhìn sang Lương Diễn đang trầm mặc đứng bên cạnh, cho rằng Thư Dao không hiểu ý của mình, hắng giọng một tiếng, nói thêm: “Ý bác là cháu đã từng sinh hoạt tình d*c chưa?”


Thư Dao ngồi thẳng lưng, ngửa mặt, vụng trộm nhìn Lương Diễn.


Nét mặt Lương Diễn bình tĩnh, không có chút nào khác thường.


Thư Dao trả lời: “Chưa từng.”


Lương Diễn vẫn thờ ơ như cũ nhưng lại khiến Thư Minh Quân có chút sốt ruột, e sợ cho rằng nếu giấu giếm tình huống sẽ dẫn đến tổn hại, đang định lên tiếng, đột nhiên nhận ra Lương Diễn cũng không nói một lời nào nữa.


Lương Diễn sẽ không bao giờ giấu giếm mọi thứ liên quan đến sức khỏe Thư Dao.


Chờ đã, có lẽ nào, hai người này sớm chiều ở chung trong vòng 3 tháng nhưng Lương Diễn chưa từng chạm vào Dao Dao?


- --Thư Dao vẫn có chút không yên tâm lắm, cô vĩnh viễn không thể đoán được Lương Diễn đang nghĩ gì.


Đi theo bác sĩ vào trong phòng kiểm tra, chờ vào hẳn trong phòng, Thư Dao cẩn thận từng li từng tí hỏi thăm bác sĩ, xem có thể giúp cô kiểm tra thoáng một chút xem sao.


Nữ bác sĩ sửng sốt, chấp nhận yêu cầu của cô rồi chắc nịch nói cho cô biết: “Chưa từng trải qua việc sinh hoạt tình d*c.”


Thư Dao lại tự mình suy ngẫm.


Điều này đã nói lên, những hình ảnh máu tươi đầm đìa với hình ảnh thân mật kia tất cả đều là giả, chắc do cô gặp áp lực quá lớn nên mới tự tưởng tượng như vậy.


Còn về chiếc lắc chân màu vàng và bộ xiềng xích hình anh đào, có lẽ cũng là do lúc trước cô xem quảng cáo trò chơi rồi lại tự tưởng tượng trong giấc mơ của mình.


Thư Dao nhận ra chỉ cần mình không cố gắng nhớ lại, đầu óc cũng sẽ không bị đau.


Trong khi Thư Dao đang kiểm tra, trên hành lang bệnh viện, Thư Minh Quân kinh ngạc nhìn Lương Diễn.


Thật sự quá sốc, Thư Minh Quân ngập ngừng nói: “Anh đối với Dao Dao---“


Lương Diễn nói ngắn gọn: “Mọi thứ đã kết thúc vào buổi lễ.”


Thư Minh Quân trầm mặc nhớ đến những dấu hôn lúc trước trên người Dao Dao.


Lương Diễn không cần phải nói dối những chuyện này.


Sự thật là bọn họ có ôm, hôn hay thân mật hơn nữa thì Lương Diễn cũng không tiến xa thêm một bước nữa.


Anh sẽ không làm vậy với Dao Dao.


Chuyện này hoàn toàn bất đồng với tưởng tượng của Thư Minh Quân, cô mơ hồ nhận ra, Lương Diễn cũng không phải là loại người vô tâm chuyên đi bắt cóc những thiếu nữ mới trưởng thành.


Thư Minh Quân không biết lí do gì lại khiến Lương Diễn không triệt để chiếm lấy Dao Dao, nhưng hôm nay, chính cô cũng chứng kiến sự tôn trọng của Lương Diễn đối với Dao Dao.


Thư Dao luôn một mực ỷ lại Lương Diễn, kể cả trước đây hay hiện tại.


Thái độ của Thư Minh Quân đối với Lương Diễn hơi thay đổi.


“Tôi đã cam đoan vĩnh viễn sẽ không làm tổn thương em ấy.” Lương Diễn ngừng một chút rồi nói tiếp, “Sự thật hôm nay đã chứng minh, phương pháp trị liệu ít ỏi mà cô đưa ra hoàn toàn không dùng được, chi bằng tạm thời đưa em ấy đến chỗ của tôi, tôi sẽ giúp em ấy.”


“Nhưng một khi Dao Dao nhớ lại những gì xảy ra trước đây, em ấy sẽ trở lại trạng thái như ba năm trước đây.”


