NGOẠI TRUYỆN (5):HOÀNG THƯỢNG CÁT TƯỜNG (P1)
Những phụ nhân có chồng rồi cũng lập kế hoạch đá con sang một bên để hai vợ chồng có thể trải qua một lễ khất xảo* ngọt ngào nhất có thể.
* Tên gọi khác của lễ thất tịch. Tối ngày 7-7 âm lịch, theo tục cũ, người phụ nữ bày hoa quả ở sân, cầu khấn Chức Nữ phù hộ cho mình khéo tay may vá.
Kế hoạch của Đông Thục Lan rất đơn giản. Nàng sắp thành bà già rồi, tốt nhất là đem treo mấy thứ đèn lồng hoa sen với đèn lưu ly trong viện, sau khi dùng bữa tối, hai người họ sẽ ngồi ở chiếc xích đu trong sân, phe phẩy quạt hương bồ, ngắm trăng ngắm đèn, phẩm trà, nói chuyện phiếm… chính là cảnh tượng đôi vợ chồng già hạnh phúc kinh điển.
Mà cảnh tượng này chắc chắn không có phần của trẻ con, vậy nên tiểu Thi Ngữ đương nhiên bị mẹ mình ném sang cho Long Khoa Đa, để một già một trẻ cùng nhau trải qua lễ thất tịch. Đáng tiếc, sau khi Đông Thục Lan ném lại một câu: “Cho đại bá cơ hội trâu già gặm cỏ non này”, “ngọn cỏ non” vốn đang đưa đến miệng Long Khoa Đa ngay lập tức bị cướp lại, lão lại phải trải qua một lễ thất tịch cô đơn đến thê lương.
Cùng lúc này Lỗ Thái có việc phải vào thành Dương Châu, Thúy Châu cũng đi theo chơi hai ba ngày.
Tiểu Thi Ngữ, ngọn cỏ non ban nãy, bị a mã của nàng nhét vào cỗ xe ngựa đang thẳng tiến Dương Châu của hai người. Không khí lãng mạn bị phá hủy với lý do hoa mĩ là: muốn Thi Ngữ được đi đây đi đó để biết thêm kiến thức.
Xe ngựa chậm rãi tiến về phía thành Dương Châu. Nhìn đôi mắt mở to của bảo bối Trần gia trước mặt mình, Thúy Châu lại nhớ tới Đại a ca yểu mệnh, Đại a ca cũng có đôi mắt to tròn như vậy, nếu như đứa trẻ còn sống…
“Dì Thúy Châu đang nghĩ gì thế?” Trình Thi Ngữ thấy hơi kì lạ, tại sao mắt dì Thúy Châu nhìn nàng lại buồn như vậy?
“À, không có gì, chỉ là nhớ lại một vài chuyện khi xưa thôi”.
“Chuyện khi xưa? Chuyện của a mã với ngạch nương ạ?” Thi Ngữ bắt đầu hứng thú.
Thúy Châu suy nghĩ một lát rồi kể: “Nô tỳ nhớ, vào lễ khất xảo năm ấy, lão gia từng tặng cho phu nhân một cây cầu nhỏ hình vòm bằng ngọc lưu ly, chuyện này đúng là náo động cả kinh thành lúc bấy giờ”.
“Không thể nào! A mã mà lãng mạn như vậy?”
Biểu cảm của Trình Thi Ngữ như muốn nói: đánh chết con cũng không tin. “Cữu gia gia bảo a mã là một kẻ ngốc, từ xưa tới nay luôn là người chỉ biết yên lặng làm chứ không nói ra. Người sẽ ghi nhớ thật kĩ những câu nói bất kể thật giả của mẹ, sau đó cưng chiều mẹ lên trời. Nhưng khổ nỗi dây thần kinh cảm giác của ngạch nương lại quá thô, vừa nhắc đến ăn liền không biết cái gì gọi là ‘kính già yêu trẻ’. Nếu có mười quả nho thì a mã được ba, con chỉ được một. Nghe đâu trong ba quả nho đưa a mã thì cuối cùng cũng có ít nhất hai quả về lại miệng ngạch nương”.
