80 Sủng Vai Ác Trong Lòng Bàn Tay - Chapter 09

80 Sủng Vai Ác Trong Lòng Bàn Tay - Chapter 09

Tám mâm cỗ làm qua loa, chủ yếu là để chúc mừng chuyện vui, chưa đến giờ cơm, một đám người đã túm tụm lại vừa cắn hạt dưa vừa nói chuyện rôm rả, kể chuyện gia đình, nói cười huyên náo.

Lúc hai người đến thì mọi người cũng gần như đã đông đủ cả, đều đã ngồi vào bàn tiệc.

“Thành Mai, đây là con gái thứ hai nhà cô à? Đã lớn vậy rồi sao? Còn nhớ lúc nhỏ ôm có chút xíu mà giờ đã thành thiếu nữ rồi.”

“Nhìn đôi mắt to trong veo như nước này đi, trông thật xinh đẹp, giống y hệt cô hồi trẻ.”

Người phụ nữ trước mặt nắm tay Đổng Thanh Mai mãi không buông, vừa gặp Tống Thiển đã khen không ngớt, miệng cứ nói mãi không ngừng, đúng là người biết ăn nói.

Tống Thiển ngoan ngoãn đứng cạnh Đổng Thành Mai, nở nụ cười gượng gạo.

“Mẹ, con ra ngoài đi dạo một chút nha.”

Nhận ra sự miễn cưỡng của con gái, Đổng Thành Mai vẫy tay đồng ý, nhắc cô đừng đi xa, nhớ quay lại sớm, sắp khai tiệc rồi.

Vì không quen thuộc nơi này nên Tống Thiển chỉ có thể đi quanh nhà, không dám đi xa.

Hôm nay là một ngày vui, vì vậy có rất nhiều người đến, ba phòng tuy không nhỏ nhưng đã chật ních người, tất cả đều đang chặn cửa la hét đợi tân nương đến.

Đặc biệt là trẻ con, tập trung trên băng ghế dài ngoài cửa, ba lớp trong ba lớp ngoài, không đưa kẹo là không nhường đường.

Mỗi nơi lại có phong tục khác nhau, Tống Thiển nghe mọi người bàn tán, ở Diêm Đóa, không được đón tân nương sau buổi trưa, sau khi tân nương đến, bữa tiệc mới được bắt đầu.

“Này này này, nghe nói tân nương ở nhà có người yêu rồi, sống chết không chịu gả đi, bị nhốt trong nhà mấy hôm liền, đến giờ vẫn còn ầm ĩ đấy.”

“Vậy lễ cưới có được tiến hành không?”

“Có quỷ mới biết được. Bọn trẻ bây giờ cái gì mà theo đuổi tình yêu chân chính, cuối cùng chẳng phải vẫn phải nghe lời cha mẹ, theo lời mai mối sao? Không gả cũng phải gả.”

“Đúng đúng đúng. Tôi cũng vừa nghe ở thôn kế bên, bây giờ còn ở nhà ầm ĩ đòi thắt cổ, muốn đập đầu vào tường.” Có người thì thầm to nhỏ.

“Cũng không biết bữa cơm này có ăn được không nữa.”

“Cũng đúng thôi. Một cô gái ngoan ngoãn lại phải gả cho một thanh niên tàn tật, có ai lại đồng ý chứ. Nếu không phải nhà họ Lý đưa không ít tiền cưới thì…”

Ở bất kì chỗ nào, Tống Thiển cũng nghe thấy những lời bàn tán to nhỏ của những người phụ nữ, không một chỗ nào yên tĩnh cả.

Nhân lúc mọi người bắt đầu bận rộn, Tống Thiển tìm được một chỗ trống phía sau căn nhà, vừa ngồi xuống đã thấy một bóng dáng mảnh khảnh chen vào giữa đám đông.

Gần giữa trưa, bữa tiệc đã được chuẩn bị xong, mọi người cũng đã đến đông đủ rồi.

