80 Sủng Vai Ác Trong Lòng Bàn Tay - Chapter 12
Theo truyền thống, tang lễ sẽ được làm trong ba ngày, nhưng vì người trả tiền không đồng ý, cho nên chỉ để quan tài ở nhà một ngày rồi lập tức đưa đi chôn cất.
Trong thời gian đó, chỉ có Hạng Loan Thành luôn túc trực bên linh cữu, cũng có một số người tử tế thỉnh thoảng đến khóc thương.
Còn mấy người họ hàng của nhà họ Hạng, từ đầu đến cuối chả thấy mặt mũi đâu cả, có lẽ đã quên hết mọi thứ về gia đình này rồi.
Sau khi tuyết rơi, trời càng ngày càng lạnh, ánh nắng cũng càng yếu hơn.
Trên đường đưa linh cữu, tuyết vẫn chưa tan hoàn toàn, mặt đất bị đóng băng rất khó đi, bốn người đàn ông tốt bụng khiêng quan tài đến nghĩa trang cuối thôn.
Hạng Loan Thành đeo khăn tang đi phía trước, cơ thể vốn đã yếu ớt lại bị giày vò hai ngày nay nên người càng gầy đi.
Tống Thiển đi cùng đoàn người, nhìn thấy thiếu niên bước đi lảo đảo, mới mười mấy tuổi đã trầm lặng như ông lão mấy chục tuổi.
Băng tan thành nước khiến đường trơn trượt, đoàn người đi chậm rãi, không có tiếng khóc nức nở, không có tiếng nói cười, cả đường đi không một tiếng động.
Đối mặt với một đoàn đưa ma của thôn bên cạnh, đoàn người khóc lóc sướt mướt, kèn trống rên rỉ, hai đoàn cùng rẽ vào con đường dẫn đến nghĩa trang.
Tiếng kèn xô-na* vang vọng, nỗi thê lương len nỏi vào sâu trong tâm can của từng người trong thôn.
* Kèn xô-na: một loại kèn dùng để thổi nhạc đám ma
Từng tờ giấy tiền vàng mã bị ném vào lửa, mọi người lần lượt bước lên dập đầu bái lạy.
Một mình Hạng Loan Thành đứng cạnh nấm mồ, đợi mọi người đi hết mới quỳ gối trước mộ phần, dập đầu lạy bốn lạy.
Sau khi đứng dậy, trên trán dính ít bùn đất xám đen.
Tống Thiển lẳng lặng đứng cạnh anh, muốn đến gần nhưng vẫn giữ khoảng cách, sau khi anh quay người thì lập tức đuổi theo, duy trì khoảng cách nửa mét, nhìn anh từng bước tiến về phía mộ phần của ông và cha mình cách đó không xa.
Lại lần nữa dập đầu bái lạy một cách nghiêm túc và trịnh trọng.
Cô khẽ gọi tên anh, nhưng không biết nên khuyên nhủ thế nào.
Hạng Loan Thành sớm đã không còn là cậu bé được cho kẹo thì lập tức vui vẻ nữa rồi. Tống Thiển giúp đỡ, anh có thể thản nhiên nhận lấy, nhưng sẽ không đối xử với cô khác biệt.
Chỉ là một đồ ngốc mà thôi.
Thiếu niên thu dọn xong xuôi, không đáp lại mà im lặng rời đi, bước đi khó khăn nhưng cũng không dừng lại.
Hai ba ngày không chợp mắt, hơn nữa gần như không ăn uống gì, còn chưa khuất khỏi tầm mắt của Tống Thiển, anh đã lảo đảo ngã quỵ xuống đường, nửa người bên phải đập xuống đất.
Tống Thiển lo lắng tiến lên đỡ nhưng lại bị anh hất tay ra.
Cô không còn cách nào, chỉ có thể nhẹ nhàng khuyên bảo: “Thập Thất à, đừng cố chấp nữa, tôi đưa cậu về.”
Anh liếm đôi môi đã khô khốc, lạnh lùng nhìn cô: “Rốt cuộc cô có chuyện gì mà cứ suốt ngày quấn lấy tôi vậy?”