Càng nói, tiểu Thi Ngữ càng bất bình, “Cữu gia gia nói, cưới được nữ nhân như ngạch nương là phúc lớn bằng trời của a mã, nhưng yêu nữ nhân như ngạch nương lại chứng tỏ a mã ngốc hết chỗ nói. Nói mà không làm là giả dối, làm mà không nói là ngu ngốc, phải vừa nói vừa làm mới là đúng đắn. Nói tóm lại, a mã là ngốc nhất thiên hạ! Mấy lời này đều là cữu gia gia nói”.
Trình Thi Ngữ đệm thêm câu cuối. Cữu gia gia bảo a mã là kẻ ngốc, cô bé chỉ triển khai ý tứ của cữu gia gia, vậy nên không tính là nói dối, cô bé chỉ chứng minh lời của Long Khoa Đa, nói có sách, mách có chứng, làm cho người nghe tâm phục khẩu phục mà thôi.
Có điều, nếu cữu gia gia đã nói chỉ có ngu ngốc mới yêu ngạch nương, vậy tại sao ông lại bảo lấy được ngạch nương là phúc phận của a mã? Loạn quá! Tư duy của Trình Thi Ngữ rối hết cả lên.
Xe ngựa lắc lư mấy cái do bánh xe cán lên vài hòn đá nhỏ. Thúy Châu vẫn còn rất trung thành, định nói đỡ cho lão gia nhà mình mấy câu, cứu vãn hình tượng kẻ ngốc của lão gia trong lòng đứa con gái nhỏ, nàng mở miệng, song lại không nghĩ ra được món quà oanh động nào mà phu nhân từng tặng cho lão gia.
Đến cuối cùng, nàng vẫn không nhịn được nói một câu: “Đứa nhỏ ngốc, hạnh phúc lớn nhất trong đời của nữ nhân chẳng phải là được gả cho một nam nhân ‘ngốc’ như con nói sao?”
“Gả cho một kẻ ngốc mà là hạnh phúc ư?”
Thúy Châu cảm thấy đúng là càng nói càng thêm loạn. “Bây giờ con còn nhỏ nên không hiểu, về sau trưởng thành sẽ rõ”.
“À”. Thật giống những người khác trong nhà: lúc nào không nói lại được là sẽ đem những lời này ra dùng, đúng là chỉ có ngạch nương tốt nhất, ngạch nương sẽ giải thích cho đến khi cô bé hiểu mới thôi, a mã thì lúc nào cũng hỏi ngược lại để con mình tự suy nghĩ.
Trình Thi Ngữ không định làm khó Thúy Châu nữa, bởi vì ngạch nương đã dặn, khi người khác nói câu này thì chứng tỏ bọn họ không giải đáp được thắc mắc của mình, tốt nhất không nên hỏi tiếp nữa, bằng không vừa không nhận được đáp án mình cần, vừa làm cho người khác mất thể diện, nói không chừng còn thẹn quá hóa giận.
Mặc dù chuyện lần này Trình Thi Ngữ vẫn còn thắc mắc, nhưng ngạch nương đã nói: một loại gạo nuôi trăm loại người, mỗi người lại có cách lý giải vấn đề khác nhau, nếu ai ai cũng giống nhau thì thế gian sẽ cực kì nhàm chán. Vậy nên, tốt nhất là cô bé cứ gác những thắc mắc ấy qua một bên, khi nào về hỏi ngạch nương là được.
Đang suy nghĩ thì xe ngựa đột ngột dừng lại. Lỗ Thái vén rèm xe lên, nói: “Mọi người cứ ở trong xe, không được ra ngoài. Phía trước hình như có chuyện, ta sẽ đi kiểm tra tình hình”.
