80 Sủng Vai Ác Trong Lòng Bàn Tay - Chapter 13
“Hơn nữa chân cậu ấy bị thương, đi còn không xong, cho dù là lúc bình thường cũng đánh không lại thím Triệu vốn khỏe mạnh như vậy, nói chi là bây giờ.”
Những đứa trẻ từng bị anh đánh không nhịn được mà đứng ra phản bác, đừng thấy thân hình gầy gò như cây trúc của anh mà coi thường, sức lực rất lớn, lúc đánh người rất đau đấy.
Hạ Tiểu Quân là người béo nhất đám cũng đánh không lại anh, bình thường hay diễu võ dương oai với người khác, nhưng trước mặt anh chỉ có thể ngoan ngoãn nghe lời.
Vừa định mở miệng đã bị ánh mắt hung tợn của Hạng Loan Thành dọa sợ đến mức lùi xuống, nếu như không có cha mẹ bảo vệ, dám đánh anh thì chính là không muốn sống nữa.
Nhưng chỉ cần bình thường không trêu chọc anh, anh cũng sẽ không chủ động bắt nạt, sẽ coi như không có gì.
Người lớn không biết những điều này, chỉ kiễng chân nhìn cậu thiếu niên cao gầy đang đứng bằng tư thế kỳ lạ, bẩn đến nỗi nhìn không ra trên chiếc quần còn dính một mảng sền sệt màu đen.
Có lẽ là máu, trên nền đen nên không nhìn rõ, nhưng cũng chỉ là phỏng đoán.
“Hơn nữa, tôi và Thập Thất gần mười một giờ mới về đến nhà, ồn ào đến bây giờ cũng chỉ có hơn bốn mươi phút, thím lại nói bị Thập Thất đánh ngất trong khoảng thời gian này, có phải quá gấp gáp rồi không?”
Góa phụ Triệu vừa nghe vậy thì lập tức luống cuống, lúc đó chỉ lo dàn dựng chuyện này, vừa thấy thằng nhóc đó trở về đã vội cho người đi gọi người trong thôn đến.
Thời gian thực sự không khớp.
Có người ra mặt làm chứng khiến vở kịch hoang đường này càng thêm nực cười.
Nhiều phụ nữ bắt đầu châm chọc những chuyện xấu mà góa phụ Triệu đã làm, mỉa mai bà ta không tuân theo nữ tắc*, câu tam đáp tứ**…, cũng không cho phép chồng mình lên tiếng, nếu không thì xem như có quan hệ với bà ta, trở về mà không làm cho ra lẽ thì địa vị trong nhà thực sự không còn nữa rồi.
* Nữ tắc: khuôn phép mà nữ giới phải tuân theo
** Câu tam đáp tứ: lẳng lơ, câu dẫn đàn ông.
Một người đàn ông trung niên dáng người nhỏ bé ở phía sau gãi mặt sốt ruột, không ngờ chuyện này lại có chuyển biến lớn như vậy.
Mấy người đàn ông khỏe mạnh theo đến đây cũng rụt lại, không dám lên tiếng, không muốn dính dáng gì đến chuyện này nữa.
Ban đầu hai người họ đã bàn với nhau chỉ cần tìm vài người đàn ông hùa theo, thái độ cứng rắn một chút, không sợ thằng nhóc nghèo đó không đồng ý, cho dù không đồng ý cũng ép phải đồng ý hôn sự này.
Nhưng nghĩ lại, dù sao cũng phải nói ra, nhiều người dễ kích động, không bằng gọi cả thôn đến, cho dù thằng nhóc này có trăm cái miệng cũng không giải thích được, lại không tốn sức.
Nói cho cùng, chuyện này phải sớm giải quyết, nếu không qua dăm bữa nửa tháng, bụng của bà ta không thể giấu nổi nữa.
Góa phụ Triệu ngồi trên ghế nhìn mọi chuyện biến thành như vậy, nhưng tên đàn ông đáng chết kia mãi chả có động tĩnh gì là sẽ giúp bà ta, bà ta hoảng hốt, sợ sệt đến mức hốc mắt đỏ ửng.
Hắn ta nghĩ ra cách vớ vẩn như vậy, bây giờ lại không được gì, bỗng nhiên cái bụng này có thêm một đứa trẻ thì phải làm sao.
Cũng không thể nói linh hồn của Triệu Cương cùng bà ta qua lại trong mơ, sợ bà ta về già không có chỗ dựa nên ban cho bà ta được.