“Vậy thì đừng để em ấy nhớ lại.”


Thư Minh Quân khó tin: “Anh có thể chịu được khi em ấy hoàn toàn không nhớ gì tới mình?”


Cô hiểu rõ ràng nhất, khoảng thời gian trước kia Thư Dao có bao nhiêu ỷ lại, bao nhiêu yêu thích Lương Diễn.


Khi bị sốt cao, Thư Dao khó chịu cuộn tròn người, miệng thì thào không ngừng gọi ‘Anh ơi’.


Lương Diễn có thể chứng kiến Thư Dao hoàn toàn quên mất mình, quên đi quãng thời gian hai người ở bên nhau sao?


“Nếu như nhớ lại đoạn ký ức đó làm em ấy đau khổ, thì chuyện kia không nhớ lại cũng chẳng sao cả.” Lương Diễn nhàn nhạt nói, “Tôi sẽ đợi em ấy đồng ý kết hôn với tôi một lần nữa.”


Thư Minh Quân ngồi xuống ghế dài, không nói gì, chau mày lấy tay bóp hai bên huyệt Thái Dương.


Cô cần thời gian để tiêu hóa hết mọi chuyện mình biết hôm nay.


Còn Lương Diễn ngồi trên hàng ghế băng lẳng lặng nhìn phòng kiểm tra.


Thư Dao còn ở bên trong.


- ----Khi mới ở chung một chỗ, Lương Diễn đã đánh giá cao khả năng tự chủ của mình, cũng đánh giá thấp sự hấp dẫn của Thư Dao đối với mình.


Thư Dao luôn dính lấy anh, buổi tối cũng muốn ngủ cùng anh. Lương Diễn không phải là chính nhân quân tử mà Thư Dao cũng không bài xích chuyện này, cô mê luyến từng cái ôm hôn của anh, thích anh đụng chạm.


Hai người đang trong giai đoạn tình ý nồng đậm, phát sinh chút chuyện cũng là điều đương nhiên. Do tuổi Thư Dao còn nhỏ, lại yếu ớt không chịu được đau, hai người từng thử nhiều lần nhưng trước sau vẫn không làm được bước cuối cùng.


Huống hồ lúc ấy tuổi Thư Dao còn nhỏ hơn bây giờ, cơ thể cũng yếu ớt hơn. Lương Diễn làm những chuyện như vậy với cô gái nhỏ cách nhiều tuổi đã là cầm thú, nhưng mà bất chấp sức khỏe của cô gái nhỏ để ‘làm’ thì so với cầm thú cũng không bằng.


Tuy Lương Diễn dụ.c vọng tràn đầy, cuối cùng cũng không nỡ để cô thấy khó chịu, quyết định dừng lại cho đến khi cô bớt khó chịu hơn. Dao Dao cũng vô cùng biết điều ‘giúp’ anh. Đồng thời, Lương Diễn cũng tìm kiếm nhiều cách để cô có thể vui sướng, để giảm bớt nỗi sợ hãi trong mình.


Con người vốn dĩ là con người bởi vì họ hoàn toàn sẽ không để d*c vọng khống chế.


Lương Diễn yêu thương cô, sẵn sàng vì cô mà khắc chế bản thân mình.


Đối với Thư Dao là sự kiên nhẫn, bao dung vô hạn, có thể vì cô mà lùi nước, cưng chiều hết mực.


- --------


Kết quả kiểm tra rất nhanh chóng, thân thể Thư Dao cũng không có vấn đề gì lớn.


Trên đường trở về, Thư Dao vô cùng do dự, không biết nên nói thế nào với chị gái.


Cô muốn đến gần Lương Diễn, ít nhất là lúc lên cơn đau đầu, chỉ có ở gần Lương Diễn, nỗi sợ hãi và bất an của cô mới có thể hóa giải.


Thư Minh Quân lên tiếng: “Anh Lương, sắp tới công việc của tôi khá bận, có thể đưa Dao Dao đến nhà anh được không?”


Tim Thư Dao đập thình thịch.


Lương Diễn hỏi: “Dao Dao thì sao?”


Thư Dao đồng ý không chút do dự: “Làm phiền anh rồi.”


Trước khi chia tay, Thư Dao lén lút hỏi Thư Minh Quân: “Chị, sao chị lại đồng ý cho em ở với Lương Diễn?”


Thư Minh Quân xoa nhẹ cái đầu nhỏ với mái tóc mịn như nhung của cô: “Đột nhiên phát hiện ra Lương Diễn tốt hơn mấy tên cầm thú một chút.”


