80 Sủng Vai Ác Trong Lòng Bàn Tay - Chapter 07
Bà sốt ruột hỏi: “Cha nó à, không phải trong nhà có chuột chứ? Hay là có trộm lẻn vào? Tối qua rõ ràng tôi đếm được hai mươi lăm cái bánh, sáng nay đếm lại chỉ còn có hai mươi ba cái.”
Tống Chí Tiến vừa nghe đã quýnh lên. Chuyện gì vậy chứ? Ăn trộm vào nhà? Đều trách ông hôm qua quá sơ ý, vì quá mệt mà đi ngủ sớm, không tự mình khóa cửa.
Ông vội vàng nói Đổng Thành Mai kiểm tra lại đồ đạc trong nhà xem có mất thứ gì khác không.
Đặc biệt là cặp vòng vàng được ông cụ Tống tặng lúc ông kết hôn, vô cùng quý giá, vật này tuyệt đối không thể mất được.
Đổng Thành Mai vội chạy vào phòng, lôi hộp đồ cưới dưới gầm giường ra xem, thấy trang sức bên trong vẫn còn mới thở phào nhẹ nhõm.
“Còn, vẫn còn, đều ở đây.”
“Vậy nhanh tìm mấy chỗ khác đi, mấy chỗ bình thường bà hay giấu tiền ấy, nhanh tìm đi.”
Hai người không ngừng đi tới đi lui kiểm tra, nhưng dường như lại không thấy mất gì.
Đổng Thành Mai lẩm bẩm: “Lạ thật! Sao chỉ trộm có mỗi hai miếng bánh?”
Nhà họ Tống luôn có thói quen cảnh giác, chỉ một chút gió thổi cỏ lay cũng kinh hồn bạt vía.
Năm đó khi giàu sang, lão tổ tiên đã tích góp không ít thứ tốt, không đến mức vô giá, nhưng cũng đủ để tiêu xài thoải mái mấy đời.
Tiền tài thu hút kẻ đố kị, bị kẻ trộm ghé thăm một chuyến, lấy đi hơn phân nửa của cải.
Từ đó tổ tiên nhà họ Tống dạy bảo đời sau, những thứ tốt như thế này phải cất kỹ, chưa đến đường cùng thì không thể lấy ra, hơn nữa nhất định phải luôn luôn đề phòng trộm cắp, hành xử khiêm tốn để tránh tiền tài lộ ra ngoài.
Dù cho như vậy, nhà họ Tống vẫn sống thoải mái hơn so với những người khác.
Còn về phần trong nhà có bao nhiêu tiền, e rằng chỉ có ông cụ Tống và Tống Chí Tiến biết.
“Cha, mẹ, mới sáng sớm mà hai người đã lục tìm cái gì vậy?” Tống Thiên Tứ duỗi người đi ra khỏi phòng, ngái ngủ nhìn hai người loay hoay khắp nơi.
“Tối qua có trộm vào nhà, nhanh gọi chị con dậy cùng kiểm tra đi.” Tống Chí Tiến vừa kiểm tra vừa nói, cùng lúc đó khép chiếc hộp gỗ nhỏ lại.
“Trong nhà có bị mất gì không?” Tống Thiên Tứ thật ra cũng không quan tâm lắm, thuận miệng hỏi một câu.
“Mẹ con nói thiếu hai miếng bánh, trong nhà chắc chắn không có chuột.” Tống Chí Tiến quả quyết.
“Vậy đâu có chuyện gì lớn, việc gì phải sợ.”
Vừa nghe vậy, Tống Chí Tiến lập tức nổi trận lôi đình, chửi ầm lên: “Thằng nhóc thúi con nói cái gì đó? Chuyện ông nội con căn dặn con từ bé con quên hết rồi hả?”
“Con… con… tối hôm qua… đói bụng… nên… nửa đêm lấy ăn.”
Phía sau Tống Thiên Tứ vang lên tiếng nói lí nhí, lắp bắp, lộ vẻ hoảng sợ.
Cô trốn sau Tống Thiên Tứ, chỉ ló đầu ra.
Với điều kiện sống của những năm 80 này, ý nghĩa của hai miếng bánh quả thực khá lớn, nhưng ở nhà họ Tống thì không chỉ như thế.
Ngoài ra còn có niềm tin và sự tuân theo lời dạy của ông bà tổ tiên.
