Diêm Phù Luận Tội - Chapter 28

Diêm Phù Luận Tội - Chapter 28



Sau hôm đó, Lập nhờ luật sư lo thủ tục di chúc . Cả gia sản được chia làm hai. Anh Hải một nửa, Lập và Vân một nửa .Trong di chúc có nói rõ việc thực thi này chỉ có giá trị sau khi má qua đời . Câu nói của Xuân dường như vẫn còn ở trong đầu nên má buồn lắm. ! Chị ta ăn nói không suy nghĩ cứ bạ đâu nói đó bốp chát thẳng thừng, có tuổi rồi mà lúc nào cũng vậy. Không biết đến khi nào mới bỏ được cải tính khí đó nữa..
Sáng sớm , Xuân ngồi coi lại đồ mà đã chuẩn bị cho hôm nay cả nhà có chuyến đi chơi xa, do nôn nóng hay sao mà chị ta lại cho tụi nhỏ đi trước ngày sinh nhật cu ba tai . Hải cũng thói quen dậy sớm nhưng cứ cầm bấm điện thoại bấm bấm, Xuân tức giận :

- Sao lúc nào cũng thấy anh dán mắt vô cái điện thoại thế ?

Hải đáp mà không nhìn :

- Việc làm ăn ,cô hỏi làm gì?

- Việc làm ăn? Giám đốc như chú Lập kia mà có thế đâu? Về nhà là quan tâm đến vợ đến con! Còn anh..

- Tôi thì sao? Nó khác tôi khác. Về tới nhà nghe cô chì chiết tôi mệt quá. Làm ơn im giùm tôi chút đi!

- Anh..!
Được rồi coi như tôi nhịn. Tới giờ bên tour họ tới rước rồi đó.

Trả lời nhưng Hải vẫn không ngước nhìn :

- Ơ. Tôi đã nói là không đi được rồi còn gì ! Tự dưng thay đổi đi vào ngày thường sao mà nghỉ.

- Ngày nào mà chẳng được. Anh báo chú Lập một tiếng là chú ấy sắp xếp. Đừng có lý do. Hay là anh có bồ nhí bên ngoài?

- Mệt với cô quá! Không để yên cho tôi làm ăn hay sao. Ghen tuông vô cớ!

- Làm gì làm đừng để tôi thấy!

Xuân làm mặt giận ,kéo vali xuống lầu cùng cu ba tai. Ở dưới , nghe thấy tiếng động, đứa con gái lớn trang điểm đậm mặc cái váy ngắn cũn cỡn ngồi đợi. Nó cằn nhằn :

- Má làm gì mà lâu dữ vậy? Mà ba đâu?

- Ba mày không đi!

Xuân nói với xuống rồi nhấc cái va li qua từng bậc cầu thang..
Ngang qua chỗ giường nội , cu ba tai chạy lại :

- Má cho con đi du lịch.Mai về con mua quà cho nội nha!

Má má cười xoa đầu nó :

- Ba tai của nội đi chơi vui nghen!

- Dạ. Để con ôm nội một cái ! Con sẽ nhớ nội lắm..

- Coi cháu tôi cưng không ! Nội cũng nhớ con lắm!

Nghe hai nội cháu nói thế, Xuân gắt lên vội tới kéo tay con mình :

- Cái thằng này ! cứ làm như đi không về nữa hay sao mà nhớ với nhung. Nội chỉ nhớ cháu Tuấn cháu My thôi.

- Không phải! Nội nói cưng con ,nội nói nhớ con!

- Mày có thôi không? Học cái thói chèm bẻm y chang cha mày. Con với cái. Đi ra ngoài mau!

Nhìn đứa cháu đi ra phụng phịu. Má lên tiếng :

- Cháu nó còn nhỏ chưa hiểu gì sao con lại nói thế? Đứa cháu nào má cũng thương như nhau.