Thư Dao: “…”


Cô không thể hiểu nổi ý của Thư Minh Quân.


Càng không rõ vì sao thái độ của chị ấy lại thay đổi nhanh như vậy.


Trời đã tối muộn không tiện để Thư Dao dọn đồ qua đây, Lương Diễn để cho người làm chuẩn bị vật dụng hàng ngày cho cô cùng một bộ quần áo để thay.


Phòng của Thư Dao được sắp xếp bên cạnh phòng Lương Diễn, cách Lương Diễn chỉ một bức tường, tâm trạng Thư Dao tốt đến mức bùng nổ, chỉ nóng lòng muốn chia sẻ vui sướng cùng Ngải Lam.


Video call rất nhanh được kết nối với Ngải Lam.


Bên dưới video nhìn tình hình của Ngải Lam có vẻ không khả quan lắm, cổ của cô ấy rất nhiều vết bầm tím nhìn như vừa mới ẩu đả đánh nhau với người khác vậy.


Cô ấy làm Thư Dao phát hoảng, hỏi: “Lam Lam, cổ cậu bị làm sao vậy?”


“Không sao cả.” Ngải Lam dừng 2 giây, lặng lẽ trả lời cô, “Mình đi trêu Hoắc Lâm Sâm”


Thư Dao yên lặng lắng nghe kinh nghiệm từ ‘chị đại lão làng’.


Ngải Lam nói: “Cũng là vì muốn tiếp xúc gần gũi cả, mình mua một chiếc thanh lăn cạo gió*, bảo là gần đây cổ mình đau, muốn Hoắc Lâm Sâm cạo cho mình vài cạo. Mình còn cố ý rửa cổ sạch sẽ, bôi thơm ngào ngạt thì Hoắc Lâm Sâm cũng đồng ý.”


Thư Dao truy hỏi: “Sau đó thì sao?”


“Sau đấy ‘thằng nhóc’ này cạo như điên.” Ngải Lam gãi đầu, “Thiếu chút nữa mình vì đau mà chết, vờ khen tay nghề cạo không tệ thì ‘thằng nhóc’ này lại gáy cho mình một câu là đang dùng thủ pháp cạo vẩy cá áp dụng cho mình.”


Thư Dao: “……”


Ngải Lam buồn thiu nói: “Dao Dao, cậu đi trêu người ta còn được quý trọng, ước gì mình cũng được như cậu, ai ngờ lại gặp được tên Hoắc Lâm Sâm như vậy, còn chưa kịp trêu gì, thiếu tí nữa đi nộp mạng rồi.”


Thư Dao lập tức bày tỏ thái độ kính trọng với Ngải Lam: “Cậu đang dùng tính mạng mình để theo đuổi nam thần đấy.”


Lải nhải xong, Ngải Lam mới nhắc nhở Thư Dao: “Đúng rồi, quên chưa nói cho cậu biết, Thư Thiển Thiển gần một tháng chưa quay lại trường học đấy.”


Thư Dao giật mình: “Sao vậy?”


Cái gì cô cũng không biết.


“Hình như là bị bệnh, cụ thể thế nào thì mình không biết rõ lắm.” Ngải Lam thuận miệng nói, “Được rồi, không nhắc tới chuyện này nữa, tối nay chơi game không?”


Thư Dao từ chối lời mời của Ngải Lam.


Cái cô cần hiện tại là một giấc ngủ đủ giấc.


Khác với những gì Thư Dao tưởng tượng lúc đầu, “công cuộc chung sống” với Lương Diễn vô cùng trong sáng và lành mạnh, không có thêm bất cứ thứ gì chen chân.


Lương Diễn bận rộn công việc, sáng sớm lúc anh rời đi thì Thư Dao còn chưa tỉnh ngủ. Chỉ có buổi tối cô mới cùng anh ăn bữa tối.


Mới đầu Thư Dao còn suy đoán cái gì mà cô nam quả nữ rồi lửa gần rơm lâu ngày cũng bén, các kiểu các kiểu, nào làm gì có, hoàn toàn không hề phát sinh.


Lương Diễn biết Thư Dao đang học lớp môn toán cao cấp nên cô bị ép làm thêm một ‘công việc’ trước khi ngủ---ngồi làm mấy bài toán định lượng.


Ngồi làm ngay trong thư phòng của Lương Diễn, có chủ phòng giám sát.