Không khí trong xe thoáng cái đã trở nên căng thẳng. Thúy Châu vội nói: “Chàng nhất định phải cẩn thận. Nếu có gì không ổn thì quay lại ngay, cùng lắm là chúng ta đi đường vòng”.
“Đã biết, nàng cũng phải cẩn thận. Ta để lại mấy người thân thủ nhanh nhẹn. Ta đi một lát sẽ trở về”.
Trình Thi Ngữ thấy bộ dạng đứng ngồi không yên của Thúy Châu, bèn khích lệ: “Dì Thúy Châu không cần lo lắng, Lỗ Thái sư phụ võ công rất cao cường, sẽ không xảy ra chuyện gì đâu”.
“Nếu đây là Chu Lan Thái thì ta đã không lo lắng, chú ấy thấy tình hình không ổn sẽ chạy, nhưng sư phụ Lỗ Thái của con lại không như vậy, nếu thấy chuyện bất bình sẽ lập tức rút đao tương trợ.
Vậy nên lão gia luôn giữ sư phụ con bên người, còn cử Chu Lan Thái ra ngoài làm nhiệm vụ. Trước kia ta gả cho sư phụ con cũng vì nhìn trúng bản tính chính trực ấy, bây giờ ta lại hi vọng chàng đừng quá thật thà, như vậy ta sẽ bớt lo hơn. Với lại sư phụ con tuổi tác không còn nhỏ, tay chân không thể linh hoạt như khi còn trẻ được”.
“Dì Thúy Châu cứ yên tâm, chỉ cần Lỗ Thái sư phụ còn nhớ hai người chúng ta vẫn đang ở đây chờ, sư phụ chắc chắn sẽ có chỗ kiêng dè, sẽ không liều mạng như vậy đâu”.
Dù nói như vậy nhưng hai người vẫn thấy được sự lo lắng trong mắt đối phương. Thời gian cứ chậm chạp trôi qua, Thúy Châu thỉnh thoảng lại ló đầu ra ngoài nhìn quanh, thế nhưng người vẫn chưa thấy về.
Lát sau, một hạ nhân tinh mắt hô lên: “Phía trước có người đến”. Những người ngồi vây quanh xe ngựa đồng loạt đứng lên, ai cũng mang vẻ đề phòng. Thúy Châu hạ rèm xuống, ngồi thẳng người, trong miệng liên tục lầm bầm A di đà phật, Phật tổ phù hộ.
“Là tổng hộ viện!”
Nghe thấy tiếng thông báo bên ngoài, hai người ngồi trong xe liền thả lỏng tinh thần, đồng thời vén rèm xe lên.
Trình Thi Ngữ còn nhỏ, lanh lợi, nhanh như chớp đã xuống xe ngựa, chạy về phía Lỗ Thái.
Thế nhưng sau khi chạy được nửa đường, Thi Ngữ liền khựng lại.
Trong đám người đang tiến đến, ngoại trừ nam nhân nhìn giống chủ tử võ công không cao, còn lại những người vây quanh hắn đều là cao thủ. Lẽ nào Lỗ Thái sư phụ bị bọn họ bắt? Thi Ngữ quay đầu nhìn về phía Thúy Châu.
Thúy Châu sau khi nhìn thấy người được bảo vệ trong vòng tròn thì nụ cười vì sắp được gặp Lỗ Thái cũng cứng ngắc trên môi.
Người này khoác áo choàng nguyệt sắc, trên người mặc áo gấm xanh, đầu đội mũ, giữa mũ đính một viên ngọc bích tuyệt đẹp.
Quan trọng nhất là khuôn mặt của người này, mặc dù đã nhiều năm chưa gặp lại, nhưng nàng chỉ cần nhìn lướt qua liền nhận ra được! Hai chân Thúy Châu mềm nhũn:
“Hoàng thượng cát tường!”
Ngoại truyện 5 (2)
“Hoàng thượng cát tường!”
Một câu nói của Thúy Châu khiến cho tất cả đều ngây người.