- Ngày xưa má không ưng con Hậu vì nó là gái bán cafe còn bây giờ nó giàu rồi nên má đứng về phía vợ chồng nó. Má ăn chay, má lễ tạ ông bà cho mẹ con nó ,má không thấy day dứt với lương tâm hả? Nói đi nói lại má cũng vì tiền cả.

- Ngày đó đúng là má vì vật chất. Haiz.. không thể đánh giá người ta qua bề ngoài được nên giờ lương tâm cắn dứt lắm.

Xuân trợn mắt nhìn má chồng :

- Má nói vậy là ám chỉ ai? Dù má có ân hận có ăn chay có sám hối thì cũng không hết tội đâu .

Chị ta nói tay kéo cái vali bỏ ra ngoài chỗ tụi nhỏ. Con bé lớn thấy Xuân vội nói :

- Nội già rồi sao má cứ cãi cự hoài vậy? Làm tụi con nãy giờ đợi hoài à.

- Con nhỏ này! Má mày mày không bênh lại đi bênh ai không ah.? Thôi đi ra cổng cho lẹ..

Khi Xuân và mấy đứa nhỏ đi rồi, má trở ra uống miếng nước. Lời nói kia cứ quanh quẩn trong đầu bà. Người con dâu bà la mắng thậm chí còn xúc phạm còn đánh nó nhưng khi bà nằm một chỗ Hậu vẫn không nề hà chăm sóc..
Nước mắt bà đột nhiên rơi xuống khi nhớ tới lần đêm hôm bà bắt gặp Hậu đứng gần cái két bạc :

"" Anh coi vợ anh đấy! Chắc lại lấy tiền lấy của mang về quê cho ba mẹ nó!

- Vợ con lấy gì mà má nói vậy? Hậu không có tính đó đâu!

- Chính tôi bắt gặp mà anh còn bênh vợ. Tôi mà nói sai tôi làm con chó giữ nhà cho nó. Giờ anh tin chưa! ..."""

Ôm mặt khóc nức nở, bà bà muốn nói xin lỗi Hậu nhưng sao mỗi lần đối diện thì bà lại chẳng thể cất lời! Thực sự là rất khó..

Dì Sáu nãy giờ chứng kiến hết cuộc nói chuyện giữa bà và Xuân. Nhìn bà như vậy ,dì tới gần :

- Bà..bà không sao chứ?

- À..tôi..tôi không sao! Để tôi phụ dì nấu đồ nha..tôi tôi muốn tự mình nấu cho con dâu một bữa cơm, dì chạy ra mua giùm tôi ít đồ nghen. Dì có biết con Hậu thích ăn món gì không?

Dì Sáu gật đầu cười :

- Canh chua đó bà! Hồi có bầu cổ ăn món đó hoài ah.. Vậy để tôi chạy ra chợ nha.

- Rồi ! Dì đi đi. Trễ xíu nữa lại nắng..

Dì Sáu mang giỏ đi chợ, bà Lan đi dạo ra một vòng ra sân. Ánh nắng chiếu xuống sau tán lá cây si già cạnh bờ tường rào . Không khí trong lành quá! Vừa mới ngồi xuống ghế thì có tiếng gọi qua ô thoáng tường rào :

- Bà Lan bà Lan!

- Ủa ! Chị Thái ! Đi chợ về đấy hả?

- Dạ. Con vừa đi chợ về! Gặp bà cũng có chuyện muốn nói..

Nghe thế, bà Lan lấy làm ngạc nhiên hỏi :

- Chờ tôi ra mở cái cổng..mà có gì vậy chị?

- Dạ..

Nói rồi bà Lan đi ra mở cửa cổng, hối thúc :

- Chị Thái vô trỏng ngồi chơi xíu. Mà có gì thì mau nói tôi nghe. Cứ úp mở thế ?

