Diêm Phù Luận Tội - Chapter 5

Diêm Phù Luận Tội - Chapter 5



Thằng nhỏ vẫn khóc và ôm chặt lấy mẹ nó . Ánh mắt sợ sệt nhìn qua góc đường. Bà Tư hối thúc :
- Cho thằng nhỏ về đi! Chắc nó nhìn thấy cô hồn đó. Sớm tôi đã cúng rồi mà ! Haiz..

Vừa nói bà Tư vội làm một tô hủ tíu ,lấy hộp quẹt châm cây nhang cắm lên đó rồi bưng ra để ở rìa đường mà khấn vái. Cây nhanh cháy rụi chạm vô sợi mỳ. Hai mẹ con người phụ nữ kia cũng về ngay sau đấy. Lúc này chỉ còn có tôi, bà Tư lo lắng :

- Khi nãy thằng nhỏ nói con nghe rồi chứ? Dì thấy lạ lắm. Đi coi thầy xem như nào mà giải..có vong theo ..khó mà làm ăn..

Tôi cúi gằm mặt :

- Dạ. Cảm ơn dì..con thu xếp rồi sẽ đi coi.

Trống ngực đập thịch thịch tôi nặng nhọc trở lại quán. Không lẽ vong hồn của đứa con tôi đi theo tôi là thật ? Những tiếng động đêm qua cũng là nó làm?

Hù..

- Nghĩ ngợi gì mà đăm chiêu vậy mày.? Vô trang điểm lẹ nha. Xe tới rước liền bây giờ.
Con Hà đập vai khiến tôi giật thót :

- Mày làm tao hết hồn à! Xiú nữa xe tới rước á? Đi sớm vậy ..tao còn có chút chuyện..

Con Hà chu cái miệng thổi thổi bàn tay đỏ chót vừa mới sơn đáp :

- Chuyện gì giải quyết sau . Vô lẹ đi không mất công mấy ổng tới đợi.

- Ừ. Tao biết rồi.!

Tôi nói rồi nhanh vô trong sửa soạn. Bước vào nghề này có khách chọn mình chả khác nào bắt được vàng mà. Có tiền là trên hết, mọi thứ gác lại để đấy..

Lúc ngang qua phòng Kim, thấy tôi Kim sốt sắng :

- Chị Hậu chị Hậu ..

Tôi ngó vào trong nói khẽ :

- Kim hỏi giùm chị được rồi hả? Nhưng chắc để bữa khác đi nha..

- Đành vậy chứ biết sao. Bữa nay mấy lão kêu đi sớm thế chứ? nhưng để coi thời gian nếu chiều về kịp thì tối mình đi ..

- Ừ. Vậy cũng được.! Chị thay đồ vô thay đồ kẻo con Ha lại hối.

Chẳng đợi Kim trả lời, tôi bước thật nhanh về phòng..

Nay năm đứa tụi tôi được khách đưa tới khu du lịch Thủy Châu ở Bình Dương. Nơi này tôi nghe nói có những thác suối rất đẹp . Vị khách mà con Hà nói muốn gặp tôi chính là Lập , cũng là người rớt ví mà tôi đã gặp bữa ở quán hải sản lần trước. Hông lẽ anh ta gặp ..đưa cho tôi xấp tiền là để cảm ơn.! Tiền tiền..trong đầu tôi những xấp tiền bay nhảy ngay trước mắt loạn xạ. Ôi! Tôi lại suy nghĩ quá rồi! Sao xảy ra như thế được! Nếu muốn thì anh ta đã gặp tôi từ lần đó chả đợi tới giờ đâu.

Đối diện với Lập, tôi im lặng và anh ta cũng vậy . Từ lúc rời quán đôi lần chạm ánh mắt nhau cả hai đều quay đi.. Cho tới khi mọi người xuống tắm. Lấy lý do nên tôi ngồi lại một mình ở bên trên , Lập tắm chút xíu rồi lại gần bắt chuyện :

- Hậu không tắm hả? Sao ngồi đây buồn xo vậy?

Tôi cười cười :

- Dạ..tại em ..ah mà không có gì đâu anh. Cảnh đẹp quá ,ngắm nhìn hoài nên ..

Lập kéo ghế ngồi sát bất chợt cầm tay tôi thì thầm :

- Cảm ơn em vì hôm trước ..

Chẳng hiểu sao lúc ấy tôi lại run, run đến chẳng nói được gì. Bên cạnh Lập vẫn thầm thì :

- Em dọn ra ngoài ở đi..anh sẽ kiếm một công việc khác giúp em.! Hay nói gần hơn..là..mình là bồ của nhau nha Hậu!

Tôi ngạc nhiên quá đỗi! Một người đàn ông giàu ,có chức có quyền mà lại chọn tôi ư? Có tin được không chứ..
Thấy tôi mãi im lặng, Lập xoay vai tôi rồi hỏi :

- Hậu thấy ý đó sao?

- Em..

- Hậu sợ anh giỡn đúng không? Anh đề nghị nghiêm túc đó. Hậu chưa cần trả lời bây giờ ..nhưng anh sẽ mướn nhà , kiếm việc trước.. Hậu đồng ý là mình có chỗ liền..

Tôi lúng túng sau câu nói ấy! anh ta cảm ơn tôi nhiều hơn số tiền mà tôi đã tưởng tượng. Hình ảnh công việc khác với chỗ ở khác cứ luẩn quẩn trong đầu..tôi bối rối vội đứng lên :

- Em xin phép ra ngoài một lát. Còn vấn đề đó thì em trả lời anh sau nha!

