80 Sủng Vai Ác Trong Lòng Bàn Tay - Chapter 08

80 Sủng Vai Ác Trong Lòng Bàn Tay - Chapter 08

Sau đêm đó, Tống Thiển không gặp lại Hạng Loan Thành nữa.

Chỉ là sau đó, Tống Thiên Tứ khập khiễng dựa vào vai cô hỏi: “Chị lấy bánh làm gì thế? Em không tin chị lấy thứ vớ vẩn này để tự mình ăn đâu. Với sức ăn của chị, hai cái bánh to như vậy đủ cho chị ăn hết một ngày.”

Trên người quả thực quá nặng, cô cố hết sức mới có thể đi được, ngừng một lúc mới lên tiếng: “Thật mà.”

Từ khi xuyên sách, khả năng nói dối không chớp mắt của cô đã tăng vọt, tuy vẫn còn hơi đỏ mặt, tim cũng đập hơi nhanh hơn bình thường một chút, nhưng so với việc lắp ba lắp bắp trước đây thì thật sự đã tiến bộ hơn rất nhiều.

Tống Thiên Tứ đương nhiên không tin, nhưng cũng không hỏi thêm, sau này chắc chắn sẽ tìm được đáp án thôi.

“Này, chị đi nhanh lên. Với tốc độ này thì nửa tiếng nữa hai chúng ta cũng chưa chắc đến nơi đâu, giống như rùa bò vậy.”

Tống Thiển cũng không tức giận, vẫn đỡ cậu đi chậm như cũ.

Không khí trong nhà lúc nào cũng căng thẳng, cha cô Tống Chí Tiến cứ như ông già lẩm cẩm, lúc nào cũng khó chịu với cô và Đổng Thành Mai, cứ gặp là lại chửi bới, nhưng cũng may mà không động tay động chân.

Cho nên khi ở nhà, Tống Thiển luôn im lặng, mặc kệ mọi thứ, nói đông thì cô không dám đi tây.

Cô cũng có thể hiểu tại sao nguyên chủ lại nhát gan như vậy, bất kỳ ai sống trong môi trường áp lực như vậy mười mấy năm đều sẽ trở nên ít nói, rụt rè, huống chi lại là một đứa trẻ trưởng thành sớm.

Tống Thiên Tứ cũng biết rõ cha cậu là người nóng tính nên không thèm để ý đến ông ấy, ngược lại xem ông như người xa lạ, khiến Tống Chí Tiến tức giận, lầu bầu: “Phản rồi!”

Nhưng thực ra từ trước đến giờ ông chưa bao giờ bỏ mặc cậu, vẫn thường hỏi Đổng Thành Mai về tình hình vết thương trên chân cậu.

So với Tống Thiển nằm trên giường mấy hôm trước, sốt đến đầu óc mơ hồ cũng không được hỏi han lấy một câu, không chịu đưa đến bệnh viện thì dáng vẻ dù đang giận dỗi nhưng vẫn lặng lẽ quan tâm thì đúng thật là một người “cha hiền”.

Đổng Thành Mai ở giữa hòa giải, nhưng cũng chỉ có chú ít tác dụng, từ trước đến giờ bà luôn không dám làm loạn trước mặt Tống Chí Tiến.

Cho dù rất yêu thương con cái, nhưng bà lại là một người vợ rất nghe lời chồng.

Phàm là chuyện phản nghịch, cả đời chỉ cần làm một lần là đủ rồi, nhưng bà đã phải dùng nửa đời còn lại để chuộc tội.

Kiếp này bà đã để lại một vết nhơ không thể xóa bỏ, vì vậy chỉ có thể cam chịu số phận, thuận theo ý chồng mà thôi.

Thành công thì còn có cơ hội trở mình, còn không chỉ có thể cam chịu cuộc sống như vậy.

Uất ức cũng phải nuốt vào trong, người xưa nói quả thực không sai.

Cứ như vậy cho đến tối thứ năm, Tống Thanh mang theo hành lý từ trường trở về mới phá vỡ không khí căng thẳng trong nhà.

Tống Thanh vừa vào cửa đã nhìn thấy cha mình đang ngồi ngoài hè hút thuốc: “Cha mẹ, con về rồi đây.”

Ông lạnh lùng nhả khói thuốc, ừ một tiếng, tuy không nhìn rõ vẻ mặt nhưng cũng có thể thấy rõ ông chẳng hề vui mừng.

Tống Thanh cũng không thèm để ý, đối với người cha luôn trọng nam khinh nữ này, ông chỉ vui vẻ khi nhìn thấy Thiên Tứ mà thôi.