Hoằng Lịch cũng phải sững sờ một lúc mới kịp phản ứng, hắn cười khổ: “Miễn lễ. Trẫm tưởng rằng chỉ gặp được một người quen là Lỗ Thái, không ngờ Thúy Châu cũng đi theo đến đây. Ủa, cô bé dễ thương này là ai vậy? Người nhà Lỗ Thái sao?”
Lỗ Thái đứng bên cạnh bỗng do dự. Thúy Châu vội tiếp lời: “Hồi bẩm Hoàng thượng, cô bé này là cháu gái ngoại của Trần các lão đã thoái ẩn, lần này theo hai vợ chồng nô tỳ đến thành Dương Châu du ngoạn”.
“Hoàng thượng cát tường”. Trình Thi Ngữ hành lễ có bài bản.
“Trần Thế Quan?”
“Dạ”.
“Ngươi bây giờ là hộ viện trong phủ của Trần Thế Quan?”
Hoằng Lịch cảm thấy khó tin, dù gì Lỗ Thái trước đây cũng là thân tín luôn theo bên người tiên hoàng, chức quan không hề thấp, Thúy Châu dù chưa tiến cung nhưng trước khi xuất giá cũng là đại nha hoàn bên cạnh Hoàng hậu nương nương.
Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Bọn họ sao lại nghèo túng đến tình cảnh này?
“Dạ”.
“Trần Thế Quan thật to gan, dám đối đãi khắt khe với cựu thần của tiên hoàng”.
Khuôn mặt Càn Long giận dữ.
Tất cả lập tức quỳ rạp xuống đất, hô: “Xin Hoàng thượng bớt giận”.
Trình Thi Ngữ thoáng cái đã trở thành người cao thứ hai trong đoàn.
Bởi vì cô bé hoàn toàn không hiểu bọn họ đang nói chuyện gì với nhau, cho nên lực chú ý của cô bé hoàn toàn tập trung vào khối ngọc quý trên mũ của Càn Long, nhìn qua giống ngọc Lam Điền*, màu sắc óng ả, có thể coi là thượng phẩm, không biết chạm vào sẽ có cảm giác gì.
(*) Là một trong tứ đại danh ngọc của Trung Quốc (còn có ngọc Hòa Điền/nhuyễn ngọc, ngọc Độc Sơn và ngọc Tụ). Được đặt là ngọc Lam Điền vì sinh ra ở núi Lam Điền, tỉnh Thiểm Tây.
“Xin Hoàng thượng bớt giận. Trần các lão không hề khắt khe với nô tài, trái lại còn tiếp đãi rất nồng hậu, cũng vì nô tài kiên quyết ‘không làm không hưởng lộc’, nên cuối cùng mới được giao vị trí hộ viện”. Lỗ Thái trả lời rất tỉnh táo.
Càn Long gật đầu, hắn biết Lỗ Thái là người ăn ngay nói thật: “Tóm lại…”
Sau khi nghĩ chuyện này rất có thể có liên quan đến tiên hoàng, lời của Càn Long vừa ra đến miệng lại dừng. Theo những gì hắn suy đoán, rất có thể Hoàng a mã khi còn sống đã cho Lỗ Thái đi làm một chuyện cực kì cơ mật, sau khi việc đó hoàn thành, vốn nên diệt khẩu, nhưng vì Lỗ Thái đã đi theo tiên hoàng nhiều năm, Hoàng a mã không đành lòng nên mới cho hắn mai danh ẩn tích, sống nốt quãng đời còn lại.
Có một số việc, hắn không biết vẫn hơn.
Nghĩ tới đây, Càn Long chuyển mắt, rời lực chú ý sang cô bé được xưng là cháu ngoại của Trần Thế Quan. Hơn nửa người của cô bé núp sau lưng Thúy Châu, hai tay cũng nắm chặt lấy y phục của Thúy Châu, thế nhưng trên mặt cô bé lại không có vẻ sợ hãi, thậm chí mắt còn nhìn trân trân lên đỉnh đầu hắn.