Trong khi làm, Lương Diễn ngồi vào bàn và đọc sách còn Thư Dao ngồi đối diện với anh thì vắt hết óc giải mấy bài toán khó.


Nếu làm sai còn bị Lương Diễn ‘tra tấn’ não, anh dùng hết sức mình ‘tra tấn’ xong lại tỉ mỉ giảng giải cho cô, chỉ ra cô làm sai bước nào.


Chẳng biết tại sao Lương Diễn đã thay thế giá trưng bày Lego thành một giá sách nhỏ bày truyện tranh và búp bê nhỏ của Thư Dao.


Thư Dao không thể nào hứng thú nổi với mấy bài toán cao cấp, nhưng Lương Diễn luôn tìm ra cách để cô ‘cam tâm tình nguyện’ ngồi giải bài.


Lương Diễn đặt ra cho cô một phần thưởng nhỏ, chỉ cần mỗi ngày cô làm bài xong đúng giờ, Lương Diễn sẽ đưa cô một mô hình anime làm bằng tay bản giới hạn.


Lập tức Thư Dao nổi máu gà*, cắm đầu cắm cổ ngồi giải bài, tự cảm thấy trước kì thi đạo học cô cũng chưa từng chăm chỉ như vậy.


Lương Diễn đã đổi bác sĩ tâm lý mới cho cô, sau một ngày tiếp xúc trò chuyện, bác sĩ đề nghị cô nên dừng uống thuốc trầm cảm và khuyên cô nên tập thể dục thường xuyên.


Cho dù lâu nay Thư Dao vẫn rất gầy, chưa từng thành công việc tăng cân, nhưng mà cô hiển nhiên là quá gầy khó có được cơ thể khỏe mạnh.


Lương Diễn im lặng ngồi nghe tư vấn của bác sĩ tâm lý, đợi sau khi bác sĩ đi, mới gọi Thư Dao tới, bắt đầu lập kế hoạch thể dục thể thao cho cô: “Em thích môn thể thao nào?”


Thư Dao đang ngẩn ngơ ngồi nhìn anh, nên ăn nói cũng mơ hồ theo: “Vận động trên giường.”


Tay cầm chặt bút của Lương Diễn dừng lại, mực nước đọng trên tờ giấy trắng tạo thành một chấm đen rõ nét: “Hả?”


Thư Dao lúc này mới bừng tỉnh, vội cứu nguy: “Ý của em là có thể trên giường làm mấy động tác thể dục như gập bụng,....Yoga ấy,…”


Lương Diễn thay một tờ giấy trắng khác, bình tĩnh nói: “Làm một mình sao?”


Mặt Thư Dao đỏ bừng: “À… Đều làm một mình…”


Chả nhẽ hai người trên giường vận động sao, Lương Diễn đang ám chỉ gì vậy???


Thư Dao lo sợ bất an suy đoán, Lương Diễn bình thản nói: “Qủa thực, yoga đơn rất phổ biến ở trong nước.”


Thư Dao: “….”


Ồ, không ngờ hóa ra ‘ông già’ này đang nói về yoga nha.


Không sao rồi!


Thể lực Thư Dao kém, Lương Diễn thiết kế riêng cho cô một kế hoạch tập thể dục, vận động cũng không cần nhiều, nhưng có một bài tập trên giường vận động.


Còn lại tất cả đều thực hành trong phòng tập.


Thư Dao vô cùng kiên trì tập theo Lương Diễn.


Ở chung được một tuần, Lương Diễn đột nhiên nói: “Dao Dao, ngày mai anh đi công tác, khoảng hai ba ngày gì đấy.”


Thư Dao ngửa mặt nhìn anh: “Đi đâu thế?”


“Cẩm Thành, đang đợt hoa quế nở rộ đấy.” Lương Diễn hỏi, “Em có muốn đi cùng không?”


Thư Dao do dự.


Nói thật, cô cũng không biết lúc nào mình sẽ đột nhiên phát bệnh nữa.

Thư Dao vẫn không muốn đi ra ngoài, nhưng nếu có Lương Diễn ở bên cạnh, hình như việc đi ra ngoài cũng không phải quá khó khăn.


Cô muốn thưởng thức hương thơm của hoa mộc dưới ánh trăng với Lương Diễn.


Loay hoay hồi lâu, Thư Dao mới gật đầu: “Được.”