Cô nghĩ không ra cách tốt nhất để đến gần anh, nhẹ nhàng nói: “Tôi muốn làm bạn với cậu, muốn giúp cậu.”
Nực cười!
Sự châm biếm trong lòng Hạng Loan Thành nhanh chóng lan khắp cơ thể, nhưng anh lại không nhận ra khóe môi mình giật giật.
Tống Thiển không để ý tới sự thờ ơ của anh, nói tiếp: “Cậu đã lâu không ăn gì rồi, cứ như vậy cơ thể chắc chắn sẽ không chịu được.”
Hạng Loan Thành quay đầu, không để ý đến cô nữa, cố sức đến mức bị ngã mấy lần nhưng vẫn nhất quyết tự mình đứng lên.
Có lẽ đầu gối bị va vào đâu đó nên lúc đi mới khập khiễng.
Tống Thiển chỉ có thể chầm chậm theo sau anh, không dám lại gần.
Lúc anh về đến nhà đã sắp mười một rưỡi, Tống Thiển không thể ở lại lâu, cô nghĩ phải mang cho anh chút đồ ăn, bữa trưa chỉ ăn một chút rồi cho hết vào trong túi.
Đợi cha mang tẩu thuốc ra ngoài xem đánh bài, Tống Thiển cũng lặng lẽ rời đi.
Trên đường đi có thể nghe thấy tiếng những người phụ nữ xì xào bàn tán, bởi vì là tiếng địa phương, lại nói nhanh nên cô nghe câu được câu mất, nhưng nghe được họ nhắc đến Thập Thất và góa phụ Triệu.
Cô nôn nóng, không ngừng nhớ lại đoạn miêu tả tình tiết này trong tiểu thuyết, nhưng lại không có ấn tượng gì. Trên thực tế, tình tiết chính của Hạng Loan Thành nằm ở một phần ba cuối truyện, còn trước đó chỉ phác họa qua loa.
Đều là liên tục đánh nhau với người ta hoặc bị người ta đánh.
Tống Thiển rảo bước đi đến cổng nhà họ Hạng, một đám người đứng đông nghịt, còn đông hơn ngày phúng viếng hôm đó.
Cả người lớn lẫn trẻ con, tiếng khóc lóc, cười đùa, la mắng không dứt bên tai, cô lại lách cơ thể nhỏ nhắn của mình vào bên trong như lần trước.
Vừa vào đến bên trong đã thấy góa phụ Triệu khóc sướt mướt đi trên băng ghế, áo chỉ khoác một nửa, thời tiết lạnh buốt mà cũng không biết mặc nhiều đồ chút. Tống Thiển nhìn thấy bả vai trắng hơi lộ ra ngoài đã ửng hồng thì bất giác cảm thấy bản thân lạnh run.
Góa phụ dùng khăn tay che mặt, giọng nói the thé, giả bộ yếu đuối: “Tôi vốn muốn đến xem nó như thế nào, mấy người nói xem thằng bé này trong nhà một người thân cũng không có, không ngờ…”
Nói được một nửa thì khóc nấc lên.
Người mù cũng nhìn ra được là chuyện gì, bà ta có lòng tốt đến tìm anh nhưng lại bị vũ nhục, chắc chắn phải cho bà ta một lời giải thích.
Vở kịch tự biên tự diễn không hề đạt chuẩn, thậm chí nam chính của vở kịch cũng chưa từng xuất hiện.
Tống Thiển nhìn thấy diễn xuất gượng gạo của bà ta cũng cảm thấy xấu hổ thay, đúng là sấm đánh mà không thấy mưa, tròng mắt không ngừng đảo quanh quan sát mọi người xung quanh, môi mấp máy lẩm bẩm.
Người trong thôn ai chẳng biết bà ta là người thế nào, chắc chắn là vừa ý thằng nhóc này rồi, cho rằng nếu không làm con được thì làm chồng thôi.
Nhưng không có ai nói thay cho Hạng Loan Thành, huống hồ vai của bà ta bị lộ ra, ít nhiều cũng có mấy người đàn ông tâm tư không đứng đắn động vào bà ta, nên cũng gật đầu đồng ý với lời của bà ta.
Bàn bạc xong thì lên tiếng, thằng nhóc Thập Thất vừa trưởng thành, kích động một chút cũng không sao, có thể chịu trách nhiệm là được.
