Diêm Phù Luận Tội - Chapter 30 Kết Thúc
Thấy má không liên lạc được với ba nên nhỏ con gái lớn đã điện về máy bàn. Đêm khuya thanh vắng, tiếng điện thoại vang lên khiến cho người ta phải giật mình. Dì Sáu vội đi ra nhấc ống nghe, thảng thốt nhưng cố giữ bình tĩnh. Ngay sau đó dì đi lên lầu.
- Ai gọi vậy dì Sáu? Mà sao dì lên lầu chi vậy?
Nghe thấy bà Lan hỏi, dì gắng giữ giọng :
- Dạ..là..là bạn cậu Hải Có việc gấp nhưng cậu ấy tắt máy nên ..
Bà Lan nằm lại xuống ,đáp :
- Cần gấp lắm hay sao mà dì phải lên gọi.?
- Dạ. Việc gấp bà à..
Nói rồi dì Sáu đi lên trên đứng trước phòng của Hải rồi nhưng nghĩ thế nào dì lại đi về phòng vợ chồng tôi gõ cửa gọi khẽ :
" Cộc cộc..cộc cộc "
- Hải..ơi..Hải ơi.. Là dì Sáu..mở cửa cho dì!
" Cộc cộc..cộc cộc.. "
- Ai vậy?
- Dì Sáu đây Lập. Mở cửa cho dì..có chuyện rồi..lẹ lên con!
Lập đi nhẹ ra mở cửa đứng ở ngoài nói chuyện gì đó rồi mau trở vô lấy điện thoại bấm số :
- Cậu lấy cho anh 1 vé đi gấp Nha Trang nha.
…
- Ừ. Giờ anh tới sân bay liền.
Lập tắt máy rồi ghé nói thầm với tôi :
- Anh đi ra Nha Trang bây giờ . Cu ba tai..mất rồi..
Tôi giật mình:
- Anh..nói gì..? Cu ba tai..
- Cháu nó đi rồi. Không gọi được cho anh Hải nên gọi về máy bàn. Dì Sáu mới lên nói..
- Trời ơi. Sao có thể như thế được.?
- Hiện tại anh chưa biết cụ thể như thế nào. Để anh qua báo cho anh Hải. Em nhớ đừng cho má biết vội..dì Sáu và anh sợ má sẽ sốc khi nghe tin .
Tôi run run :
- Em biết rồi ! Anh mau đi đi..!
Nói xong Lập vội vã sang phòng anh Hải và hai người họ nhanh chóng rời khỏi nhà ngay sau đấy.
.....
Buổi sáng, tôi thấp thỏm trong lòng không yên, muốn gọi điện cho Lập nhưng lại thôi. Dì Sáu cũng vậy ! Chốc chốc tôi và dì nhìn nhau, lộ ra sự lo lắng của mình. Có lẽ vì thế nên má sinh nghi nên hỏi :
- Có chuyện gì giấu má đúng không Hậu? Thấy con và dì Sáu khác mọi bữa.!
Tôi ấp úng :
- Dạ..không có gì đâu má..!
- Không có gì mà nửa đêm nửa hôm hai anh em tụi nó đi ra ngoài? Có chuyện thì trước sau gì má cũng biết.! Từ hôm qua đến giờ má cũng có cảm giác lo âu lắm..
- Con..
Tôi quay qua nhìn dì Sáu nhìn nhìn..dì gật đầu.! Hít sâu một hơi dài tôi cất lời :
- Má bình tĩnh nghe con nói .. Cu ba tai đi xa rồi!
Má như muốn khụy xuống :
- Cu ba tai..đi xa ư?
Tôi khóc theo lời má hỏi. Cả tôi, dì Sáu và má ôm nhau khóc.
-----
Cu ba tai được đưa về nhà để lo tang lễ. Bác sĩ khám nghiệm kết luận nguyên nhân dẫn tới cái chết là có thể do vướng vào một vật nào đó mới té xuống nước và không thể tự mình đứng đậy nên bị sóng đánh trôi đi..