Cô ấy tuy cũng là con gái trong nhà, nhưng so với em gái của mình thì may mắn hơn rất nhiều.

“Đại Nha về rồi đấy à? Nhanh, tối nay mẹ làm món thịt lợn hấp bột mà con thích nhất đấy. Mau bỏ túi xuống, vào rửa tay rồi ăn cơm.” Đúng lúc Đổng Thành Mai bưng chậu từ trong nhà đi ra, mừng rỡ gọi cô ấy.

Đổng Thành Mai nháy mắt ra hiệu cho cô ấy: “Gọi cả các em ra nữa, vừa tan học đã nhốt mình trong phòng, không biết làm cái gì nữa.”

Tống Thanh gật đầu, lập tức hiểu ra tình hình không ổn, đi thẳng vào phòng.

“Nhị Nha, Thiên Tứ, hai đứa đang làm gì vậy?” Cô ấy đặt túi xuống, gõ cánh cửa đóng chặt của phòng Tống Thiển.

“Chị, chị về rồi!” Tống Thiển vừa mở cửa ra đã bổ nhào vào ôm lấy cô ấy, tròn mắt nhìn người chị lần đầu tiên gặp mặt nhưng lại khiến người ta cảm thấy rất yên tâm này.

Chân của Tống Thiên Tứ đã đỡ đau nhưng khi vén quần lên vẫn thấy vết bầm rất to trên da, màu xanh tím đã biến thành màu đen, càng rõ ràng hơn trên làn da vàng nhạt.

Cậu kéo ống quần xuống che đi vết bầm, đứng dậy gọi một tiếng: “Chị.”

“Xảy ra chuyện gì vậy? Từ xa đã thấy cha ngồi ngoài kia trông y như cô vợ nhỏ phải chịu ấm ức vậy.” Cô ấy hay đùa, nhưng cũng chỉ dám đùa trước mặt em trai em gái mà thôi.

Người một nhà Tống Lão Nhị này đúng là kỳ quái, bên ngoài thì tưởng là gia đình luôn êm ấm hạnh phúc, nhưng lại thường thấy cha đánh con gái, con trai thì cãi cha.

Mỗi nhà đều có nỗi khổ riêng.

Tống Thiên Tứ nhanh chóng kể lại mọi chuyện cho cô ấy nghe một cách tỉ mỉ, bỏ qua những tiểu tiết, Tống Thanh nghe xong thì nhíu mày.

“Nhị Nha, em tìm cơ hội xin lỗi cha đi. Chuyện này đúng là em làm sai.”

“Còn em nữa, làm rất tốt, nhưng cũng không thể trực tiếp đối nghịch với ông ấy.”

Trong ba chị em, Tống Thanh luôn là Gia Cát Lượng tìm ra cách giải quyết mọi chuyện, có thể đấu trí đấu dũng với người khác.

“Dạ.” Hai người cùng gật đầu, không dám nói không.

Ba người cùng nhau đi ra, đúng lúc Đổng Thành Mai gọi đi ăn cơm, lúc bước qua cửa vẫn thấy Tống Chí Tiến ngồi ở chỗ cũ, cầm điếu thuốc trong tay.

Ông thấy ba người nói cười với nhau thì đứng dậy, phủi phủi quần áo, đút tay vào túi áo rồi đi vào phòng ăn.

“Mau đến đây, tối nay đều là món ăn mà các con thích đó. Đại Nha mau xới cơm ra, Nhị Nha đi lấy ấm nước đi.” Đổng Thành Mai chia việc cho các con.

Tống Chí Tiến luôn ngồi ở vị trí đối diện cửa chính, vừa ngồi xuống đã cảm thấy trong lòng ngứa ngáy: “Đại Nha mau lấy bình rượu ra đây, cái mà bình thường cha vẫn uống ấy.”

Tống Thiển vừa đặt tay xuống lập tức run lên, là sự run sợ không thể khống chế được bên trong cơ thể, giống như phản xạ có điều kiện được hình thành trong thời gian dài nên rất nhạy cảm, là sự sợ hãi từ tận trong xương cốt.

Cô cố gắng thu lại bàn tay run rẩy của mình nhưng lại vô tình khiến nó run rẩy nhiều hơn.

Tống Thanh dường như đã nhận ra sự khác thường, trong lòng hồi hộp, âm thầm lo lắng.

“Cha, uống rượu không tốt cho sức khỏe, trong sách nói vậy đó.” Tống Thiên Tứ nhanh chóng nghĩ ra một cái cớ.

Tống Chí Tiến lâu lắm rồi mới được nghe tiếng của con trai, nghe xong thì vô cùng vui vẻ, xoa gáy cười lớn: “Được, được, cha không uống nữa.”

