Phiên ngoại 12: Bây giờ em có bạn trai rồi
Một Trình Kiệt và Anh Đào ở thế giới khác!
Tay đua cừ khôi Vs Vũ công kịch múa
Cùng chờ xem!
Giải đấu đua xe kết thúc mỹ mãn, Trình Kiện dẫn dắt chiến đội lấy được giải quán quân.
Giải quán quân, trừ có được vinh dự và tiền thưởng ra thì còn có rất nhiều phần thưởng kèm theo, một trong số đó chính là vé vào cửa của rạp hát vũ đạo Hoài Thành.
Buổi diễn vũ đạo này có tên là [Thoát mộng], nghe nói là một vé cũng khó cầu, diễn viên chính là thiên tài nổi danh trong giới vũ đạo, Dụ Anh Đào.
Trình Kiệt chưa từng gặp qua, nhưng anh rất quen thuộc với cái tên này, ngay vào lúc anh siết chặt tấm vé nhìn chăm chú vào nó thì có vài đồng đội đi tới gần.
“Anh Kiệt, buổi biểu diễn vào đêm nay đấy, anh có đi không?”
Trình Kiệt không có biểu cảm gì, đem tấm vé ấn lên bàn, mọi người liền hiểu được anh không có hứng thú.
Nhưng nói ra cũng khiến người khác khó có thể tưởng tượng được, anh rõ ràng là có một gương mặt thu hút phụ nữ, có thể muốn làm gì thì làm, nhưng tất cả nhiệt huyết của anh đều hiến dâng hết cho đua xe, đối với phụ nữ thì chưa từng cho một sắc mặt tốt.
Văn Chính cầm lấy tấm vé vào cửa kia phẩy phẩy vài cái, “Anh Kiệt, cái cô Dụ Anh Đào này chính là đối tượng cho chuyện xấu của anh nha, anh xác định là không đi?”
Trình Kiệt với Dụ Anh Đào có thể coi là khá có duyên phận, tuổi tác hai người cách biệt không nhiều, cơ hồ là nổi tiếng cùng một thời điểm, đồng thời cũng bị quần chúng vây xem đặt cho cái biệt danh thiên chi kiêu tử hiếm có khó tìm.
Trình Kiệt hoành hành vang dội trong giới đua xe, mà Dụ Anh Đào cũng trở thành nhân vật dẫn đầu trong ngành vũ đạo, tất cả phương diện của hai người đều vô cùng phù hợp.
Tuy hai người không biết, nhưng fans CP vô cùng càn rỡ, ngay cả truyền thông cũng luôn đem tên của hai người đặt cùng một chỗ với nhau.
Văn Chính thậm chí còn hoài nghi ban tổ chức của giải đấu lần này của bọn họ là fans CP, nếu không sao có thể có phần thưởng là vé vào cửa xem buổi biểu diễn của Dụ Anh Đào chứ.
Trình Kiệt liếc mắt thản nhiên nhìn vào bóng lưng của cô gái nhỏ mặc vũ phục trên tấm vé, màu da trắng như tuyết, cổ thon dài, lương tinh tế gầy yếu, có thể thấy được cả xương bướm, cao quý thanh lịch không nhiễm trần tục.
Ánh mắt anh không dừng lại lâu, đi từ trong hầm thi đấu ra ngoài, đem mũ bảo hiểm ném lên xe rồi cầm túi rời đi.
Đám đội viên lắc đầu cảm thán.
“Tôi nói mà, lão đại không có khả năng là xuân tâm nảy mầm đâu, anh ấy ý hả, chính là một tảng đá, chỉ cảm thấy hứng thú với xe cộ mà thôi.”
“Xem ra mỹ nữ chỉ có thể để chúng ta thưởng thức mà thôi.”
“Nghe nói rạp hát này có rất nhiều cô gái độc thân đó, các anh em đi xem chút không?”
“Nhất định phải đi chứ!”
Đàn ông bình thường đều có hứng thú với người đẹp, trong đội còn có rất nhiều cẩu độc thân, đã sớm mơ tưởng muốn thoát kiếp FA, thật vất vả mới có cơ hội, sao có thể bỏ qua chứ!
Trình Kiệt trở về phòng nghỉ để ngủ, ngủ tận tới khi chạng vạng chiều, lúc tỉnh lại, đám đồng đội của anh cũng không có ở đây, trên đầu giường là vài chai rượu lăn lông lốc, là trước khi đi ngủ anh đã uống, còn có một tấm vé vào cửa xem biểu diễn, hẳn là rước khi đi đồng đội đã đặt ở chỗ này của anh.
