Phượng Hoàng - Chapter 19
“Bệ hạ chỉ cần uống ngày 3 lần là được.”
Dưới sự sắp xếp của Thái hậu, các Thái y đều nói thuốc này không có độc.
Vậy nên viên thuốc cứu mạng mà Hoàng đế phải uống hàng ngày, cũng chính là thứ độc dược khiến cho hắn ta chầu trời nhanh hơn.
Hoàng đế cũng dần dần buông lỏng công việc triều chính.
Một lần Hoàng đế ngủ thiếp đi trong khi đang phê duyệt tấu chương, ta lo âu quỳ xuống bên cạnh hắn.
"Bệ hạ, người không nên hành hạ thân thể mình như vậy."
Hoàng đế buồn bực thở dài: "Trẫm cũng đâu còn biện pháp nào khác?"
"Sao Bệ hạ không nhờ đến Thái hậu?"
Ta dịu dàng nói:
“Thái hậu là đích mẫu của người, không có con nối dõi, cũng một lòng dốc sức giúp đỡ người suốt bao năm nay.
"Huống chi, nàng ấy cũng chỉ là nữ nhi thôi mà, cũng không có uy h.iếp gì đối với bệ hạ."
Đôi mắt Hoàng đế sáng lên.
"Dung nhi, nàng quả là phúc tinh của trẫm!"
…
Không bao lâu sau, Hoàng đế mang theo Tú Ngọc Tú Vân đến hành cung để nghỉ ngơi dưỡng sức.
Thái hậu đã trù tính nhiều năm, nhưng đây là lần đầu tiên quang minh chính đại xử lý công việc triều đình.
Nàng ấy không còn trẻ trung xinh đẹp như ngày trước, nhưng tham vọng quyền lực trong ánh mắt thì vẫn không thay đổi.
"Không vội.
"Việc này không được phép xảy ra sai lầm, Cô không thể vội."
Thái hậu đang cảnh cáo chính mình, cũng là đang nhắc nhở cho ta.
Chúng ta khó khăn lắm mới đến được ngày hôm nay, tuyệt đối không thể hành động vội vàng.
Thời gian đầu, Hoàng đế thi thoảng cũng có hỏi đến chính sự. Nhưng nhìn thấy Thái hậu xử lý mọi chuyện rất tốt, triều thần cũng không ai phản đối gì. Lại thêm thân thể không khỏe nên cũng an tâm ở hành cung dưỡng bệnh, ngày ngày đều vui chơi hưởng lạc.
Bề ngoài thì thứ đan dược kia có thể khiến người ta tràn đầy sinh lực, nhưng thực ra là tiêu hao hết chút sinh lực còn sót lại của Hoàng đế.
Sau vụ cái thai là yêu nghiệt, Hoàng đế cũng đã không còn nhớ đến Tống Quý phi mà mình từng sủng ái năm nào.
Tống Quý phi từng nói: “Trong cung này hoa nở rồi tàn, năm này qua năm khác đều có rất nhiều hoa nở rộ, nhưng sớm muộn cũng tàn thôi."
Xung quanh Hoàng đế luôn có trăm hoa đua nở, Tống Quý phi cũng đâu ngờ được có một ngày nào đó nàng ta cũng sẽ già héo úa tàn.
Tối ngày hôm đó, ta thắp một nén nhang cho tỷ tỷ.
Trước khi nhập cung, ta mang theo chiếc túi do tỷ tỷ thêu rồi treo ở đầu giường, giống như tỷ tỷ vẫn luôn ở bên cạnh ta vậy.
Khi còn nhỏ ta thường sợ sấm sét, nên mỗi khi trời mưa lớn thì tỷ tỷ sẽ ở lại trong phòng ta, rồi nhẹ nhàng dỗ dành ta vào giấc ngủ.
Tỷ tỷ là nữ tử dịu dàng nhất trên thế gian này.
Đêm hôm ấy, dường như ta gặp được tỷ tỷ trong giấc mộng.
Tỷ tỷ đứng cách ra một trượng, tỷ ấy vội vàng gọi tên ta rồi nước mắt tuôn rơi lã chã.
Ta muốn đuổi theo tỷ tỷ nhưng thân thể lại như rơi vào khoảng không.
"Tỷ tỷ!"
Ta hét lên một tiếng rồi giật mình tỉnh dậy.
Chiếc túi thêu của tỷ tỷ rơi xuống gối, ta chợt thấy tim mình đập liên hồi.
Không đúng! Ở cửa điện luôn có cung nữ gác đêm, nếu như ta phát ra âm thanh lạ thì chắc chắn các nàng sẽ chạy vào hầu hạ hỏi thăm.
Nhưng ta vừa hét lên một tiếng mà ngoài cửa vẫn không có động tĩnh gì.
Trong phòng có một mùi hương lạ khiến cho đầu ta cũng đau nhói.
Ta bịt miệng và mũi mình lại rồi nhanh chóng trốn xuống dưới gầm giường.
Một lúc sau, cửa phòng ta bị đẩy ra, ta chỉ thấy một đôi chân đứng trước giường rồi cầm d.ao đâm xuống.
Ta lợi dụng cơ hội này rồi cầm đao đâm vào chân thích khách.
Khi hắn giật mình lùi lại phía sau, ta lại cầm đao rồi đâm thêm phát nữa.
Chỉ một giây kế tiếp, tên thích khách đã bị trúng tên từ phía sau.
Ta ngẩng đầu lên thì nhìn thấy Thái hậu mặc xiêm y rối loạn, giống như là tùy tiện mặc vào rồi vội vàng chạy đến đây.
Nàng ấy vẫn đang đứng ở cửa mà vẻ mặt kinh hoàng.
Ta cười cười “Uyển Dung… chưa từng bị thương ạ.”
Nhận xét Box