Hoằng Lịch không nhịn được ngẩng đầu lên, phía trên là bầu trời xanh thẳm bao la, một đám mây trắng đang chậm rãi bay bay, không có gì đặc biệt. Hắn cúi đầu, tò mò hỏi: “Ngươi đang nhìn gì vậy?”
“Ngọc tốt”.
Mặc dù trên lý thuyết Trình Thi Ngữ biết thế nào là thiên – địa – quân (vua) – thân (cha) – sư (thầy), Hoàng đế là chí cao vô thượng, thế nhưng trên thực tế, nàng chỉ là một thiên kim đại tiểu thư được bao bọc quá mức, không hiểu rốt cuộc Hoàng đế nghĩa là gì.
“Ngươi cũng biết về ngọc?”
Càn Long cười, cô bé còn nhỏ tuổi mà đã biết nhận xét ngọc tốt ngọc xấu rồi?
Có lẽ cô bé chỉ đơn giản thấy mảnh ngọc này đẹp mà thôi.
“Có học qua”. Nói chuyện phải giữ lại ba phần sự thật.
Trình Thi Ngữ nhớ rất rõ những gì ngạch nương đã nói: biết giấu diếm tài năng thì mới không gặp phiền toái. Ví dụ tốt nhất là Thập Tam thúc bị bệnh Tây Thi hiện giờ đang ở một góc nào đó trong biệt viện.
Trình Thi Ngữ từng được ngạch nương bí mật kể chuyện: Thập Tam thúc từng là một thanh niên tài tuấn ngọc thụ lâm phong, phong lưu phóng khoáng, nhưng chỉ vì thường xuyên thể hiện tài năng của mình nên cuối cùng bị một câu “Phiền ngươi rồi” biến thành bộ dạng yếu ớt bệnh tật như bây giờ.
A mã của cô bé cũng thiếu chút nữa giẫm lên vết xe đổ của Thập Tam thúc, nhưng sau khi được ngạch nương hết lời khuyên nhủ (Trình Thi Ngữ thấy chi tiết này cực kì khả nghi), khai sáng bằng cách tự kiểm nghiệm (chi tiết này lại cực kì đáng tin), thì cuối cùng đã hoàn toàn ngộ ra, lãng tử quay đầu, giao mọi việc cho Tam ca xử lí (Đông Thục Lan dùng từ “ca”, vậy nên Trình Thi Ngữ tự động hiểu Tam ca là Trình (Hoằng) Thời).
So với việc cả ngày chỉ ngồi trong viện, không được đi đâu, ngày ngày phải uống thuốc đắng, làm bạn với thuốc bổ,… thì đương nhiên Trình Thi Ngữ muốn được giống như ngạch nương, lúc nào muốn là có thể chạy theo a mã du ngoạn khắp nơi.
“Tiểu thư khuê các học cái này làm gì?” Những tiểu thư nhà giàu bình thường chẳng phải đều học những thứ như cầm kỳ thi họa, thêu thùa may vá sao?
“Để dù không có ý lừa người, cũng sẽ không bị người lừa gạt”.
“Hả?” Càn Long nhất thời sững lại, trong nháy mắt, hắn như gặp lại một người đã chết từ lâu, cũng vẻ mặt này, cũng giọng nói này.
“Ngạch nương bảo: có tiền đi khắp thiên hạ, không có tiền nửa bước khó đi”.
Khóe miệng Càn Long giật giật, hắn nhìn qua Thúy Châu cùng đoàn tùy tùng Trần gia phía sau cô bé, ai nấy mặt không đổi sắc, coi những gì tiểu thư nhà họ nói là bình thường, Hoằng Lịch lại quay sang nhìn đoàn tùy tùng của mình, hắn an lòng, xem ra người không bình thường chính là đám người ở Trần gia, không phải hắn, có điều…
“Ngạch nương? Ngươi là người Mãn sao?”
“Không phải đâu. Dân nữ là người Hán”. Trình Thi Ngữ có chút khó hiểu: “Tại sao Hoàng thượng lại cho rằng dân nữ là người Mãn?”