Đám tang trong tiếng khóc thương tiếc vô cùng của người thân của bà con chòm xóm. Trên tờ cáo phó cái tên " Nguyễn Thành Vinh " được viết đậm nét ,bên dưới có dòng mở ngoặc " cu ba tai " như thắt chặt tâm can của những ai có mặt ở đó..
Chị Xuân suy sụp tinh thần từ sau cái chết của con, chị không tới cửa tiệm làm tóc nữa mà tự nhốt mình trong phòng kín. Tôi hiểu tâm trạng của chị lúc này, mất đi đứa con rứt ruột sinh ra để mà chấp nhận cũng cần phải có thời gian. Mong sao chị sẽ vượt qua được nỗi đau này mà tiếp tục sống.
Má chồng tôi từ bữa ấy cũng sinh bệnh, khóc nhiều khiến đôi mắt thâm quầng, khuôn mặt hốc hác không còn chút sức lực nào. Căn nhà trở nên lạnh lẽo hơn bao giờ hết..
Thời gian có lẽ là liều thuốc duy nhất giúp cho mọi người có thể trở lại. Dù không được như ngày nào nhưng thứ ít cũng giúp con người ta lấy lại được thăng bằng. Anh Hải từ ngày đó trầm tính ,anh ít nói hơn . Anh vẫn tiếp tục công việc thu mua ve chai . Gian thu mua đó được mở rộng quy mô và có mặt hàng được tái chế rồi xuất bán trực tiếp cho khách hàng. Đó là anh Hải cùng chồng tôi mua lại cổ phần trong một công ty giâý. Công việc bận rộn, anh vùi đầu vào công việc như để quên đi nỗi đâu tận cùng của mình vậy.
Còn tôi, tôi thi thoảng mới lên công ty , nhỏ Huế sau khi sinh em bé thì chuyển về công ty gia đình nhà chồng . Kim cũng đã kết hôn ,ít thời gian nữa là cũng nghỉ sinh.. Ở công ty, Lập mướn thêm nhân viên bán hàng cùng với hai bé em của tôi lên học việc. Mọi việc Lập quản lý qua camera và có tài liệu báo cáo lại nên anh vẫn có thời gian dành cho gia đình.
Lâu rồi mọi người không có đông đủ ngồi cùng nhau bữa cơm. Nay tôi nấu một nồi canh chua ra muống..cũng là món chay má có thể ăn. Đang lúi húi, tôi nghe tiếng chị Xuân :
- Chị phụ nấu cơm với nha!
Tôi gật gật :
- Dạ. Vậy chị lặt rau giùm em nghen!
Với cái rá, chị Xuân nói :
- Đầu giờ chiều Hậu và chị đi lên miếu nhen! Chị muốn lên đó lễ và gặp ông lão bán vé số..
Tôi không nói với chị là có lần tôi cũng lên tìm gặp nhưng không thấy ông lão đó đâu sợ chị lại nghĩ tôi không muốn đi cùng, nên đồng ý :
- Dạ. Để em đưa chị đi!
- Hậu này!..trước giờ chị có gì không đúng..chị..xin lỗi..
Tôi tròn mắt không tin vào những gì nghe thấy :
- À.à..em..không giận gì đâu.!
Chị Xuân ngập ngừng :
- Sau thời gian tĩnh tâm..chị nhận ra mình có quá nhiều sai lầm..tiền tài vật chất không thể cứu người đã mất sống lại. Có lẽ ông lão bán vé số đã bói đúng! Cu ba tai là con lộn cửa. Ngày ấy chị không tin .!
Tôi nhìn chị :
- Ông cũng bói cho vợ chồng em như vậy chị à. Thôi thì số mệnh các con như vậy, chúng ta nên chấp nhận mong cho con được siêu thoát.
Chị gật đầu rồi đi ra chỗ má, ngồi xuống :
- Má..cho con xin lỗi! Má tha lỗi cho con ! Con ăn nói không có nghĩ trước nghĩ sau..
Má khóc :
- Má cũng có lỗi..! Mình nhận ra lỗi là tốt rồi..
