Phượng Hoàng - Chapter 22
Sau khi mở cửa, hắn nheo mắt lại, như thể từ lâu đã không còn được nhìn ánh sáng.
"Bệ hạ, thần thiếp mang đến cho người một món quà."
“Dung nhi.”
Hắn nhanh chóng nắm lấy nan lồng.
“Nàng đến cứu trẫm đúng không? Dung nhi ngoan, trẫm biết nàng không có bỏ rơi trẫm mà!”
Tú Ngọc đứng phía sau ta đã bật cười thành tiếng.
Lúc này Hoàng đế mới phát hiện hình như mọi chuyện không giống như hắn nghĩ.
"Ngọc tần?"
Ta lắc đầu:
“Ai là Ngọc tần? Vị này chính là viện sử mới nhậm chức của Thái y viện."
"Loạn thần tặc tử! Các ngươi phạm thượng khi quân!"
Tú Ngọc cầm xô nước đổ ào lên đầu hắn.
"Đầu óc tỉnh táo lại đi."
Khi xô nước lạnh dội xuống, Hoàng đế có lẽ cũng đã tỉnh táo lại rồi, hắn đau khổ nói với ta:
“Dung nhi, trẫm biết trong lòng nàng có trẫm, mau cứu trẫm đi, chờ trẫm hồi cung sẽ phong nàng làm Hoàng hậu!"
Ta cười nói:
"Hoàng hậu thì có cái gì tốt? Hơn nữa, bệ hạ à, hiện tại người đã qua đời rồi, bên ngoài kia chính là tang lễ của người."
Hoàng đế lui về phía sau một chút, hắn khẽ run rẩy rồi sợ hãi nhìn ta:
“Không thể nào! Bên ngoài đều là triều thần tâm phúc của trẫm, bọn họ không thể bỏ rơi trẫm!”
Triều thần tâm phúc ư? Ngươi nuông chiều bọn chúng làm loạn, đến cả tên triều đình cũng không biết viết, có tài năng gì mà trở thành tâm phúc?
“Bệ hạ yên tâm, tiền triều không rối loạn. Chỉ một thời gian nữa thôi, Thái hậu nương nương sẽ đăng cơ làm Hoàng đế, người cũng có thể nhắm mắt xuôi tay được rồi."
Hoàng đế oán hận nhìn ta.
“Ngươi dám phản bội ta để chạy theo Thái hậu?”
Tú Ngọc hừ lạnh một tiếng: "Ngu xuẩn, ta cùng Uyển Dung tỷ tỷ đều là người của Thái hậu."
Nàng ấy lại nói: "À đúng rồi, Vân tỷ tỷ của ta mang thai."
Ánh mắt Hoàng đế sáng ngời, nhưng còn chưa kịp mừng rỡ thì Tú Ngọc lại nói thêm.
"Đương nhiên hài tử không phải là của ngươi. Bệ hạ, yêu nghiệt mà ngày đó ngươi hạ lệnh phá bỏ, cũng chính là đứa con nối dòng duy nhất mà ngươi có trên đời này."
Hoàng đế nghe tin mà sốc nặng, hắn ngã quỵ xuống đất, gần như mất đi chút sức lực cuối cùng.
Tú Ngọc lại nói tiếp:
“Bệ hạ không nhìn thấy ta rất quen mắt sao?
"Trước đây, ngươi yêu thích thê tử của một cận thần. Sau khi say rượu thì cưỡng bức mẹ ta. Khiến cho mẹ ta phải tự vẫn, sau đó cha ta cũng đi theo.
“Sau khi ngươi biết chuyện thì đã vu oan cho cha ta. Khiến cho cha mẹ ta không được chôn chung một chỗ.
"Bệ hạ ngươi xem, quả báo của ngươi đã tới rồi."
Đợi Tú Ngọc nói xong, ta mới mở hộp gấm đựng đầu Tống quý phi.
"Bệ hạ, ngươi chiều chuộng phi tần đến mức vô pháp vô thiên. Nàng ta cho người bắt tỷ tỷ của ta đi, vũ nhục đến chết. Ngươi có từng tự hỏi mình chưa, ngươi có thực sự yêu thương Tống quý phi như vậy?"
"Ta mang đầu của Tống quý phi đến tiễn ngươi một đoạn đường, ngươi có thấy vui không?"
Tinh thần của Hoàng đế đã cực kỳ hoảng loạn. Hắn vừa nhìn thấy đầu của Tống quý phi thì hét lớn một tiếng rối lăn ra ngất xỉu.
Ánh mắt Tú Ngọc lạnh lẽo nhìn những dụng cụ tr.a tấn trên tường.
"Uyển Dung tỷ, muội phải cho hắn nếm thử tất cả thì mới giải tỏa được hận ý trong lòng."
Khi ta đi ra khỏi ngục giam, Hoàng đế vẫn còn chưa ch.ết, nhưng hắn đã bị cắt lưỡi nên không thể phát ra được âm thanh nào nữa.
Ở bên ngoài trời vẫn rất đẹp, ánh dương rực rỡ, vạn dặm không mây.
A tỷ, tỷ ở dưới đó có thể an tâm nhắm mắt rồi.
Nhận xét Box