Diêm Phù Luận Tội - Chapter 27

Diêm Phù Luận Tội - Chapter 27




Bà Lan gượng ngồi dậy , bao lâu rồi bà mới nằm mộng thấy kể từ sau khi ông Quý mất ? Bà cứ ngồi bất động như thế mà suy nghĩ . Lời nguyện của bà năm nào tưởng như quên đi rồi thì nay chồng bà về nhắc lại. Hít thở thật sâu bà tự nhủ : " từ ngày mai mình sẽ bắt đầu "!!

Buổi sáng nghe chuông điện thoại từ Lập báo con dâu đã hạ sinh mẹ tròn con vuông, bà Lan vui mừng khôn xiết.. Cúp máy xuống ,bà vội gọi dì Sáu :

- Dì Sáu ơi. Con Hậu sinh rồi! Một trai một gái. Dì mau chạy ra chợ mua giùm tôi ít bánh trái! Tôi lễ tạ ông bà tổ tiên!

- Tạ ơn trời phật đã phù cho mẹ con cô ấy! Tôi mừng quá bà chủ ơi! Tôi đi liền đây!

- Dì đi lẹ đi..ah..mà mua ít đồ nấu ăn chay nha..

Dì Sáu ngạc nhiên :

- Bà ăn chay hả? Nay đâu phải ngày rằm hay mồng một đâu..

- Ừ tôi muốn làm nốt điều dang dở mà mình chưa làm được. Lần này tôi quyết tâm rồi.

Sau câu nói ấy, bà Lan thấy trong lòng mình nhẹ đi rất nhiều ! Còn dì Sáu xách cái làn đi chợ thấy thật khó hiểu . Từ ngày làm ở đây chứng kiến những việc xảy ra trong ngôi nhà này dì thấy thương cho ông Quý và vợ chồng Lập ,bà Lan tuy cái tính nói ra miệng khẩu nghiệp như thế nhưng bên trong không có thâm độc gì. Nghĩ đến vợ chồng thằng Hải mà dì buồn thay , suốt ngày cãi lộn cũng vì ghen tuông.Cứ ra khỏi nhà thì không sao hễ về tới là òm tỏi..Lắc đầu thoát khỏi dòng suy nghĩ dì Sáu ghé vô sạp trái cây ở gần đó..
-------------
Ba ngày sau mẹ con tôi xuất viện về nhà. Má chồng tôi vẫn nằm ở dưới lầu còn có dì Sáu chăm nom, dù má có tiến triển đi lại nhưng vẫn còn phải điều trị dài ngày . Hai đứa nhỏ được cái nết ăn, ăn no rồi nằm ngủ với có ngoại lên chăm bẵm nên tôi khoẻ lắm ! Mẹ tôi nói :

- Quan trọng là lúc sinh xong, mình phải kiêng đụng nước ,kiêng làm việc nặng, không mai sau về già lại giống mẹ sức khỏe yếu chân tay lúc nào cũng lạnh ngắt vì không kiêng được!

Tôi làm nũng :

- Thế nên mẹ ở lại với con và các cháu nhiều xíu nhen!

- Mẹ ở lại lâu thì lấy ai chăm ba của tụi bay. Giờ ổng có tuổi rồi, tuy không phải cực khổ như ngày trước nhưng sao bằng có ông có bà chăm nhau.

- Hay mẹ kêu ba lên trên này đi mẹ. Bao năm nhà mình cực rồi.. Giờ dư giả một chút nên con..

Mẹ lắc đầu :

- Lên sao được! Còn cúng giỗ ..với ở quen rồi sao ổng chịu xa bà con chòm xóm . Thôi nằm ngủ xíu ha! Mẹ đi giặt đồ cho tụi nhỏ. Đồ mới sinh là phải giặt bằng tay .

- Dạ.!
------
Ngày đính hôn của nhỏ Huế lại vào đúng ngày đi sinh nên tôi không tham dự, bữa nay cưới là tôi cùng Lập và hai nhóc tới nhà trai từ sớm ,dù là chị gái nhưng chú rể Minh lại là chỗ thân thiết nên chúng tôi chuyển qua đi đón dâu, là họ nhà trai .. Trông lễ cưới em mình mà tôi nghĩ tới ngày xưa, cái ngày tôi chính thức là vợ của Lập. Mới đó mà cũng đã mấy năm rồi..

