Góc Khuất Trong Nghĩa Địa - Ngoại Truyện
Nay tôi và cha lên chùa Bần chào tạm biệt sư thầy và mọi người . Bên gia đình thứ hai đầy ắp tiếng nói tiếng cười này còn gì hơn như thế chứ! Nghĩ tới những dự định sắp tới trong lòng tôi ngổn ngang vô cùng. Chỉ mong sao cho mọi chuyện được thuận buồm xuôi gió. Cha và sư thầy trò chuyện trong gian phòng còn tôi cùng An mang cuộn dây gai ra vườn sau chẻ mớ củi. Chợt có tiếng gọi ở phía sau vang lên :
- Tín..Tín..
Là anh Hậu nhà ở đầu làng cũng là người làm chung trên thành phố với tôi , tôi đáp lời :
- Nay anh cũng lên chùa hả?
- Ừ. Anh đưa má lên gặp thầy coi ngày , ra giêng thằng Vũ tổ chức đám hỏi . Mai 7 h xe chạy đó nha! Mà hai đứa..là bồ hả?
Tôi vội nắm tay An gật đầu :
- Dạ. Tụi em mới chính thức quen..
Nghe nói thế anh Hậu vỗ tay đốp đốp :
- Trời. Kín tiếng dữ. Hèn gì..hôm rồi tao qua chúc tết, ông Tư mừng lộ ra ah. Ổng sắp có dâu..hihi Ờ thôi hai đứa làm gì làm đi nha.
- Dạ. Tụi em ra cất gọn mớ củi, bữa trước mưa xuống ướt nhẹp àh.
Anh Hậu đi rồi, hai chúng tôi lẹ bước ra sân sau. Chẻ nhỏ những cành củi còn ẩm, tôi lên tiếng :
- An này..! Anh có chuyện muốn bàn với em..
- Dạ..em nghe!
- Anh tính về làm ở nông trường của dì Ngà. Em thấy sao?
Ngưng buộc bó củi, An nhìn tôi :
- Anh quyết sao thì em luôn ủng hộ mà! Dì cũng nói với em về làm cùng lâu rồi nhưng em sợ làm rồi bỏ bê ruộng vườn trong chùa , với lại còn tụi nhỏ nữa..
- Ruộng vườn mình vẫn có thể chia thời gian làm mà. Anh sẽ phụ An một tay chịu không?
- Ai chứ anh Tín phụ hai tay hai chân em chịu liền.
Tôi lại gần, nhéo má An :
- Nhớ nghen! Tới đó nuốt lời là anh giận. Ah. Sớm mai An đưa anh tới điểm đón xe nhá.
- Dạ dạ. hihi em lại chở anh Tín như bữa nọ hen.
An nhắc khiến tôi thấy quê quá. Đúng là kì cục thiệt. Không đâu lại để cho An chở như thế bao giờ. Phút giây đó tôi nhớ tới chú Hưng. Phải chăng về tâm linh thì..là chú đã giúp tôi, giúp tôi và An vượt qua được khoảng cách ngại ngùng để đến với nhau.
Sắp chút đồ để trong ba lô, tôi lại châm nhang cho mẹ nói lời tạm biệt. Pha bình trà ,cha tôi cất lời :
- Quyết định là ở do bay. Cha không ngăn cản nhưng hãy cân nhắc cho thật kĩ. Cha cũng không thể sống cùng bay mãi được..
- Dạ ! Con cảm ơn cha! Con sẽ cân nhắc những việc mình cần phải làm lúc này!
xóm truyện .net
- Ừ. Vậy cha yên tâm rồi ! Nào uống miếng nước rồi vô ngủ sớm mai còn lấy sức đi xe đò.
Cha nói rồi rót ly nước, cũng không nói gì thêm. Ngoài trời, màn đêm bao trùm đen kịt. Đâu đó vẫn là tiếng ộp ộp vang liên hồi..
Tới đểm đón xe lên thành phố, An lấy ra trong giỏ xách vài nắm cơm trắng và hộp muối đậu phộng đưa cho tôi :
- Anh Tín mang theo dọc đường ăn cho đỡ đói ..
- An lúc nào cũng chu đáo với anh. Như vầy rồi ngày nào cũng muốn ăn cơm em nấu đấy!