Lúc Trình Kiệt kéo một lon bia qua thì ánh mắt liền dừng lại trên bóng lưng trên tấm vé kia, dừng trong chốc lát, anh bỗng nhiên gấp rút uống vài hớp bia, sau đó cầm lấy tấm vé kia ra khỏi phòng.
Lúc Trình Kiệt tới rạp hát thì đã có chút trễ, anh không hề hoang mang, dựa theo lời nhân viên công tác chỉ dẫn mà đi vào đại dảnh, sở dĩ tới đây hẳn là bởi vì quá nhàm chán rồi.
Anh tìm tới vị trí của mình rồi ngồi xuống, ánh mắt không chút để ý liếc về phía vũ đài.
Trên vũ đài được trang trí thành khung cảnh của trời đất, có ánh nguyệt sáng tỏ, lại có tuyết trắng phiêu phiêu trong gió, có người đang múa đơn ở trong tuyết, làn váy màu lam xanh như sóng biếc, dây lụa bay lả tả.
Dáng người cô gái mỹ lệ, eo lưng nhỏ gầy, khi múa, thân thể mỹ lệ giãn ra vô cùng dẻo dai, vũ đại kia tự hồ tượng trưng cho cuộc sống mới và hy vọng mới, lại có chút bi tráng và cô đơn lạnh lẽo, hai loại ý cảnh kỳ diệu được cô biểu diễn vô cùng nhuần nhuyễn, làm cho người ta không thể rời mắt, ngàn vạn kinh diễm.
Ánh sáng trên vũ đài dừng trên mặt cô, ánh mắt đảo qua người xe, ôn nhu đa tình, khiến cho mọi vật đều im lặng lại.
Trình Kiệt nhìn thấy gương mặt cô, ngẩn người.
Kỳ thật, đây coi như là lần đầu tiên hai người gặp mặt, cho dù đã nghe qua vô số lần tên của cô gắn với tên mình, nhưng Trình Kiệt chưa từng thực sự đi tìm hiểu cô.
Lúc này là phần Anh Đào chào cảm ơn tất cả mọi người, trong lúc Trình Kiệt xuất thần, cô đã cùng các diễn viên múa khác hoàn thành phần cúi chào cuối cùng, sau đó lui ra hậu trường.
Hiện trường vang lên tiếng vỗ tay nhiệt liệt, có rất nhiều người hô to tên của Anh Đào, chiếm đa số là đàn ông.
Trình Kiệt từng nghe Văn Chính nhắc tới, Dụ Anh Đào chính là vưu vật mà mọi loại đàn ông đều muốn sở hữu.
Nói như thế nào nhỉ.
Anh đột nhiên có chút khó chịu không nói nên lời.
Lúc tan cuộc, có rất nhiều người tời đi đang thảo luận về Anh Đào, Văn Chính và các đội viên thấy được Trình Kiệt liền ơ a một tiếng đi tới, biểu tình chế nhạo.
“Sao lão đại lại tới đây thế?”
“Không nên nha, không phải ngài đây không có hứng thú với những thứ này sao?”
“Có phải cảm thấy nhàm chán quá không? Rồi tiện thể sang đây ngắm người đẹp?”
“Hay là lão đại, anh vụng trộm nói cho em biết đi, Dụ Anh Đào có phải rất tuyệt vời hay không?”
Bình thường mọi người thật sự không dám nói loại lời trêu đùa như thế này với Trình Kiệt, nhưng mà chuyện này quá đỗi bất ngờ, ai có thể nghĩ tới anh sẽ thật sự một mình chạy tới đây xem biểu diễn chứ?
Trình Kiệt đang lướt điện thoại, ánh mắt đen kịt thong thả đảo qua, lãnh liệt như đang lăng trì người khác khiến cho mọi người đang chê cười cũng phải ngậm miệng.
Mấy đội viên mặt mày xám như tro đi ra ngoài, rất hối hận vì đã mở miệng đùa cợt lão đại, huấn luyện sau này chắc chắn sẽ bị tăng thêm độ khó rồi.
Văn Chính thấy Trình Kiệt không có đi theo ra ngoài, vẫn như cũ lười biếng nằm ở đằng kia lướt di động, bước chân hắn nhẹ nhàng rón rén đi trở về nhìn thấy trên điện thoại của anh đang search từ khóa Dụ Anh Đào.
Văn Chính im lặng há to miệng, ối mẹ ơi, cục đá nở hoa rồi!