Bà ta không có cách nào để giải thích, chỉ đành thừa nhận, nhưng thua người không thua trận, bà ta mở to hai mắt nhìn về phía những người đàn ông trước đây đã từng có quan hệ với mình, không một ai dám ra mặt, tất cả đều cúi đầu trốn tránh ánh mắt của bà ta.
Có thể do kích động quá mức, bà ta đột nhiên buồn nôn, không kiềm chế được mà móc họng nôn thốc nôn tháo, từng tiếng tê tâm liệt phế.
Cảnh này khiến mọi người bên dưới ồn ào huyên náo.
Đây chắc chắn là có thai rồi, thảo nào vội vã ra tay như vậy, chồng chết mười mấy năm rồi, bây giờ lại đột nhiên mang thai, thật không còn gì để nói.
Hạng Loan Thành chế giễu, cong khóe môi cười lạnh: “Đổ chậu phân này lên đầu một đứa bé mới mười mấy tuổi như tôi, sao bà có thể nghĩ ra được vậy?”
Khi góa phụ Triệu giương mắt nhìn về phía người đàn ông trung niên, ông ta lập tức cúi đầu, không dám đối diện với ánh mắt của bà ta.
Người phụ nữ bị kích động sau khi đỡ hơn một chút đột nhiên giương nanh múa vuốt nhào về phía người đàn ông, tức giận nắm chặt tóc ông ta, móng tay không ngừng cào cấu tạo thành những vệt dài, máu chảy đầm đìa.
“Cái đồ chó đẻ nhà ông, không phải đã nói không có gì ngoài ý muốn sao? Cái thai này phải làm sao đây hả? Ông nói phải làm sao đây? Ông có nhận hay không? Sao mẹ con tôi lại đáng thương như vậy chứ?”
Người phụ nữ phát điên, mất kiểm soát, mọi người vội tách hai người họ ra, sợ làm người vô tội bị thương.
Người đàn ông bị đánh cũng nổi nóng, không né tránh mà túm chặt mái tóc dài của bà ta kéo ra sau: “Con đĩ, đến bây giờ tao cũng không biết đó có phải là con của tao hay không, mày đừng có nói bậy. Chuyện này cũng không phải do một mình tao nghĩ ra, có giỏi thì mày tự nuôi nó đi.”
“Phì!”
Ông ta nhổ nước bọt lên mặt bà ta, chửi một câu xui xẻo rồi mới buông tay ra, đẩy bà ta xuống đất.
Góa phụ Triệu không ngờ người đàn ông bình thường ngoan ngoãn phục tùng khi nổi giận lại trở nên như vậy. Bà ta xụi lơ trên đất, sắc mặt lập tức thay đổi, ra vẻ tội nghiệp đáng thương ôm lấy chân người đàn ông, mong ông ta nguôi giận.
Sau một phen ẩu đả, mái tóc vốn được chải gọn gàng đã rối bù, xoã xượi trên vai, áo chỉ khoác một nửa vì lôi kéo mà để lộ ra làn da trắng hồng.
Bà ta tỏ ra mềm yếu, biết đám đàn ông sẽ không chịu được khi thấy bà ta như vậy, đôi mắt ngập nước, nức nở lên tiếng: “Kiến Nghiệp, Kiến Nghiệp…”
Tiếng sau nũng nịu hơn tiếng trước, như nước nhỏ giọt hấp dẫn người khác.
Những người phụ nữ có mặt ở đây không nhịn được nữa, chửi ầm lên, sởn hết gai ốc.
Người đàn ông một cước đá văng bà ta, ngủ thì được, còn chịu trách nhiệm thì đương nhiên phải tìm người khác. Bây giờ mặt bị cào thành như vậy, ông ta chỉ cần nhất quyết không nhận thì dựa vào mối quan hệ của mình, ông ta không tin còn có người nào có thể làm gì được ông ta.
“Cô đừng có nói bậy nữa, đàn ông quan hệ với cô không phải chỉ có mình tôi. Đừng thấy tôi hiền lành mà đổ cái tai họa này lên đầu tôi, tôi còn có con trai, con gái.” Người đàn ông chối bay chối biến, bây giờ chuyện này lại hướng vào một nửa đàn ông trong thôn.
Góa phụ Triệu lúc này mới nhìn rõ con người ông ta, tuyệt vọng nhắm mắt lại, dường như đã cam chịu số phận, không làm chuyện điên rồ nữa, cúi gằm mặt xuống, đưa tay vuốt ve cái bụng mình.