Cô không chần chừ, lập tức đứng dậy đuổi theo, xuyên qua dòng người, chỉ thấy thiếu niên đang ăn đồ ăn ở một góc không ai chú ý đến, vừa ăn vừa lấy những đồ dễ mang theo cho vào trong túi.

Tống Thiển phát hiện ra một điều rất kỳ lạ, đó là mỗi lần cô gặp Hạng Loan Thành, anh đều đang tìm đồ ăn hoặc đang ăn đồ ăn.

Dân lấy ăn làm trời.

Cô tránh khỏi tầm nhìn của anh, vòng ra phía sau, muốn đùa với anh một chút, đột nhiên vỗ vai anh nói: “Này, cậu làm gì đấy?”

Hạng Loan Thành giật mình, nắm chặt miệng túi, nhìn về phía cô, chuẩn bị bỏ chạy.

Sự đề phòng trong mắt giống hệt lúc trước, anh luôn đề phòng khi ở gần với người khác.

“Đừng lo, tôi sẽ không nói với ai đâu. Tôi chỉ muốn đến nói với cậu, đừng chỉ ăn ở một chỗ, sẽ rất dễ bị phát hiện.”

Cô kéo anh đến một bàn bên cạnh, lặng lẽ lấy ở mỗi đĩa một ít đưa thêm cho anh.

Anh không nhìn cô nữa, vùi đầu vào ăn.

Từ sau khi ăn cái bánh ngày hôm đó, anh vẫn chưa được ăn no, nửa đêm hai ngày trước, trong lúc đi lang thang, anh nhìn thấy phía sau nhà họ Lý treo vải đỏ.

Sắp có đám cưới rồi.

Dù sao càng nhiều người càng không ai chú ý, anh dễ dàng tìm được cơ hội lẻn vào, không ngờ lại đụng phải cô.

Cô cứ như vậy đưa anh đi thêm mấy bàn nữa, nếu có ai nhìn thấy cũng chỉ nghĩ con cái nhà ai không hiểu chuyện, tham ăn, sẽ không nói gì cả.

Sau khi ăn xong, Hạng Loan Thành thu dọn đồ đạc rời đi.

“Được rồi, tôi đi đây.”

Đúng lúc đó, cô dâu được đón về, ngoài cổng bị chặn chật cứng không thể đi ra được.

Sắc mặt cô dâu vốn đã không tốt, nay lại càng trầm xuống, không nói gì, cũng không phát kẹo cho mọi người, dù sao cũng không muốn phối hợp.

Tống Thiển đứng trong góc nhà cách đó hơi xa nên không nhìn rõ mặt mũi cô dâu, chỉ nghe thấy tiếng hai người phụ nữ bàn tán: “Nhìn vết sưng đỏ trên trán kìa, thực sự là đập đầu vào tường rồi.”

“Đây không phải là nghiệp chướng sao? Ôi chao, cô dâu ngất rồi kìa.” Một người phụ nữ đang nhìn xung quanh, đột nhiên thấy cô dâu khẽ đảo hai mắt, xụi lơ trên mặt đất.

Trong nhà ngoài nhà như sắp nổ tung rồi, người lớn luống cuống bảo bọn trẻ mau tránh ra, đừng ở đây làm phiền.

Bọn trẻ biết điều bưng ghế ra, nhưng vẫn ở lại chờ được cho kẹo.

“Thật xui xẻo.” Không biết ai đã nói câu này đầu tiên, những người khác cũng lập tức hùa theo.

Người nhà họ Lý không có thời gian quản những chuyện này, sai một người khỏe mạnh trong nhà đưa cô dâu vào phòng tân hôn.

Thím Lý Tứ nhổ nước bọt xuống đất, hung tợn nhìn cửa phòng tân hôn.

Trong lòng thầm nghĩ: Đồ ti tiện! Qua ngày hôm nay, tao xem mày còn nháo nữa không? Đã vào tay tao, không có chuyện không thể khiến mày ngoan ngoãn nghe lời. Đã lấy tiền sính lễ rồi mà lại không muốn gả được sao?

