80 Sủng Vai Ác Trong Lòng Bàn Tay - Chapter 10

80 Sủng Vai Ác Trong Lòng Bàn Tay - Chapter 10

Thời gian thấm thoắt trôi qua, Tống Thiển cũng đã hơn một tháng không gặp lại Hạng Loan Thành rồi.

Vào đầu đông, sương giá xuống khiến người dân ở Diêm Đóa rét căm căm.

Vào thời điểm này, áo lông vẫn chưa phổ biến ở nông thôn, mọi người mặc rất nhiều lớp áo, cả người phồng lên như quả bóng nhưng vẫn lạnh thấu xương.

Thời gian nghỉ học ở đây không giống ở hiện đại mà rất tùy ý, phụ huynh cảm thấy trời lạnh đến nỗi học sinh không thể đi học được, cho nên học kỳ này coi như kết thúc.

Kỳ thi cuối kỳ được định vào đầu tháng giêng, ba giáo viên tự soạn đề thi, tất cả học sinh ngồi chung với nhau, không phân địa điểm thi, kiểm tra xong thì về nhà, đợi đến khi bắt đầu học kỳ tiếp theo mới phát bài thi.

Để mọi người vui vẻ ăn Tết.

Lúc hiệu trưởng Lưu nói chuyện với một học sinh cũ, trên mặt luôn mang theo nụ cười ôn hòa, nhưng lại lắc đầu khi nhìn những đứa trẻ đang nô đùa đằng sau.

Những đứa trẻ này không bao giờ chịu ngẩng đầu, ham chơi đến quên cả học.

Cũng không biết kỳ thi sang năm sẽ ra sao nữa.

Mấy năm nay, ngoài con gái nhà họ Tống thì không có ai đỗ vào trường huyện cả.

Thầy giáo già đẩy gọng kính, gõ gõ gậy ba-toong xuống đất, ý bảo cả lớp yên lặng, nghiêng đầu nhìn Tống Thiên Tứ, cười vui vẻ.

Còn có Tề Lộ Lộ luôn đứng thứ hai, nói không chừng sang năm có thể có sinh đôi con trai.

Tống Thiển bình thường không thích nói chuyện, giờ cũng vui lên nhiều.

Mặt Tống Thiên Tứ vô cảm, cầm bút gõ gõ lên quyển vở của Tống Thiển: “Bài thi vừa rồi thế nào?”

“Còn một kỳ nữa là sẽ thi cuối kỳ, cố lên, chúng ta cùng nhau thi vào trường huyện.”

Cậu kiểm tra bài tập hôm qua của cô, vô cùng kinh ngạc, không có một lỗi sai nào.

Nhưng cũng không biểu hiện ra mặt, bình tĩnh gấp vở lại, để lại chỗ cũ.

Vì là ngày học cuối cùng nên buổi học tối nay sẽ kết thúc sớm.

Bên ngoài, màn đêm dần buông xuống, gió bắc mang theo cái lạnh cắt da cắt thịt phả vào người, lúc nói chuyện thỉnh thoảng lại hà ra làn hơi trắng bay vào thời tiết giá rét cuối năm.

Ngoài trời rất lạnh, không có một bóng người.

Trên đường về nhà phải băng qua một con sông nhỏ quanh co, sáng nay lúc đi học, nó đã bị đóng băng, bây giờ cũng đã tan ra, Tống Thiển từ xa nhìn thấy một thân hình cao gầy đang bận rộn trên mảnh đất hoang cằn cỗi.

Lúc đến gần, chỉ thấy người nọ xoay người nhảy xuống, tõm một tiếng, nước bắn lên tung tóe, từng gợn sóng dần dần tản ra, một lúc sau mặt nước lại tĩnh lặng như cũ.

Tưởng rằng có ai nghĩ không thông, Tống Thiên Tứ vội vứt cặp xuống, chạy đến bên bờ sông, vừa định nhảy xuống cứu người thì Hạng Loan Thành đã ngoi lên từ dưới sông, ném con cá lên bờ.

