Chapter 33: Hội chứng ám ảnh sợ xã hội nhẹ (2)
Anh ta cảm thấy tam quan của mình trong nháy mắt bị đánh nát hoàn toàn, tan vỡ, đập đi xây lại một lần nữa.
Nhưng Đặng Giới lại không có chút cảm giác nào như đập đi xây lại, cứng đờ đứng tại chỗ, yên lặng nhìn Lương Diễn.
Như là lần đầu tiên biết đến vị đại ca này của mình.
Ngây người một lúc, Lương Diễn đã chậm rãi đi đến trước mặt anh ta.
Đặng Giới nhìn vết cào khả nghi trên cổ Lương Diễn.
Cào qua da, ba vết, rất chỉnh tề.
Đặng Giới là tay già đời trong ngành lưu luyến bụi hoa, đương nhiên cũng biết ý nghĩa của mấy vết cào này.
Trong cảm giác thẹn, sợ hãi, bất an, phẫn nộ mãnh liệt, thế mà Đặng Giới còn có chút hâm mộ lỗi thời
Đại ca của anh ta đã phải dùng bao nhiêu sức lực mới có thể bị cô gái gầy yếu như thế cào thành cái dạng này?
Dù cho hình thể nhỏ như Thư Dao, có thể chịu được để Lương Diễn lăn lộn sao?
Nếu đại ca coi trọng Thư Dao mà nói, vậy mấy chuyện ngu xuẩn mấy ngày nay anh ta làm ——
Suy nghĩ ngắn ngủi này cũng chỉ vừa lóe lên, Đặng Giới chợt nhớ tới những lời ban nãy mình vừa nói, mồ hôi lạnh dính sát quần áo, kinh sợ nhìn Lương Diễn: “Đại ca……”
Lương Diễn rất bình tĩnh, không vội không nóng.
Trợ lý Lâm bên cạnh đưa lên một bộ bao tay, Đặng Giới nhận ra đó giống cái sử dụng vào lúc chơi súng.
Đặng Giới thử nói sang chuyện khác: “Đại ca, hôm nay anh muốn đi sân bắn à?”
Cũng không đúng mà, thành phố này không có sân bắn ngoài trời.
Lương Diễn yêu thích súng ống, hiện giờ sân bắn lớn nhất cả nước chính là Tây Kinh, Lương Diễn là khách quen.
Đặng Giới không có thiên phú đó, đi theo Lương Diễn hai lần, cảm thấy quả thực như là tự rước lấy nhục, lúc sau liền không đi nữa.
Anh ta biết Lương Diễn bắn súng rất chuẩn, không thua gì người đã từng được huấn luyện chuyên nghiệp.
Chẳng qua Đặng Giới không rõ vì cái gì Lương Diễn lại chấp nhất tiến hành luyện tập bắn súng như thế.
Lương Diễn mang bao tay, ý bảo anh ta đi vào trong thư phòng nhỏ: “Qua bên kia nói chuyện.”
Đặng Giới quan sát vẻ mặt của anh, cũng không có cái gì khác thường, vì thế thành thành thật thật theo ở phía sau.
Vừa vào đến cửa, Đặng Giới lập tức xin lỗi: “Đại ca, em thật không biết Thư Dao cô ấy ——”
Một câu không nói xong, đã bị Lương Diễn đá một cú thật mạnh vào ngực.
Không kịp đề phòng đột nhiên chịu một cú như vậy Đặng Giới chật vật ngã về sau, đụng vào bàn vuông lẫn bình hoa ở phía sau, tuy rằng trên mặt đất đã lót thảm dày nhưng vẫn phát ra âm thanh nặng nề. Bình hoa vỡ vụn thành miếng, hoa diên vĩ cắm ở bên trong bị bẻ gãy, nước thấm ướt thảm. Mà Đặng Giới đặt mông ngồi dưới đất, tay phải vừa lúc ấn lên mảnh nhỏ, mảnh sứ vỡ vụn đâm vào da thịt, cảm giác đau đớn kịch liệt khiến anh ta một câu cũng không nói nên lời.
Càng đau hơn là một cú kia của Lương Diễn, Đặng Giới cảm giác xương ngực của mình chắc cũng gãy hết rồi, trên trán đổ mồ hôi lạnh, khí lạnh toát ra.
Trợ lý của Đặng Giới ở bên cạnh sắp bị dọa choáng váng, cô ta làm gì đã từng chứng kiến trường hợp bạo lực gần như thế, đứng ở bên cạnh cửa, ngón tay không ngừng phát run, bị trợ lý Lâm “Uyển chuyển” mời đi ra ngoài, nhân tiện đóng cửa lại.
Cửa phòng đóng lại, trong căn phòng to lớn tức khắc chỉ còn hai người Lương Diễn cùng Đặng Giới.
Đặng Giới vẫn không rõ ràng tình huống trước mắt, tay đầy máu, vừa mới định giãy giụa đứng lên, Lương Diễn duỗi tay, bóp cổ anh ta, mạnh mẽ ấn Đặng Giới lên cửa sổ bên cạnh ——
Cửa sổ mở rộng ra, nửa người Đặng Giới đều lộ ở bên ngoài, gió lạnh cùng cảm giác không trọng lực làm anh ta hoảng sợ vạn phần. Yết hầu bị Lương Diễn bóp, một câu anh ta cũng nói không nên lời, đôi mắt vì sợ hãi mà sung huyết đỏ lên.
Đặng Giới chưa từng thấy dáng vẻ này của Lương Diễn.
Đặng Giới sợ hãi người anh họ này từ tận đáy lòng.
Khi còn nhỏ Lương Diễn cũng không như vậy, anh đối xử với ai cũng rất tốt, ôn hòa có lễ; nhưng khi Lương Diễn vừa mới học sơ trung, xảy ra chuyện ngoài ý muốn —— bị đối thủ làm ăn của ba Lương phái người bắt cóc, hai ngày sau mới được cứu trở về, từ sau khi trở về, tính cách Lương Diễn phát sinh biến hóa vi diệu.
Nhân thời gian dài dưỡng khi không có để hô hấp, yết hầu càng ngày càng đau làm Đặng Giới cảm thấy hít thở không thông, anh ta muốn bẻ tay Lương Diễn ra, nhưng chỉ là tốn công vô ích.
Lương Diễn hàng năm đều rèn luyện tập thể hình, thể chất vốn đã tốt hơn trăm ngàn lần so với anh ta; hơn nữa áp chế về chiều cao, Đặng Giới không hề có năng lực phản kháng.
Quả thực chỉ như kiến càng rung cây.
Ánh mắt Lương Diễn lạnh lùng, nhìn chăm chú Đặng Giới bên cạnh đang hít thở không thông: “Về sau đừng tiếp tục đánh chủ ý lên người Dao Dao.”
Lương Diễn thu tay, năm ngón tay khép lại, đè vào cổ Đặng Giới, cảm giác đau đớn mãnh liệt lẫn hít thở không thông khiến anh ta giãy giụa không thôi.