- Anh muốn thì em sẽ nấu! Mà bữa nay chở em có thấy nặng hông?
- Ghẹo anh hoài ah! Chắc bữa đó chú Hưng giúp tụi mình nên..
Tôi đáp lời rồi bước tới gần An hơn một chút , cầm tay em tôi khe khẽ :
- Anh lên thu xếp việc rồi về ! Chờ anh nghen!
- Dạ..
Chúng tôi đứng đó, hai bàn tay đan vào nhau thật chặt. Chỉ cần nghĩ được ở bên nhau ,cùng nhau đi hết đoạn đường là tôi như thêm động lực hối thúc..
Chợt có tiếng của anh Hậu ở sát bên :
- Hai đứa tình tứ quá trời hà!
Tôi giật mình quay sang :
- Anh hù tụi em xém xỉu đây này. Yêu mà xa là nhớ lắm! Chứ có giống anh có bạn ở thành phố đâu hihi
Nghe tôi nói, anh Hậu ra dấu bí mật :
- Anh đang rầu vì má không đồng ý. Chưa dẫn về cho má coi mặt nhưng má anh chỉ ưng người cùng làng.
- Trời.Anh chưa nói sao biết má không ưng. Mà nếu có thì ráng thuyết phục chắc má cũng xuôi à.
- Để từ từ anh tính.! Xe tới rồi kìa. Thôi tụi anh đi nha An!
Anh Hậu nói vội vã rồi chạy lên xe. Nắm lấy tay An ,tôi lưu luyến :
- Anh đi nha ! An về cẩn thận nghen!
- Anh Tín đến nơi nhớ điện báo về cho sư thầy..
Tôi gật đầu rồi bước lên xe, vào chỗ ngồi rồi nhìn lại phía sau vẫn thấy An đứng đó đưa tay vẫy.
Bên cạnh tôi, anh Hậu níu níu :
-Xe chạy rồi, đứng là mỏi đó Tín.
Tôi ngồi xuống rồi cười cười :
- Lên lại thành phố lần này em xin nghỉ việc rồi về quê..
- Trời đất. Mày giỡn anh hả Tín? Khó khắn lắm công việc đang ổn định . Bộ tính về quê cày ruộng sao?
Thấy thái độ ngạc nhiên của anh Hậu. Tôi gật đầu :
- Em không quên những ngày đầu tiên đặt chân lên thành phố anh đã luôn giúp đỡ nhưng không đâu bằng quê mình. Em đã quyết rồi! Về sống gần cha..
Anh Hậu đặt tay lên vai tôi :
- Xóm giềng cả chớ có nói vậy. Thì làm ăn lâu lâu về thăm chú Tư. Ở quê cày ruộng bao giờ mới khấm khá chứ?
- Em về làm ở nông trường của dì Ngà..
Anh Hậu thở dài không nói thêm gì. Suốt chặng đường kể từ lúc đó ,hai anh em cứ im lặng như vậy cho tới khi tới bến xe ..
Bắt xe ôm cỡ 30 phút, tôi và anh Hậu đã có mặt ở phòng trọ . Từ trên tầng hai của dãy nhà đối diện đã nghe thấy tiếng của Quyên - làm cùng công ty :
- Anh Hậu với anh Tín lên rồi ha. Năm mới phát tài nghen!
Nghe thế, anh Hậu ngước lên , cất giọng cười :
- Tụi em ở bên đó cũng phát tài nha. Năm mới anh chưa thấy gì, còn thằng Tín trúng lớn lắm.
- Thiệt hả anh? Trúng gì nói em nghe coi.
- Cái đó hỏi Tín chứ anh nói ra nó quạo à. Phải không Tín?
Anh Hậu mở cửa đi vô hẩy hẩy tay tôi . Đặt balo xuống, tôi lại rót ly nước rồi nói :
- Em nghỉ làm chớ có gì đâu mà anh Hậu nói vậy.
- Cả cái dãy trọ này đều biết con Quyên thích mày . Nhưng là phụ nữ ,Quyên nó đợi mày mở lời. Nó hiền lại chịu thương chịu khó.. Lúc gặp mày và An ở chùa..anh ngạc nhiên quá!
- Trước giờ em chỉ coi Quyên là bạn. Anh với chị Hà cứ ghép hoài ! Giờ em có người thương rồi! Tụi em lớn lên cùng nên hiểu hoàn cảnh của nhau hơn ai hết anh Hậu ah..