Lễ kỷ niệm 5 năm thành lập chi nhánh Cẩm Thành của tập đoàn Diễn Mộ, lúc trước, sau khi tốt nghiệp đại học, Lương Diễn chọn nơi này làm nơi đầu tiên để phát triển. Đương nhiên Lương Diễn sẽ không vắng mặt trong lễ lỷ niệm 5 năm được bao trọn tại một khách sạn tối nay.


Thư Dao đã sẵn sàng tâm thế ngồi xem phim một mình trong phòng khách sạn, nhưng không nghĩ tới Lương Diễn lại hỏi cô: “Em có muốn tham gia không?”


Hai mắt Thư Dao bỗng nhiên tỏa sáng: “Có thể sao?”


“Quần áo với giày dép cũng chuẩn bị xong rồi, muốn cho em ra ngoài hít thở không khí chút.” Lương Diễn mỉm cười nhìn cô, “Nhưng mà quyền quyết định là do em, nếu em cảm thấy sợ cũng không cần miễn cưỡng bản thân đâu, ở khách sạn nghỉ ngơi cũng được, anh sẽ quay lại với em sớm thôi.”


Thư Dao ưỡn ngực thẳng lưng: “Em không sợ.”


Dù Thư Dao sợ đám đông, không muốn giao tiếp nhưng cô cũng muốn nhìn xem mấy người vây quanh Lương Diễn thuộc dạng gì.


Cô muốn đến gần Lương Diễn hơn, muốn quang minh chính đại đứng bên cạnh.


- --------------------


Buổi tối.


Trong khách sạn, kỷ niệm thành lập 5 năm của chi nhánh tập đoàn Diễn Mộ.


Ánh đèn sân khấu lộng lẫy, bàn tròn bên dưới chật ních người ngồi.


Thư Dao ngồi cùng với trợ lý Lâm, ánh mắt tỏa sáng nhìn Lương Diễn đứng trên bục.


Lương Diễn đang phát biểu, mặt mày mỉm cười, giọng điệu ôn hòa không nhanh không chậm, phần lớn là khích lệ cấp dưới.


Lương Diễn luôn đối xử với mọi người rất hòa nhã và lịch sự, không hề kiêu căng, đại bộ phận người trong công ty đều dành sự kính trọng và ngưỡng mộ. Có người biết cách làm việc của anh rất nghiêm khắc, khống chế hết thảy mọi việc, nhưng điểm này không phải là nhược mà là ưu để cho người ta thật sự tâm phục khẩu phục.


Trời sinh đã định sẵn anh là người lãnh đạo.


Phát biểu xong, Lương Diễn vừa bước xuống bục, lập tức bị vây quanh bởi những người muốn nâng rượu chúc mừng.


Lương Diễn biết rõ Thư Dao không thích mùi rượu, nhưng trong tình huống này, uống rượu xã giao là điều không thể tránh khỏi.


Lương Diễn tạm thời giao Thư Dao cho trợ lý Lâm---Trợ lý Lâm dị ứng với cồn nên không ai đi mời rượu anh ấy.


Những người bàn cô đều là trợ lý hoặc là người của Lương Diễn, nguyên đám người biết rõ thân phận của Thư Dao, cũng biết Lương Diễn coi cô bé này như bảo bối, ai cũng cẩn thận từng li từng tí, không dám hó hé gì.


Quá nhiều người, Thư Dao không nhìn thấy Lương Diễn, cô cảm thấy không khí trong phòng có chút ngột ngạt, hơi buồn bực nên cô nói với trợ lý Lâm một tiếng rồi đi lên sân thượng ngồi.


Trợ lý Lâm nửa bước cũng không dám để cô đi một mình ra ngoài, sợ ai va vào người cô.


Thư Dao lại cảm thấy chẳng sao cả, cô cũng không đói bụng, ngồi trên ghế mây lôi điện thoại xem lại tình tiết chuyện.


Xem xuyên suốt từ đầu đến cuối, đến đoạn Jack cầm lưỡi hái đi phá lớp thủy tinh, Thư Dao nước mắt lưng tròng, thiếu chút nữa rơi xuống thì có người đưa tờ khăn giấy ra trước mặt: “Xem cái gì mà khóc vậy?”


Thư Dao ngửa mặt nhìn, là Hứa Thế Sở.


Có lẽ là công ty mời đến hát, Thư Ngọc có xem qua thứ tự trình diễn tiết mục, có vài tiết mục biểu diễn được xếp phía cuối.


