Diêm Phù Luận Tội - Chapter 6

Diêm Phù Luận Tội - Chapter 6



Chạy xe cũng khá xa, nhà thầy nằm trong đường làng. Dù chưa tới bao giờ nhưng thấy cả dãy xe hơi xếp hàng dài và nguyên sân nhà gửi toàn xe máy là tôi biết có nhiều người đến nhờ thầy coi cỡ nào rồi. Tôi và Kim mới bước chân vô còn đang ngó nghiêng tìm chỗ ngồi thì có một chú đi ra hỏi :
- Các cháu lần đầu tới xem hả?

Kim gật đầu đáp :

- Dạ. Tụi cháu lần đầu! Là mình qua kia chờ thầy gọi tên phải không chú?

- Giờ các cháu trình báo tên tuổi và mục đích đến xem như vậy vong người nhà mới vô đây được. Sau đó lại kia ngồi đợi thầy gọi tên thì vô điện.

Chú nói rồi hướng tay về phía một bát nhang nhỏ ở khúc sau cổng vào một chút. Chỗ ấy cũng có vài người đang khấn lạy.

Tôi chưa hiểu nên ấp úng :

- Chú! Trình báo là..

- À..là mình đọc nhẩm trong miệng ấy.

- Dạ..con cảm ơn chú.

- Nhưng thầy chỉ xem tới 8h tối là nghỉ. Tầm đó mà chưa thấy gọi tên thì mai các cháu đến nghen.

- Dạ..tụi con cảm ơn chú!

Chú đó chỉ dẫn xong rồi đi vào trong, tôi và Kim mau chóng đi ra chỗ có bát nhang trình báo. Những hàng ghế san sát nhau người , vẻ mặt ai cũng nôn nóng..
Tôi thở dài : " Nhiều người tới coi quá như này không biết khi nào tôi mới được thầy gọi tên đây" !

Khói nhang bay lên ngùn ngụt cay xè mắt. Bên trên là hình thờ một vị quan với khuôn mặt rất dữ dằn. Trong khói cay xè ấy châm nhang tôi nhìn .. Đôi mắt hình vẽ kia như trợn lên tức giận. Tim tôi đập mạnh! Vội cúi gằm tôi bắt đầu nhẩm đọc tên mình.
Đợi tôi làm lễ xong, Kim kéo tôi gần một cái ghế trống ,nó đẩy tôi xuống đưa cho miếng khăn giấy :

- Làm gì mà đổ mồ hôi vậy trời. Cầm lấy lau đi chị.!

- Chị..thấy lo quá..cứ bất an thế nào ấy!

Kim để tay lên vai tôi :

- Chuyện cũng lỡ rồi..chỉ mong đứa nhỏ không oán giận.

Tôi không nói thêm gì. Bên cạnh có mấy người đi vô trong điện rồi , lòng tôi như lửa đốt đứng ngồi không yên. Tay tôi lạnh toát đan vào nhau mà bấu chặt..

Chợt có tiếng gọi cất lên :

- Đoàn Thị Hậu - 21 tuổi hiện ngụ ở Đồng Nai cùng đi với người tên Kim vô trong.

Kim nghe thấy tên mà giật mình :

- Ủa chị khấn đi cùng em hay sao mà thầy gọi vậy ?

Tôi đứng dậy run run :

- Chị chỉ khấn tên chị và địa chỉ quán với mục đích hôm nay..

- Trời ! Vậy là đứa bé biết cả em..hic hic..em thấy run quá!

Tôi lấy hết sức bình tĩnh túm tay Kim đi vô trong điện ,bình thường nó dạn lắm nhưng bữa nay lại sợ hãi cơ chứ! Vừa đẩy cánh cửa điện đang khép ,có giọng nói cất lên :

- Hai người vô lẹ đi.! Còn có rất nhiều vong đang chờ ..

- Dạ..

