Diêm Phù Luận Tội - Chapter 26
Nghe tới đó là tôi không còn thấy gì nữa. Như có cảm giác mình đang đi đến một nơi nào ấy lạ lắm! Tôi chột dạ và nhìn lại mình :" không phải là tôi đang ở phòng sinh hay sao ? " mặc dù tự hỏi như vậy nhưng tôi vẫn bước đi . Lối đi này hai bên tối mờ, thi thoảng có ánh đèn lập lờ như đóm đóm ở quê tôi thường đi bắt hồi còn nhỏ..
Trời bắt đầu đổ mưa cùng với gió thổi mạnh sấm chớp vang lên ầm ã. Sợ hãi tôi vội bỏ chạy mong tìm một chỗ có thể trú chân. Chẳng thể nhìn xuyên qua hai bên tối mờ kia nên cứ thế tôi mải miết chạy mải miết chạy về phía trước cho tới khi mưa tạnh gió ngừng thổi mới chịu dừng lại. Chợt có giọng nói cất lên ngay sát bên :
- Hãy bước về phía cây cầu !
Giật mình tôi nhìn khoảng trước mặt là một cây cầu , như có lực đẩy từ đằng sau khiến tôi mau chóng bước lên không chút do dự .. Nhưng đây là đâu mà sao vắng vẻ quá ! Bỗng có ai đó lên tiếng :
- Mẹ..
Tôi run cầm cập, co tay ôm lấy mình ..
- Mẹ! Đừng sợ..là là con .. là Thành!
Tôi hoảng hốt :
- Ai ..ai vậy? Hic hic
Lúc này có một bóng người lại gần , là dáng của nam thanh niên nhưng khuôn mặt che kín bởi một màu đen chỉ lộ ra đôi mắt :
- Con là Thành! Mẹ ở đây một xíu thôi rồi về với các em nha ! Các em còn quá nhỏ mẹ không thể bỏ đi như này.
Tôi bật khóc :
- Thành! Là con là con phải không? Sao con không trở lại làm con của mẹ. Mẹ nhớ con ! Mẹ ân hận.!
- Cảm ơn mẹ đã nhớ tới con! Ở đây cũng rất tốt nên mẹ đừng suy nghĩ tới những gì đã qua . Con có nói là không gặp mẹ nữa nhưng thấy mẹ xuống đây..con.. con thương các em !
Tôi run run :
- Là là mẹ đã chết sao?
Thành gật đầu :
- Đi hết cây cầu này là mẹ sẽ là người của cõi âm rồi. Để mẹ về lại dương thế tự mình con không thể làm được mà có Rồng và một người nữa giúp đỡ..
- Rồng..Rồng đâu con? Mẹ muốn gặp.. Và người nào đã đã giúp mẹ..?
- Là giọng nói nhắn mