Phượng Hoàng - Chapter 9
"Làm tốt lắm."
"Cô mẫu liệu sự như thần."
Nàng nghiêng đầu nhìn ta rồi khẽ mỉm cười.
"Ta chỉ là cho ngươi một ít nhân lực. Chuyện của đệ đệ Hiền phi và Lý Thải nữ là do ngươi cẩn thận tính toán, cũng là một tay ngươi an bài, không cần khiêm tốn."
Ta đi tới nhận lấy đĩa thức ăn từ tay tỳ nữ, rồi hầu Thái hậu cho cá ăn.
"Đã thu xếp ổn thỏa chưa?"
"Đương nhiên là không để lại dấu vết ạ."
"Tốt, lần này thống lĩnh cấm quân nhất định là phải đổi người khác rồi."
Thái hậu chậm rãi nói:
"Dựa theo lai lịch, người tiếp theo nhậm chức thống lĩnh cấm quân, chính là người của ai gia."
"Chúc mừng cô mẫu đã tiến thêm một bước."
Thái hậu xoa xoa tay rồi kéo ta đứng dậy.
"Ai gia mười bảy tuổi đã vào cung, lúc ấy tiên đế đã bốn mươi mốt tuổi. Ngay cả đương kim bệ hạ bây giờ, lúc đó vẫn còn là thái tử, cũng còn lớn hơn ai gia ba tuổi."
Ta không trả lời, đợi Thái hậu nói tiếp câu đằng sau.
Thái hậu là kế hậu, không có con nối dõi, lại dựa vào tài năng chính trị của mình mà có thể đứng vững gót chân.
Cho đến hôm nay, không còn ai dám khinh thường vị hoàng thái hậu xinh đẹp trẻ tuổi này nữa.
"Mẫu thân khi đó rất đau lòng, vị trí Hoàng hậu tuy rằng vinh quang, nhưng nhà ta lại giàu sang phú quý. Nếu không phải có thánh chỉ của Hoàng thượng, tuyệt đối sẽ không có ý định đưa ta vào cung."
"Còn cô mẫu thì sao? Cô mẫu cũng cảm thấy đau lòng ạ?"
Trong mắt Thái Hậu hiện lên nụ cười nhạt:
“Ai gia không nghĩ như vậy.
“Từ ngày biết mình sắp làm hoàng hậu, ai gia vui vẻ vô cùng.
“Ai gia chưa từng nói lời này với bất kỳ ai khác. Uyển Dung, chắc ngươi cũng hiểu vì sao ai gia lại vui vẻ?”
Ta cũng cười theo “Bởi vì trời sinh cô mẫu là để đứng trên vạn người.”
Sắc mặt của Thái hậu hơi biến đổi, bàn tay nàng nắm lấy tay ta cũng dùng sức hơn một chút:
"Ngươi nói đúng.
"Nếu không trở thành hoàng hậu, ai gia chỉ có thể phí thời gian cả một đời ở trong hậu trạch, trở thành vật trang trí cho trượng phu, cho huynh đệ.
"Nhưng sau khi nhập cung thì mọi chuyện sẽ không còn như vậy nữa…
"Uyển Dung, ngươi có biết nữ nhân nắm quyền lực trong tay là cảm giác như thế nào không?"
Ta lưỡng lự một lát rồi lắc đầu:
"Thần thiếp không biết."
"Đó mới là tự do thực sự. Nếu như ngươi có năng lực hô mưa gọi gió, đừng có nói là báo thù rửa hận cho tỷ tỷ ngươi. Thậm chí để hoàng thượng quỳ lạy dập đầu trước mộ tỷ tỷ ngươi cũng được."
"Nương nương!"
Ta bị mấy lời này làm cho chấn động, vội vàng quỳ rạp xuống đất.
Thái hậu lại nắm lấy tay ta rồi kéo ta đứng dậy.
"Ai gia đã từng nói rồi, thứ mà ta muốn không chỉ là một phi tần được sủng ái ở hậu cung.
"Ngươi là một người thông minh, cũng không nên chỉ trói chặt ở trong hậu cung này."
Nhận xét Box