Như con cá bị ném lên bờ, không khí trong phổi từng chút từng chút bị ép ra một cách khó khăn.
Từng câu từng chữ trong lời Lương Diễn, gõ khắc vào lòng anh ta: “Dù sao dì ba cũng chỉ có một đứa con là cậu, dù sao giữ lại cho dì ấy.”
Vào lúc trước mắt Đặng Giới biến thành màu đen dường như sắp ngất xỉu tới nơi, cuối cùng Lương Diễn cũng buông tay ra.
Hô hấp bị dừng một thời gian nay lại tràn vào cổ họng, Đặng Giới đau đớn muốn chết, ngồi xổm trên mặt đất, gian nan há miệng hô hấp không khí.
Trong sự sợ hãi, đại não hỗn loạn của Đặng Giới được không khí tràn vào, bỗng nhiên ý thức được một việc.
Ngay từ đầu là Thư Thế Minh chuẩn bị cùng anh ta liên hôn mà.
Rõ ràng là Lương Diễn “Hoành đao đoạt ái”, chẳng qua Đặng Giới chỉ theo đuổi bình thường thôi, anh ta có làm gì sai đâu?
Đặng Giới bủn rủn ngồi dựa vào vách tường, tay phải còn đang chảy máu, cảm giác choáng váng ngắn ngủi đánh sâu vào đại não anh ta.
Anh ta nhìn chằm chằm Lương Diễn, gian nan mà nói: “Anh giúp em tiến vào hội đồng quản trị, em thề về sau sẽ dành hết mọi tôn trọng với Thư Dao, không có tâm tư gì khác.”
Lương Diễn nghe anh ta nói xong, trên mặt không có cảm xúc gì, gỡ bao tay xuống: “Không tồi, học được cách nói điều kiện.”
Đặng Giới không biết lời này của anh có ý gì, ngay sau đó, Lương Diễn đi đến bên người anh ta, lấy mũi nhọn giày nâng cằm anh ta lên, nhìn chằm chằm Đặng Giới từ trên cao xuống: “Cậu có tư cách gì để nói chuyện với tôi?”
Tay phải Đặng Giới còn đang chảy máu, mảnh sứ vỡ bén nhọn đâm vào, anh không dám động, dù sao lòng bàn tay vốn đã bị thương. Mũi giày đặt ở chỗ yết hầu của Đặng Giới, hơi dùng một chút lực, đã đè chặt yết hầu của anh ta.
Lại một lần nữa thiếu hụt dưỡng khí, Đặng Giới hô hấp khó khăn, bị bắt ngẩng mặt lên đối diện cùng Lương Diễn.
Lương Diễn nên đôi bao tay vừa tháo xuống lên mặt anh ta một cái thật mạnh, Đặng Giới không tránh được, miễn cưỡng nhận một cú.
Lại mở to mắt lần nữa, anh ta nhìn thấy trên mu bàn tay Lương Diễn nổi gân xanh, không hề văn nhã như ngày xưa.
Dữ tợn hơn hẳn so với tướng mạo văn nhã của anh.
Trong lòng Đặng Giới bỗng nhiên xuất hiện khủng hoảng.
Cuối cùng anh ta cũng kịp phản ứng lại, vừa rồi ý đồ nói điều kiện với Lương Diễn của mình đến tột cùng có bao nhiêu ngu xuẩn.
Từ nhỏ đến lớn, phàm là chuyện Lương Diễn đã quyết định, sẽ không có bất luận kẻ nào có thể sửa đổi.
Thí dụ như khi còn bé, hôn ước gia trưởng tiện miệng nói giỡn, cũng bị Lương Diễn trực tiếp cự tuyệt.
“Đặng Giới,” Lương Diễn cúi người nhìn anh ta, “Trước khi định đàm phán với tôi, trước hết cậu hãy ước lượng xem bản thân đến tột cùng có bao nhiêu cân lượng. Nếu cậu không phải là em họ ruột của tôi, hiện tại tôi cũng chẳng thể nói chuyện với cậu một cách tâm bình khí hòa thế này đâu.”
Trong lòng bàn tay Đặng Giới vẫn là máu, anh ta ngây ngốc.
Cái này mà gọi là tâm bình khí hòa?
Hiện tại anh ta sắp thở không nổi nữa rồi, mảnh sứ trong tay phải còn chưa có lấy ra, máu chảy nhiều như thế, vậy mà Lương Diễn lại xem hiện tại gọi là tâm bình khí hòa?
Cằm Đặng Giới bị nâng lên nay đã tê dại, may mà cuối cùng Lương Diễn cũng chịu buông chân, nhưng lại đạp lên trên quần áo Đặng Giới, thong thả ung dung mà lau khô chút máu dính trên đế giày.
Chẳng sợ vừa mới làm những việc này, ánh mắt Lương Diễn lạnh lùng, lạnh lùng như kiểu anh chỉ vừa mới làm một việc rất đỗi bình thường.
Anh càng là bình tĩnh, Đặng Giới càng sợ hãi.
Đặng Giới bị thần thái của anh ngay phút này dọa sợ, thở mạnh cũng chẳng dám
Bỗng nhiên, thư phòng nhỏ bị người ta gõ cửa, Lương Diễn nghe được giọng nói cực nhẹ của Thư Dao truyền tới từ bên ngoài: “Lương Diễn, anh ở đâu?”
Ánh mắt Lương Diễn khẽ biến, anh thu lại chân đang đạp trên người Đặng Giới, cảnh cáo nhìn Đặng Giới, điều chỉnh cúc áo áo sơ mi, đi đến trước cửa thư phòng, kéo cửa ra, giọng nói ôn hòa: “Tỉnh rồi à?”
Thư Dao đứng ở cửa, không nghĩ tới Lương Diễn có thể tới mở cửa nhanh như vậy, hoảng sợ.
Rõ ràng cô nhớ kỹ tất cả những gì phát sinh tối hôm qua, bao gồm cả khi tắm đột nhiên đầu đau muốn nứt ra, Lương Diễn ôm cô đi trên giường nghỉ ngơi, kiên nhẫn dỗ cô.
Lúc này Lương Diễn mặc áo sơmi quần tây chỉnh tề, tươi cười ôn hòa, nhìn không ra có gì khác thường.
Mà Thư Dao lại nhìn đến Đặng Giới ở phía sau đang cố sức đứng lên.
Trên người Đặng Giới còn mặc đồ bệnh nhân.
Chỉ là ánh sáng cũng không quá đủ, Thư Dao không có nhìn thấy trên đồ bệnh nhân của Đặng Giới có máu, cũng không thấy được lòng bàn tay bị mảnh sứ c.ắm vào, không ngừng đổ máu.
—— Dù sao Đặng Giới cũng là em họ của Lương Diễn.