Dưới tấm chiếu trải dưới đất thầy mái tóc bạc trắng ngồi cầm trên tay ba cây nhang , hai đồng xu âm dương đặt ngay ngắn trong một cái đĩa nhỏ. Chúng tôi quỳ xuống trước điện thờ được che mảnh vải màu đỏ. Sau lớp vải ấy tôi chỉ thấy mờ ảo có hình tượng lớn ngồi trên cao.

Thầy đưa ra ba cây nhang hỏi :

- Ai là Hậu thì đốt nhang !

- Dạ..là con.

Đỡ lấy cây nhang tôi châm vô ngọn đèn dầu đốt rồi cắm vaò lư hương ở đối diện. Tiếng leng keng của tiền xu âm dương xoay tròn. Một lát thầy cầm lên :

- Chúng ta bắt đầu được rồi!

Tôi chú ý từng cử chỉ của thầy, linh hồn của con tôi sẽ nhập vào thầy sẽ nói hết những gì muốn nói. Cầu mong con tha lỗi cho tôi..chỉ là không còn cách nào tôi mới phải làm như vậy.. Giây lát trôi đi, thầy lật trang sách lầm bầm gì đó rồi ngước nhìn tôi..nhìn sang Kim chậm rãi :

- Vong đã nhập ,có điều gì thì hãy nói!

Tôi há miệng quay sang Kim. Mắt Kim cũng nhắm nghiền từ khi nào, người nó đảo mạnh.! Chốc lát Kim thều thào :

- Thầy..cảm ơn thầy..

- Vong là ai?

- Con không có tên nhưng con là con của người này!
Kim vừa đảo người vừa chỉ tay sang tôi.

- Là con sao không gọi mẹ?

Chợt Kim khóc nức nở ,đập tay xuống giận dỗi :

- Mẹ bỏ con , chối bỏ hai lần.huhuhu chối bỏ thì sẽ tuyệt đường con cái.

Thầy quát lên :

- Vong không được ồn ào!

Kim dừng đập tay, quay sang tôi :

- Bà ác lắm! Tại sao lại không cho tôi làm người hả? Tại sao?

Tôi quỳ sụp ôm mặt khóc theo :

- Mẹ xin lỗi! Tha lỗi cho mẹ..vì hoàn cảnh nên buộc mẹ phải làm vậy! Tha lỗi cho mẹ..lần sau con..con..trở lại với mẹ được không? Mẹ xin con..

- Tại hoàn cảnh? Đổ tại hoàn cảnh ? Giờ lại muốn tôi trở lại ? Bà có biết tôi trải qua bao khó khăn mới có cơ hội đầu thai kiếp người không ? Đâu có thể đến hay đi lúc nào tùy ý huhu.

- Mẹ xin lỗi.! Tha lỗi cho mẹ! con cần gì mẹ mua ..quần áo..đồ chơi !.

Kim trở nên im lặng , đảo người yếu hơn, hơi thở gấp gáp :

- Đặt tên..tôi muốn có tên..!

Tôi nấc nghẹn :

- Mẹ gọi con là..

- Lần đi ..Bình Châu đã thấy tôi rồi..còn không biết tôi ..là nam hay nữ ư?

- Thành..mẹ gọi con là Thành .! Tha lỗi cho mẹ..

- Bỏ..bỏ..cái nghề..đó!

Nói đến đây , Kim không còn đảo tròn nữa mà muốn ngã xuống .Tôi run rẩy vội choàng tay đỡ lấy :

- Mẹ hứa..mẹ sẽ nghe con. Thành ơi hic hic

Kim mở mắt :

- Chị Hậu..em đau đầu quá!

Kế bên thầy gõ một tiếng chuông rồi quay sang tôi :

- Vong đi rồi.! Để cô ấy nghỉ một lát!

Tôi ôm Kim khóc không lên tiếng ! Nơi trái tim đau nhói ..con tôi còn chưa nói tha lỗi, chưa gọi tôi là mẹ

Danh Sách Chương

Nhận xét Box