Con cá cũng không nhỏ, ít cũng phải nửa cân, vẫn còn sống, giãy đành đạch.

Hạng Loan Thành ướt sũng bơi lên bờ, lúc ở dưới nước không lạnh lắm, nhưng vừa lên bờ thì hơi lạnh thấu xương ập đến.

Miệng vết thương trên mu bàn tay bị toác ra, lại bị ngâm trong nước nên trở nên nhăn nhúm trắng bệch, một chút cảm giác cũng không có.

Anh bơi rất chậm, trong dòng nước trong veo có thể nhìn rõ tay chân co rúm lại, Tống Thiển đứng trên bờ chìa tay ra, Tống Thiên Tứ vội chụp lấy tay cô kéo lại, vô cùng miễn cưỡng đưa tay mình ra.

Hạng Loan Thành mặt mũi trắng bệch không thèm đếm xỉa đến cậu, tự mình leo lên bờ, vừa lên đến bờ lập tức hắt hơi một cái, cả người co rụt lại, vặn một góc quần áo, vắt ra một vũng nước.

Hạng Loan Thành vốn đã mệt mỏi, nay lại dốc hết sức bình sinh để bắt cá, trong thời gian đó, Tống Thiển nhiều lần muốn tiến đến giúp đỡ, nhưng cứ tới gần là anh lại dùng ánh mắt hung tợn nhìn cô như muốn nói cô mau cút đi.

Đừng tưởng rằng đã giúp anh vài lần thì có thể xem như thân quen.

Sau đó, anh cởi bỏ bộ quần áo ướt đẫm ra, nhào tới bắt con cá.

Trên người chỉ còn chiếc áo mỏng màu đen ống tay ngắn ngủn, gần như không che hết được cơ thể, quần áo có nhiều chỗ vá, qua thời gian dài đã có miếng bung chỉ, thủng lỗ chỗ.

Quần áo ẩm ướt dính chặt vào cơ thể càng khiến thiếu niên trông gầy gò hơn.

Anh dùng vạt áo bọc chặt con cá rồi rời đi, để lại những dấu chân sũng nước, bóng lưng sa sút nhưng kiên định biến mất ở chỗ rẽ.

Đến khi bóng người hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt, Tống Thiển mới thu lại sự chú ý của mình.

Lúc nhìn sang, thấy Tống Thiên Tứ đang bình tĩnh nhìn cô, dường như đang chờ cô giải thích.

Giải thích về những hành vi kỳ lạ trong nhiều ngày qua.

Tống Thiển không nói gì, cũng không biết phải nói như thế nào, trong thời gian này không phải cô không muốn nói với họ.

Tinh thần không ổn định, tóm lại khó có thể khiến người ta tin tưởng.

Tống Thiên Tứ nóng lòng muốn biết rõ mọi chuyện nhưng cơn gió lạnh thổi qua đã làm cậu tỉnh táo hơn.

“Đi thôi.” Cậu đi được một đoạn, nhận ra Tống Thiển vẫn đứng bất động ở đó thì quay đầu gọi cô.

Cô vội chạy theo, khi còn cách khoảng nửa mét thì chậm lại.

*

Hôm nay, Hạng Loan Thành vốn không định sẽ nhảy xuống sông, nhưng ý thức của bà nội đã trở nên mơ hồ, bắt đầu không ăn được gì nữa.

Chỉ còn lớp da khô bọc lấy bộ xương, lúc sờ vào chỉ thấy các đầu xương lồi lên.

Tối qua, bà nội đột nhiên tỉnh lại.

Sau một lúc nói chuyện với anh, bà lão mặt mũi hiền hậu dường như đang nói tạm biệt với thế gian, nhưng lại không nỡ buông bỏ đứa cháu trai mệnh khổ này.

Mới 15 tuổi mà đã mất cả cha lẫn mẹ, bây giờ bà cũng sắp đi rồi, đây là người lớn cuối cùng của nhà họ Hạng.