Cô không nhận tờ khăn giấy, kệ cho Hứa Thế Sở nhìn điện thoại di động cùng.


Hứa Thế Sở hào hứng bừng bừng; “Ồ, là ‘người đàn ông màu đỏ’ bí ẩn (nhân vật trong phim Angels of Death), là phần cũ từ ngày 18 tháng 7 à?”


Cuộc nói chuyện của bọn họ rất suôn sẻ, thấy đối phương cũng yêu thích bộ anime này như mình, Thư Dao lập tức cảm thấy mình gặp được tri kỷ: “Đúng vậy, năm nay không có bộ phim nào hợp gu, đành phải xem bộ cũ vậy.”


Hứa Thế Sở đồng tình: “Qủa thực cũng có rất nhiều bộ phim ra mắt trong 2 năm qua nhưng cũng chẳng có bộ nào nổi bật hơn cả.”


Vừa dứt lời, nghe thấy có người gọi mình, anh ấy quay lại đáp lời, thuận tay lấy từ trong túi áo ra hai viên kẹo đường, để lên bàn cạnh Thư Dao: “Cho em kẹo này, lần sau chúng ta nói chuyện tiếp.”


Thư Dao nói cảm ơn, Hứa Thế Sở cong mắt, vẫy tay chào rồi mỉm cười rời đi.


Hứa Thuần Vi từ xa nhìn Hứa Thế Sở bước tới, nhịn không được trêu chọc: “Nghe nói gần đây em muốn phát hành ca khúc mới? Đừng để người nghe không hiểu được ca khúc nha, đỡ phải để cho chị đây tự bỏ tiền tiêu thụ album dùm.”


Hứa Thế Sở rất kiêu ngạo: “Ở đâu muốn mượn thủy quân chứ album của ông đây lúc nào chả đắt như tôm tươi!”


Nói đến đây, anh ấy có chút buồn bực: “Nhưng mà em muốn hợp tác với Lục Tuế Tuế, nhưng hết lần này đến lần khác người đại diện của em nhất quyết tìm người nick ‘Dao Trụ Khuẩn’ kia.”


Hứa Thuần Vi không cho vậy là đúng: “Đều là trên mạng lưới Internet cả, chọn người nào thì có gì khác nhau đâu.”


“Khác nhau nhiều.” Hứa thế Sở không ngừng phàn nàn, “Dao Trụ Khuẩn nhân duyên không tốt, lúc trước ngày nào cũng đi ‘cà khịa’ người trong giới. Lục Tuế Tuế trong sáng, đơn thuần hơn cô ta, lại khiêm tốn ít xuất hiện, nếu không phải người đại diện của cô ấy liên tục đến nhà thúc giục, một người không màng danh lợi như Lục Tuế Tuế cũng sẽ không đi theo con đường của người nổi tiếng trên mạng.”


Hứa Thuần Vi nở nụ cười.


Nếu thật sự không màng danh lợi thì sao lại đi theo con đường này? Cuối cùng đây cũng chỉ là lời đồn, là do cá nhân tự dựng lên câu chuyện thôi.


Hứa Thuần Vi cũng không nỡ phá tan tưởng tượng ‘tuyệt vời’ của em trai mình, đưa tay sờ hoa tai, ánh mắt bắt gặp bóng hình Lương Diễn đi tới, lập tức chạy tới nghênh đón, lịch sự mỉm cười: “Đại ca.”


Lương Diễn được nhân viên kính rượu một lượt, ánh mắt vẫn thanh tỉnh như cũ, khẽ gật đầu.


Hứa Thuần Vi muốn kính rượu anh, Lương Diễn không uống chỉ nâng một chiếc cốc rỗng ra hiệu, quay người hỏi Hứa Thế Sở mấy câu.


Mẹ của Lương Diễn với mẹ của chị em Hứa Thuần Vi cũng có mối quan hệ khá tốt, hai nhà gần gũi nhau, Hứa Thế Sở cũng coi như được anh quan sát lớn lên từ thời bọc tã.


Lúc nói chuyện, trong lúc Hứa Thế Sở lơ đãng liếc nhìn, đột nhiên hỏi: “Đại ca, anh thấy cô gái nhỏ ngồi bên kia nhìn được không?”


Lương Diễn nhìn theo hướng chỉ tay của Hứa Thế Sở thấy Thư Dao ngồi đấy vô cùng chăm chú xem anime.


