Phượng Hoàng - Chapter 3
Ta trở thành Hoa Thần thay cho tỷ tỷ, ngồi trên xe hoa đi khắp Kinh thành để du ngoạn.
Còn Hoàng đế thì đang ngồi cùng vui với dân thường ở trong một tửu lâu.
Bệ hạ yêu thích mỹ nhân, mà vừa hay ta lại có nhan sắc như một đóa phù dung mới nở.
Đương nhiên, mới chỉ như vậy thôi thì vẫn còn chưa đủ được.
Ngày hôm đó chẳng qua chỉ là một bước đệm, để Hoàng đế có thể ấn tượng với khuôn mặt của ta.
Tiết trời vừa vào tháng Ba, hoa nở rực rỡ khắp núi đồi.
Bệ hạ lên núi xin quẻ xăm, trụ trì chùa Hộ Quốc bỗng lại nhìn về phía Đông, sắc mặt cũng đột nhiên thay đổi.
"Mệnh Phượng hoàng!"
"Quả thực là mệnh Phượng hoàng!"
Trụ trì chùa Hộ Quốc nói chắc như đinh đóng cột, rằng nếu hôm nay bệ hạ mà đi từ phía Đông xuống núi thì sẽ gặp một nữ tử mang mệnh cách của nhà trời.
Hoàng đế cũng không nghi ngờ gì mà dẫn mọi người xuống núi từ phía Đông.
Đúng lúc đó, ta đang thả diều giữa một rừng hoa đào thì vừa hay đụng phải người Hoàng đế.
"Thần nữ Tạ thị Uyển Dung, tham kiến bệ hạ."
Hoàng đế nhìn thấy ta mà ánh mắt cũng dần kinh ngạc.
Ta biết, bước đầu này của ta đã thành công rồi.
"Là nàng."
Hoàng đế đích thân đỡ ta đứng dậy: "Nàng là Hoa Thần ngồi trên xe hoa ngày ấy sao?"
Ta khẽ ngẩng đầu: "Bệ hạ còn nhớ thần nữ?"
Biểu cảm ngày hôm nay là ta đã luyện tập vô số lần, phải bộc lộ ra ánh mắt ngưỡng mộ và si mê. Thậm chí góc nào để ngẩng đầu cũng là do ta tính toán kỹ lưỡng.
"Một nữ tử như vậy, sao trẫm có thể không nhớ rõ?"
Ta cùng với Hoàng thượng xuống núi, dọc đường chuyện trò cũng rất tâm đầu ý hợp.
Lại thêm lời nói của trụ trì ngày hôm đó, chỉ vài ngày sau khi hồi cung, Hoàng đế đã triệu ta vào cung để bầu bạn giải sầu cho Thái hậu.
Thực ra đây cũng chỉ là để che mắt người ngoài, mục đích thực sự là để lót đường chuẩn bị cho ta vào hậu cung.
Thậm chí cả lời nói của trụ trì ngày hôm ấy cũng nhanh chóng được truyền khắp kinh thành. Ngay cả một người dân bình thường nhất cũng biết nữ nhi của Tạ gia là trời sinh Phượng mệnh.
Không lâu sau đó, trụ trì chùa Hộ Quốc nói rằng mình có linh cảm về thiên mệnh nên phải rời đi.
Một ngày trước khi ông ta đi, có một phụ nhân xinh đẹp trẻ tuổi và một đứa bé mới lên bảy đã đứng chờ ông ta ở khu rừng hoang cách kinh thành mười dặm.
Làm gì có trời sinh Phượng mệnh, chỉ là ta tình cờ điều tra được trụ trì làm ra chuyện ô uế, ông ta nuôi một người phụ nữ bên ngoài rồi sinh hạ được một đứa con trai.
Thế nên ông ta mới phải giúp ta dựng nên chuyện này.
Nếu không thì sẽ rơi vào cảnh tuổi già thân bại danh liệt, không chỗ dung thân, bị người đời phỉ nhổ.
Nhận xét Box