Diêm Phù Luận Tội - Chapter 7
- Thưa thầy ! Bây giờ con phải làm gì?
Tay cầm tờ giấy trắng thầy đưa cho tôi :
- Trước tiên cho thằng bé đầy đủ cả họ tên. Họ của cha là gì? Ta sẽ dâng sớ tấu .
- Dạ..con..
- Ta hiểu rồi. Vậy sẽ lấy họ Đặng. Thằng bé sẽ là Đặng Văn Thành. Sau đấy sắm một cái lễ nhỏ cúng tiến ít đồ dùng, trần sao âm vậy!
- Mong thầy giúp con..
- Ta ghi một số lễ vật cúng cho thằng bé nhận tên ,đồ vật cần thiết ,con về sắm đủ tối mai đúng 9h mang tới đây! Cô gái tên Kim này có căn nên con mau chóng đưa ra ngoài kẻo những vong khác có thể nhập vô.
- Dạ..con cảm ơn thầy!
Tôi đỡ lấy tờ giấy gấp gọn cất đi. Đỡ Kim ngồi dậy , nhìn vẻ mặt tái xanh tôi hỏi nó :
- Em còn đau đầu không? Ra ngoải ngồi nghỉ nha!
- Dạ..em không sao.!
Tôi và Kim ra lại dãy ghế ngồi . Trời tối dần mà người tới vẫn xếp hàng nườm nượp. Tiếng ộp ộp từ những bụi tre đua nhau kêu thành những tiếng động đủ cho người ta có cảm giác buồn rười rượi..
Chúng tôi về lại quán ngay sau đó, tôi cũng không giấu chị Thanh lý do lần đầu tôi bỏ thai . Nghe lại câu chuyện ở nhà thầy cúng chị khuyên tôi nên tìm cho mình một công việc khác theo như lời thằng bé vì chị tin vào nhân quả - mình reo nghiệp ắt nhận quả báo và cũng vì sắp tới chị cũng không tiếp tục cái nghề này nữa.
Kim và tôi hôm nay nghỉ một bữa để đi sắm lễ , từ sớm chị Thanh đã tới :
- Hậu cầm ít tiền mua đồ sắm lễ cho đứa nhỏ giùm chị nha..
- Em không nhận đâu..em muốn tự mình mua cho con.!
- Chị biết nhưng đây là tấm lòng của chị, cũng không nhiều! Cầm cho chị vui..
Kim ở kế bên hích tay tôi :
- Chị Thanh nói vậy rồi thì cầm đi chị! Lát nữa em cũng mua cho cháu em bộ đồ chơi nữa!
...
Đường làng về khuya vắng vẻ khiến tôi có cảm giác rờn rợn.. Từ khi chuyện xảy ra tôi trở nên nhát hơn, tôi hay bị giật mình dù là tiếng động rất nhỏ.
Đúng 9h tôi và Kim có mặt ở nhà thầy. Bên trong im ắng, chỉ có ngọn đèn vàng le lói thắp sáng một góc. Chắc nghe thấy tiếng động, đàn chó xô chạy nhảy bổ vô cổng cắn ầm ĩ. Tôi cất giọng gọi:
- Thầy ơi..
Một bóng người từ bên trong đi ra quát đàn chó .Tôi nhận ra là chú lúc mới vào đây chỉ dẫn trình báo, thấy tụi tôi chú cất lời :
- Thầy đang đợi các cháu vô đi! Đi thẳng vô trong điện luôn nghen.
- Dạ. Tụi con cảm ơn chú!
Tiếng cài cái chốt cổng ken két cũng làm cho tôi rợn người. Chắc lúc này vong con tôi cũng đang ở đây..
Đi ngang qua dãy ghế ngồi chờ , linh cảm có ai đó nhìn mình từ phía sau, tôi nắm tay Kim bấu mạnh ! nghe rõ giọng cười vọng lại..
" Hihihi..hihihi..hihihi.."
Kim run rẩy:
- Chị..có nghe thấy gì không? Có..ai đang cười!
- Chị..có thấy gì đâu..chắc em nghe lộn á!
- Lộn sao được! Đừng nói là cháu em nó cười nha! .hic hic..Thành ah..dì sợ lắm !
" hihihi..hihihi..hihihi.."
Tôi không đáp lại Kim mà vội bước đi thật nhanh Kim run rẩy ôm mớ đồ cứ thế đi theo tôi mà lắc đầu.
Tới điện ,cửa đã mở sẵn ,thầy mặc bộ quần áo màu nâu giống bữa qua ngồi quay lưng ra cửa. Tôi bưng đồ lễ lại gần :
- Thưa thầy ! Con đã sắm đủ ..
