Diêm Phù Luận Tội - Chapter 29
Bỗng một người đàn ông ở gần đó hét toáng :
- Có người đuối nước! Cứu cứu..
Vừa la hét người đàn ông cuống cuồng bơi lại nhấc cu Vinh lên khỏi mặt nước và làm các thao tác sơ cứu. Mọi người chung quanh cũng chạy tới đầy lo lắng. Một lúc cu Vinh miệng ộc nước , khuôn mặt không còn tím tái nữa và hơi thở bắt đầu trở lại.
Ai đó thở phào :
- Thằng bé ổn rồi! Thật may quá! Đưa ra phòng khám kế đây đi anh. Chắc cháu bé này đi một mình .
Ngay sau đấy, người đàn ông vội bồng Vinh chạy ra phía ngoài cổng. Vừa kịp lúc Thắng ở bên trong đi ra, thấy mọi người quây tụm , nơi trống ngực đập thịch thịch như có linh cảm xấu, chạy thật nhanh tới, anh hốt hoảng :
- Vinh..Vinh..con..con..?
- Anh là người nhà cháu bé?
- Tôi là ba của ..cháu..! Con.. Con tôi bị sao vậy?
Người đàn ông vội vã :
- Thằng bé bị đuối nước! Có sơ cứu ban đầu, mau đưa cháu ra ngoài phòng khám..
Ba của Vinh không hỏi gì thêm, anh biết con mình đã gặp nguy hiểm. Chạy theo người đàn ông kia mà anh run rẩy. Anh lơ là để ý tới con quá! Đáng lẽ khi ấy anh phải cho con đi cùng chứ!
Sau khi cu Vinh ổn định ở phòng khám, anh và người đàn ông kia đi ra ngoài , Thắng xúc động :
- Cảm ơn anh đã cứu con tôi. Nếu không hôm nay..
Người đàn ông đáp :
- Có gì đâu anh! Đi bơi này hay bị chuột rút lắm nhưng tôi thấy làm lạ.. rõ ràng cháu có mặc áo phao..thì..sao có thể chúi đầu chìm xuống được ?
Thắng như chợt nhớ ra :
- Đúng rồi !trước lúc đó tôi có kiểm tra áo của cháu! Sao..sao..kì vậy?
- À mà cũng trễ rồi,anh vô với cháu đi .Tôi xin phép..
- Lần nữa cảm ơn anh !
Nói rồi người đàn ông kia quay bước còn Thắng cũng vô phòng với cu Vinh..
Hai ba con về tới nhà cũng tối muộn.Nghe thấy tiếng xe tiếng cửa cổng mở, Vân đi ra hỏi :
- Hai ba con đi bơi lâu vậy? Điện thoại lại không nghe máy? Vinh lại má coi. Sao mặt mũi nhợt nhạt vậy con?
- Con nó bị đuối nước, được người ta cứu. Anh sợ em lo lắng nên..
- Trời đất! Anh đi cùng mà không chú ý tới nó hay sao? Bộ không mặc áo phao hả?
Thắng chưa kịp trả lời thì cu Vinh mếu máo. :
- Con không bị đuối nước, con có mặc áo phao mà . Có đám bạn kêu con tới bơi chung... Con mới bơi tới là có ai túm chân khéo xuống..huhuhu con cố thoat ra thì có ai bên trên dìm đầu con..con sợ quá má à huhuhu..
Vân bước tới ôm chặt con vào lòng vỗ về :
- Có má rồi đừng sợ!!Vô má lấy trà gừng cho con uống. Xíu là ấm người à.!
- Dạ..
Vân đi vô pha trà gừng cho con, chuẩn bị bữa cơm tối cho con rồi lên thắp nhang cho tổ tiên..
Cùng lúc này , bà Lan đứng ở ngoài hiên mà ngó nhìn cây si già coi xem có con chim lợn nào không. Bà cứ nhìn mãi mà chẳng thấy gì ngoài màu đen của bóng tối.. Chợt giọng của Lập vang lên ngay sát bên :
- Má đang tìm gì hả?
-Ờ..Lập đấy à con! Chắc có tổ chim trên cây si hay sao mà hàng xóm nói đêm nào nó cũng kêu ầm ĩ.
Lập ngạc nhiên :
- Có vậy luôn sao má? Mai con ra coi sao. Khuya ngoài này gió lắm. Má vô trong đi nghen !
Bà Lan trở lại trong nhà, nằm xuống mà trống ngực đập mạnh, cái cảm giác hồi hộp lo âu khiến cho bà chẳng ngủ nổi. Mắt thao thao nghĩ lung tung đủ thứ..
Đêm dài trôi thật chậm!
-------
Buổi sáng tại Nha Trang , Xuân và các con của mình cười cười nói nói đi dạo quanh bãi biển. Xuân nựng con trai :
- Cưng của má vui không? Có thích trò đu quay bay lên trời không nè?