Thư Dao nằm nhoài trên chiếc bàn nhỏ, chống cằm trên tay, tóc xõa xuống, mắt đỏ hoe ngồi xem điện thoại.


Có thể là đang xem Iyashikei* hoặc mấy bộ về Hikikomori**


*:Iyashikei theo tiếng nhật có nghĩa là “chữa lành” (healing), những bộ iyashikei anime là những bộ slice of life có nhịp phim chậm rãi và rất nhẹ nhàng, ấm áp. Sở dĩ người ta dùng từ “iyashikei” là vì người ta ví những bộ anime này giống như những liều thuốc chữa lành và thanh lọc tâm hồn người xem


**: đó là một căn bệnh gần giống như trầm cảm, tự kỷ ở Nhật Bản. Mọi người đều coi nó như một căn bệnh tâm thần nhưng đối với những người mắc bệnh thì nó lại là căn bệnh riêng cho sự tưởng tượng của mình. Cũng là tên một loại phim anime.


Cô rất dễ khóc, khả năng đồng cảm của cô vượt quá sức tưởng tượng của Lương Diễn.


Xem anime cũng khóc, đọc sách cũng khóc, thâm chí khi bị anh cho ‘l3n đỉnh nửa vời’ thì càng đáng thương.


Lương Diễn nói: “Rất đẹp.”


Hứa Thế Sở rục rịch: “Vừa nãy em có nói chuyện phiếm cùng với cô ấy rất vui vẻ luôn, giọng cô ấy cũng ngọt lắm như là bỏ thêm đường vậy, em cho cô ấy hai cục kẹo Gummy Bear*,… Tiếc quá, quên mất không hỏi xem là con gái nhà nào.”


*: Dạng kẹo dẻo ý.


Lương Diễn đặt chén rượu không xuống bàn.


Cạch.


Trên thành cốc tạo ra vài vết nứt.


Hứa Thuần Vi ở bên cạnh thấy vậy, không khỏi nheo mắt.


Lương Diễn nhàn nhạt nói: “Nhà của anh đây.”


Hứa Thế Sở: “Hả?”


Nụ cười của Hứa Thuần Vi cứng lại trên khuôn mặt.


Lương Diễn quay sang nhìn Hứa Thế Sở nói: “Đó là vị hôn thê của anh, chị dâu của chú.”


Hứa Thuần Vi: “Cái gì??”


Hứa Thế Sở: “What???”


Dưới con mắt khiếp sợ của hai chị em nhà họ, Lương Diễn đã rời đi một bước, anh trầm mặt, bước thẳng đến trước mặt Thư Dao, gọi cô: “Tiểu Anh Đào, nên đi về nghỉ ngơi thôi.”


Thư Dao thành thật đứng lên, Lương Diễn cầm lấy điện thoại trên bàn cho cô, để vào túi, tay dùng sức ôm lấy bả vai của cô, sức lực có chút mạnh hơn ngày thường.


Thư Dao ngửi rất rõ mùi rượu trên người Lương Diễn, ngoài ý muốn là cô lại không thấy bài xích chút nào.


Rõ ràng cô rất ghét người nào say rượu, càng ghét mùi rượu.


Nhưng nếu người đó là Lương Diễn,.. cô hoàn toàn có thể chấp nhận.


Thậm chí còn muốn ôm lấy anh.


Lương Diễn ôm Thư Dao, tránh chỗ đông người, đi theo một lối mòn ít người đi đến phòng đã đặt trước, nặng nề đóng cửa, khóa lại.


Tất cả trong một lần.


Thư Dao được anh một đường đưa thẳng vào phòng ngủ, tim đập rộn lên.


Tuy hai người hiện tại ở chung một phòng nhưng là có hai gian cạnh nhau.


Mà hiện tại… Lương Diễn lại đưa cô vào trong gian phòng của mình.


Cấu trúc phòng ở đây không chia theo phòng ngủ chính và phòng ngủ phụ, chính giữa đều là chiếc giường hình tròn lớn, màu xám nhạt, đặt hai chiếc gối cạnh nhau.


Lương Diễn ngồi trên giường, thò tay bóp lấy hai huyệt Thái Dương, như đang suy nghĩ điều gì.


Hai giây sau, anh tháo cà vạt, giữ trong lòng bàn tay.


Lương Diễn đưa tay về phía Thư Dao: “Tới đây.”


Trong miêng Thư Dao còn ngậm kẹo dẻo Gummy Bear, không hề đề phòng bước tới: “Làm sao vậy?”


