Phượng Hoàng - Chapter 11
Hoàng thượng sủng ái Tống quý phi, nhưng cũng sủng ái đối với ta như vậy.
Dù sao thì trong lòng Hoàng thượng, ta cũng chỉ là một nữ tử si tình vì hắn mà vào cung.
Nam nhân sẽ không hoài nghi mị lực của chính mình, huống hồ đó còn là Hoàng đế.
Mà cũng vì phần thật lòng này nên Hoàng đế mới dành một phần ân sủng cho ta.
Phụ thân ta xuất thân trong sạch, bức họa của tổ phụ vẫn còn được lưu lại ở Danh Thần các, so với Tống quý phi thì vẫn hơn vài phần.
Tống Quý phi dựa vào sắc đẹp của mình để chiếm được sự sủng ái của Hoàng đế. Ca ca của nàng ta có thể nhậm chức Hộ bộ Thượng thư cũng là nhờ có ân sủng này.
Vậy mà Tống Quý phi vẫn có thể hãm hại tỷ tỷ ta, khiến cho nhà ta có hận không thể trả, có thù không thể báo.
Chỉ cần nàng ta vẫn được sủng ái thì vẫn là vị trí đứng trên vạn người.
Nhìn mà xem, đây chính là sự mê hoặc của quyền lực.
Buổi sáng, ta cùng các phi tần khác đến thỉnh an Thái hậu.
Thái hậu còn chưa tới, ta cùng Tống Quý phi một trái, một phải ngồi xuống hai bên.
Tống Quý phi nhìn thấy ta thì tức giận, ta cũng cười đáp lại dịu dàng.
Xem ra thi thể ở hậu viện nhà Tống quý phi đã bị nàng ta phát hiện rồi.
Tống Quý phi nghiến răng nghiến lợi: "Xem ngươi có thể đắc ý được bao lâu!"
Ta bưng chén trà lên thấm ướt môi rồi nhẹ giọng: “Hoa không thể nở mãi không tàn, đây là Quý phi nương nương dạy cho thần thiếp.”
Tống Quý phi được sủng ái nhiều năm nên tất nhiên cũng phải có bản lĩnh riêng của mình.
Nhưng nàng ta có một nhược điểm trí mạng, nàng ta quá muốn độc chiếm ân sủng, lại càng coi trọng tình cảm với đế vương.
Đã là lòng dạ đế vương thì làm gì có chuyện thật tình?
Sau khi thỉnh an, Thái hậu nói Tôn cô cô giữ ta lại.
"Hành động của Hoàng đế dạo này càng ngày càng tệ."
Thái hậu thở dài: "Tiên đế ít ra còn có năng lực trị quốc, còn kẻ này thì thật là…"
Nàng cười nói: “Uyển Dung, ngươi phải nhìn xa trông rộng, đừng chỉ bó hẹp ở trong hậu cung này.”
"Mối thù của tỷ tỷ người sớm muộn cũng sẽ báo được. Nhưng ngoài ra còn có rất nhiều thứ mà ngươi có thể làm."
Sắc mặt ta khẽ động: "Thần thiếp đã hiểu."
Bàn tay ấm áp mềm mại của Thái hậu nhẹ nhàng phủ lên mu bàn tay ta:
"Ai gia rất thưởng thức một nữ tử như ngươi. Hy vọng ta và ngươi có thể là kẻ chiến thắng cuối cùng."
Ta ngẩng đầu lên, ánh mắt kiên định: “Người thắng… chỉ có thể là chúng ta.”
Nhận xét Box