Con trai ngoan. Quả nhiên vẫn là con trai thân thiết nhất, đúng là con trai của mình, nhìn quả thực vừa mắt.

Tâm trạng Tống Chí Tiến tối nay thực sự rất tốt, ăn một mạch ba bát cháo và hai cái bánh ngô.

“Đúng rồi, ngày kia con trai lớn nhà Lý Lão Tứ lấy vợ, tối nay đến mời đi ăn tiệc. Ai muốn đi cùng tôi không?” Đổng Thành Mai dọn rửa chén bát xong, xoa xoa tay vào tạp dề.

Tống Thanh là người đầu tiên từ chối, cô ấy không thích đến những nơi đông người, vừa đông vừa chen chúc, ngoài việc nhìn thấy cô dâu thì chả có gì đáng để đi cả.

Hơn nữa, qua vài ngày nữa là có thể nhìn thấy mặt cô dâu rồi, sớm hay muộn cũng như nhau thôi.

Cô ấy nghĩ một lúc đã cảm thấy không đúng: “Mẹ, không phải chứ? Con trai lớn nhà họ Lý không phải bị què sao? Lại còn cưới vợ? Không phải là đi mua đấy chứ?”

“Nghĩ linh tinh gì đấy? Mau đi làm bài của con đi.” Đổng Thành Mai trốn tránh không trả lời.

Tống Thiên Tứ cũng không muốn đi, khoát khoát tay rồi đi về phòng.

Giờ chỉ còn lại Tống Thiển ngồi lơ ngơ bên bàn ăn.

“Vậy ngày mai con đi với mẹ, đổi một bộ quần áo mới đi ăn tiệc, mẹ giúp con tết tóc nha.” Đổng Thành Mai xoa xoa tóc cô.

Nhanh quá, mới có nửa năm đã dài như vậy rồi.

Nói đến cũng rất kì lạ, cả mẹ và chị gái của cô đều để tóc dài, buộc đuôi ngựa ở đằng sau, chỉ có cô để tóc ngắn, bây giờ thì dài hơn một chút rồi.

Bà nở nụ cười yếu ớt, nhẹ nhàng vuốt ve từng chút một, dịu dàng như lúc Tống Thiển bị bệnh mới tỉnh lại.

Tống Thiển lúc này mới nhớ ra, hình như chỉ có những lúc chỉ có hai mẹ con, mẹ mới để lộ ra nụ cười bình dị hiếm thấy, vừa dịu dàng vừa ấm áp.

Cô gật đầu.

*

“Bộ này bộ này nè, màu hồng rất đẹp.” Đổng Thành Mai bảo Tống Thanh đổi cho Tống Thiển một bộ quần áo.

Nhìn bản thân ăn mặc sặc sỡ, Tống Thiển không nhịn được mà nghĩ đến một câu nói rất thịnh hành vào thời điểm đó: Hồng phối lục, tắc cẩu thí*.

*Hồng phối lục, tắc cẩu thí: ý nói màu xanh phối với màu đỏ không ra gì, giống như đồ vứt đi.

Thực sự không sai chút nào.

Mẹ cô còn nói muốn đổi kiểu tóc cho cô, thì ra là tết tóc hai bên, may là còn có chút tóc mái mỏng che đi cái trán, nếu không Tống Thiển cảm thấy mình không thể ra khỏi cửa.

Đổng Thành Mai và Tống Thanh không cảm thấy được chỗ “kỳ diệu” của loại phối hợp này, rất vui vẻ bảo cô xoay một vòng.

Tống Thiển cảm thấy nếu không phải thẩm mỹ của thời đại này như vậy thì cô chắc chắn sẽ sụp đổ mất. Nếu như ở hiện tại, mặc như vậy ra ngoài mà không bị đăng lên vòng bạn bè chế giễu thì đó thực sự là chân ái.

Cuối cùng trước khi rời đi, Tống Thanh kẹp cho cô một cái kẹp hoa nhỏ màu hồng, tuy rằng chỉ hơi lớn một chút nhưng cũng rất gây chú ý.

Vừa ra cửa, cô tháo cái kẹp ra giấu vào trong túi quần.

Đổng Thanh Mai hỏi cô: “Sao lại tháo xuống vậy? Rất đẹp mà.”

Tống Thiển nhẹ nhàng nói: “Con sợ sẽ làm hỏng nó, ở đó đông người, con sợ sẽ làm rơi mất.”

“Cũng được, vậy con nhớ giữ kỹ đó.”

Tống Thiển thở phào nhẹ nhõm.



Danh Sách Chương

Nhận xét Box