Vở kịch kết thúc, Tống Thiển xem xong một màn này, đợi mọi người đi hết, quay lại nhìn thì thiếu niên bên cạnh đã không thấy bóng dáng đâu.

Bên nhà họ Lý chào hỏi mọi người rồi bắt đầu ngồi xuống, mọi người cũng ném chuyện vừa xảy ra ra sau đầu, cứ ăn đã rồi muốn làm gì thì làm.

Dù sao việc xảy ra ngày hôm nay cũng đủ để mọi người bàn tán suốt một năm.

Nhà họ Lý này đúng là quá mất mặt.

“Nhị Nha, mau qua đây.”

Trong đám đông, Đổng Thành Mai vẫy tay với cô, vẻ mặt nghiêm túc nói: “Thấy không? Con phải chăm chỉ đọc sách, nếu không thi đỗ vào cấp ba, cha con cũng sẽ gả con đi như vậy.”

Tống Thiển bước qua ngồi xuống.

“Cố gắng học tập chị gái và em trai con.”

“Vâng.”

“Phải làm cho cha mẹ nở mày nở mặt.”

“Con biết rồi mẹ.”

Nói xong, Đổng Thành Mai gắp một miếng sườn đặt vào chiếc bát trước mặt cô, lại nói thêm: “Phải thật chăm chỉ.”

Mãi đến khi Tống Thiển đáp lại mới bắt đầu ăn cơm.

Trong bữa tiệc, tiếng cười nói rôm rả, không nhìn ra bất kỳ dấu vết nào của chuyện ồn ào vừa xảy ra, ngược lại có một số bàn trách thức ăn ít hơn những bàn khác.

Cô chột dạ cúi thấp đầu, chỉ sợ có người biết được.

*

Trên con đường nhỏ, Đổng Thành Mai ân cần dặn dò cô phải chăm chỉ học tập, sau này thi lên cấp ba, rồi lên thành phố học đại học, sau đó ở lại đó kết hôn sinh con.

Nếu cứ mãi ở lại nơi như Diêm Đóa này thì coi như xong rồi.

Cuộc đời này như vậy là chấm dứt.

Tống Thiển kiên định nhưng giọng điệu của cô lại nhẹ nhàng, không thể khiến người khác tin tưởng: “Con chắc chắn sẽ trở nên ưu tú như chị.”

Cô sẽ bước từng bước lên con đường mà chị cô đã đi, còn cả Tống Thiên Tứ và Hạng Loan Thành, nhất định sẽ tránh được kết cục ban đầu.

Cho dù đến cuối cùng không giải quyết được vấn đề thì cô cũng vẫn muốn thử, nếu không cô không biết rốt cuộc mình xuyên vào sách có ý nghĩa gì.

Trong sách nói, Thượng đế sắp xếp bạn ở đâu thì ở đó nhất định sẽ có người mà bạn cần phải gặp trong cuộc đời.

Hạng Loan Thành là nguyên nhân, Tống Thiên Tứ là lựa chọn.

Cô tin là như vậy.

Đổng Thành Mai nhìn cô con gái bé nhỏ của mình, muốn nói rồi lại thôi.

Nghĩ gì vậy chứ? Đứa con gái ngốc này từ nhỏ đã không thông minh, có thể thi vào cấp ba cũng là cả một vấn đề.

Bà lại thở dài thêm lần nữa, có lẽ sẽ không thể thực hiện được.

Tống Thiển kéo tay Đổng Thanh Mai, bàn tay nhỏ nhắn mềm mại nắm chặt bàn tay lớn của bà, thể hiện quyết tâm của cô.

Cô vốn đã là học sinh cấp ba rồi, tuy chương trình học không giống nhau, nhưng kiến thức cũng tương tự, chỉ cần cô cố gắng thì chắc chắn sẽ làm được.

Nhưng cô không thể nói cho bọn họ biết, chỉ có thể lặng lẽ hứa trong lòng.

Đổng Thành Mai đang đi thì đột nhiên dừng lại, nghiêm túc nói với cô: “Sau khi về nhà đừng chọc giận cha con nữa, ngoan ngoãn một chút, phải nghe lời, có biết chưa?”