Thư Dao theo bản năng mà nghĩ đến chuyện “Đoạn tử tuyệt tôn” tối hôm qua, cảm giác cực kỳ chột dạ nảy lên trong lòng, cô há mồm: “Tối hôm qua tôi ——”
Lời này vừa ra, Đặng Giới cũng sắp khóc, anh đi phía trước một bước: “Thư Dao, ngày hôm qua là do tôi uống nhiều rượu, đầu óc nóng lên, làm chuyện sai lầm, em có thể tha thứ cho tôi không?”
Tay còn chảy máu, Đặng Giới không dám rút cái mảnh sứ vỡ kia, lo lắng ảnh hưởng đến thần kinh.
Sau khi cảm giác đau đớn kịch liệt qua đi, hiện tại toàn bộ tay đều đã tê mỏi, một chút tri giác cũng không có.
Như khúc gỗ rồi.
Bởi vì mất máu quá nhiều, còn có chút lạnh căm căm.
Thư Dao không chú ý tới tay anh ta, chỉ nhìn đến tảng lớn xanh tím trên cổ, hoảng sợ.
Lương Diễn nhạy bén cảm nhận được nhóc con run lên một chút, bất động thanh sắc đặt tay lên trên vai cô, kéo vào trong lòng ngực ôm ôm.
Thư Dao cũng không có cự tuyệt anh đụng vào.
Cô thật cẩn thận mà nhìn Đặng Giới: “Cổ của anh ——”
Đặng Giới không dám trả lời, trước nhìn mắt Lương Diễn. Lương Diễn không cười, ánh mắt lạnh lùng.
Đặng Giới không nghĩ ra được lời giải thích hợp lý, môi khô nứt.
Lương Diễn cúi đầu, nhìn Thư Dao trong lòng ngực, mỉm cười giải đáp nghi hoặc của cô: “Cậu ta vừa mới đi cạo gió.”
Đặng Giới lập tức nói: “Đúng rồi, buổi sáng cổ họng có hơi đau.”
Thư Dao lần này nghe được, giọng nói của Đặng Giới bây giờ giống như con vịt bị bóp chặt yết hầu.
Vẫn là cái loại vừa thiến xong này.
Có cái sở thích mới sáng sớm đã đi cạo gió đặc thù như thế này, lưu lại dấu vết dữ tợn như vậy, xem ra thầy cạo gió có sức lực không nhỏ.
Đặng Giới nhìn trộm vẻ mặt của Lương Diễn, căng da đầu tiếp tục xin lỗi Thư Dao: “Thật xin lỗi, Dao…… Thư Dao, tôi không nên có những suy nghĩ đó.”
Thư Dao ở trong lòng ngực Lương Diễn, rất rộng lượng cười với anh ta: “Không có việc gì đâu, đều đã qua.”
Đặng Giới thở phào nhẹ nhõm.
Tay phải máu chảy, không tiếng động nhỏ lên trên thảm.
Lương Diễn ôm lấy bả vai Thư Dao, trước khi cô phát hiện khác thường, mang cô rời đi, hỏi: “Mới vừa tỉnh?”
Thư Dao thành thành thật thật trả lời: “Hình như em nghe được tiếng đồ vật rơi trên mặt đất, bừng tỉnh.”
“Hiện tại có đói bụng không? Muốn ăn cái gì?”
“Cái gì cũng được.”
“Cái đó, về chuyện em đá Đặng Giới,” Thư Dao chủ động nhắc tới, “Không phải em cố ý.”
“Là cố ý mới tốt,” Lương Diễn lạnh lùng nói, “Vốn dĩ là cậu ta làm chuyện sai trái, xứng đáng. Lần sau mà gặp lại tình huống này, em phải dùng hết sức, phí bồi thường anh chịu trách nhiệm.”
Thư Dao lặng lẽ thở phào nhẹ nhõm.
Cũng may Lương Diễn không bởi vì chuyện này mà tức giận với cô.
Cô nhịn không được nhìn về phía Lương Diễn.
Thần sắc của anh nhìn không ra cái gì khác thường, chẳng sợ tối hôm qua Thư Dao “phát bệnh:, anh chưa từng có chút nghi vấn nào với chuyện này.
Lần trước cũng vậy, ở hậu trường trò chơi phát bệnh, Lương Diễn cũng không hỏi vì sao.
Thật giống như anh đã sớm biết cô có bệnh.
Thư Dao thử thăm dò hỏi: “Đêm qua có phải em uống say phát điên hay không?”
Lương Diễn rũ mắt nhìn cô, cười: “Là có chút điên.”
Thư Dao thấp thỏm bất an: “Em đây ——”
Lương Diễn phất tay với trợ lý của Đặng Giới đang đứng ở bên cạnh, ý bảo cô ta đi trong thư phòng nhỏ nhìn Đặng Giới.
Trợ lý đã sớm nghe được động tĩnh trong phòng, cô biết ông chủ nhà mình đánh không lại Lương Diễn, gần như sợ hãi chạy đi vào.
Trên mặt Lương Diễn đã sớm không còn vẻ ngoan độc như lúc giáo huấn Đặng Giới ban nãy, ôn tồn lễ độ: “Tối hôm qua em còn cầu hôn anh, còn nói muốn Tết Trung Thu năm sau kết hôn với anh.”
Thư Dao: “…… Hả?”
Thừa dịp cô uống rượu cái gì cũng không nhớ được liền bắt đầu gạt người, có phải không hay lắm không?
“Em còn nói em rất đáng thương, độc thân từ trong bụng mẹ đến bây giờ, còn không có người mình thích. Nhưng đặc biệt đặc biệt thích anh, muốn ở bên anh.”
Thư Dao: “……”
Ối mẹ, nếu không phải cái gì cô cũng nhớ rõ, cô thật sự sẽ bị Lương Diễn lừa rồi.
Ngữ điệu này thật giống như lời cô sẽ nói.
Anh thật sự quá am hiểu bắt chước.
Lương Diễn thở dài: “Anh thấy em thành kính cầu hôn như thế, thật sự không đành lòng, đã đồng ý với em rồi.”
Thư Dao: “Cái gì?”
Lương Diễn nhìn vẻ mặt kinh hãi của cô, cười, duỗi tay nhéo gương mặt của cô: “Đùa em thôi.”
Thư Dao thở phào nhẹ nhõm, đặt tay ở trên ngực: “Làm em sợ muốn chết.”
“Nhưng mà,” Lương Diễn đổi chuyện, ý bảo cô xem vết cào trên cổ mình, “Tối hôm qua em một hai phải ngủ với anh, còn bắt lấy anh, trên ngực cũng có dấu răng của em ——”
“Từ từ,” Thư Dao kinh hoảng mà nhìn dấu móng tay rõ ràng trên cổ Lương Diễn, suýt nữa ngu luôn, “Đây là em làm?”
“Tối hôm qua em một hai phải ôm anh ngủ, sau khi ngủ còn nói mớ, còn cào anh bị thương,” Lương Diễn liếc nhìn cô một cách đầy thâm ý, “Em nói muốn anh hái anh đào.”