Nhìn má và chị Xuân ,tôi kìm nước mắt không được . Nấu nồi canh chua sôi trên bếp ,giọt nước mắt rơi xuống hoà tan có một chút vị mặn nồng..
------
Trưa nay trời không nắng gắt như mọi ngày. Lên tới miếu, chúng tôi vô dâng lễ với tấm lòng thành kính. Chị Xuân quỳ ở dưới miếu bà ngũ hành rất lâu sau ấy mới cùng tôi đi ra kiếm ông lão bán vé số. Đã mười mấy năm trôi qua! Từ cái ngày ấy và cái ngày tôi và Lập tới lại nhưng không tìm kiếm được ông.
Chúng tôi vô quán bánh canh. Chỗ này trước kia là quán nước mía mà có lần cả gia đình cùng đi và ngồi nghỉ ở đây để đợi dì Minh. Chị Xuân nhìn xung quanh rồi cất giọng :
- Chắc mình không gặp được ông lão. Đã quá lâu rồi! Vô đây rồi thì mình ăn bánh canh ha!
Chị nói rồi kéo tay tôi vô cái bàn ở gần đó. Chợt có một dì đội nón lá đon đả :
- Hai đứa coi bói không? Dì coi bằng chỉ tay. Không mắc đâu. Coi xong cho dì xin mười ngàn thôi.
Tôi tính từ chối thì chị Xuân đưa tay mình ra :
- Dì coi cho con đi dì !
Bà dì cầm tay chị Xuân nhìn rồi to nhỏ :
- Theo như đường chỉ bàn tay là có hạn . Nhưng có gia tiên linh thiêng nên sẽ ổn. Về cuối đời sẽ được an nhàn , con cháu hiếu thảo..
Xuân vẻ vẫn muốn biết thêm gì đấy nên hỏi gấp gáp :
- Là con cháu con đầy đàn phải không dì? Là con sinh thêm đúng không?
Dì kia đáp :
- Trong bàn tay nói lên như nào thì dì nói thế.
- Dạ. ! Con cảm ơn dì..
Chờ dì đội nón lá đi khuất, tôi và chị cũng ra lấy xe đi về. Mỗi người mỗi tâm trạng mỗi cảm xúc ,chúng tôi ai nấy đều chạy theo cái cảm xúc ấy mà im lặng suốt quãng đường cho đến khi về tới nhà..
Tối hôm ấy, vợ chồng Vân cho con sang . Lại thắp nén nhang cho cu ba tai rồi Vân nói :
- Sự việc qua rồi, giờ con ngẫm lại thấy đúng quá má ah.
Cả má, chị Xuân và tôi ngạc nhiên, má hỏi :
- Là đúng chuyện gì thế? Bay nói đi, làm má với hai chị chẳng hiểu gì cả!
Vân bắt đầu kể :
- Má với hai chị biết không? Trước bữa cu ba tai mất một hôm là cu Vinh nhà con chết hụt. May có người ta kịp thời cứu. Cháu nó bị tối hôm trước thì hôm sau cu ba tai bị đó.
Tôi run ray:
- Có có chuyện đó sao ?
- Dạ. Chính xác là vậy. Lúc biết tin ,em sợ đến muốn xỉu..và có đi coi thầy..thầy nói theo tâm linh là ngày hôm ấy trong dòng họ nhà mình người tên Vinh phải đi. Vì con em ở nhà gọi tên đó thôi..nên các quan bắt nhầm. Sau ấy về coi sổ thì thấy không phải nên mới thả cu Vinh ra và qua hôm sau rước cu ba tai đi ..
Chị Xuân oà khóc nức nở :
- Ngày đó chị giành giựt cái tên đó cho con mình. Giờ ra nông nỗi này là do chị..do chị..huhuhu
- Chị đừng như vậy nữa. ! Là số mệnh sắp đặt rồi. Không ai muốn như thế cả.!
Vân vỗ vỗ vai chị Xuân rồi đi vô trong lấy ít trái cây. Mọi người trong gia đình quây quần ôn lại kỉ niệm ngày trước. Khi ấy có ba chồng tôi ,có cu Rồng và có cả cu Ba tai. Những kỉ niệm chắc chắn sẽ không bao giờ phai mờ ..