Tới nơi, ba má Minh niềm nở :

- Hai đưa vô đi ,Minh ở trỏng đó con! Bà coi nhóc con nào! Cưng quá ! Mà...mà.. Vợ của Lập dì thấy quen lắm nghen..

Vừa nói má của Minh vừa nựng hai nhóc tì khiến chúng cười khanh khách. Nhìn dì, tôi ngờ ngợ :

- Con cũng thấy dì quen lắm! Hình như là..là ở Bình..Châu con đã gặp..

Má của Minh lúc này như nhận ra :

- Con là đứa khi đó đứng khóc do mất đồ phải không? Trời đất ! Đúng là hữu duyên, bây giờ lại là người một nhà!

- Dạ..khi đó con quên không hỏi tên dì, với khi lên đây cũng lu bu nên ..

- Bây giờ còn nhiều cơ hội nè. Thôi vô đi, dì với con tâm sự sau nghe!

Thấy tôi với dì nói chuyện thân thiết, Lập cốc đầu tôi :

- Bí mật ghê nha! E quen biết dì mà anh không hay luôn á!

Tôi cười :

- Cũng tình cờ bữa mình đi Bình Châu đó anh. Nhớ hông? Cái bữa anh ngỏ ý muốn em là bồ á hihi !

- À. Ra vậy. Anh nhớ rồi! Kể ra khi đó em hay ha. Hổng biết bỏ bùa gì mà anh mê thiệt chứ!

Lập nói rồi đẩy xe hai nhóc bước đi trước, bỏ lại tôi phía sau đang giận lẫy.
.......

Sau lễ cưới của nhỏ em, dì Bảy - má của Minh thường qua lại nhà chuyện trò với má chồng tôi. Hai người hợp lắm, dì làm công quả ở chùa Giác Huệ nên mỗi lần lên chùa dì lại ghé qua rước má đi cùng. Nghe dì nói má còn quy y nơi cửa Phật , tu thiền khi nghe các thầy giảng kinh và hay tham gia vào hội từ thiện . Có lẽ có người cùng chia sẻ và làm đúng theo phương pháp điều trị nên sức khỏe của má hồi phục nhanh chóng..
Tôi và Lập cho con đi lên miếu ở Nhà Bè một phần là lễ tạ, một phần là muốn gặp ông lão bán vé số nhưng đợi cả nửa ngày mà không thấy . Tôi có dò hỏi mấy người sống ở quanh đó, người thì bảo ông về quê sống những ngày cuối của cuộc đời. Cũng có người nói rằng vào một hôm mưa ngập đường thấy ông ngã quỵ trong dòng nước trên tay vẫn cầm tập vé số rồi người dân hô hào đưa ông tới bệnh viện và từ đó không hay tin gì nữa..

Cuộc sống của gia đình chúng tôi êm ả trôi đi cho đến năm 2015 , lúc này má cũng đã bước sang tuổi bảy mươi , mỗi buổi chiều bà đi bộ ra trường học gần nhà đón hai nhóc tì. Nội ,cháu cuốn túm nhau lắm! Nhà có tiếng con trẻ thật đầm ấm..
Nghĩ mà thấy thời gian sao lẹ quá.. Tuấn và My con tôi đã bước vào lớp một. Chị Xuân cũng đã mở được một tiệm tóc cho riêng mình, anh Hải vẫn chạy xe thu vua ve chai, dù có ghen nhưng chị Xuân cũng chẳng thể kề bên mà kiểm soát mà chỉ tỏ thái độ mặt nặng mày nhẹ . Đứa con gái lớn mới mười sáu tuổi mà trưng diện quá chừng còn cu ba tai thì được chiều không ai bằng, có cái điện thoại là ngồi lì chơi điện tử. Thậm chí hai nhóc nhà tôi có gì mà nó thích là phải đòi cho kì được mới yên. Chả bù cho thằng con cô Vân..cũng lứa tuổi mười hai nhưng nó đã ngoan lại còn học giỏi. Cứ thấy tôi và Vân nói chuyện với nhau là chị ta đi lại nói xiên:

- Con tôi kệ nhà tôi mắc mơ tới mấy người đâu mà nói nọ nói kia. Rảnh không có việc gì làm hả?