Thư Dao đối với chuyện hái anh đào còn có ấn tượng, nhưng dưới sự miêu tả của Lương Diễn những chuyện “Trong mộng hành hung” lại không hề nhớ tới.
Thẳng đến khi ngồi trước bàn ăn, cô còn rơi vào trong cảm giác không thể tin nổi.
Cô duỗi tay cầm chiếc đũa một cách cứng đờ, chột dạ đến mức không dám nhìn vào đôi mắt Lương Diễn.
Lương Diễn mới vừa ăn một lát, liền đi ra ngoài nhận điện thoại.
Có lẽ là đề cập đến chuyện riêng, anh tránh Thư Dao.
Thư Dao cầm lấy đũa, vừa mới nếm mấy miếng, nhìn thấy tay phải của Đặng Giới bọc như củ cải trắng, đi ngang qua nhà ăn.
Nhìn thấy Thư Dao, Đặng Giới liếc nhìn trái phải, sau khi xác nhận Lương Diễn không ở đây, anh ta mới đi vào.
Chỉ có một mình Thư Dao, lá gan của Đặng Giới tức khắc lớn không ít, dù vậy vẫn không dám nói chuyện lung tung: “Không nghĩ tới đấy, thế mà em lại ngủ được với lão đại nhà anh, trâu bò.”
Lúc Đặng Giới nói, đúng là âm dương quái khí nhưng khâm phục cũng là thật sự.
Dưới ánh mắt tràn đầy kỳ lạ của của Đặng Dưới, loại như Lương Diễn hơn hai mươi năm mới nói chuyện yêu đương lần đầu, yêu đương hai ba tháng sau lại tiếp tục độc thân ba năm, quả thực là quái thai.
Đặc biệt thân phận giống như Lương Diễn, bình thường gặp phải quyến rũ cũng không phải chuyện mà người bình thường có thể tưởng tượng.
Đã từng có người mở tiệc chiêu đãi Lương Diễn, mời vài minh tinh nhỏ lại đây. Nhưng mà, từ đầu đến cuối, những người đó ngay cả góc áo của Lương Diễn cũng không đụng tới được.
Bởi vậy có người phỏng đoán Lương Diễn thích kiểu sạch sẽ, cố ý dựa theo yêu cầu tìm thanh thuần, nhưng mà Lương Diễn vẫn không dao động, thậm chí ngay cả nói cũng chẳng thèm nói, trực tiếp lui về.
Chạm vào vách tường vài lần, trợ lý Lương Diễn lộ ra tiếng gió, nói anh rất chán ghét loại hành vi này.
Những người trước đây từng cố gắng tìm người cho Lương Diễn, chuyện làm ăn cũng bị gác lại. Những người khác cuối cùng cũng ngộ đạo, hóa ra Lương Diễn chống đẩy cũng không phải là làm ra vẻ.
Anh thật sự không có hứng thú với chữ "sắc".
Tinh lực Lương Diễn có trên cơ bản tất cả đều dùng trong công việc, Đặng Giới thậm chí nghĩ cũng có chút đồng tình, đại ca nhà mình chỉ sợ chỉ có thể tự mình giải quyết d*c vọng. Suy bụng ta ra bụng người, Đặng Giới càng thêm cảm thấy định lực đại ca nhà mình mạnh mẽ kh ủng bố.
Đặng Giới không nghĩ ra, Lương Diễn sao lại coi trọng Thư Dao.
Thư Dao đẹp thì có đẹp, nhưng cô…… tuổi có phải hơi nhỏ không?
Đặng Giới vốn tưởng rằng, Lương Diễn thích sẽ là cái loại con gái dịu dàng trí thức, mà không phải kiểu bông hoa nhỏ như Thư Dao.
Thư Dao biết tối hôm qua mình không phát sinh tiếp xúc sâu với Lương Diễn, nhưng Đặng Giới nói xong lại khiến cho cô cảm thấy không khỏe.
Cô khách khí mà nói với Đặng Giới: “Trâu bò như nhau.”
Đặng Giới bị cô dùng bốn chữ không mặn không nhạt nghẹn trở về, có chút không cam lòng mà cảm thán: “Vốn dĩ nên là hai người chúng ta liên hôn.”
“Pháp luật không cho phép tôi và anh ở bên nhau,” Thư Dao mặt không cảm xúc đánh gãy lời anh ta, “Cả người lẫn vật không thể kết hôn.”
Đặng Giới: “……”
“Vốn dĩ tôi chỉ cảm thấy tình cảm của anh ph óng đãng, ý thức trách nhiệm không mạnh, hiện tại tôi phát hiện tôi sai rồi,” Thư Dao nhìn anh ta, nghiêm túc mà nói, “Không nghĩ tới anh lại dùng phương pháp dơ như thế lừa con gái nhà người ta, thật làm người khác ghê tởm.”
Đặng Giới sửng sốt.
Hiện tại cùng Thư Dao đang nói chuyện với anh, hoàn toàn khác với khí chất dịu dàng vô tội bên Lương Diễn, càng như con mèo chuẩn bị vồ mồi, lộ ra móng sắc bén, bén nhọn.
Đặng Giới hỏi: “Tôi ghê tởm chỗ nào?”
Thư Dao hỏi lại: “Trừ bỏ bạn gái anh nuôi ở ngoài, anh khẳng định cũng chơi gái rồi đúng không?”
Chạm đến đôi mắt trong trẻo của Thư Dao, Đặng Giới mất tự nhiên dời tầm mắt.
Trường hợp nào mà anh ta chưa từng thấy qua, tuy rằng không có quá chủ động, nhưng đưa tới cửa, chỉ cần anh ta có thể ăn, ai đến Đặng Giới cũng không cự tuyệt ——
Không nói lời nào, có nghĩa là cam chịu.
“Tôi thật sự không thể tán thành cách anh đối đãi với tình cảm và thân thể của mình như vậy.” Thư Dao nhìn hắn một cái thật sâu: “Quá bẩn, đời tư của anh phóng túng như vậy, anh không sợ bị mọc súp lơ trắng* à?”
*mọc súp lơ trắng: ý chỉ mắc bệnh tình d*c, có thể hiểu là sùi mào gà.
Đặng Giới bị cô nói tới mức mặt đỏ lên: “Đều rất sạch sẽ! Cơ bản những người anh tìm đến đều còn rất trẻ.”
Thư Dao cười, không hề che dấu vẻ trào phúng: “Nhìn xem, anh đúng là đồ chó má tiêu chuẩn kép, bản thân mình không phải, vậy mà lại cố tình yêu cầu các cô gái phải trong trắng sạch sẽ.”
Đặng Giới bị lời nói của cô làm cho cứng lại.
