Diêm Phù Luận Tội - Chapter 8
Tôi ra sức cự lại nhưng sao chống nổi hai người đây ! Yếu thế tôi cứ thế đứng trơ trơ mặc cho họ đánh đấm..
Hàng xóm tụ tập xông vô can ngăn, có ai đó quát tháo :
- Các người làm gì mà kéo tới đánh người vậy? Có dừng lại không, tôi ra kêu dân phòng kêu công an tới bây giờ. Trưa đến ồn ào quá !
Bà ta và chị kia buông tay :
- Các anh đi gọi công an đến tôi cảm ơn. Ba má nó không dạy được thì để tôi dạy. Loại đàn bà hư hỏng, dụ con tôi theo nó.
Nghe thấy vậy tôi gắng hất tay chạy ra ngoài :
- Bàc đừng có xúc phạm ba mẹ cháu. Cháu không có dụ anh Lập! Chúng cháu yêu nhau..
- Yêu ? Mày yêu tiền của nó thì đúng hơn! Mày không buông tha thằng Lập thì sống không yên ổn ở đây đâu. Lần này là tao cảnh cáo.!
Con Xuân đâu. Về.!
Nói đoạn bà ta tức giận bỏ đi trước. Còn chị chanh chua kia tên Xuân liếc tôi đến nổ con mắt rồi mới chạy theo.
Đám người trong xóm cũng đi về, họ đáp lại cho tôi ánh mắt nghi hoặc. Chú khi nãy lên tiếng gọi dân phòng thấy tôi đóng cửa ,vội gọi :
- Cháu có sao không? cầm hộp dầu thoa cho khỏi bầm. Nếu người ta cấm cản quá thì bỏ quách đi cho xong.
Tôi cúi gằm mặt :
- Dạ. Cháu không sao! Cảm ơn chú! Cháu thoa rồi lát trả hộp dầu.
- Cứ cầm lấy mà xài! Ở nhà chú vẫn còn.
Vào thoa chút dầu, thay bộ đồ khác và chải lại mái tóc gọn gàng đeo khẩu trang bịt kín tôi đi đến chỗ làm.
....
Tối hôm ấy tại nhà của Lập ,anh vừa mới bước vô nhà. Bà Lan cất giọng :
- Lập vào ngồi đây cho mẹ nói chuyện.
Ông Quý đặt tờ báo xuống :
- Có chuyện gì bà để cho con nó nghỉ một chút, đi làm cả ngày áp lực rồi..
- Cứ như ông ấy thì đến khi con cái nó bị lừa hết tiền rồi thì mới trắng mắt.
- Bà này ăn nói hay nhỉ. Ai lừa mà bà làm quá lên thế?
Thấy ba má cự cãi qua lại, Lập nhăn mặt :
- Có chuyện gì vậy má?
Bà Lan đập bàn :
- Còn chuyện gì? Có phải con Hậu nó bỏ bùa mày không hả?
- Má.. Má theo dõi con sao? Má đến tìm Hậu đúng không?
- Má cảnh cáo ! Mày còn qua lại với nó thì đừng gọi má là má. Con của bạn má cũng là bạn học bên Liên Xô cùng em gái con. Tháng sau tốt nghiệp xong cả hai đứa nó về. Ba má đã sang nói chuyện với bên đó rồi á. Con liệu mà tính!
- Má..bây giờ có như thời xưa đâu mà ép duyên vậy hả má.? Con không đồng ý. Nhỏ đó học cùng Vân nên con coi như em gái.. Với lại..Hậu đang mang thai!Xin ba má cho chúng con được tổ chức lễ cưới.
Bà Lan chu chéo :
- Trời đất ơi! Mày làm sao thế hả Lập?. Chỗ đàng hoàng tử tế thì không chịu lại đi đâm đầu vào cái đứa chả ra gì..
Ông Quý quát lên :
- Bà có thôi ngay không? Mình tính là như vậy nhưng giờ lỡ rồi thì cưới . Chẳng phải chúng ta đang mong có cháu nội hay sao? Như vợ chồng con Xuân đó, bao nhiêu năm có con đâu..nhắc tới mà rầu!
Nói rồi ông quay sang chỗ Lập :
- Con thu xếp công việc và thời gian. Ba má đi xem ngày .
- Con cảm ơn ba!
- Là đàn ông dám làm dám chịu. Ba ủng hộ.
Bà Lan gào lên :
- Ông bị sao thế? Như thế này còn mặt mũi nào mà nhìn nhà bên kia. Chắc gì cái thai đó là của thằng Lập.? Nó bỏ bùa cho lú lẫn mất rồi..