Nhưng Tống Thiển không biết chuyện tổ tiên dạy bảo, cho nên không thể ngờ chỉ thiếu hai miếng bánh sẽ gây ra chuyện lớn như vậy.
Nghe đến đây, hai vợ chồng đồng thời dừng tay, không hẹn mà cùng nhìn về phía con gái thứ hai đang đứng sau lưng con trai.
Người đàn ông hoảng sợ cả buổi sáng, lúc này cảm thấy như máu dồn lên não, không thể thở nổi, mặc kệ con gái hay con trai, mở miệng mắng rất ác.
“Chỉ biết ăn! Sao mày không ăn đến chết luôn đi? Đồ súc sinh! Đã nửa đêm còn ăn cái gì hả! Cái con trời đánh này! Cái thứ chó đẻ!”
“Ăn ăn ăn! Sao mày không ăn đến chết luôn đi? Tao thấy mày suốt ngày chỉ biết ăn, đừng đi học nữa, gả quách cho ai đó rồi nằm ở nhà mà ăn thôi, xem ba hôm sau nó có đánh chết mày không?”
“Tao và mẹ mày sáng sớm thức dậy lục lọi đồ đạc lớn tiếng như vậy mà mày không nghe thấy sao? Còn nằm đấy mà ngủ?”
Chỉ mắng thôi vẫn chưa hết giận, ông bước hai bước lớn lên trước, xách tai cô, còn muốn dùng chân đá cô.
May mà Tống Thiên Tứ và cô đứng gần nhau, cậu đưa tay chặn cho cô, một cú đá trúng vào đầu gối cậu, trên cái quần màu đen xuất hiện một dấu chân lớn, rõ ràng là dùng sức không hề nhỏ.
Thiếu niên cho dù không chịu được phải lùi về sau nửa bước nhưng vẫn không buông tay.
“Mày làm gì đó? Buông ra, nếu không tao đánh luôn cả mày.” Cho dù tức giận như vậy, trong lòng Tống Chí Tiến vẫn biết không được đánh con trai, nhưng ngoài miệng vẫn không nhượng bộ chút nào.
“Con không.” Thiếu niên bị đạp một cú thì cau mày, nhưng cũng nhìn ra được cú đạp vừa nãy của ông dùng bao nhiêu sức, vẻ mặt vô cùng kiên quyết, ôm Tống Thiển không buông tay.
Đổng Thành Mai ở một bên nhào qua ngăn Tống Chí Tiến, khóc lóc xin đừng đánh nữa.
Nước mắt của bà chỉ làm ông thêm bực bội, Tống Chí Tiến vùng đi, mặc kệ bà.
“Khóc khóc khóc! Vì có một người mẹ như bà, mới nuôi ra một đám…”
Như chất chứa rất nhiều bất mãn, ông giơ cái chổi lên, dùng sức ném xuống đất, cán chổi bằng gỗ trong phút chốc gãy đôi.
Có lẽ lần trút giận này ông không uống rượu, đầu óc coi như tỉnh táo, tâm trạng rất nhanh đã bình tĩnh lại không ít.
“Một đám phá của, nhất định phải đối nghịch với tao. Chắc chắn ngày nào đó tao sẽ bị tụi bay làm cho tức chết!” Tống Chí Tiến phủi phủi ống quần hơi nhăn rồi phủi phủi ống tay áo, đi thẳng ra cửa không quay đầu lại.
Tất cả xảy ra quá nhanh, lúc Tống Thiển bị mắng thì hoảng sợ, đến lúc phản ứng lại đã được em trai bảo vệ trong lòng.
Tuy Tống Thiên Tứ nhỏ hơn cô một tuổi nhưng vóc dáng không thấp hơn cô chút nào, lúc trước cô từng khoa tay múa chân ước lượng thử, có lẽ cậu cao một mét bảy, một mét tám.
So với chú lùn chỉ có một mét năm mươi mấy là cô thì hơn cả một cái đầu.
Lúc cậu ôm cô vào trong lòng, có lẽ Tống Thiển có thể hiểu được vì sao Tống Thanh khóc nức nở mỗi tối, tinh thần sa sút, tuyệt vọng suốt một tháng khi biết Tống Thiên Tứ vì cứu cô ấy mà một mình đi vào đầm rồng hang hổ, đêm khuya bị té ngã.