Đặng Giới nhận ra bản thân mình không thể nói lại cô nên thẹn quá thành giận, nhỏ giọng chất vấn Thư Dao: “Đừng quên, một cái đá chân của em suýt chút nữa hại anh đoạn tử tuyệt tôn. Thứ này của đàn ông rất quý giá, em có biết không hả? Nhỡ đâu có điều gì ngoài ý muốn, em sẽ bồi thường như thế nào?”
Có Lương Diễn chống lưng, bây giờ Thư Dao mới không hối hận vì đã đá một chân kia.
Thư Dao không thèm để ý: “Tôi phòng vệ chính đáng, anh Lương nói, nếu anh muốn bồi thường thì có thể đi tìm anh ấy.”
Đặng Giới tiến lên phía trước một bước, cố ý hỏi: “Vậy anh họ của anh có biết dáng vẻ kiêu ngạo đanh đá như bây giờ của em không? Em không sợ anh nói cho anh ấy biết à?”
“Anh cứ nói thoải mái.” Thư Dao nói: “Xem anh ấy sẽ tin ai.”
Đặng Giới: “……”
Trải qua một lần dạy dỗ vừa rồi, Đặng Giới chợt nhận ra, nếu một ngày nào đó anh ta xảy ra tranh chấp với Thư Dao, chắc chắn Lương Diễn sẽ đứng về phía Thư Dao.
Nói không chừng anh còn ấn đầu Đặng Giới bắt anh ta quỳ xuống xin lỗi Thư Dao.
Thư Dao giương mắt nhìn anh ta: “Nói tóm lại, cho anh một lời khuyên nhé. Anh đã đọc qua《 Bài luận về sự sụp đổ của Tháp Lôi Phong 》 của Lỗ Tấn tiên sinh chưa? Một câu cuối cùng của bài tiểu luận này chính là điều tôi muốn nói với anh.”
Vừa dứt lời, Đặng Giới nghe được tiếng nói chuyện của Lương Diễn và trợ lý Lâm ở bên ngoài, anh ta hoảng sợ xoay người bỏ đi.
Anh ta cũng không dám lại để Lương Diễn nhìn ra điều gì bất thường.
Mặt xám xịt đi về, chuẩn bị tới bệnh viện để băng bó vết thương.
Trên đường đi, Đặng Giới lấy di động ra, tò mò tìm kiếm văn chính thống của 《Bài luận về sự sụp đổ của Tháp Lôi Phong 》.
Nhấp mở liên tục, nhanh chóng kéo xuống phía dưới cùng.
Một câu cuối cùng chỉ có hai chữ, vô cùng bắt mắt.
Đáng đời.
Công ty giải trí Lương Cảnh vừa mới kí hợp đồng với Thư Dao đã cử một người đại diện tới đây, tên là Kỳ Thanh, vẫn còn trẻ, cười rộ lên lộ ra hai bên má lúm đồng tiền.
Kỳ Thanh thông báo với Thư Dao rằng cô đã bắt đầu liên hệ với ca sĩ độc lập Hứa Thế Sở, nếu suôn sẻ, Thư Dao sẽ gảy đàn tranh cho ca khúc mới sắp phát hành của anh ta.
Hứa Thế Sở là ca sĩ độc lập mới nổi tiếng cách đây một năm, tất cả các bài hát của anh ta đều là nhạc dân tộc, nhạc đệm cũng đều lựa chọn các nhạc cụ truyền thống của Trung Quốc, hơn nữa anh ta có ngoại hình xuất sắc nên nhận được không ít cảm tình của các thiếu nữ.
Lúc trước, Thư Dao bị Thái Quát đối xử ghẻ lạnh đã lâu, đến bây giờ cô mới có cảm giác “tôi đang làm việc” như thế này.
Cô vui vẻ cảm ơn Lương Diễn, nụ cười trên khóe môi không hề biến mất suốt dọc đường đi.
Lương Diễn bật cười: “Làm việc mà còn có thể vui vẻ như vậy à?”
Thư Dao mỉm cười ngượng ngùng: “Không giống nhau nha, có lẽ là bởi vì có thể hợp tác với người khá nổi tiếng, có chút kiêu ngạo, còn có loại cảm giác thành tựu.”
Lương Diễn không nói gì.
Anh nhìn tên người sắp hợp tác với Thư Dao.
Hứa Thế Sở.
Dựa theo lời hứa ban đầu, Lương Diễn đưa Thư Dao trở lại Tây Kinh.
Lịch trình của Lương Diễn vẫn luôn được sắp xếp dày đặc, anh có thể rút ra nhiều thời gian như vậy để tới đây với cô đúng là không dễ dàng.
Sau khi đưa Thư Dao trở về chung cư, Lương Diễn cũng không về nhà, quần áo còn không kịp thay, lập tức chạy đến công ty.
Vừa đến nơi, trợ lý đã nhỏ giọng nói cho anh biết, Thư Minh Quân đang chờ gặp anh.
Lương Diễn chưa từng dừng bước chân, giơ tay nhìn đồng hồ: “Nói cho cô ấy biết, sau 6 giờ tôi mới có thời gian.”
Trợ lý đáp vâng.
Anh ta hiểu tính tình của anh, Lương Diễn sẽ không bỏ dở công việc để giải quyết việc riêng của bản thân.
—— Ngoại trừ việc liên quan đến Thư Dao.
Sáu giờ, Lương Diễn mới đi gặp Thư Minh Quân, đi thẳng vào vấn đề: “Bây giờ cô có năm phút.”
Thư Minh Quân nhìn chằm chằm vào mặt anh: “Tôi muốn nói việc có liên quan tới Dao Dao.”
Lương Diễn tạm dừng một lát: “Mười phút.”
Thư Minh Quân hơi nghiêng người về phía trước, hai tay chống lên bàn, nói với Lương Diễn: “Hung thủ giết hại ba mẹ của Dao Dao lúc trước sắp được xuất viện rồi.”
Tay đang rót trà nóng của Lương Diễn hơi ngừng lại, nhìn cô ấy.
“Người phụ nữ kia có bệnh thần kinh, rất có thể sẽ lại tìm tới Dao Dao,” Thư Minh Quân nhíu mi, nói: “Trước kia tôi không thể quản nổi việc của anh và Dao Dao, bây giờ tôi cũng không rảnh để quản. Tôi đã cho người nhìn chằm chằm vào em ấy nhưng sợ xảy ra việc ngoài ý muốn, vì vậy tôi hi vọng anh có thể hỗ trợ thêm.”
Thư Minh Quân tạm dừng hai giây, bàn tay đè lên mặt bàn kính, hơi hơi dùng sức, nói ra mục đích của hôm nay: “Tôi muốn bà ta không thể xuất viện.”
Lương Diễn đáp ứng: “Được.”
Thư Minh Quân thẳng lưng,hơi ngửa ra sau, ngồi ở trên sô-pha.
Cô bưng trà lên, uống một ngụm.
Vừa nhớ tới việc năm đó, Thư Minh Quân đã cảm thấy sợ hãi.
