Diêm Phù Luận Tội - Chapter 9
Ngôi miếu này nằm ở huyện Nhà Bè , nằm sâu bên trong một con hẻm nhỏ nên xe hơi phải gửi ở bên ngoài xách đồ đi vô. Anh Hải đi sau hất giọng :
- Vợ chồng chú Lập ráng mà xin con nha! hihi mà khi nào đậu thai hãy báo không ba má lại mừng hụt!
Lập nén tức giận :
- Cảm ơn anh Hai đã nhắc nhở. Con cái em nghĩ là trời cho nên tới đây cũng mong sức khoẻ chứ không dám xin hay cầu đâu. Anh không nghe má nói hả? Cầu mà không lễ tạ cẩn thận là mất trắng ấy .
Má chồng tôi nghe thấy thế, bà dừng bước :
- Anh em tụi bay có thôi ngay không hả? Cự qua cự lại hoài. Bữa nay tới là xin con hết cho má !
Xuân cạnh đó ngọt nhạt :
- Má bớt nóng ! Mình đi vô trong đi má.. Tới tiệm kia con mua ít đồ má à.
- Ừ. Lại đó mua ,để má coi bà bạn tới chưa nữa. Nhờ có bả má mới biết nơi này ah.
- Dạ.
Xuân đáp rồi vừa đi vừa nói chuyện với má chồng tôi rất vui vẻ. Chị ta biết cách lấy lòng má chồng chẳng bù cho tôi..
Dừng lại ở quán bán đồ vòng hạt , chị Xuân vô lựa đồ, má thì ngó nghiêng tìm bà bạn còn mấy người chúng tôi vô uống ly nước mía. Tôi vừa mới ngồi xuống có một ông lão lại gần đưa tập vé số :
- Mua giúp lão một tờ đi con!
Tôi ấp úng :
- Con..
Ba chồng biết tôi giữ ý vội lên tiếng :
- Con mua giúp ông lão vài tờ đi. Đừng ngại! Ba mua hoài ah.
- Dạ..
Tôi lựa hai tờ , nhưng nghĩ thế nào tôi lại rút thêm tờ nữa . Lập đùa đùa rồi đưa tiền trong ví mình cho ông lão :
- Trúng số đổi xe cho anh ha !
- Trúng con chứ không trúng số đâu ! Lão sẽ lấy tiền từ cô gái này ..
Ông lão nói khiến tôi và Lập giật mình , Lập ngạc nhiên :
- Ông nói gì con không hiểu? Là vợ chồng con trúng con sao ?
- Đúng vậy! Cậu cất tiền của mình đi! Nào cháu gái, lấy trả lão..đừng để lão đợi.!
Tôi cuống lên lấy giỏ :
- Dạ.
Ông lão cầm tờ tiền lên nhìn một hồi rồi trầm ngâm :
- Lão nói con có tin hay không là tùy ở con .. Tương lai con sẽ có ba người con nhưng..
Tôi run run :
- Nhưng..sao hả ông..?
- Trong ba người con đó có một người căn mệnh là con của vua chúa ..và không thể ở cùng lâu dài được..
Lập lúc này rối mù, Anh không giữ nổi bình tĩnh :
- Ông có ý gì? Nãy nói tôi có con, giờ lại nói một đứa căn mệnh là con vua chúa không sống được là sao hả?
Ông lão chậm rãi :
- Ngay lúc đầu lão đã nói rồi!! Còn là con vua nào, là người con thứ mấy và thời gian sống là bao lâu thì lão không được phép nói. Lão vẫn bán vé số ở đây. Mọi người về coi sụ việc, ngẫm thấy đúng thì quay lại ..
- Ông làm cho tôi muốn bốc hoả lên quá.!
- Cậu đây bốc hoả là do công việc không được thuận lợi.! Nếu không cẩn thận là không còn chỗ dung thân !
- Ông..
Không khí căng thẳng sau lời ông lão nói. Không biết có đúng không nhưng Lập tái xanh mặt, môi lắp bắp cầm ly nước mía mà run run. Ba chồng tôi vỗ vai :
- Bình tĩnh con, người ta bói dạo thôi, không chắc đã đúng .
Ba nói rồi quay sang phía ông lão :
- Dù sao cũng cảm ơn ông đã coi cho nhà chúng tôi !
- Lão nói có gì không phải ..bỏ qua cho lão nha. Lão xin cáo từ!
Ngay lúc đó, má chồng tôi và chị Xuân ra tới . Giọng má đanh lại :
- Có chuyện gì mà mấy ba con mặt mày ủ rũ vậy? Mua vé số coi bói hả? Ở đây nhiều người coi đừng có tin nhá.
Má mới dứt lời, anh Hải níu tay Xuân :
- Vợ coi mua tập số rồi ổng coi cho. Chú Lập nghe bảo có ba đứa cơ đấy!
Xuân há miệng :
- Gì? Ba đứa á?
- Ừ. Hẳn ba đứa lận. Nhưng có một đứa yểu mệnh.
- Rồi rồi..để em coi !
Xuân hồ hởi chạy tới góc đường nơi ông lão ngồi vội lấy xấp vé số lớn giọng :
- Tôi mua hết ,ông coi giùm tôi đường con cái với!
- Cảm ơn cô đã mua giúp lão! Trả tiền..lão coi trên đồng tiền đó!
Xuân nhanh chóng rút ra tờ năm trăm :
- Đây. Khỏi phải thối lại!
Ông lão cầm tờ tiền nhìn nhìn, lấy tiền thối :
- Lão chỉ lấy đúng giá trị của những tờ vé số. Tờ tiền của cô..
Lời nói lấp lửng khiến Xuân gắt lên :
- Tờ tiền của tôi làm sao?
- Tờ tiền của cô rất khó nhìn! Nó tối quá. ! Cô có con trai nhưng như đứa bé này lộn cửa hay sao mà có vệt màu trắng che khuất.
- Vệt màu trắng? Lộn cửa..là thế nào? Ông không nói rõ ràng làm tôi muốn khùng !
Ông lão lấy tràng đeo tay màu nâu, xoay tròn từng hạt :
- Để lão giải thích cho cô hiểu : vệt màu trắng là tang trắng. Còn lộn cửa có nghĩa đúng ra đó nhà con của nhà khác nhưng không biết vì lý do gì mà nhầm vào nhà cô. Nên khi biết là nhầm họ sẽ đi..
Xuân run bần bật :
- Ôi trời đất! Tôi..
Má chồng tôi và anh Hải thấy vội chạy lại .Xuân vẫn đứng đó run rẩy. Ông lão chậm chạp đứng dậy cúi người :
- Lão có nói sai cho lão xin lỗi.!
Má chồng tôi la um xùm :
-Ông coi bói không có tâm có đức..coi làm sao mà con tôi sợ hãi bước đi không nổi. Bói toán vớ vẩn !
- Lão xin lỗi khiến cho cô đây sợ hãi. Trên tờ tiền hiện lên như thế nên.. Cho lão rút lại những lời khi nãy!
Nói rồi ông lão bước đi, chúng tôi cũng vô miếu cùng với người bạn của má ngay sau đó
Nhận xét Box