- Ừ. Thôi vô nghỉ ngơi xíu . Bữa nay chắc mọi người cũng lên cả. Chúng ta nấu vài món chào năm mới .
- Dạ. Em chạy ra kiốt điện thoại gọi báo cho sư thầy rồi rẽ qua chợ xíu.
Nói đoạn, tôi vội chạy đi ..
Tối hôm ấy, cả dãy trọ ồn ã tiếng cười nói chúc tụng một năm mới nhiều thuận lợi may mắn. Anh Hậu và chị Hà không còn gheo tôi với Quyên nữa..
Sau hôm đó, tôi trở lại công việc và lo các bước cần thiết để xin nghỉ làm . Là công nhân bình thường nên cũng không có khó khăn gì cả. Mọi thứ rất nhanh chóng như để cho tôi có thể về quê vậy..
Cho gọn đồ trong thùng bìa, khoác balô trên vai tôi đưa chìa khoá cho anh Hậu :
- Anh giữ sức khỏe nha anh! Khi nào về quê. Em mời anh một chầu..
- Ưh. Về cũng giữ sức khoẻ . Đang có hai anh em giờ chỉ mình anh. Thấy thiếu thiếu ..
Tôi cười cười :
- Hay anh kêu chị Hà qua ở cùng..
Nghe tôi nói, anh Hậu gật gật :
- Nay cũng miệng lưỡi hen. Có bồ là thấy khác ah. Khi nào cưới, anh đưa chị Hà về ra mắt. Nên mày mau mau đi nghen.
- Thế khác nào là động lực giúp em chứ. Cảm ơn anh Hậu..
- Cứ cảm ơn anh hoài! Thôi về lẹ đi.. Đứng đó tám nữa! Bữa nay anh không tiễn đâu đấy .
- Dạ. Em đón xe ra bến một mình được mà. Hihi
Tạm biệt anh Hậu, tôi bưng thùng đồ đi ra ngoài . Đến đầu hẻm đã thấy
Quyên đứng đó. Tôi vội mở lời :
- Anh cứ nghĩ em và chị Hà tăng ca. Nay anh về quê..
Quyên gật đầu rồi đáp lời :
- Em biết. Nhưng em có chuyện muốn nói với anh.. thật ra..
- Chúng ta mãi là bạn tốt phải không Quyên ?
- Em tiếc là không nói với anh suy nghĩ của mình. Bởi luôn cho rằng đàn ông luôn sẽ là người chủ động!
Quyên nói rồi lấy trong giỏ xách một chiếc hộp gỗ nhỏ :
- Tặng anh và An món quà này! Khi nào cưới nhớ mời em nha!
Tôi thấy ngại nên từ chối:
- Quyên hãy giữ lấy! Anh không nhận đâu..
- Chỉ là một món quà nhỏ dành cho hai người. Chúng ta là bạn mà nên đừng khách sáo. Em có việc phải đi rồi!
Nói rồi Quyên vội vã rời đi khiến cho tôi không kịp hỏi gì thêm. Bỏ chiếc hộp đó vô trong ba lô tôi đón xe ra bến..
Xe đò dừng lại trên đường làng . Tiếng của dì Ngà đã nghe rõ mồn một :
- Dì trông con về quá chừng ah. Bỏ đồ dì chở còn con qua đi cùng con An nha.
- Dì ra đón con..con.thấy kì kì !
- Xóm giềng mà kì là sao. Mau đưa đồ cho dì. Chúng ta về nông trường luôn đó .
Tôi ngạc nhiên :
- Về nông trường liền hả dì..
Ở kế bên, An tươi cười :
- Hay tin anh về là dì với mọi người chuẩn bị hết rồi..
- Dì và mọi người làm con bất ngờ quá..
Dì Ngà cười cười nổ máy chạy đi . Tôi cùng An đạp xe theo ngay sau ấy .Con đường quen thuộc nay đông vui hơn mọi ngày hay sao mà trong tôi rạo rực đến vậy!
Rẽ vô nông trường, tôi ngạc nhiên vì có cha ở đó. Dựng xe tôi luống cuống :
- Cha tới khi nào vậy ! Dì Ngà tới đón nên con..