Mấy năm trước, bà còn định tìm vài người thân chăm sóc anh đến khi trưởng thành, nhưng hai năm nay bệnh tật triền miên, người thân cũng lần lượt qua đời, sớm đã không còn ai nữa.

Bàn tay yếu ớt của bà dùng hết sức nắm chặt lấy tay anh.

Ánh mắt đục ngầu khẽ động, dường như muốn khắc sâu hình ảnh của anh vào đầu.

Bây giờ Hạng Loan Thành mới hiểu thế nào là hồi quang phản chiếu*, cha và ông nội lúc sắp chết cũng như vậy, lúc đó anh cứ tưởng bệnh của họ đã đỡ hơn.

*Hồi quang phản chiếu: trước khi qua đời một vài ngày, người bệnh sẽ tỉnh táo lại, thậm chí khỏe lại như thường

Cuộc sống tưởng chừng như có hy vọng, trong nháy mắt lại rơi vào vực thẳm.

Cha nằm trên giường nhìn anh, một người đàn ông khỏe mạnh bị bệnh tật hành hạ đến gầy rộc đi, hai bên thái dương đầy nếp nhăn, vành mắt hõm sâu, xương gò má nhô cao, sắc mặt vàng vọt, trợn tròn mắt trút hơi thở cuối cùng.

Hai tay buông thõng, anh cúi thấp đầu xuống.

Ý thức của bà nội quay ngược lại về trước đây, nhẹ nhàng nói với anh: “Thập Thất à, bà muốn ăn cá.”

Ông cụ Hạng trước đây bắt cá mưu sinh, cách đây bốn, năm mươi dặm* có một con sông chảy ra biển tên Bắc Hà, đến mùa đông cũng không bị đóng băng, gia đình họ đều dựa vào việc bắt cá để kiếm tiền, nhưng cũng chỉ đủ no.

*1 dặm = 414m

Từ khi cả nhà bị bệnh thì không đến Bắc Hà nữa, cũng chưa từng ăn lại món cá.

Thiếu niên lớn lên ở vùng sông nước nên kỹ năng bơi lội rất thuần thục, vội vã chạy tới con sông, may mà băng đã tan, lập tức lặn xuống bắt được một con cá.

Lúc anh quay về, bà nội vẫn dựa vào đầu giường, cúi đầu như không còn thở nữa.

Anh nhẹ nhàng đến bên giường, ngồi xuống, run rẩy kiểm tra, xác nhận bà vẫn còn sống mới kéo chăn đắp lại cho bà.

“Bà đừng để bị lạnh. Cháu bắt cá cho bà rồi đây, lát nữa chúng ta sẽ được ăn canh cá.”

Bà mất một lúc mới ngẩng đầu lên nhìn anh, nhìn một lúc, tưởng là con trai mình: “Đại Hải à, Thập Thất đã đi học về chưa? Đừng để nó… ham chơi quá.”

Đây không phải lần đầu tiên bà như vậy, Hạng Loan Thành phản ứng vô cùng nhanh, bắt chước cách nói chuyện của cha, dỗ bà xong mới mang cá vào bếp.

Từ nhỏ đã tiếp xúc với cá nên thao tác của anh vô cùng nhanh nhẹn, cạo sạch vảy, cắt bỏ mang, nội tạng, rửa qua nước, cho thêm một ít hành, gừng, tỏi lấy được từ nhà người ta trên đường về.

Củi cũng là trộm về, chất đống mấy ngày rồi, ẩm ướt nên đốt mấy lần cũng không lên.

Cuối cùng phải lấy một nắm rơm và lá khô mồi mới cháy được.

Ngọn lửa ấm áp bao lấy đáy nồi, thỉnh thoảng thè chiếc lưỡi xanh ra liếm cây củi.

Căn nhà nhỏ yên tĩnh, chỉ có tiếng nước sôi ùng ục trong chiếc nồi đang nấu.

Thực sự ấm áp, mái tóc ướt sũng của Hạng Loan Thành cũng được hong khô, anh thuận tiện cởi quần áo ra phơi bên cạnh bếp lửa.