Cái chết của ba mẹ Thư Dao không phải là một vụ cướp bóc như báo chí đã đưa tin và lời đồn bên ngoài.
Bọn họ chết vì ghen tuông.
Hung thủ tên là Tô Oản Diễm, vốn dĩ cũng là một đại tiểu thư kiêu ngạo, nhưng tính tình vô cùng bướng bỉnh, bà ta đã từng nhiều lần bày tỏ tình yêu với ba Thư một cách công khai nhưng không được đáp lại nên ghi hận trong lòng, một mình lái xe, mang theo súng tới nhà Thư Dao.
Hôm đó, đúng lúc ba Thư đang đàm phán cùng với mẹ ruột của Thư Thiển Thiển, mẹ ruột của Thư Thiển Thiển tự nhận là đã mang thai đứa nhỏ của Thư Thế Minh, bà ta dùng điều này để uy hiếp nhằm tìm kiếm nhiều lợi ích hơn.
Thư Thế Minh không chịu gặp bà ta, bà ta liền tìm tới ba Thư.
Không ai biết Tô Oản Diễm đã vào phòng cho đến khi bà ta nổ súng bắn trúng vào ba Thư và mẹ ruột của Thư Thiển Thiển.
Sau đó Tô Oản Diễm đi vào phòng bếp lấy một con dao to, xông lên tầng hai, điên cuồng chém chết mẹ Thư đang ở trong phòng ngủ.
Khi cảnh sát đến nơi, tinh thần của Tô Oản Diễm đã không còn bình thường, vừa cười vừa cầm theo dao, liên tục gọi tên Thư Dao hết tiếng này tới tiếng khác.
Thư Minh Quân cảm thấy vô cùng may mắn khi hôm đó Thư Dao đi học ở trường.
Người nhà của Tô Oản Diễm đưa ra các chứng chỉ của bệnh viện và các nhân chứng khác, cộng thêm hàng loạt các giám định y khoa, chứng minh Tô Oản Diễm vô ý đả thương người trong tình trạng phát bệnh.
Dựa theo quy định của pháp luật thì không thể tuyên án tử hình bà ta mà phải trực tiếp giao cho bệnh viện tâm thần.
Gần đây, Thư Minh Quân nghe được tin tức, về cơ bản, người nhà của Tô Oản Diễm đã khai thông quan hệ, hoàn thành các thủ tục, sắp tới sẽ để bà ta xuất viện.
Thư Minh Quân hoàn toàn không thể chống lại nhà họ Tô, chỉ có thể đến đây cầu viện Lương Diễn, hy vọng anh có thể ra tay.
Đừng để người phụ nữ kia ra ngoài.
Thư Minh Quân tin rằng Lương Diễn có năng lực này.
Khi liên quan đến an toàn tính mạng của Thư Dao, những chuyện khác đều có thể tạm thời gác qua một bên.
Thư Minh Quân thấy Lương Diễn đồng ý, rốt cuộc cũng thả lỏng tâm tình, vừa mới chuẩn bị rời đi, lại nghe thấy Lương Diễn hỏi: “Cô có chắc chắn hôm đó Dao Dao không có ở nhà không?”
Thư Minh Quân sửng sốt, trả lời anh một cách khẳng định: “Chắc chắn, hôm đó Dao Dao đi học đàn tranh ở bên ngoài.”
Thư Dao vẫn luôn đăng kí học các lớp âm nhạc mà cô có hứng thú, khi còn nhỏ, tính cách của cô rất khác với bây giờ, giống như một mặt trời nhỏ, vừa ấm áp lại vừa tri kỷ, hoàn toàn không sợ người, rất thân thiện với người lạ, hoạt bát đáng yêu.
Ba mẹ giáo dục cô rất tốt, Thư Dao vẫn luôn tự lập, hoàn toàn không cần người khác phải đưa đón, có thể tự mình đi học.
Ngày xảy ra chuyện đó, Tô Oản Diễm gần như đã lục tung cả căn nhà, nếu Thư Dao ở nhà, cô chỉ là một đứa bé thì có thể trốn đi đâu chứ?
Lương Diễn ngồi ở trên sô-pha, nhìn cô ấy một cách chăm chú: “Cô đừng đi vội, ngồi xuống đi, miêu tả tất cả những gì cô biết.”
Thư Dao làm ổ ở trong phòng chơi trò chơi.
Cô vừa mới từ bên ngoài trở về.
Chuyện đầu tiên mà cô làm khi trở lại Tây Kinh chính là gửi máy tính đến cửa hàng.
Ngải Lam hành động rất nhanh, tìm giúp Thư Dao một cửa hàng có thể khổi phục dữ liệu.
Đúng lúc nhân viên kĩ thuật chính của cửa hàng không ở đấy, Thư Dao phải tạm thời để máy tính lại.
Sau khi kí vào biên lai, ông chủ đẩy mắt kính, nói với Thư Dao: “Một tuần sau đến đây lấy.”
Hiện giờ Ngải Lam đang dốc hết sức lực để theo đuổi Hoắc Lâm Sâm, sau khi tan học cũng phải đi tới phòng thí nghiệm của Hoắc Lâm Sâm —— năm nay người nọ là nghiên cứu sinh năm hai, rất lạnh lùng. Cho dù Ngải Lam tung đủ loại chiêu trò, anh ta vẫn trước sau như một không hề dao động.
Ngải Lam vô cùng cảm khái, nhịn không được hỏi Thư Dao: “Này, cậu nói xem, anh ấy là một người lạnh lùng như vậy, sao lúc trước lại giúp đỡ chúng ta chứ?”
Thư Dao lắc đầu, tỏ vẻ không biết.
Bây giờ cô đã sắp không thể theo kịp tiến độ chơi trò chơi của Ngải Lam rồi. Mỗi ngày Ngải Lam đều cùng nhau chơi trò chơi với Hoắc Lâm Sâm, cấp bậc tăng lên nhanh chóng, thuận lợi chuyển từ người chơi Phật hệ* thành Đấu Chiến Tinh Phật**.
*Phật hệ: ý chỉ những người Thế này cũng được, thế kia cũng xong, không cầu mong, không tranh cướp, xem nhẹ tất thảy, coi mọi việc thế nào cũng được.
**Đấu Chiến Tinh Phật: một trong “Ba mươi lăm vị Phật” nổi tiếng trong Phật giáo, trong Tây Du Ký, Thần Vương, người đã trải qua chín mươi chín tám mươi mốt khó khăn, cuối cùng được mệnh danh là Đấu Chiến Tinh Phật.
Mà Thư Dao vẫn chậm rì rì trồng hoa, làm cỏ, tưới nước trên mặt đất như cũ, thỉnh thoảng đi ra ngoài tìm kiếm trứng màu.
Hôm nay Thư Dao rất may mắn, cô nhanh chóng kích hoạt được quả trứng màu thứ hai ở chỗ Hắc Long Uyên.