- Về là tốt rồi! Dì Ngà cũng qua rước cha từ sớm. Hai đứa vô trong đi! Có việc cho con cần làm !
Cha vỗ vỗ vai rồi hối An và tôi đi vô. Bên trong, dì Ngà và mọi người ở nông trường đã chuẩn bị sẵn ít món ăn rồi cười nói :
- Mời anh Tư và mọi người vô cùng chúc mừng nông trường và mừng cháu Tín về .
Tôi ái ngại bèn lên tiếng :
- Dì làm vậy con lại càng khó nghĩ quá. Chưa giúp được gì mà..
- Qua tuần dì cử con và con An đi học kỹ thuật cây giống trồng trong nhà kính. Nông trường chúng ta làm thí điểm đầu tiên ở huyện . Trước mắt giúp dì việc này, rồi về học thêm bằng lái xe. Như vậy hai đứa thấy sao?
- Dạ..Dì sắp xếp công việc sao con và An cố gắng nhưng con không biết mình có làm được không ..lỡ ..
Nghe tôi nói vậy, dì Ngà xua tay :
- Dì tin là hai đứa mà. Nào! Chúng ta dùng bữa thôi mọi người !
Bữa cơm thân mật của người làng tôi thật đầm ấm. Trên khuôn mặt của cha hiện lên niềm vui vô cùng. Trong thâm tâm, cha muốn tôi ở gần ,là chỉ không có nói ra thôi. Tôi mỉm cười vì mình đã quyết định đúng cho lần này.
Đầu giờ chiều, cha và tôi cùng An về lại nghĩa địa. Sau hồi hỏi han công việc trên thành phố của tôi, cha cất giọng :
- Mọi thứ coi như tạm ổn. Còn hai đứa thì tính sao..?
Tôi nhìn sang An rồi đáp lời :
- Dạ. Con tính ít thời gian cho ổn định rồi lên chùa xin phép sư thầy ..
xóm truyện .net
- Ừ. Bao năm qua cha có dành dụm mua một miếng đất nhỏ ở sau vườn nhà bà Lan. Hai đứa thành vợ thành chồng rồi thì tích cóp dựng lên căn nhà. Chứ ở mãi nghĩa địa sao được.
- Cha.. Cả đời cha dành dụm..con..
- Cha chỉ có nhiêu đó cho bay mà bay không nhận hay bay là chê cha nghèo ?
Nắm lấy tay cha, tôi bật khóc như một đứa trẻ :
- Con không có thế..
- Được rồi! Vô lau nước mắt đi rồi còn đưa con An về chùa chào hỏi sư thầy. Nay có khoá tu nên sư thầy không tới nông trường chung vui với bà con..
Tôi gật đầu rồi đi ra sau nhà, phía xa xa giữa lối đi thấp thoáng có bóng của ai đó với đôi bàn tay vẫy vẫy. Dụi mắt nhìn lại, tôi không thấy đâu nữa. Trở vô, lấy trong ba lô chiếc hộp nhỏ mà Quyên đã đưa. Tôi quay qua An :
- Tụi mình cùng mở coi xem là gì nghen.
An gật gật :
- Chiếc hộp đẹp quá !
- Một người bạn tặng cho anh và em đó.
Tôi nói rồi mở cái nắp hộp, bên trong là một cặp nhẫn có khắc hai chữ cái của tôi và An. Không khi nào tôi nghĩ tới, Quyên sẽ tặng vật quý như vầy! Quyên đã thật lòng chúc phúc cho tôi ..
Đeo nhẫn có khắc chữ A vô tay An tôi thì thầm :
- Anh yêu em..
- Em cũng vậy! Mãi mãi là thế!
Cứ nghĩ hai đứa ở phía sau nhà chắc cha sẽ không đi ra nên tôi đứng gần An hơn và cúi xuống .. Đột nhiên, tiếng của cha vang lên :
- Cha xuống bắc ấm nước đó nghen. Tín lên đưa con An về chùa kẻo sư thầy mong.
- Dạ. Tụi con đi liền..
Hai đứa khúch khích cười đến đỏ cả mặt. Trên xe đạp khung dựng, tôi đưa An về chùa.. Đâu đây mùi hương mạ non ngan ngát phủ kín đường làng..
Hết
Nhận xét Box