Bà ta hiểu rõ, nếu trong thôn có người có thể cưới bà ta thì hôm nay bà ta cũng sẽ không tìm đến thằng nhóc này.
Ở đây đa số đều là đàn ông đã có vợ con, không thể quyến rũ để kết hôn được, chỉ có thằng nhóc nhà họ Hạng này là lựa chọn cuối cùng, cũng là lựa chọn tồi tệ nhất.
Tuy còn nhỏ, nhưng chỉ cần chịu trách nhiệm là được.
Vốn cho rằng đã nghĩ ra được một kế hoạch hoàn hảo, không ngờ hai đứa nhóc này lại ở đây, phá hỏng mọi thứ.
Người đàn ông thân hình nhỏ bé có bà vợ nổi tiếng đanh đá, chua ngoa, vì vậy ông ta mới phải ra ngoài ăn vụng, hôm nay ở đây ầm ĩ như vậy, chắc chắn lập tức sẽ tới tai vợ ông ta.
Người đàn ông không ngừng chạy ra ngoài, tranh thủ quay về nhận tội với bà vợ trước khi chuyện này truyền đến nhà, nếu không những ngày tháng sau này khó mà trôi qua yên ổn được.
Người không muốn chịu trách nhiệm bỏ chạy, để lại mọi người trong phòng mắt tròn mắt dẹt, cãi nhau ồn ào cả buổi, trò cười hôm nay cũng đủ để nói qua năm mới rồi.
Phụ nữ kéo đàn ông, già cõng trẻ, ồn ào rời đi.
Hạng Loan Thành không nói gì nữa, vịn tường quay về nơi ban đầu.
Tống Thiển cố gắng đuổi theo, dừng trước cổng, vẫn duy trì khoảng cách với anh, im lặng không lên tiếng, thiếu niên cũng không thèm để ý đến cô, tự mình sắp xếp đồ đạc.
Quần áo, giày dép chỉ có vài món, không phải thủng mấy lỗ thì là ngắn một khúc, nhưng anh vẫn bọc lại cẩn thận.
Trong lòng nghĩ khi nào băng trên mặt hồ tan sẽ mang số cá còn nợ đến trả.
Cũng không biết có thể bắt được bao nhiêu con, trời đông giá rét như vậy, cá cũng không chịu bơi nữa.
Đầu óc rối bời, suy nghĩ về việc tiếp theo phải làm, cho đến khi hoàn thành mọi việc mới xem như kết thúc.
Tống Thiển sờ cái bánh bao trong túi, bước từng bước nhỏ đưa tới trước mắt anh: “Này, ăn không?”
Từ trước đến giờ, Hạng Loan Thành chưa hề khách khí với thức ăn, nhanh tay tóm lấy rồi nhét vào miệng, cắn một miếng thật lớn, chưa nhai được mấy lần đã nuốt xuống, cũng không bị nghẹn, có đồ ăn là lập tức thấy khỏe ngay.
Sau khi ăn xong thì đưa tay sờ lên mép, liếm hết vụn bánh, không lãng phí dù chỉ một chút.
Sau khi ăn xong, sự hiền lành trong nháy mắt biến thành lệ khí, anh lại quay về là Hạng Loan Thành như mọi khi.
Cô bê hai chồng quần áo bỏ vào trong túi, lưỡng lự một lúc mới hỏ: “Cậu, cậu đã tìm được chỗ ở chưa?”
Đôi mắt đen láy của anh nhìn chằm chằm vào cô, rất lâu sau mới nhìn đi chỗ khác: “Liên quan gì đến cô?”
Đã quen với việc không được đáp lại, câu này của anh đột nhiên khiến Tống Thiển không biết phải làm sao.
Trong nguyên tác, Hạng Loan Thành bị nhà họ Trương nhất quyết đuổi đi, không tìm được chỗ nghỉ giữa trời đông giá rét, phải giành một góc ổ chó của chủ nhà làm chỗ ngủ.
Gần đây cuối cùng cũng có người tốt tặng cho anh căn nhà tranh nhỏ cách nghĩa địa không xa, vì sợ bị ma quỷ quấy phá khi trời âm u tĩnh mịch nên luôn để trống, nếu anh bằng lòng thì cứ ở, xảy ra chuyện gì thì tự chịu.