Tôi chạy vô toilet , gột nước lên mặt rửa để về thực tại. Phải rồi! Đây là một giấc mơ thôi! Soi mình trong trong gương chỗ bồn rửa phản chiếu lại là...là.. một đứa bé gục đầu xuống ôm đầu gối cuộn tròn. Tôi vẫn nhìn trong gương và cất tiếng :

- Nhóc ơi! Ba mẹ đâu sao để ngồi đây ?

Đứa bé không nhúc nhích, nó vẫn ngồi cuộn khom người ..

Đứa bé không trả lời ,tôi chả để ý nữa! Rửa xong mặt tôi trang điểm lại xíu . Lúc này trong gương phản chiếu, đứa bé ngồi vừa nãy đã đứng lên, dáng người bé tẹo nó quay úp mặt vô tường . Tôi ới giọng :

- Nhóc ơi. Bị lạc đường hả. Đợi dì đưa ra tìm ba mẹ nghen.
...

" Nhóc này kì thiệt. Kêu hoài mà chẳng chịu thưa"

Nghĩ thế ,tôi cất đồ rồi quay ra sau.

"Ơ ..Ơ..

Phía bờ tường chẳng có đứa nhỏ nào cả. Tôi tím tái nhìn vô gương thì..nó đã ngồi khom người như khi nãy..

" M. a..M.a..a.. " cứu cứu tôi với..huhuhu

Tôi hét toáng muốn chạy nhưng chân cứ chôn chặt tại chỗ như có cái gì cột vô nhấc lên không nổi, tôi gắng hết sức mà chẳn thể xoay chuyển..nó khiến tôi hoảng sợ vô cùng. Tôi chỉ biết đứng ôm mặt khóc..

- Này cháu.. Gì mà la khóc vậy? Bộ mất đồ hả?

Thật may quá! Có người vô rồi,Tôi rưng rưng nhìn người phụ nữ đứng trước mặt mình :

- Dạ.. ..cảm ơn dì đã hỏi..con không mất đồ..tự dưng con tê chân ,bước không được nên sợ..

Người phụ nữ cúi xuống bấm chặt vào đầu ngón chân cái của tôi rồi nói :

- Bữa sau bị vậy thì làm như dì này. Xíu là hết liền à. Mà con ở Sài Gòn hả?

- Dạ..con cảm ơn dì..con ở Đồng Nai!

- Cảm ơn dì hoài vậy? Con cũng chạc tuổi con dì ..khi nào có vô Sài Gòn ghé chùa Giác Huệ nha. Dì thường làm công quả ở đó..

- Dạ. Có dịp con sẽ ghé gặp dì..

Có người bên cạnh hết run sợ hẳn. Tôi cử động chân mình rồi chào người phụ nữ đó nhanh chóng đi ra bên ngoài . Tôi cũng vô tâm, nói chuyện nhưng cũng chẳng hỏi tên nữa..

Kể từ lúc ấy tôi luôn trong trạng thái lo sợ tột độ. Làm gì, đi đâu tôi thường ới Kim cùng đi.. Cảm giác có người theo luôn trong suy nghĩ khiến cho tôi hay ngoái phía sau mình ..đến soi gương tôi còn không dám..thấp thỏm chỉ mong sao cuộc đi chơi này mau kết thúc tôi còn đi gặp thầy Chứ mãi như vầy tôi đến chết vì sợ mất thôi.!
Và đúng như mong muốn khi Lập có việc gấp nên không thể ở lại được, tất nhiên mấy người kia cũng vậy . Tôi thấy anh ta nhắc đến gỗ gì đó..có lẽ Lập là một ông chủ buôn gỗ..
Cuối cùng chúng tôi cũng về quán khá sớm với tiền boa hậu hĩnh. Đại gia giàu có thích thật! Xoè đồng tiền cho tụi tôi như tặng hoa ..hoa còn chẳng đẹp như thế!

Chợt tiếng Kim làm tôi cắt dòng suy nghĩ :

- Chị Hậu xong chưa? Đi lẹ lên tới đó đông lắm !

- Nãy giờ chị đợi em không ah

Kim nói rồi dắt xe máy ra ngoài, chị Thanh đang ở trong quầy gọi với theo :

- Hai đứa thong thả đi thôi, dù có đến đó sớm nhưng không có duyên cũng phải ngồi chờ. Có người mấy ngày mà chả coi được đấy!

Kim dừng lại hỏi :

- Ủa vậy hả chị? Nhưng có duyên là sao em không hiểu?

- Lúc hỏi mà chị vội quá nên không dặn. Có duyên là : Trước khi coi thì từ nhà mình vái tổ tiên, đến đó rồi vong nhà nào mạnh mà chen nhập được vô thầy khi ấy thầy ắt sẽ gọi tên . Còn không là đợi hoài đợi hoài. Nhiều người nản vì không coi được. Ở đây ngày nào chị cũng đốt nhang khấn cả cho mấy đứa , lạii ông địa vái đi cho may mắn.

- Dạ. Tụi em cảm ơn chị.!

Tôi và Kim cùng đáp, lại ban thờ ông địa chắp tay vái rồi lên xe vụt đi

Danh Sách Chương

Nhận xét Box