Diêm Phù Luận Tội - Chapter 4
Ngày hôm sau , tôi tỉnh giấc dậy sau một đêm dài gần như thức trắng, mệt mỏi như chẳng còn sức lực tôi ráng cử động mong lấy lại tinh thần..Kim đang trang điểm, nó dừng lại quay qua hỏi :
- Chị còn đau không? Nằm thêm xíu hẵng dậy ! Lát em đi mua đồ ăn sáng về cho.
Tôi nhăn nhó :
- Chị cũng bớt rồi nhưng đêm qua mất ngủ nên giờ nhức đầu quá ! Lát chị ra bà Tư ăn tô hủ tíu ..
- Đi ra nổi không? Mà nhắc tới mới nhớ! Hỏi được chỗ coi thầy em đưa chị đi liền.
Nghe Kim nói,tôi nghĩ tới những gì xảy ra lúc đêm mà run run! Chưa bao giờ tôi thấy sợ đến thế! Hồi ở quê tôi còn đi cấy lúc trời chưa sáng, bắt đom đóm cho đám em chơi mà có khi nào gặp ma đâu..
- Nè! Chị nghĩ gì thẫn thờ vậy? ở bên này hay về phòng đấy?
Tôi vội đáp :
- ah..chi nghĩ mình..nên đi coi thầy sớm. Ban ngày chắc không sao! Tối chị..chị qua ngủ chung nha!
Kim cười cười :
- Hihi chị nhát thế? Lúc ấy không hỏi có phải là con không? Có cần gì không?
- Trời . Hoảng đến chết còn ở đó hỏi gì được.
- Phải em em hỏi rồi! Đêm nay em qua ngủ với chị..nếu đúng vong hồn đứa nhỏ..em sẽ hỏi giùm hihi
Nghe tới đó tôi đánh nhẹ vô người Kim :
- Đã biết chị sợ rồi còn chọc hoài ah. Thôi chị về phòng đây!
Tôi nói rồi trở về phòng của mình. Lần thứ hai bỏ con này dường như cơ thể yếu đi hay sao mà đi có vài bước chân tôi thở không nổi rồi. Xui gì đâu ..cẩn thận đến vậy chả hiểu lại có cơ chứ? Lắc đầu ngao ngán tôi cúi nhặt mấy cái mắc áo dưới đất lên ngoắc vào chỗ cũ. Tôi ngoái đầu vô nhà tắm, vòi nước vẫn khoá chặt, trong thau chỉ có ít nước. Mọi thứ khô cong không có dấu hiệu gì của nước xối xả chảy đêm qua cả.
Vỗ vỗ đầu mình, tôi thất thần ngồi xuống. Cơn đau trong bụng nhói lên làm cho tôi rớm nước mắt..
Bỗng có tiếng gọi :
- Hậu ! Mày có trỏng hông? Tao Hà nè !
Bữa nay đúng là giở giời, con Hà nó kiếm tôi, lau nước mắt tôi trả lời :
- Kiếm tao có gì không?
- Có chuyện quan trọng gấp lắm.!
Tôi mở cửa, con Hà xông vào liếc liếc khắp phòng rồi hắng giọng :
- Chiều tối có người muốn gặp mày. Là một trong khách lần trước đó !
- Tao đang bệnh..rời để bữa khác được không?
Con Hà xị mặt :
- Khách quen sao mà dám từ chối. Đến chỉ ngồi vài ba câu chuyện rồi về. Mày ráng đi ha!
Tôi nghĩ tới thế nào cũng có món tiền boa kha khá nên đành vờ miễn cưỡng :
- Ưh. Được rồi! Nể mày lắm nha. Đi thì kêu tao!
- Xí. Nể tao há? Tao xin! Cả cái quán này đứa nào mà chả nể tiền!
Con Hà kéo dài giọng rồi loẹt quẹt đôi dép lào bỏ về..
Thoa chút son lên môi cho khỏi nhợt nhạt, tôi khoác chiếc áo mỏng đi ra ngoài ăn tô hủ tíu nóng của bà Tư cách đó vài căn. Tôi ngồi ăn không để ý kế bên có thằng nhóc đang nhìn mình.. Bất chợt thằng bé vừa nói vừa khóc :
- Con hông ăn nữa đâu! Mình về đi mẹ huhu
Người phụ nữa quay người nó dỗ dành :
- Sao vậy con? Ăn được xíu rôì bỏ là sao?
- Con sợ lắm!
- Con sợ gì..ai làm gì mà sợ? Ăn lẹ lên còn về !
Lúc này thằng bé khóc lớn, nó lấy tay chỉ sang bên kia đường một lúc lại chỉ vô người tôi :
- Bạn ấy tay chân toàn máu đang nhìn dì này rồi nhìn qua con với mẹ. Huhu mẹ ơi con sợ..
Bà mẹ theo hướng đứa bé chỉ vào lòng đường không có ai tay chân đầy máu hết. Bà ta vội ôm con mình vào lòng hớt ha hớt hải :
- Bà Tư với dì đây coi giùm con bến kia có con nhà ai tay chân đầy máu không? Tôi để ý nãy giờ chả thấy ai..
Bà Tư và tôi cùng nhìn sang đường nhưng mặc nhiên chỉ thấy xe cộ đi lại
Nhận xét Box