Trình Kiệt hơi nghiêng đầu, ánh mắt liếc qua, Văn Chính sợ tới mức chạy như bay.
Ở trên vũ đài không có một bóng người.
Trình Kiệt nhìn về phía trước, giống như đang ngẫm nghĩ cái gì đó, đầu ngón tay chầm chậm gõ điện thoại có tần suốt, sau khi nghĩ xong, anh rốt cuộc mới rời khỏi đây.
Anh Đào tháo trang sức, thay xong váy áo của mình, chào tạm biệt với người trong vũ đoàn xong mới rời khỏi rạp hát.
Cô vẫn như trước, đi ra từ cửa sau, sợ bị đám nhị thế tổ xem biểu diễn dây dưa rồi lại bị đưa lên mạng thì rất phiền phức, sau khi đi ra từ cửa sau, cô lại đối diện với một đôi mắt cực kỳ sắc bén.
Anh đang lười biếng dựa vào chiếc ô tô màu xám bạc, chìa khóa trong tay tung lên tung xuống, ngón tay thon dài vào một khắc nhìn thấy cô liền dừng lại động tác ở trong tay.
Anh nghiêng đầu, ánh mắt lạnh lùng sắc bén nhìn chằm chằm vào cô, sau đó vẫn không có nhúc nhích.
Anh Đào cũng không phải chưa từng bị người khác phái nhìn chằm chằm bao giờ, nhưng người đàn ông này thì khác, ánh mắt anh có tính xâm lược hiếm thấy, cô không nhịn được có chút khẩn trương.
Có lẽ anh biết được cô xấu hổ, cúi đầu khẽ cười, lười biếng kiêu ngạo, lại chọc lòng người đến khó hiểu.
Anh Đào không biết anh, muốn nhanh chóng rời đi, Trình Kiệt cũng không đuổi theo, khí định thần nhàn mở miệng: “Này.”
Anh Đào bị anh gọi nên dừng lại.
“Tôi tên Trình Kiệt.”
Anh Đào rất nhanh đã phản ứng được Trình Kiệt là ai, là người được xưng là thần trong giới đua xe, lão đại bách chiến bách thắng, cũng là đối tượng “CP” trong truyền thuyết của cô.
Anh Đào thử thăm dò quay đầu, Trình Kiệt nhìn chằm chằm cô hỏi: “Có bạn trai chưa?”
Anh Đào lắc đầu.
Anh nhướng mi cười: “Bây giờ em có rồi.”
Anh Đào sửng sốt hồi lâu, còn chưa có cơ hội phản bác thì Trình Kiệt đã kéo cửa ra, thanh âm trầm thấp trộn lẫn vài phần dụ dỗ khó hiểu: “Bạn trai mới đưa em về nhà nhé?”
“…”
Anh Đào thật sự có chút không biết phải nói gì.
Nói anh là lưu manh, anh còn chưa có làm gì cô, lúc nói đưa cô về nhà cũng đang hỏi ý kiến chờ cô đồng ý.
Nói anh không phải lưu manh, nhưng đôi mắt lại như đang khóa chặt con mồi, bất cần đời nói anh là bạn trai cô.
Anh Đào quả thực chưa từng gặp ai như vậy, vừa tức vừa xấu hổ.
“Anh nói linh tinh cái gì đấy!”
Trình Kiệt không nghĩ đến lúc cô nhóc này xù lông mà cũng đáng yêu như vậy, anh hình như có chút nóng lòng rồi.
Trình Kiệt cúi người vào xe cầm lấy một con thú bông gần nhất ném qua cho cô: “Đừng nóng giận mà.”
Anh Đào nâng con angry bird kia lên, nhíu mày, “Anh rốt cuộc muốn làm gì?”
Trình Kiệt dựa vào xe, trong mắt hiện lên ý cười.
Nói cũng kỳ quái, cảm tình đến là chuyện chỉ trong nháy mắt.
Anh chưa từng thích ai, nhưng cũng hiểu được trái tim đập loạn không vững vàng bây giờ có ý nghĩa gì.
“Theo đuổi em.”
Mặt Anh Đào đỏ lên, vội vàng dời mắt đi.
“Nói đơn giản thì,” Trình Kiệt biết cô sợ, liền tự đánh vào lòng bàn tay, khống chế xúc động muốn tới gần, thanh âm mệt lười lại câu nhân: “Tôi đối với em, là nhất kiến chung tình*”
*Yêu từ cái nhìn đầu tiên
Nhận xét Box