Thầy với tay cạnh đó lấy ra hai cái mâm đồng nhỏ :
- Con để mũ ngựa các quan vào một mâm, còn của cháu bé một mâm rồi lại ngồi phía sau ta đáp lễ. Ta cúi lạy thì con cũng phải cúi lạy .
- Dạ..
- Còn nữa..hãy đeo sợi dây này vào tay để không cho vong kia nhập vô..hôm nay có các quan lớn nên điều đó không thể được..
Tôi lí nhí :
- Con rất muốn được gặp cháu lần nữa..thầy..hôm nay không thể được sao?
Thầy lắc đầu :
- Nên hạn chế vong về nhập vô người. Sẽ là không tốt cho cả người bị nhập lẫn vong.. Ta chỉ có thể giải thích như vậy. Còn hôm nay có các quan..nếu để vong nhập, nếu vong không kiểm soát được sẽ làm loạn, khi ấy phạm tội .
- Con..
- Được rồi. Ra sau ngồi đáp lễ nghen. Tới giờ chúng ta cần bắt đầu !
Nhận lấy soi dây Tôi và Kim mau chóng đeo vào tay và sắp xếp nhữg bộ đồ bằng giấy lên rồi qua phía sau thầy mà quỳ xuống.
Không gian chỉ còn lại tiếng chuông mõ cùng với lời cúng của thầy. Thật lòng mình tôi muốn gặp cu Thành một lần..muốn được gọi là mẹ, muốn được con nói tha thứ cho lỗi lầm của mình.
Chợt có gió thổi mạnh , làm cho cánh cửa đang mở va vào phập phập đưa qua đưa lại kẽo kẹt , tung xấp đồ trên hai mâm đồng bay xuống . Lúc này thầy lên tiếng :
- Cả hai lại bưng mâm đồ đỡ hai tay đặt trên đầu mình đi!
Tụi tôi lại bưng cái mâm đồng đặt lên đầu. Phía bên trên thầy miệng vừa nhẩm đọc vừa cầm ba cây nhang liên tục đảo qua đảo lại quanh cái mâm ấy. Một hồi rất lâu mới ngưng và kết thúc là hai mâm đồ lễ được đốt cháy thành tàn..
Cứ như vậy cho tới khuya lắc tôi mới hoàn tất mọi thủ tục lễ bái . Rời khỏi nhà thầy ,tôi và Kim về tới quán cũng hơn 12 giờ đêm .
Vô phòng rồi Kim còn gọi với :
- Lát để cửa em qua ngủ cùng nha! Khuya rồi ngủ luôn mai dậy tắm!
Tôi cười cười :
- Biết giữ lời dữ ta! Hihi
Cả ngày nay mệt nhoài nên nằm xuống chẳng chuyện trò gì, tôi ngủ một mạch tới sáng.
Từ sau bữa đó, tôi thấy trong lòng mình nhẹ hơn rất nhiều ,không còn nghe thấy tiếng cười tiếng khóc đâu nữa. Tôi quyết định nghỉ ở quán và đồng ý là bồ của Lập , Lập mướn một căn nhà nhỏ và xin cho tôi làm ở quầy thu ngân trong một siêu thị trên Sài Gòn.
Có quá nhiều thay đổi cuộc sống của tôi..tôi sợ mình không làm được nhưng mỗi lúc khó khăn nghĩ đến lời hứa với cu Thành tôi càng phải quyết tâm.
Lập kể với tôi gia đình anh kinh doanh gỗ, trên có một anh trai đã kết hôn hiện sống cùng ba má, còn cô em gái đang học ở Liên Xô. Công việc kinh doanh nên Lập khá bận rộn. Một tuần ghé chỗ tôi có hai, ba lần.. Tôi biết mình không thể mãi cảnh già non ngãi vợ chồng như này nên ráng ít thời gian tôi sẽ tìm một lối đi riêng dù trong tôi có tình cảm với anh .
Bữa nay tôi đang soạn đồ chuẩn bị đi làm ca chiều thì có tiếng gõ cửa :
- Có ai ở nhà không? Cho tôi hỏi thăm..
Vội ra mở cửa, tôi còn chưa biết là ai thì bị đám người lao vô đẩy ngã , giọng người phụ nữ đứng tuổi gào thét :
- Đây rồi ! Hoá ra là mày! Mày bỏ bùa mê thuốc lú con tao.
- Bác là..
Không đợi tôi nói hết, một chị chanh chua :
- Má! Cho nó bài học thì mới chừa. Con tìm hiểu cả rồi. Mọi thứ là chú Lập lo cho nó!
- Quân khốn, mày nghĩ mày là ai hả ?
Bà ta rít lên rồi xông tới túm tóc tôi mà tát
Nhận xét Box