Thấy vậy, Vân nói ới ra :

- Tụi em có nói gì đâu mà chị lại thế?

- Tôi đụng tới mấy cô hay sao mà giật mình?

Cả tôi và Vân nhìn nhau ngán ngẩm. Chị ta vẫn chả bỏ được cái tính nết này. Má ở dưới bếp đi lên :

- Gì mà ồn ào thế tụi bay? Kêu thằng Hải, thằng Lập xuống bá biểu. Nay má họp gia đình.

Nghe tới họp gia đi đình, nghĩ đến tiền ,chị Xuân mau lẹ đi lên lầu gọi chồng . Má chưa khi nào vẻ nghiêm trọng cho họp gia đình cả ,không biết là có chuyện gì..? Tôi thấy lo lắng quá!
Khi mọi người có mặt đông đủ, má cất lời :

- Nay má kêu tụi bay về sớm là có chuyện muốn nói. Má già rồi, cũng không sống được bao lâu nữa.. Thế nên căn nhà này má muốn bán đi . Ba anh em chia bằng nhau và sẽ chia làm bốn! Một phần ấy mua một gian nhà nhỏ cho má..

Má nói xong, Lập vội lên tiếng :

- Con nghĩ mình cứ để như vậy mà ở như bây giờ là tốt nhất má ah. Giờ chia ra, má ở một mình ..con không an tâm.

Lúc này anh Hải chen vô :

- Chú nói kì! Má tính vậy là đúng đó. Má sẽ về ở với vợ chồng anh..và dĩ nhiên phần chia của má chuyển sang cho anh.

- Em không đồng ý! Cứ để như vậy rồi tính sau. Còn không chúng ta làm di chúc trước.

Hải im bặt nhìn sang má :

- Ý má là sao? Má chịu về ở với vợ chồng con không?

- Má nghĩ lại rồi..sẽ làm di chúc như thằng Lập nói. Tài sản của ba má có sẽ được chia làm ba cho ba anh em tụi con.

Chẳng để ai kịp nói, chị Xuân đã the thé :

- Sao lại chia làm ba ? Cô Vân là phận gái đi lấy chồng ăn theo phước phần nhà chồng. Phần của cô phải chia làm hai cho cu ba tai một nửa.

Vân nhìn chị ta lắc đầu :

- Tham lam quá vậy chị? Má chia đều rồi mà còn tính toán.

- Cu ba tai nó là cháu nối dõi cho dòng họ. Mốt bà nằm xuống chả đến tay nó thờ hay sao mà cô nói tôi tính toán ?

- Trời đất! Má tôi còn ngồi đây mà chị lại độc miệng..

- Ôi giời. Trước sau gì ai mà chả phải chết !

- Hai người có thôi ngay không?
Lập đập tay xuống bàn quát lên rồi quay sang má , má chồng tôi mắt đỏ hoe :

- Lập nhờ luật sư nha con! Thằng Hải là con trưởng, cu ba tai là cháu nối dõi nên má sẽ chia cho một nửa tài sản , con và em Vân một nửa. Thôi má mệt rồi!

Má mệt mỏi đi vô giường nằm. Ngoài phòng khách trở nên yên lặng. Sau đó ít phút, Vân cũng ra về ,vợ chồng tôi cũng mau lên phòng cho bọn trẻ ngủ sáng mai còn dậy sớm tới trường.
Trên phòng riêng, Hải và Xuân đang hí hửng vì món thừa kế sắp tới. Lại bấu cằm cu ba tai chị ta ghẹo :

- Cuối tháng sinh nhật 12 tuổi má cho con đi du lịch nghen!

Cu ba tai mắt sáng rực :

- Thích quá thích quá! Thế má có cho chị hai đi không?

Xuân vuốt vuốt tóc con :

- Cả nhà mình cùng đi chứ! Con thích trò chơi đu quay lên trời không?

- Có phải trò vòng xoay lớn, mình ngồi trỏng quay lên như bay lên trời đúng không má?

- Đúng rồi là bay lên trời đó !

Cu ba tai vui thích nô đùa nhảy bần bật trên giường nệm mà không biết rằng mình sẽ được bay lên trời thật.

Danh Sách Chương

Nhận xét Box