Vừa dứt lời đã bị Lương Diễn kéo lấy cánh tay, lảo đảo hai bước bị ép ngã ngồi trong lòng anh.


Thư Dao không kịp phản ứng, mơ hồ nhận ra anh có chút không vui, không dám cử động gì, im như thóc, ngồi nghe tiếng hít thở của anh.


Lương Diễn trầm mặc nhìn cô: “Mở miệng ra.”


Thư Dao không hiểu lắm nên ngoan ngoãn nghe theo.


Cứ như là đang cho bác sĩ nha khoa kiểm tra răng vậy, hé miếng, lộ ra đầu lưỡi, bao gồm cả chú gấu kẹo dẻo đang nhai một bên.


Người đàn ông đưa nón tay gầy guộc chai sạn của mình ra, không chút lưu tình mà đưa vào trong miệng cô, chạm vào hàm răng nhỏ chỉnh tề của cô, đẩy đầu lưỡi, thẳng tay lôi kẹo dẻo cô mới cho vào trong miệng ra, ném gọn gàng vào thùng rác.


Thư Dao vẫn há hốc mồm như cũ, vị ngọt trên đầu lưỡi còn chưa tan hết, Lương Diễn đã nắm lấy cằm cô, bắt cô ngửa mặt, dùng sức hôn.


Thư Dao bị ép thừa nhận nụ hôn của anh.


Ô.


Lần này so với lần ‘hô hấp nhân tạo’ còn kinh khủng hơn, ác liệt hơn, Thư Dao vô cùng hoài nghi có phải anh muốn ăn luôn lưỡi mình không.


Ngay cả khí oxi còn chút ít cũng là anh mớm cho.


Thư Dao căn bản không thở được khi hôn, đây là lần đầu hôn môi, đã thế còn hôn mạnh bạo như vậy hoàn toàn là do Lương Diễn dẫn dắt, hầu như cô không theo kịp tiết tấu của anh.


Nếu không phải Lương Diễn phát lòng ‘từ bi’ nửa chừng, hơi dừng lại chút, có khi cô thật sự nghẹt thở mất.


Lương Diễn tỉ mỉ càn quét sạch vị ngọt sót lại trong miệng cô, nhưng bản thân cô lại ngọt hơn đường, hút anh vào đó lúc nào không hay.


Thư Dao bị anh hôn đến choáng váng, đợi sau khi tất cả kết thúc, cô mới khiếp sợ mở to hai mắt, đầu óc trống rỗng.


Người từ trước đến nay dịu dàng lịch thiệp vậy mà lại cưỡng hôn cô.


Nhưng mà…


Thật k1ch thích nha!


Lương Diễn nắm cằm cô: “Ai cho phép em ăn kẹo của người lạ?”


Thư Dao không biết anh có ý gì, giải thích: “Hứa Thế Sở cũng không tính là người xa lạ, anh ấy muốn hợp tác với em, cũng coi như là đối tác.”


“Thằng nhóc ấy là Playboy, cho em kẹo biết đâu lại có ý gì thì sao?” Lương Diễn bác bỏ quan điểm của cô hỏi, “Em nghĩ đây là kẹo dẻo gấu thông thường sao? Hiện tại rất nhiều người xấu, bọn họ sẽ ngâm kẹo trong thuốc kích d*c, để cho kẹo hấp thu hoàn toàn chất k1ch thích rồi mới đóng gói bao bì. Với loại kẹo này một cô gái bình thường sẽ gục trong 3 viên, huống chi là em?”


Thư Dao sửng sốt: “Thật sự có chuyện như này?”


“Cho nên anh cần đảm bảo miệng em không còn sót bất cứ tạp chất gì.” Ngón tay Lương Diễn di chuyển trên cánh môi Thư Dao, ánh mắt có chút nguy hiểm, “Em rất thích ăn kẹo?”


Thư Dao gật đầu


Thực ra cũng không phải thích hay không thích mà do bác sĩ căn dặn cô cần bổ sung lượng đường nhất định nên cũng tạo thành thói quen.


“Đáng tiếc ở đây anh lại không có kẹo mềm!” Lương Diễn mang theo mùi rượu cồn thoang thoảng trên người, anh cúi đầu, đặt cằm trên đỉnh đầu Thư Dao, thanh âm khàn khàn, “Chỉ có kẹo cứng thôi, Tiểu Anh Đào, em có muốn ăn không?”


Danh Sách Chương

Nhận xét Box