Không hiểu sao, trong lòng Hoằng Lịch lại xuất hiện cảm giác hẫng hụt, hắn hi vọng cái gì, đầu thai chuyển thế ư?
Gạt bỏ ảo tưởng không thể thành sự thật trong đầu, Càn Long cảm thấy thoải mái hơn: “Chẳng phải vừa rồi ngươi còn đang kể chuyện ngạch nương sao, ‘ngạch nương’ là từ xưng hô của người Mãn”.
“Dân nữ cũng có lúc gọi cha mẹ mà. Bởi vì ‘cha’, ‘mẹ’ nghe rất êm tai, thích hợp để làm nũng, khi cần xin gì có thể đem ra dùng, nếu bình thường gọi như thế thì đến thời khắc mấu chốt cần dùng đến, hiệu quả sẽ kém đi rất nhiều. Vậy nên bình thường dân nữ đều dùng ‘a mã’ và ‘ngạch nương’ trong tiếng Mãn, dù sao đều chung một nghĩa, cha mẹ cũng không phản đối”.
Nàng thấy thật quái lạ, “Chẳng lẽ pháp luật Đại Thanh có quy định người Hán không được gọi cha mẹ là a mã và ngạch nương?”
Chút nữa nàng sẽ đi hỏi a mã, a mã là người hiểu các điều lệ trong pháp luật Đại Thanh nhất, chẳng qua nếu luật này thực sự tồn tại, chắc chắn a mã sẽ chỉ ra lỗi sai ngay lập tức, nói theo cách của ngạch nương sẽ là: đôi lúc, ở một vài phương diện, a mã quá cẩn thận tỉ mỉ, tính toán quá chi li.
Càn Long cùng tùy tùng của hắn nghe xong liền đen mặt tập thể, Trần Thế Quan trong ấn tượng của Càn Long là một người đàng hoàng, không công lao không tội trạng, an phận từ lúc thăng quan đến lúc thoái ẩn.
Càn Long nghĩ mãi vẫn không hiểu ông lão ấy làm thế nào để dạy dỗ được một cô cháu gái như vậy, mới vài tuổi đầu đã biết luật pháp Đại Thanh?
Hoằng Lịch càng thêm hứng thú, cô bé này sẽ trở thành tiên hoàng Thục phi thứ hai sao?
Thấy ánh sáng lóe lên trong mắt Càn Long, Lỗ Thái cùng Thúy Châu không hẹn mà cùng lo lắng liếc nhìn nhau.
Quả nhiên, Càn Long gập quạt giấy trong tay lại, lên tiếng: “Ngươi tên gì?”
“Hồi bẩm Hoàng thượng, dân nữ là Trình Thi Ngữ”.
“Trần Thi Ngữ, ngươi có muốn hồi cung cùng trẫm không?” Hoằng Lịch hiểu nhầm Trình Thi Ngữ là cháu ngoại cùng họ của Trần Thế Quan.
“Xin Hoàng thượng nghĩ lại!” Một người bên cạnh Càn Long vội nói: “Thái hậu…”
Lỗ Thái, Thúy Châu cùng đoàn người ở Trần phủ lại quỳ đầy đất: “Xin Hoàng thượng nghĩ lại”.
Càn Long giơ tay cầm quạt lên, ngăn không cho người nọ tiếp tục nói, sau đó chăm chú nhìn tiểu Thi Ngữ: “Ngươi nói đi”.
“Tiến cung?” Tiểu Thi Ngữ cẩn thận quan sát gương mặt tuấn tú của Hoằng Lịch, lúc trước nhìn mặt hắn nàng cảm thấy giống Tam ca, trong lòng còn sinh ra cảm giác thân thiết, không hiểu sao giờ nhìn lại, nàng lại thấy hắn rất giống hình tượng kẻ xấu buôn bán trẻ em mà ngạch nương miêu tả?