Nhân vật chính vẫn là con Hắc Long và cô gái nhỏ như trước, cô gái nhỏ vẫn ở trong thâm cốc của Hắc Long.
Không giống như trứng màu mà cô nhìn thấy lần trước, Hắc Long mang theo rất nhiều hoa tươi và châu báu khiến toàn bộ hang động giống như một thế giới cổ tích.
Cô gái nhỏ kiên nhẫn bện vòng hoa, đội một chiếc lên trên đầu mình, sau đó lại đội chiếc khác lên sừng của Hắc Long.
Hắc Long li.ế.m láp cô gái nhỏ.
Mà tầm mắt của Thư Dao bị thu hút bởi một thứ khác.
Gió thổi bay làn váy, lộ ra cổ chân của cô gái nhỏ, trên đó có đeo một chiếc lắc chân bằng vàng.
Lắc chân rất nhỏ, có chút quen mắt.
Đại não của Thư Dao lập tức trống rỗng, cô nắm chặt thời gian để cắt lấy mấy bức ảnh.
Đoạn phim cắt cảnh* vẫn còn tiếp tục, Hắc Long ngậm lấy lắc chân bằng vàng đưa cho cô gái nhỏ, cô gái nhỏ tự mình đeo vào, chủ động bò lên trên giường, ôm Hắc Long rồi hôn môi.
*Đoạn phim cắt cảnh: hình ảnh có liên quan đến cốt truyện trong trò chơi, mô tả chi tiết và cốt truyện của trò chơi để nhập vai thăng hoa.
Hình ảnh cuối cùng là Hắc Long cuộn tròn rồi đè cô gái nhỏ ở dưới người.
Sau đó liền không có sau đó.
Thư Dao còn chưa hoàn hồn khỏi mớ suy nghĩ lung tung rằng ấy vậy mà trong trò chơi này lại có cảnh xxoo, còn là cảnh mặn mòi Người x Rồng, nghe nói rồng có hai cái đó, vậy phải sử dụng như thế nào nhỉ, khi cô phục hồi tinh thần lại từ trong mớ suy nghĩ lung tung rối loạn thì cơ thể đã không chịu khống chế, mở ra hình ảnh mà cô vừa lưu xuống dưới, phóng to, nhấp vào.
…… Kiểu dáng của chiếc lắc chân này trông đặc biệt quen mắt nha.
Treo một quả anh đào nhỏ và một cái chuông nhỏ.
Vô cùng giống với chiếc lắc chân xuất hiện trong giấc mơ của cô.
Trò chơi, lắc chân bằng vàng.
Thư Dao bỗng nhiên nhớ tới một việc, cô mở diễn đàn trò chơi ra, tìm thấy bức ảnh chụp màn hình có chiếc xe ngựa thần bí xuất hiện vào thời gian trước, bấm mở rất nhiều, cuối cùng bấm đến một bức ảnh chụp màn hình là lắc chân dạng dây xích trên chân của một người con gái.
Kiểu dáng của lắc chân dạng xích hơi khác so với chiếc lắc chân này, nhưng sau khi phóng to, cũng có thể nhìn thấy hoa văn hình quả anh đào khắc ở mặt trên.
Thư Dao tải hết mấy tấm ảnh đó xuống, có cảm giác mơ hồ rằng dường như bản thân mình đã tới gần chân tướng hơn một bước.
Chỉ thiếu một chút nữa thôi.
Đầu hơi đau nhưng cô chẳng thể nhớ nổi điều gì.
Thư Dao đã lang thang trên diễn đàn cả buổi chiều, cố gắng tìm kiếm thêm nhiều manh mối hơn, đáng tiếc là không thu hoạch được gì.
Mãi cho đến khi giáo viên toán cao cấp trong nhóm nhắc nhở nộp bài tập, Thư Dao mới không thể không rời khỏi trò chơi rồi bắt đầu làm bài.
Thư Dao vẫn còn nợ một môn toán cao cấp.
Hiện nay các trường đại học đã hủy bỏ kỳ thi bù* trước khi tốt nghiệp, cuối học kỳ này là một cơ hội cuối cùng để thi lại, nếu không sẽ phải tốt nghiệp muộn.
*kỳ thi bù: Có nghĩa là khi kết thúc một môn học ở trường đại học, nếu thi cuối cấp rồi nên nhà trường không cho thi lại, hoặc thi lại vẫn không đạt thì sinh viên sẽ có cơ hội khác để thi trước khi tốt nghiệp.
Thư Dao hoàn toàn không muốn tốt nghiệp cùng với các em khóa sau đâu, mặc dù kì thi vẫn còn cách xa, nhưng cô quyết định vẫn phải bắt đầu làm đề thật chăm chỉ.
Chỉ là, đề bài môn Toán luôn luôn có ma lực như thôi miên, Thư Dao mới vừa giải xong một bài toán, các công thức chi chít dày đặc khiến cô buồn ngủ đến mức không mở nổi mắt. Khuỷu tay chống lên mặt bàn, cô ngủ gật như gà con mổ thóc.
Trong lúc mông lung, cô cảm giác có người cúi người vào bên tai mình, nhỏ giọng nói chuyện.
“Tiểu Anh Đào phải ngoan ngoãn làm bài, em sai bao nhiêu lỗi, đêm nay anh sẽ phạt em bấy nhiêu lần.”
Bút bi trong tay cô chọc thủng trang giấy, Thư Dao ngủ gục đầu xuống, cơ thể nghiêng về phía trước, làm rơi sách giáo khoa đang bày biện trên bàn, cái trán đúng lúc bị đập vào góc bàn.
Dưới sự k1ch thích của đau đớn, Thư Dao chợt tỉnh táo lại.
Không.
Cô còn chưa tỉnh táo lại.
Rất nhiều hình ảnh và âm thanh rời rạc chợt ùa vào trong đầu cô, không thể khống chế được, như cái hộp bị người mở ra, chen lấn nhau trồi lên.
Cô nhìn thấy mình đang ngồi quỳ ở trên đất, hai cổ tay đều bị nắm chặt, nước mắt rơi xuống, người nọ thở dài: “Cái này cũng không biết à?”
Thư Dao cúi người, mềm mại nằm sấp xuống, úp mặt vào hõm cổ của anh, khẽ nức nở. Người đàn ông ôm lấy cô, vỗ nhẹ theo xương cột sống gầy yếu của cô, dịu dàng khích lệ cô: “Hôm nay đã rất cố gắng rồi, thật ngoan.”
Trong nháy mắt tiếp theo, dường như cô đang ở trong phòng làm việc, đó là cảnh trong giấc mơ đã khiến cô cảm thấy khó hiểu trong một thời gian dài, thảm rất dày, cô ngồi dưới đất, cực kì tập trung vào những miếng ghép hình vòng đu quay ngựa gỗ có nhạc.