----
Qua tết Đoan Ngọ năm 2018 . Má chồng tôi trở bệnh nặng. Má bị K phổi và mắc căn bệnh hẹp phế quản nên khi thở khó khăn vô cùng. Ăn ít, không có sức đề kháng nên má nằm một chỗ. Trên bệnh viện, bác sĩ điều trị gặp riêng vợ chồng tôi khuyên nên đưa má về vì không còn nhiều thời gian nữa..
...
Bữa nay, má tỉnh táo hơn mọi ngày. Má kêu tôi gọi mọi người tới ăn với má bữa cơm. Chúng tôi cũng đã chuẩn bị tâm lý vì biết điều tồi tệ sẽ xảy ra nay mai thôi.
Xong bữa tối, tôi dọn dẹp dưới bếp thì Lập kêu :
- Hậu..lên..lên má muốn gặp em!
- Đợi em xíu..!
- Lên lẹ đi..má..má yếu lắm rồi!.
Tôi bỏ đó ,vội đi lên ngồi cạnh má :
- Má à .!
Giọng má yếu ớt :
- Hậu..! Má..má phải nói với con điều này..nếu không sẽ..không còn cơ hội..
- Con nghe má nói này..!
- Cho má..má xin lỗi..vì..vì..đã vu oan..oan..con..! Tha tha lỗi cho má..má rút rút lại lời nói của mình.!
Tôi oà khóc :
- Con không giận má đâu. Má đừng nghĩ gì cả..
- Con dâu của..của..má.! Má ưng con..con..
- Má..! huhuhu
Tôi nắm tay má khóc nghẹn. Má đã chấp nhận tôi là dâu con. Lúc này má quay hướng nhìn sang vợ chồng anh Hải :
- Hải..con..hứa..với má..chí thú làm ăn! Thương vợ ..thương con..
Anh Hải mắt đỏ như vừa khóc :
- Má ! Con..con hứa.!
- Má ..má an tâm mà nhắm mắt..mắt..được rồi.! Nhưng..trước khi đi má..má muốn..nói với con rằng..cái ngày con và con Xuân ..gối vàng mã.. xoay giường...muốn cho má mau..mau..đi.
Anh Hải khóc như đứa trẻ :
- Má.. Má biết tụi con làm chuyện đó ư?
- Ừ..má má biết. Nhưng..má không trách các ..các..con.. Là do má..ăn ở không tốt. Má..má sám hối.!
Má không muốn khi chết..mình..bị..đày xuống..địa.ngục..
Tất cả chúng tôi đều khóc sau khi nghe câu nói . Má đưa mắt nhìn khắp nhà một lượt rồi nhìn sang Lập, nhìn sang Vân thều thào :
-Anh..em..nhớ..bảo..ban..nhau....
Lập rưng rưng :
- Má hãy tin ở con..
Vân ôm chặt lấy má gào khóc :
- Má ơi. Má đừng làm con sợ..huhu
Má nhắm mắt đáp :
- Con gái..ngoan..! Ba..ba..tới rước má..rồi..!
Tay của má rớt xuống giường từ trong tay tôi. Đột nhiên vang lên tiếng sét vang trời.! Cơn mưa xối xả trên mái tôn đồm độp, tiếng động ồn ã đó lấn át hết tiếng khóc gọi người thân ở bên trong căn nhà..
-----
Sau bốn mươi chín ngày của má , trước cổng nhà xuất hiện một con chó. Có lẽ nó đi lạc nên không biết tìm đường về nhà chủ. Dì Sáu quét dọn ở ngoài vườn nhìn thấy, thấy tội nghiệp dì lấy ít đồ ăn cho nó. Con chó mừng rỡ quẫy cái đuôi như tỏ lòng biết ơn sau đó mới đụng vô đồ ăn. Tới chiều tối vẫn thấy nó ở ngoài, dì Sáu nói với tôi :
- Có con chó ở ngoài từ sáng, dì cho ăn rồi mà không chịu đi. Cũng có thể bị chủ bỏ rơi hay bị lạc đường.