Những người phụ nữ nghe xong thì cười khẩy trong lòng, còn không phải là thấy thằng nhóc này dễ bắt nạt hay sao, cứ như bản thân phải chịu thiệt không bằng.
Không có ai làm chủ, một đám người hùa theo lập tức định ra cuộc hôn nhân hoang đường này.
Đứa trẻ mồ côi mười mấy tuổi, góa phụ ba mươi mấy tuổi.
Điều vớ vẩn như thế mà đám người này cũng nghĩ ra được, Tống Thiển thấy tình thế ngày càng tệ thì dáo dác tìm Hạng Loan Thành tứ phía.
Góa phụ Triệu thấy kế hoạch sắp thành công cũng không thèm giả bộ nữa, lộ ra nụ cười yếu ớt.
Quan tâm anh bị vu oan hay hãm hại làm gì, dùng được là được.
Trước mắt bao người, anh muốn chối bỏ cũng không được.
Thế nhưng lúc này Hạng Loan Thành thân là nhân vật chính của câu chuyện lại đang thu dọn hành lý trong phòng, tuy trong nhà không có thứ gì đáng tiền, nhưng đồ đạc trong nhà đều là những thứ đã ở cùng mười mấy năm, anh rất muốn mang chúng theo.
Anh vẫn chưa tìm được chỗ ở mới, nhưng chủ nhân mới của ngôi nhà đã thúc giục anh phải dọn ra rồi.
Hạng Loan Thành cẩn thận lau chùi bộ bàn ghế đâu ra đấy, tỉ mỉ như thể nó là báu vật quý giá hiếm có trên đời vậy, nỗi đau thương cũng không ảnh hưởng đến sự tập trung của anh.
Ngay cả việc Tống Thiển đang đến gần, anh cũng không phát hiện ra.
Khi nhìn thấy anh đang nghiêm túc, tỉ mỉ lau dọn, sự lo lắng bất an trong lòng lập tức tan biến. Sau này anh còn cướp vai diễn với nam chính, sao có thể bị cái thôn nhỏ bé này vây khốn cơ chứ.
“Thập Thất, cậu không ra ngoài xem tình hình sao?” Tống Thiển khẽ lên tiếng, chỉ sợ làm phiền đến anh, nhưng lại không thể không mở miệng.
Hạng Loan Thành vẫn chìm đắm trong thế giới riêng của mình nên không đáp lại cô, sau khi dọn dẹp đồ đạc xong mới xách cái làn lên.
Anh vịn tường, bước từng bước đến bên cạnh ghế của góa phụ Triệu, lạnh mặt nhìn bà ta.
“Lúc tôi trở về đã thấy bà nằm ngủ trên giường rồi. Tại sao bản thân cởi đồ nằm trên đó, chẳng lẽ bà không nhớ gì sao?” Anh không hề khách khí, nói xong lập tức cười nhạo một tiếng.
“Bò lên người một đứa trẻ mười mấy tuổi như tôi, các vị chú bác ở đây nghĩ như thế nào?”
Như một cái tát giáng thẳng vào những người ở đây, anh đặc biệt nhấn mạnh bản thân vẫn còn là một đứa trẻ.
Thiếu niên cười lạnh, nhìn phản ứng của mọi người.
Tất cả mọi người trong thôn đều biết bản chất của góa phụ Triệu. Lần trước bà ta còn ồn ào với con trai của trưởng thôn, cuối cùng đương nhiên là không được gì. Trưởng thôn có thanh danh tốt sao có thể đồng ý cho độc đinh mà mình luôn lấy làm tự hào cưới loại đàn bà này làm vợ được chứ.
Cho dù không thể môn đăng hộ đối, ít nhất cũng phải là con gái của gia đình trong sạch.
Cái chuyện mất mặt này lén lút làm thì còn được, nhưng nếu xảy ra công khai thì bọn họ cũng chướng mắt, quả thực không còn chút mặt mũi nào.
Tiếng bàn tán dần to lên, rất nhiều người chỉ chỉ trỏ trỏ về phía bà ta.