Để cái giỏ đồ ăn xuống dưới, chị Thái cất lời :

- Con đứng đây được rồi mà nói có gì không phải bà đừng giận con nghen.! Mấy đêm nay chim lợn đậu ở cổng nhà bà kêu ghê quá.

- Chị nói thế nào chứ tôi ở ngay dưới lầu mà có nghe thấy gì đâu?

Nghe bà Lan nói vậy, chị Thái quả quyết :

- Cả xóm nghe đều nghe thấy chứ chả riêng nhà con..họ ngại nên không dám nói. Con với bà nhà sát bên nên con cũng làm liều sang nói với bà .. Nó kêu ầm ĩ không để cho ai ngủ cả.
Bà Lan giỡn :

- Hay chim lợn về làm tổ ở đây ..Đêm tôi nói thằng Lập canh xem có còn đuổi.

- Dạ. Cũng có khi như thế bà ạ. Nhưng con nghe người ta đồn. Lũ chim lợn này thính lắm. Gửi mùi người chết là bâu đến à. Thôi con về nha.!

- Có vụ đó luôn hả.?

- Ơ. Thế bà không nghe nói bao giờ sao? Dưới quê con cứ nó xuất hiện là một vài hôm là có người chết.. Thôi con về nha..chào bà nãy giờ mà chưa chịu đi nữa ..

Chị Thái nói rồi xách cái giỏ đi về. Bà Lan cũng quay vô nhà cũng không có gì lo lắng lắm ! Chắc nó chỉ mang tổ thôi có gì canh đuổi là hết tiếng kêu. Còn vụ ngửi thấy mùi người chết thì sao thấy khó tin . Lắc đầu, bà Lan xuống bếp cắm nồi cơm ,chờ dì Sáu về chuẩn bị bữa trưa..
---------

Buổi chiều tại nhà vợ chồng Vân.
Cu Vinh đi học về cất cặp sách là chạy ra ôm cổ ba mình :

- Nay ba đừng có đi chơi cầu lông nữa. Mình đi tắm bể đi!

Thắng chồng Vân lắc đầu :

- Xíu má về rồi ba đưa đi nha!

- Ba chở con đi đi ba! Con năn nỉ mà !

- Lần này thôi nha!

- Dạ. Con biết rồi ba hihi. Để con đi lấy đồ bơi .

Cu Vinh vui thích chạy vô lấy đồ bơi. Thắng thì lấy máy bấm số Vân báo anh đưa con ra bể bơi tắm.
Ít phút sau hai ba con đã có mặt ở bể bơi trung tâm. Tầm này rồi mà còn nhiều người tới quá! Một hồi nô đùa thoả thích, Thắng quay nói với con :

- Tới đây được rồi ha! Giờ về được chưa nào?

Cu Vinh lắc đầu :

- Xíu nữa đi ba!! Hihi

- Vậy xíu nữa lên ghế đợi ba nhen! Ba vô toilet chút.

Vinh gật đầu rồi nhẩy thùm thùm xuống nước. Bới một đoạn ngắn,cu cậu vui thích tính đổi chiều bới thì bất chợt có ai gọi tên :

- Vinh Vinh ơi!

Cu Vinh ngoái nhìn, thì ra là đám bạn cỡ tuổi của nó :

- Gọi tớ hả?

- Ừ. Qua đây bơi chung cho vui nè.

- Tớ qua liền!

Như quên mất lời ba dặn, Vinh vội bơi sang chỗ đám bạn ấy. Mấy đứa nó cười như nắc nẻ, vỗ tay cổ vũ chào mừng. Đột nhiên , Vinh có cảm giác dưới chân có ai đó đang kéo xuống. Lấy hết sức đẩy ra nhưng cu cậu không thoát ra được. Cố ngoi đầu tìm mấy đứa bạn đó mà chẳng thấy ai..Có bàn tay nào đó ấn mạnh đầu nó chìm xuống dần

Danh Sách Chương

Nhận xét Box