Có người lấy những quả anh đào đã rửa sạch sẽ đút cho cô, anh đào rất mọng nước, rất ngọt, cô nuốt từng quả một. Khi ăn anh đào, đầu lưỡi vô tình chạm vào ngón tay anh, cô li3m một cái. Người đàn ông đặt bát anh đào sang một bên, quỳ một gối trước mặt cô, luồn ngón tay vào sâu trong tóc cô sau đó hôn cô.
Vòng đu quay ngựa gỗ chưa lắp xong đã bị vứt sang một bên, có miếng mấy xếp hình rơi xuống.
Đầu gối gần như chạm vào bả vai, hai bàn tay to ấn xuống chỗ uốn lượn của đầu gối, lưng áp vào tấm thảm rất dày, cô ngẩng mặt lên, nhìn thấy đèn chùm lộng lẫy trong phòng làm việc, nhìn thấy mu bàn chân của mình duỗi thành một đường thẳng tắp, nhìn thấy chiếc lắc chân đeo trên cổ chân nhỏ xinh tinh xảo lắc qua lắc lại theo va chạm, quả anh đào nhỏ bằng vàng và chiếc chuông va chạm vào nhau phát ra âm thanh trong trẻo dễ nghe.
Ký ức giống như trò chơi xếp hình bị đánh đổ, vô cùng lộn xộn.
Thư Dao vẫn không thể nhìn rõ khuôn mặt của người đàn ông kia, nhưng những mảnh ký ức nhỏ vụn đột nhiên xuất hiện này khiến cô rùng mình không thôi.
Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì trong ba tháng mà cô quên mất kia?
Thư Dao không biết người đàn ông trong trí nhớ của cô là ai, lại càng không thể nhận ra giọng nói kia.
Điều duy nhất có thể chắc chắn chính là, cô và anh đã làm rất nhiều chuyện thân mật.
Sắc mặt của Thư Dao trắng bệch, buông bút trong tay xuống.
Một tia chớp cắt qua phía chân trời, tiếng sấm nổ ầm ầm, mưa to đang ập xuống, Thư Dao đẩy ghế dựa sang một bên, nghiêng ngả lảo đảo chạy ra khỏi phòng ngủ.
Cô đột nhiên phát “bệnh” và muốn nhìn thấy Lương Diễn.
Thư Dao biết Lương Diễn đang ở đâu.
Anh để lại địa chỉ hiện tại của mình.
May mà vị trí địa lý của căn chung cư này cũng không hẻo lánh, sau khi cô chạy ra khỏi khu chung cư, Thư Dao thuận lợi bắt được xe taxi.
Vừa nãy đầu óc cô nóng lên rồi lao ra ngoài, không kịp thay dép lê, đại não của Thư Dao là một mảnh hỗn loạn, ngay cả khi lên xe, cô làm rớt một chiếc dép mà cũng không phát hiện ra.
Tóc và váy đều ướt sũng dính vào người, rất lạnh, hơi lạnh xâm nhập vào tận xương tủy, Thư Dao không thể không ôm chặt cánh tay.
Mãi đến khi xuống xe, Thư Dao mới phát hiện mình không mang theo tiền và di động, không biết vì sao sắc mặt của tài xế taxi tái mét, cũng không thu tiền của cô, một chân đạp chân ga rồi phóng đi.
Có lẽ là bị dáng vẻ này của cô dọa chạy rồi.
Mưa gió quá lớn, Thư Dao gian nan chống lại mưa gió đi về phía trước, không ngoài dự đoán, cô bị bảo vệ ở cửa ngăn lại.
Vốn dĩ bảo vệ nhìn thấy cô cả người chật vật, vô cùng quỷ dị, không cho cô đi vào.
Nhưng một người lớn tuổi khác nhìn kĩ mặt Thư Dao, ơ một tiếng, vỗ người trẻ tuổi kia một cái rồi nói với anh ta: “Cho cô ấy vào đi, đây là người của anh Lương.”
Lương Diễn không ở đó, một người làm tiếp đón cô.
Người làm còn nhớ rõ dáng vẻ của Thư Dao khi say rượu lần trước, vừa nhìn thấy cô ướt đẫm cả người thì rất khiếp sợ, không dám chậm trễ chút nào, trước tiên mời cô vào phòng làm việc, còn mình đi tới phòng bên cạnh gọi điện thoại cho Lương Diễn.
Tối nay Lương Diễn có một cuộc họp, đợi ba phút, cuối cùng cũng kết nối được.
Người nghe điện thoại chính là trợ lý của Lương Diễn, người làm miêu tả mọi việc một lần đúng như sự thật, đối phương lập tức chuyển điện thoại di động cho Lương Diễn.
Lương Diễn nghe xong, đột nhiên hỏi: “Bây giờ cô ấy đang ở đâu?”
Người làm khó hiểu, trả lời: “Phòng làm việc của anh——”
“Lập tức mời cô Thư ra ngoài.” Lương Diễn cắt lời cô ấy, giọng điệu trở nên nặng nề: “Mời cô ấy sang phòng khác nghỉ ngơi.”
Trong phòng làm việc.
Thư Dao nói cảm ơn với người làm kia, ngồi trên sô-pha một cách quy củ.
Cả người cô ướt dầm dề, cô chỉ lấy khăn lông lau chùi qua loa một chút. Cô lo lắng làm bẩn sô-pha, vì vậy cô trải một chiếc khăn lông thật dày ở phía trên.
Lý trí đã khôi phục được một chút nhưng tim vẫn đập rất nhanh, khát vọng muốn nhìn thấy Lương Diễn không hề phai nhạt.
Cơn mưa ngoài cửa sổ càng ngày càng lớn, gõ vào cửa kính, vang lên tiếng lộp bộp lộp bộp, rơi nghiêng xuống, lá cây bị quật cho lung lay sắp rụng, đóa hoa nở rộ cũng bị đánh nát cánh hoa, chỉ còn lại cành cây trơ trụi.
Nhiệt độ trong phòng rất thích hợp, trà gừng nóng nhanh chóng xua đi cái lạnh do nước mưa mang đến.
Bên trong bỏ thêm táo đỏ, bổ máu.
Thư Dao từ từ uống hết, nhẹ nhàng đặt cốc lên mặt bàn, vô tình ngẩng đầu lên, nhìn thấy một giá trưng bày ở trong góc, cô không khỏi sửng sốt.
Cô đặt cái cốc xuống, đi qua đó.
Trên tầng ba của giá trưng bày, cách một lớp kính, Thư Dao thấy một vòng đu quay ngựa gỗ có nhạc đã được ghép hoàn chỉnh.
Màu nền của vòng đu quay ngựa gỗ là màu trắng thuần, viền có màu đỏ như máu.
Những ngón tay đặt trên mặt kính co giật không thể khống chế được.
Vòng đu quay ngựa gỗ này giống như đúc với cái xuất hiện trong giấc mơ và trong ký ức vụn vặt của Thư Dao.
Nhận xét Box