Nàng lại nhìn bộ dạng của Lỗ Thái sư phụ và dì Thúy Châu, rất hiển nhiên bọn họ đều không muốn nàng tiến cung, “Không muốn”.
“Vì sao? Nữ nhân trong thiên hạ đều coi việc tiến cung là vinh dự to lớn, có thể làm rạng rỡ tổ tông”.
“A mã bảo chỉ có kẻ nhu nhược mới nghĩ phải dựa vào nữ nhân để làm rạng rỡ tổ tông. Vả lại, muốn trở thành vị hôn phu của dân nữ thì trước tiên phải tới chỗ cữu gia gia ghi danh, điền đơn mới được.
Nghe nói danh sách ứng viên làm phu quân tương lai của dân nữ đã dày sánh ngang tự điển Khang Hi rồi.
Có điều, ngài mà đi ghi danh thì chỉ phí thời gian thôi, bởi vì điều kiện kén rể thứ nhất chính là ‘phải được làm vợ cả, không được làm vợ bé’, ngài không đạt tiêu chuẩn đâu”.
Úi, hình như nói sai rồi (bởi vì Thúy Châu vừa lén lút véo vào sau bàn chân tiểu Thi Ngữ), hắn là Hoàng thượng, lúc này phải tỏ ra mình ở thế yếu, dựa theo thuật ngữ võ học thì chính là: lấy yếu thắng mạnh.
“Dân nữ là con gái duy nhất trong nhà, mặc dù trên còn có huynh trưởng, nhưng người xưa có câu: trong ‘trung’, ‘hiếu’, ‘lễ’, ‘nghĩa’, chữ ‘hiếu’ đi đầu. Hoàng thượng có lòng hiếu thảo nổi tiếng thiên hạ, tất sẽ hiểu được mong muốn phụng dưỡng cha mẹ suốt quãng đời còn lại của dân nữ”.
Còn có gì để đem ra nói linh tinh nữa không?
Trình Thi Ngữ gãi gãi đầu, xem ra cữu gia gia nói đúng, nàng vẫn chưa rèn luyện đủ, không thể thuận miệng nói ra một tràng đạo lý rõ ràng như ngạch nương,
“Hơn nữa, vừa rồi tùy tùng của ngài nhắc tới Thái hậu nương nương, còn khuyên ngài nghĩ lại, nói cách khác, các tùy tùng của ngài cũng không muốn Thi Ngữ tiến cung.
Dân ý, dân tâm ở đây đều không muốn Thi Ngữ tiến cung, dân nữ biết Hoàng thượng là minh quân được thế nhân ca tụng, chắc chắn sẽ không làm tổn hại mảnh dân ý dân tâm này”.
Đây là lời nói của một bé gái sao?
Hay là tiên hoàng Thục phi đã chuyển thế đầu thai thành cô bé này?
Càn Long cùng những người hắn mang theo đều đứng ngẩn ngơ, hàng loạt tượng băng hình người sặc sỡ bỗng chốc được hình thành, đám người Trần phủ thì cúi đầu đến mức thấp nhất có thể, có không ít đôi vai còn run rẩy.
Tận dụng thời cơ này, Thi Ngữ len lén nói thầm với Thúy Châu: “Dì Thúy Châu, có nên chạy không?”
“Chạy được hòa thượng, không chạy được miếu. Tiểu Thi Ngữ không cần lo lắng, trở lại Trần phủ, có lão gia, kể cả Hoàng thượng cũng không làm gì được con”.
Đến lúc này tâm trạng Thúy Châu bỗng trở nên bình tĩnh lạ thường.
Sau khi nhiệt độ của nắng chiều chậm rãi hòa tan đám tượng băng khi nãy, Càn Long nhìn xuống những người Trần phủ đang cúi đầu quỳ đầy đất, mắt cũng không nhìn sang Lỗ Thái, ra lệnh: “Đến Trần phủ, ta muốn gặp Trần Thế Quan”.
“Tuân lệnh”.
Nhận xét Box