Cu ba tai hớn hở :
- Con thích lắm má ! Mai mốt mình lại đi nữa nha!
- Rồi. Cứ ngoan với học giỏi sang năm má cho đi nữa.
- Dạ. Hihi
Nhỏ con gái bên cạnh nó nhìn cu ba tai bữu môi :
- Cu Vinh đúng là con nít! Mình đi tắm biển ha má !
Nói xong, nó cũng không hiểu sao bữa nay lại gọi tên của cu ba tai như thế. Biết lỡ miệng nên sau đấy nó im bặt..
Cu ba tai cười :
- Từ giờ má và chị hai gọi con tên Vinh đi, gọi con ba tai hoài ah..
Xuân chẹp miệng :
- Nội yêu quý của con đặt đấy. Haiz.nghĩ sao mà gọi thằng bé là ba tai cơ chứ? Mới sáng tắm lạnh đấy. Vô ăn đã rồi tính sau .
Cu ba tai lay lay tay Xuân :
- Hay mình tắm xíu đi má! Một xíu thôi..
- Được rồi! Má đồng ý đấy. Hai đứa xuống đi! Má ở trên này đợi..
Cu ba tai reo mừng sau câu nói của má . Nó kéo tay chị hai chạy hét hò không ngừng đi xuống nước mà đùa nghịch. Xuân nhìn hai đứa nhỏ lòng tràn ngập hạnh phúc! Chợt nhớ tới Hải, mặt Xuân cau lại: " không lẽ ổng có bồ nhí bên ngoài thật? Cứ nghĩ như vậy là Xuân lại muốn nổi khùng..
Mải suy nghĩ, bỗng nhỏ con gái chạy tới hổn hển :
- Má..má..em ba tai..con không thấy em đâu cả! Hic hic
Xuân gào lên :
- Gì? Hai chị em nô đùa cùng nhau..giờ lại nói không thấy đâu! Như vậy là sao?
- Con cũng không biết nữa. Huhu
- Trời ơi! Mau đi tìm nó đi! Còn đứng đó hả.?? Ba tai ơi ba tai..
Hai mẹ con Xuân hoảng loạn chạy khắp nơi gọi tên thằng bé nhưng đều không thấy. Dù có thêm sự giúp đỡ của mọi người tìm dưới biển, dù đã báo công an nhưng cu ba tai vẫn không hề có tin tức gì. Thằng bé biến mất không để lại một dấu vết..
Chuyến bay về lại thành phố đầu giờ chiều vì thế mà bị hủy. Xuân như kẻ mất hồn ngồi đấy lúc nhìn xuống biển nước mênh mông, lúc nhìn lên con đường dài phía trước gấp khúc xa mờ . Cũng không tỉnh táo để gọi về báo cho Hải. Đứa con gái thấy mẹ như thế cũng cuống quýt rối mù..
Khi mặt trời dần khuất bóng , mọi thứ trở nên ảm đạm đến sợ..
Xuân đi ra lại bãi biển lần nữa. Thẫn thờ ngồi xuống cát mà khóc. Lúc bấy giờ chị ta mới chắp tay ngửa mặt lên trời cầu xin, xin ông trời cho tìm thấy thằng bé.
Chợt có ai đó la lớn :
- Có xác người ..mau gọi công an..mau gọi công an!
- Trời đất ơi..tội quá..xem có phải người nhà của chị hồi sáng không?
Quay sang nhìn chỗ đám đông nhốn nháo, Xuân vội chạy lại, tới nới chị ta chết lặng...Cu ba tai nằm trên mặt nước mắt nhắm nghiền, trên trán có vết tím lịm như bị va vào vật gì đó..
Công an tới, thi thể đó được đưa ra khỏi mặt nước và được phủ lên bởi một manh chiếu..
......
Lúc này là 11giờ 30 phút. Hải thấy đói , anh ta xuống kiếm gì đó bỏ bụng. Thấy trái táo trên bàn vội cầm lên, theo thói quen là sẽ bỏ vô miệng cắn nhưng bữa nay thì không. Đi lại lấy con dao anh ta gọt vỏ..
" Á.."
Con dao bất ngờ xén vào tay, máu chảy nhỏ xuống làm loang cả trái táo. Thở dài , buông để đó anh ta đi lên lầu..
" Reng..Reng.."
Chuông điện thoại vang lên, thấy số của vợ mình - Hải không nghe máy. Sau hồi anh ta ấn nút tắt nguồn.
Sát bên nhà hàng xóm, vợ chồng chị Thái chẳng thể chợp mắt nổi bởi tiếng chim lợn từ cây si già nhà bà Lan kêu mỗi lúc một dồn dập
Nhận xét Box