Lập lại gần má mình :
- Cái thai là của con má à! Không có bùa ngải gì ở đây cả..
Bà Lan giận lẫy đi vô trong bếp vì không nói lại nổi với hai ba con. Từ trên lầu, vợ chồng Hải Xuân bước xuống. Hải cất giọng mỉa mai :
- Tưởng chú lấy ai? haiz.. Làm mất mặt dòng họ này quá!
Lập trợn mắt :
- Anh hai nói kì! Em làm gì mà mất mặt dòng họ hả?
- Anh nói vậy đó.! Chú không nghĩ không nghĩ tới mình cũng được nhưng phải nghĩ tới ba má chứ!
Lập không nói gì thêm vì anh biết quyết định của mình làm ba má buồn nhưng anh yêu Hậu. Hi vọng sau này má sẽ hiểu cho tình cảm của anh.
Không lâu sau ấy lễ cưới của chúng tôi cũng được tổ chức với lý do tôi cái thai , tôi vô cùng bất ngờ vì lý do này, không khi nào nghĩ tới một ngày anh sẽ cưới tôi! tấm chân tình ấy làm sao tôi có thể từ chối ! Lập nói rằng : " quan trọng nhất là biết sửa sai và làm lại từ đầu , quá khứ không nên nhắc tới " .
Về quê , ba hãnh diện với bà con chòm xóm lắm vì tôi lấy được chồng giàu. Mấy đứa em thì vui ra mặt ,còn mẹ thì lo..lo cuộc sống sau này , mẹ căn dặn tôi : " gả đi là con của nhà người ta rồi thì dù có như nào cũng phải hết lòng vì nhà chồng". Cằm tay má tôi hứa hứa sẽ sống thật tốt với trách nhiệm của người con của người vợ.
-----------------------------------------------------------
- Em đang nghĩ gì vậy? Lại chuyện của má phải hông?
Lập hỏi khiến tôi giật mình trở về với hiện tại.
- Không..em ..chỉ mong mình mau sinh con thôi!
- Em đừng đặt nặng vấn đề đó quá..hãy cho tư tưởng thoải mái là con sẽ tới mà.! Nay ngày nghỉ anh đưa em đi đến thăm Kim nha. Giờ công việc mới có lẽ cũng ổn. Cuối tháng anh thu xếp nghỉ mấy bữa thì mình về quên thăm ba mẹ .
Tội gật đầu :
- Dạ. Em dậy dọn dẹp xíu rồi đi nghen.
Xuống cầu thang đã nghe tiếng má chồng the thé :
- Đấy ! Ông xem tôi nên tận nơi kêu thế mà có chiụ dậy đâu. Đúng là má dâu mà! Rước cái của nợ thật tức muốn chết !
Vậy là tôi về làm dâu cũng được một thời gian. Sau lần biết tôi không mang thai, má chồng càng tỏ thái độ nhiều hơn. Chị dâu Xuân cũng không ưa gì nên lấy lòng má chồng dữ lắm..
Tôi lo dọn dẹp lau chùi trong nhà xong tới ngoài vườn chẳng để ý tới lời má , ấy thế má chồng lại đứng sau lưng từ lúc nào :
- Thấy tôi chị giật mình thế hả?
- Con..
- Lát anh chị đi cùng tôi lên miếu . Lên đó xin con cầu con, có người mười mấy năm mong mụn con chả được mà đến xin về là có đấy.
- Dạ...
Tôi đáp rồi mau chóng vô thay đồ, tuy có lỡ dịp tới thăm Kim nhưng tôi mong có con lắm! Mong cu Thành quay lại làm con của tôi lần nữa .
Bữa nay ,đích thân ba chồng tôi đưa mọi người trong gia đình đi , nhìn má sắp đồ là biết ông bà thành kính dâng lễ mong có cháu nhường nào !
Thấy tôi và Lập, anh Hải vội vã :
- Má sao không nói với con là cùng đi với hai đứa nó.?
Má chồng tôi đáp :
- Việc quan trọng của cả nhà đi cùng có sao ! cũng vì hai đứa bay chứ riêng gì . Cưới bao lâu rồi mà chưa có cháu cho má bồng!
- Là bọn con chưa muốn có .!
- Chưa muốn có ? Hôm trước má thấy kết quả khám của tụi bay là má hiểu rồi!
Anh Hải im lặng nhưng trên khuôn mặt đầy vẻ khó chịu..
Ở trên xe , nghe má chồng kể miếu này thiêng lắm! nhiều người ở tỉnh khác còn mách nhau tới xin làm ăn xin con cái nhưng khi xin được rồi là phải tới lễ tạ nếu không sẽ bị lấy lại mọi thứ.
Nhận xét Box