Góa phụ Triệu thấy tình hình không đúng thì lại che tay áo khóc lóc: “Cậu làm cũng làm rồi, sao lại còn vu oan cho tôi chứ?”
Vì để tăng thêm sự chân thực, bà ta còn lén nặn ra hai giọt nước mắt, sử dụng chiêu thức quen thuộc: “Số tôi sao lại khổ như vậy chứ? Mười sáu tuổi gả cho anh Triệu, mười tám tuổi đã mất chồng, giờ lại còn bị đổ tội như vậy.”
“Nếu không tôi cứ chết quách đi cho rồi, như thế có thể sớm xuống địa phủ gặp anh Triệu.” Cứ nói xong bà ta lại đập đầu vào bức tường bên cạnh, nhưng cũng không phải làm thật, một người đàn ông trung niên dáng người nhỏ nhắn bên cạnh đã ngăn bà ta lại.
Ông ta chép miệng, nháy mắt ra hiệu với bà ta, ý bảo bà ta cố gắng hơn, vở kịch hôm nay cứ diễn như mọi khi là được.
Tống Thiển nhìn thấy hai người họ trao đổi ánh mắt với nhau, đại khái cũng hiểu chuyện gì đã xảy ra, nghe người khác thì thầm to nhỏ mới biết người đàn ông này là phó trưởng thôn của thôn bên cạnh, trong nhà đã có vợ con nhưng đã qua lại với góa phụ Triệu từ lâu.
Vốn dĩ muốn tìm người chống lưng, cho rằng đây là quả hồng mềm dễ nắn bóp, nhưng không ngờ vừa đến đã đụng phải cây đinh.
Góa phụ Triệu ở trong thôn nhiều năm, hễ gặp chuyện không vừa ý đều sẽ đến nhà người ta làm ầm ĩ, chưa nói được hai câu đã nhắc đến chồng bà ta, anh Triệu, tức Triệu Cương.
Nhà họ Triệu đời đời đều học y, là thầy thuốc nổi tiếng khắp nơi, tiếng tăm lừng lẫy, đáng tiếc mỗi đời chỉ có một con nối dõi duy nhất. Triệu Cương năm mười tám tuổi đột nhiên đổ bệnh không khỏi, nhà họ Triệu đến đời ông ta cũng vì vậy mà tuyệt hậu.
Dù vậy, nhà họ Triệu vẫn rất có thể diện, huống chi trước khi chết, Triệu Cương đã đặc biệt dặn dò những người đã từng nhận được sự giúp đỡ của nhà họ Triệu phải chăm sóc thật tốt cho người vợ của mình.
Chính vì vậy góa phụ Triệu mới có thể làm ầm ĩ ở Diêm Đóa bao nhiêu năm nay mà không bị đuổi đi, ngoài sự bênh vực của đám đàn ông, cũng còn có một số người khác vì xem trọng thể diện của chồng bà ta, Triệu Cương.
Lại nói, mấy kiểu làm nũng của người đàn bà này chỉ có một khóc, hai nháo, ba thắt cổ, góa phụ Triệu này một mình chiếm ba vai.
Vô lại, ngang tàng đều tinh thông.
Nhiều lúc vì để tránh phiền phức, mọi người đều lựa chọn mắt nhắm mắt mở cho qua, không muốn hao tâm tổn sức.
Trong lời nói lại có sự thay đổi.
Lúc này trong đám người có một người phụ nữ nhìn không nổi nữa, đột nhiên lên tiếng: “Cô nói thằng nhóc nhà họ Hạng quấy rối cô, vậy có ai làm chứng không?”
Góa phụ Triệu đương nhiên không có, sau đó đảo mắt, lại khóc lóc: “Trong nhà lại không có người, cậu ta vừa trở lại liền… hu hu hu, đánh tôi hôn mê, vừa tỉnh lại thì…”
“Bà nói bậy!” Không đợi bà ta nói xong, một giọng nói trong trẻo của thiếu nữ vang lên từ phía sau Hạng Loan Thành.
Gấp gáp mà kiên định.
–
Tác giả có điều muốn nói:
Tống Thiển: Bà nói bậy.
Thập Thất: Đúng, bà nói bậy.
Người nào đó: Đúng, tôi nói bậy.
Nhận xét Box