Phượng Hoàng - Chapter 12
Ngay cả ở tiền triều thì hai nhà chúng ta cũng đối đầu nhau kịch liệt, không ai chịu nhường ai.
Chưa một ngày nào ta quên cái chết thê thảm của tỷ tỷ. Rồi sẽ có một ngày ta khiến cho Hoàng thượng và Tống Quý phi cũng phải chịu kết cục giống như thế.
Trước khi ngày hôm đó đến, ta vẫn phải đề phòng cẩn thận giống như đi trên mặt băng.
Thái hậu tín nhiệm ta, nhưng bề ngoài ta và nàng không hề tỏ ra thân thiết.
Ngay cả Tống Quý phi cũng không nhìn ra là ta đang làm việc giúp cho Thái hậu.
Khi Tống Quý phi vẫn đang nghĩ đủ mọi cách để tranh giành tình cảm, ta đã dâng lên 2 mỹ nhân cho Hoàng đế.
Hoàng đế vừa nhìn đã say, hắn nắm lấy tay ta rồi nhẹ giọng.
“Dung nhi không ghen à?”
Ta dịu dàng nhìn hắn.
“Thần thiếp không dám lừa Bệ hạ.
"Bệ hạ sủng ái người khác, thần thiếp cũng sẽ buồn, nhưng thần thiếp lại càng muốn Bệ hạ được vui vẻ.
“Tú Vân, Tú Ngọc không chỉ có dung mạo xinh đẹp mà còn am hiểu y lý, tinh thông âm luật, còn có thể xoa bóp giúp Bệ hạ giải sầu.
"Chỉ cần là chuyện tốt đối với Bệ hạ, thần thiếp đều nguyện ý mà dốc sức hoàn thành."
Hoàng đế khẽ thở dài: "Cô nương ngốc."
Ta dựa vào bên cạnh Hoàng đế, lặng lẽ cúi đầu xuống để che giấu đi ánh mắt lạnh lùng.
Tú Vân và Tú Ngọc là vũ khí bí mật mà Thái hậu đã nuôi dưỡng nhiều năm, không chỉ có dung mạo xinh tươi diễm lệ mà gia thế cũng trong sạch, chắc chắn không để ai nghi ngờ.
Hoàng đế có được mỹ nhân, ngày hôm sau thậm chí còn không lên triều.
Hoàng đế càng sủng ái người mới, Tống Quý phi lại càng nóng nảy không thể ngồi yên.
Tống Quý phi thực ra cũng là một người thông minh, chỉ là đánh giá quá cao vị trí của mình trong lòng Hoàng đế.
Nàng ta muốn sử dụng chiêu cũ trước đây, âm thầm đưa Tú Vân và Tú Ngọc về cung để tự mình trách phạt.
Bao nhiêu năm qua ở trong hậu cung, Tống Quý phi cũng dựa vào sự sủng ái này mà đã trừng phạt không biết bao nhiêu tần phi cung nữ.
Hoàng đế cho dù có biết, thì cũng chỉ nói một câu là tiểu nữ tuổi nhỏ kiêu căng, thế là cho qua mọi chuyện.
Chỉ có lần này là ngoại lệ, Hoàng đế sau khi biết chuyện thì đã nổi trận lôi đình.
Tú Vân và Tú Ngọc bị một tấm ván lớn đập vào người, trang phục thấm đầy m.áu tươi, tóc tai bù xù, hai má sưng đỏ.
Thế nhưng vẻ đẹp của các nàng vẫn không giảm đi, vẫn là tuyệt sắc giai nhân khiến cho người đời thương tiếc.
Ta đi theo Hoàng đế vào trong rồi ngạc nhiên kêu lên một tiếng:
“Quý phi nương nương sao có thể ra tay độc ác như vậy!”
"Cho dù nương nương căm ghét Vân tần Ngọc tần được sủng ái thì cũng không nên tự mình trách phạt!"
Ta tự định tội luôn cho Tống Quý phi, lại càng khiến cho Hoàng đế lửa giận ngút trời.
Tú Vân dựa vào trên người Tú Ngọc, đôi mắt đẹp khép hờ, thê thảm kêu lên một tiếng.
"Bệ hạ!"
Nói xong thì lập tức lăn ra ngất xỉu.
Hoàng đế thương tiếc vô cùng, vội vàng gọi người đến dẫn các nàng đi kiểm tra thân thể.
Tống quý phi lại muốn làm nũng với Hoàng đế, nhưng lần này Hoàng đế lại quyết không nhượng bộ.
"Ngươi thân là quý phi mà lại vô cớ trách phạt phi tần, còn mặt mũi nào mà làm gương cho lục cung?"
"Người đâu, truyền ý chỉ của trẫm!
"Tống Quý phi hãm hại phi tần, đạo đức thiếu sót, giáng xuống làm Chiêu nghi! Ngay hôm nay giao sổ sách của lục cung cho Dung phi xử lý, cấm túc Tống Chiêu nghi 3 tháng để răn đe!"
Tống Quý phi, à không, giờ là Tống Chiêu nghi đã mệt mỏi ngồi dưới đất, nước mắt lưng tròng rồi bi thương kêu Bệ hạ.
Nhưng Hoàng đế đang vội đi xem tân sủng của mình chịu uất ức, làm gì có tâm trạng mà để ý đến nàng ta.
Ta đứng ở gần đó mà hứng thú quan sát trò hề của Tống Chiêu nghi.
Nàng ta nhìn ta với ánh mắt oán hận.
"Đồ tiện nhân kia!"
"So với Tống Chiêu nghi, bổn cung còn không dám nhận 2 chữ tiện nhân này."
Tống chiêu nghi tức giận đến sắc mặt đỏ bừng.
Thế nào hả? Khó chịu lắm phải không?
Nhưng đây mới chỉ là bắt đầu.
Lấy sắc ra hầu người, sắc đẹp suy tàn thì tình yêu cũng hết. Nhưng nữ nhân hậu cung thì khác, sắc chưa tàn thì tình cũng đã sớm tan.
Tống Chiêu nghi từng cảnh cáo ta, hoa không thể nở mãi không tàn.
Nhưng nàng ta có từng nghĩ đến, bản thân nàng ta thì nở rộ trong hậu cung này được bao lâu?
Nhận xét Box