- Dì cho nó vô sân, nếu mai mốt không ai đi kiếm thì mình nuôi dì ah. Để vậy tội nghiệp quá.
- Ừ. Dì biết rồi !
.....
Ngày hôm sau và những hôm sau nữa không thấy chủ của nó đi tìm kiếm. Vợ chồng tôi quyết định mua cái chuồng và đặt tên nó là Míc . Hai đứa con nhà tôi quý lắm! Đi học về là ra chơi đùa . Mà con Míc khôn đáo để..như nói gì nó cũng hiểu hết. Mấy chị láng giềng có bữa gặp tôi xuýt xoa :
- Con Míc nhà em khôn quá! Tụi chị đi qua biết là quen nên nó nằm im nhưng hễ động vô cửa là nó gầm gừ nhảy bổ như là người ta vô trộm đồ á .
Tôi cười cười :
- Dạ. Con míc khôn lắm các chị ạ!
Ấy vậy mà qua một trăm ngày của má. Con Míc lại bỏ cơm. Lập cho đi bác sĩ thú y mới biết nó có một cái u ở trong họng. U này phát triển khá nhanh nên kéo theo dây thần kinh vùng mắt khiến cho mắt của nó lồi ra bự như hột gà. Bệnh của nó không chữa được.
Bữa ấy Lập đưa tôi và các con về thăm quê tới khuya mới lên lại thành phố. Về tới , dì Sáu vội vã :
- Hậu ra hoá kiếp cho con Míc đi con.
Tôi ngạc nhiên :
- Sao lại hoá kiếp hả dì..?
- Nó hấp hối từ sớm , dì có làm rồi nhưng không nghiệm. Nó thoi thóp như chờ con . Vì..dì chợt nhớ tới lời bà chủ thề khi nói con mang tiền mang của về quê.
Tôi đứng bất động, đúng rồi! Đêm đó má đã nói : " Tao có nói sai tao làm con chó giữ nhà cho nó. Giờ mày đã tin chưa? "
Sau giây phút bất động, tôi tới trước di ảnh của má , châm nén nhang tôi khấn :
- Má ! Má có linh thiêng chứng giám cho con. Con không giận má..má hãy an lòng mà an nghỉ nới suối vàng !
Tôi khấn má xong rồi cùng dì Sáu ra ngoài vườn. Con Míc không nằm trong chuồng mà nó lết ra hẳn bên ngoài. Tôi thấy nó cố gắng đưa đôi mắt như hai hột gà nhìn nhìn.
Tôi chạm tay lên nó :
- Míc.. À...có phải là má không? Má hãy yên nghỉ nha ! con ..con tha thứ cho má..! Hic hic..
Tôi sụt sùi đi vô nhà. Dì Sáu bồng nó vô chuồng cho khỏi lạnh hơi đất , cài cửa chuồng rồi dì đi vào.
Sáng hôm sau. Tôi và dì đi ra lại . Con Míc đã đi rồi..trên khoé mắt hột gà đó còn chút nước đọng lại..Nó đã khóc!
Qua giỗ đầu của má , anh em chúng tôi họp bàn gia đình và quyết định : căn nhà đó sẽ không bán mà sẽ được phá ra xây làm ba gian. Anh Hải đưa di ảnh của ba má về thờ cúng. Anh giờ đã chịu về công ty gỗ duy trì những gì ba mình đã cơi dựng cùng với Lập. Vợ chồng Vân cũng dọn về cạnh chúng tôi trong gian nhà chia phần đều nhau ấy. Ai cũng tất bật công việc nên cứ cuối tuần lại hẹn nhau nấu nướng , chị dâu em chồng tám chuyện thì không ai bằng.
Cuộc sống muôn màu nhưng nếu có một màu của gia đình yêu thương nhau rõ nét như thế sẽ là sắc màu tuyệt vời nhất phải không các bạn!
H. Ế. T
Nhận xét Box