“Nhất định phải chịu đựng thì mới có thể nhìn thấy tương lai.”

Tống Thiển ngoan ngoãn gật đầu, luôn cảm thấy câu nói này còn có hàm ý khác. Từ lúc cô xuyên vào sách đến giờ, ai cũng bảo cô phải chịu đựng, chịu đựng đến khi nhìn thấy được ánh sáng.

Nhưng họ lại không biết, Tống Thiển thực ra đã không chịu đựng được nữa, cô ấy đã chết trên chiếc giường nhỏ hỏng hóc, ẩm ướt kia rồi, ra đi một cách lặng lẽ.

Trời âm u xám xịt, hình như sắp mưa, Đổng Thành Mai kéo Tống Thiển nhanh chóng về nhà.

Vừa vào đến sân thì trời đổ mưa, Đổng Thành Mai vội vàng gọi các con ra mang chăn mền, quần áo vào trong.

Cái thời tiết kỳ lạ này, sáng sớm có nắng, tuy không chói chang nhưng cũng rất thoải mái nên bà mới dám mang chăn mền ra ngoài phơi.

Mới nửa ngày đã đổ mưa, may mà về kịp, không bị ướt.

Trải xong chăn cho mọi người, Đổng Thành Mai cầm chiếc áo bông nhỏ ngồi xuống dưới hiên nhà, ngẩn người nhìn từng giọt mưa liên tục rơi xuống.

Tống Thanh và Tống Thiển cũng cầm một cái ghế đẩu đến ngồi bên cạnh.

Đổng Thành Mai thất thần hồi lâu mới thì thào: “Bà ngoại các con cũng mất vào đúng hôm thời tiết như vậy…”

Tống Thanh cũng lần đầu tiên nghe thấy mẹ cô chủ động nhắc đến bà ngoại, lúc trước chỉ được nghe từ cha cô, còn mẹ cô luôn im lặng không nói.

Tống Thiển tò mò hỏi: “Mẹ, bà ngoại là người như thế nào vậy ạ?”

“Bà ngoại của con à? Bà rất thích nói chuyện, có thể nói từ sáng đến tối mà không thấy mệt.” Lúc Đổng Thành Mai nói chuyện, khuôn mặt đầy ý cười, lộ rõ sự dịu dàng và hoài niệm.

“Còn nữa, tuy bà trông nhỏ người, nhưng lại rất khỏe, không hề kém đàn ông, một người làm việc bằng hai người đấy.”

“Nói thật, có lúc mẹ nghĩ rằng một người phụ nữ nuôi năm người con, đối với bà quả thật không dễ dàng gì, thực sự quá khó khăn.”

Bà là con thứ ba, trên có một anh trai, một chị gái, dưới có hai em trai.

Trong thời đại không có khả năng nuôi dạy con lúc đó, người ta thường bán hoặc vứt bỏ chúng.

Người phụ nữ sớm mất chồng lại cắn răng chịu đựng, một mình nuôi dưỡng các con.

“Mẹ vẫn còn nhớ lúc còn nhỏ, bà ngoại bảo bác gái con ở nhà trông mẹ và các cậu con, bốn người bọn mẹ rất không nghe lời, chị ấy không thể trông được, lần nào cũng chỉ có thể mách bà ngoại, sau đó bọn mẹ bị bà đánh một trận.”

“Rất đau.”

Cả vùng ký ức được mở ra, bà nói mãi không ngừng, có thể là tức cảnh sinh tình, cũng có thể mấy ngày nay quá khó khăn, cần phải trút hết ra.

Chiều nay trời mưa không ngừng, ký ức của bà cũng liên tục ùa về.

Ba mẹ con cứ thế ngồi nói chuyện cho đến khi Tống Chí Tiến trở về mới ngừng.

Lúc nấu cơm, khi Đổng Thành Mai thêm củi vào bếp, lén lau đi đôi mắt ửng đỏ sau lưng mọi người.

Khói này quá sặc, còn mang theo cay đắng.



Danh Sách Chương

Nhận xét Box