Tống Thiển biết khu đất đó, cũng đã từng nhìn qua căn nhà đó, là một nơi khá ổn. Cô nghĩ nếu bây giờ đi xin nhà đó, nói không chừng dọn dẹp sạch sẽ xong thì tối mai sẽ có thể vào ở được.
Trên đường về nhìn thấy trong rừng cây rậm rạp chỉ có một căn nhà nhỏ, là nơi mà gia đình ông lão kia ở trước đây, nói muốn đến dưỡng già, kiên quyết phải xây bất chấp sự ngăn cản của mọi người, sau này người không còn nữa, vẫn luôn không có ai đến ở.
Căn nhà tranh này tuy cũ kĩ, nhưng ít nhất bên trong cũng có đủ giường chiếu, so với ngủ ngoài đường thì ấm áp hơn nhiều.
Ngược lại, Hạng Loan Thành không hề bận tâm chuyện ngủ ở đâu, cùng lắm thì dựng một cái lều trong ruộng để ngủ là được.
Anh lê từng bước đi xuống, vén ống quần mỏng manh lên, để lộ hai chân đầy sẹo, vết sẹo này chồng lên vết sẹo kia, khó coi và dữ tợn.
Đầu gối máu thịt lẫn lộn, không nhìn thấy chút da thịt lành lặn nào. Anh chạm nhẹ vào gương mặt không biến sắc của mình, vẫn còn cảm giác, vẫn chưa chết, không cần phải quan tâm.
Tống Thiển nhìn thấy mà giật mình, tìm khắp nhà một vòng mới lục được nửa bình rượu trắng, giống như trên đường ai uống thừa vứt đi rồi được nhặt về vậy, ngửi thử cũng không có mùi gì khác thường.
Tống Thiển ngồi xổm bên cạnh chân của anh: “Thập Thất, kéo ống quần lên đi, tôi giúp cậu khử trùng.”
Hạng Loan Thành bất động, cứ nhìn chằm chằm vào cô, trong lòng không đồng ý.
Anh sống đến bây giờ, chưa từng nghe bị thương phải khử trùng.
Tống Thiển thấy anh không ngăn cản thì nhẹ nhàng kéo ống quần anh lên, kéo đến vết thương trên đầu gối thì dừng lại, nhìn gần mới thấy miệng vết thương rất nghiêm trọng.
Trong mắt hiện lên chút xót xa.
Cô cẩn thận dùng khăn tay của mình thấm ướt rồi lau sạch vết máu khô từng chút một, hai chân đã lâu không hoạt động nên bị tê cứng, mãi đến khi cô xử lý xong mới, ống quần mới được kéo xuống.
Đến sẩm tối, Hạng Loan Thành cũng không nói chuyện với cô, ngây người lẳng lặng nằm trong phòng, nhắm mắt suy nghĩ về mọi chuyện, sắc mặt vẫn tái nhợt như trước.
Tống Thiển cũng không biết nên làm gì, bèn ngồi xuống bên cạnh anh, lên kế hoạch cho sau này.
Hoàng hôn dần buông xuống, ánh nắng đỏ cam bao phủ bầu trời phía Tây, thu lại ánh sáng chói rọi như thiếu đốt cả một ngày, Tống Thiển mơ hồ phỏng đoán đã sắp đến giờ.
Không nán lại thêm, cô nói với anh: “Ngày mai tôi tới tìm cậu, mang đồ ăn sáng cho cậu rồi lại đi tìm chỗ ở tiếp. Cậu nghỉ ngơi cho tốt đi.”
Chỉ có tiếng của cô vọng lại trong phòng, anh vẫn nằm bất động, không mở mắt ra.
Tống Thiển nhẹ nhàng bước ra cửa, trong nháy mắt căn phòng lại khôi phục tử khí như trước đây, mùi thối rữa dồn dập xộc vào mũi, len lỏi vào trong máu, đi khắp cơ thể.
Hồi lâu sau, anh mới mở đôi mắt hẹp dài ra, trong bóng tối hiện lên mấy tia sáng lờ mờ, trong tay vẫn còn nắm chặt chiếc khăn dính máu mà cô để lại.
–
Tác giả có lời muốn nói:
Nhóc nghèo Thập Thất: Nghe nói có người muốn để tôi làm cha.
Bé cưng Tống Thiển: Ai nói? Ở đâu? Dao của tôi đâu rồi?
Người nào đó giày cũng không kịp mang, chạy như điên trong gió lạnh.
Nhận xét Box