Ngay lập tức, băng tan thành những giọt nước, rơi xuống thảm cỏ rồi biến mất.

Anh không biết nấu ăn, chỉ có thể chắc chắn cơm không bị sống, cá có thể chín mà thôi. Hơn nữa, đã rất lâu rồi trong nhà không nấu ăn, trên bếp bám đầy bụi, vốn dĩ còn có mấy con chuột làm bạn, nhưng chúng không chịu nổi nữa nên đã chạy mất rồi.

Nước sôi ùng ục, đẩy nắp nồi lên, làn hơi nóng bay ra làm mờ cả mắt.

Hạng Loan Thành nếm thử một miếng, nước canh ngọt thanh, không tanh cũng không mặn, chỉ có một con cá nhỏ nằm giữa nồi.

Sớm biết vậy đã lấy thêm đậu hũ về rồi, nghe nói canh cá nấu với đậu hũ rất bổ dưỡng.

Anh mặc lại quần áo, dùng đũa dằm nát cá ra, múc nước canh và thịt cá, lấy thêm miếng bánh ngô cuối cùng trong tủ, thế là có ngay một bát thức ăn mỹ vị mà đã lâu anh chưa từng được thấy.

Anh ngửi mùi thơm của cá, nước miếng chảy ra, khó khăn nuốt xuống, phải để bà ăn trước đã.

Vì sợ làm đổ nên anh bưng bát vô cùng cẩn thận.

Bước từng bước vào phòng.

Vừa kéo rèm ra, đã thấy bà không còn thở nữa, không một tiếng động nằm vật trên đất.

Sự bình tĩnh của thiếu niên trong nháy mắt sụp đổ, buông tay chạy về phía trước, bát sứ rơi xuống đất làm nước canh văng ra tung tóe.

Có lẽ vừa mất không lâu, ngoài không còn hô hấp và mạch đập ra thì cơ thể vẫn còn chút hơi ấm.

Cuối cùng, bà cũng không đợi được hết mùa đông này, bỏ anh mà đi.

Miếng cá này cũng không ăn được nữa.

Hạng Loan Thành chầm chậm đỡ bà lên, ôm bà vào lòng, cảm thấy nhiệt độ dần dần lạnh đi, cuối cùng đặt bà nằm xuống trước khi cơ thể cứng lại, theo kinh nghiệm của hai lần trước, anh cẩn thận lau rửa cơ thể bà, đổi một bộ quần áo sạch sẽ, gọn gàng.

Người trong thôn nói, người đàng hoàng cho dù có xuống cửu tuyền cũng sẽ không bị bắt nạt.

Anh lấy một chiếc khăn mềm nhúng vào nước ấm, cẩn thận lau từ tóc mai trắng xóa cho đến bàn chân nhỏ bé bị tư tưởng phong kiến bọc lại, thậm chí lau cả từng kẽ móng tay.

Ngây người nhìn bà một lúc lâu.

Kế tiếp phải đưa vào quan tài để chôn cất, nhưng trong nhà thực sự không có tiền, cũng không có ý định làm tang lễ, bây giờ điều khiến Hạng Loan Thành đau đầu nhất chính là tiền mua quan tài.

Những người vô gia cư trong thôn sau khi mất, không có ai đến nhận xác, chỉ được quấn một tấm chiếu bên ngoài rồi ném vào trong mộ.

Anh đã nhìn thấy thi thể của ông nội khi chôn cất cho ông, vì không có quan tài nên bị phơi hết ra bên ngoài, mặt trời thì nóng bức, mưa gió tạt qua, xương cốt không còn nguyên vẹn.

Anh không thể để bà cũng phải chịu như vậy.

Lúc sống đã không được hưởng phúc, sau khi chết tốt xấu gì cũng phải có một thi thể nguyên vẹn.

Vì vậy, dù thế nào, nhất định phải mua được một cái quan tài.

Danh Sách Chương

Nhận xét Box