Cũng từ đây, Tống Thanh không còn đơn thuần ngốc nghếch dễ bị người khác sắp đặt như trước nữa, hoàn toàn hóa thành người phụ nữ mạnh mẽ trên thương trường, không mềm lòng mà chính tay giết chết kẻ thù.
Một người thật lòng đối tốt với mình, cuối cùng lại vì cứu mình mà chết.
Đả kích như vậy, quá mức nghiêm trọng.
“Con à, sao rồi? Có đau không?” Vẻ mặt của người đàn bà khóc lóc tái nhợt, kéo Tống Thiên Tứ qua, muốn xem vết thương của cậu thế nào.
“Còn con nữa, con nhóc chết tiệt kia! Sao có thể ham ăn như vậy? Hại em trai con bị đá đau.” Đổng Thành Mai oán giận nhìn cô.
“Không có việc gì, tự con đi thoa thuốc, mẹ đi làm bữa sáng đi.” Cậu nói rất nhẹ nhàng, nhưng lúc xoay người đi về phòng lại đau đến nhe răng trợn mắt.
Đổng Thành Mai muốn nói lại thôi, không quản nổi con trai đã lớn, không tiện nói thêm gì nữa.
Tống Thiển hốt hoảng đuổi theo cậu vào phòng.
“Làm gì vậy? Không chết được đâu, em không sao.” Lúc cậu đang muốn cởi thắt lưng quần thì ngoái đầu ra sau, thấy cô đáng thương dựa vào khung cửa.
Tống Thiển không tin, ăn vạ không chịu đi.
“Thật sự không sao. Chị mau đi ra ăn cơm đi, còn phải đi học nữa.”
Cô chớp chớp đôi mắt mờ sương, có thể thấy rõ trong viền mắt đầy vệt nước, gương mặt trắng nõn cũng ửng đỏ khác thường.
“Nếu chị không đi, em sẽ đánh chị đó.” Tống Thiên Tứ giơ tay lên dọa, làm bộ muốn đánh cô.
“Chị ở ngoài chờ em.” Tống Thiển giúp cậu đóng cửa, xoay người lau nước mắt.
Thật là không biết cố gắng, hễ gặp chuyện là khóc.
Cô đi đến bên cạnh cái ao rửa mặt, lại vỗ vỗ trán, tự nói bản thân nhất định phải kiên cường.
Cô không chỉ muốn giúp Hạng Loan Thành tránh kết cục phơi thây nơi hoang dã, còn muốn cứu Tống Thiên Tứ về.
Sửa soạn xong, Tống Thiển mới dám đi theo Tống Thiên Tứ đến bàn ăn.
Bữa cơm này cô ăn trong thấp thỏm, không dám có bất kỳ động tác gì, càng không dám nói chuyện, chỉ vùi đầu ăn cháo.
Em trai của cô ỷ vào việc cha Tống sẽ không làm gì mình, gắp thức ăn cho cô, còn gắp khoai lang đỏ.
Tống Chí Tiến nhìn thấy thì tức giận, dốc sức ăn xong rồi ném đũa lên bàn, hừ mạnh một tiếng: “Xong rồi.”
Tống Thiển càng sợ hãi, rụt người vào bàn, cố giảm cảm giác tồn tại.
“Không sao đâu, chị ăn nhiều một chút, ăn xong chúng ta đi nhanh.” Tống Thiên Tứ lại cho cô một miếng bánh.
Tống Thiển gật đầu, chờ Tống Chí Tiến đi ra sân rồi mới dám buông đũa, đeo ba lô ra cửa.
Trên đường đi học, cô vẫn cúi đầu suy nghĩ, Tống Chí Tiến thật sự vô cùng không thích nguyên chủ.
Cô lại nghĩ tới buổi tối đầu tiên sau khi xuyên sách, trong phòng xuất hiện bóng dáng cao lớn.
“Đúng là đứa con hoang mạng lớn mà. Mày nói coi sao mày không chết đi? Mày chết thì tốt rồi, tao cũng sẽ không vì nhìn thấy mày mà phiền lòng nữa.”
“Sao mày lại không chết?”
“Nếu mày chết, tao nhất định sẽ lập mộ cho mày, đốt thật nhiều tiền giấy cho mày, xuống âm tào địa phủ dùng không hết. Sao mày lại còn sống mà tra tấn tao?”
Nhận xét Box