Phượng Hoàng - Chapter 17

Phượng Hoàng - Chapter 17

Trụ trì chùa Hộ Quốc ngao du thiên hạ suốt nhiều năm, cuối cùng đã trở lại kinh thành.

Đi cùng hắn ta là một tiểu đồ đệ mới thu nhận, năm nay mới vừa tròn 5 tuổi.

Hoàng đế vẫn luôn tin tưởng trụ trì, sau khi nghe tin thì lập tức muốn xuất cung gặp hắn.

Vừa mới gặp nhau, trụ trì đã sợ đến mức ngã ngồi trên mặt đất.

"Là sao Thiên lang, Bệ hạ, trong cung có yêu quái!"

Hoàng đế nghe câu này thì cực kỳ sợ hãi, lập tức cho mời trụ trì vào cung.

Ta đi ngang qua sư trụ trì và hành lễ với Hoàng đế.

Vị trụ trì chỉ thoáng gật đầu với ta, ý cười của ta lại đậm hơn một chút.

"Bệ hạ, trong cung thật sự có yêu quái!"

"Ở chỗ nào?" Hoàng đế tái xanh cả mặt.

Trụ trì lẩm bẩm gì đó rồi kéo tiểu đệ tử của mình đi vòng quanh.

Tiểu đệ tử của hắn ta đột nhiên bật khóc.

Trụ trì mắt hổ trợn to, tức giận quát lên một tiếng: "Yêu nghiệt!"

Người vừa ngã xuống đất là Tống Chiêu nghi, nàng ta mới được thả ra ngoài không lâu trước đó.

Ta cũng kêu lên: "Tống Chiêu nghi, xảy ra chuyện gì vậy?"

Tống Chiêu nghi đã lăn ra ngất xỉu.

Hoàng đế nhìn trụ trì với ánh mắt khó tin.

"Chẳng lẽ Tống Chiêu nghi là yêu quái?"

Trụ trì nhắm mắt lại, sắc mặt cực kỳ khó coi, cả người không dám cử động.

Sau một khắc, trụ trì mới mở mắt ra rồi phun một búng m.áu.

"Đại sư!"

Trụ trì khoát khoát tay:

"Nương nương không phải yêu quái, yêu quái chính là đứa con ở trong bụng nàng."

Đến lúc này thì Tống Chiêu nghi mới từ từ tỉnh lại.

"Chuyện gì xảy ra vậy?"

Nàng ta theo bản năng nhìn Hoàng đế, ánh mắt chạm nhau, lại phát hiện trong mắt hắn ta hiện lên sát ý.

Nàng ta mờ mịt nhìn xung quanh, bây giờ đã sợ hãi đến mức co rúm lại.

"Tống Chiêu nghi mang thai?"

Hoàng đề vừa nói xong thì Tống Chiêu nghi nhất thời sửng sốt, sau đó khuôn mặt cũng ửng hồng.

"Tháng này thần thiếp chưa có nguyệt sự, chẳng lẽ là mang thai thật rồi?"

Nàng ta ngượng ngùng nhìn Hoàng đế, nhưng sắc mặt Hoàng đế vẫn rất lạnh lùng.

"Mau gọi Thái y đến bắt mạch cho Tống Chiêu nghi."

Thái y lập tức đi vào bắt mạch.

"Chúc mừng bệ hạ, Chiêu nghi nương nương đã có thai."

Nhưng trong đại điện, ngoại trừ Tống Chiêu nghi thì không ai xem đây là chuyện vui hết.

Hoàng đế tín nhiệm sư trụ trì, chắc chắn sẽ không hoài nghi hắn ta cấu kết với hậu phi.

Huống hồ, bây giờ mọi người mới biết được chuyện Tống Chiêu nghi mang thai, thậm chí đến nàng ta còn không biết nữa.

Tú Vân kéo chặt ống tay áo của Hoàng đế, giọng run run: “Chẳng lẽ trong bụng của Tống Chiêu nghi là yêu nghiệt?”

Tống Chiêu nghi vẫn đang cười tươi như hoa nở, lúc này mới bắt đầu nhận ra là có điều gì không đúng.

“Cái gì yêu nghiệt?”

Xung quanh không một ai đáp lời, còn ta chỉ im lặng mím môi.

Quý phi nương nương à, ngươi lại sắp mất đi một người thân nữa.

Danh Sách Chương

Nhận xét Box