Phượng Hoàng - Chapter 5

Phượng Hoàng - Chapter 5

Ta theo Lục cô cô đi tới sau hòn núi giả.

Một góc áo vàng lộ ra từ khe hở, ta trao đổi ánh mắt với Lục cô cô rồi giả vờ ngã xuống.

Lục cô cô đỡ ta đứng bên cạnh hòn núi giả.

"Tạ cô nương, người cần gì phải như vậy?"

“Cô cô không hiểu đâu. Năm xưa ta và tổ phụ đi du ngoạn ở Lĩnh Nam. Nhờ có Bệ hạ dẫn quân dẹp giặc cướp nên mới cứu được mạng ta khỏi tay đạo tặc.

“Ta vào cung không phải là vì quyền lực hay phú quý."

Từ sau hòn núi giả truyền đến động tĩnh:

"Chỉ vì trẫm? Nàng không sợ sao?"

Hoàng đế chậm rãi bước tới rồi nhìn ta.

Ta giả bộ kinh ngạc rồi vội vàng quỳ xuống, Hoàng đế đưa tay đỡ ta đứng dậy.

"Còn hành lễ làm gì?"

Ta lặng lẽ cúi đầu, giống như một thiếu nữ e thẹn bị vạch trần tâm ý.

"Trả lời trẫm.”

"Đời này thiếp tuyệt đối không hai lòng."

Hoàng đế khẽ thở dài:

"Cô nương ngốc."

Ta chỉ cắn môi không nói lại câu gì.

Tống Quý phi được hoàng đế sủng ái đã nhiều năm, một vài câu nói của ta không thể đủ để làm nàng ta sứt mẻ.

Nhưng không có một nam nhân nào có thể từ chối nữ nhân một lòng một dạ đối với mình.

Thứ mà ta cần chính là phần thương hại này của hoàng đế.

"Chịu uất ức sao không nói cho trẫm nghe?"

Khuôn mặt ta vẫn tỏ vẻ ngượng ngùng.

"Thần nữ không muốn bệ hạ khó xử. Cũng xin bệ hạ xem như không biết ạ."

"Cô nương này đúng là ngốc quá."

Lục cô cô kịp thời bổ sung: “Tạ cô nương không ngốc, chẳng qua là vì quá nhớ Bệ hạ mà thôi.”

"Cô cô!"

Ta đỏ mặt không dám nói thêm gì nữa.

Hoàng đế nghe vậy cũng cất tiếng cười to.

Trưởng tỷ, tỷ nhìn xem, bước này muội cũng đã thành công rồi.

Danh Sách Chương

Nhận xét Box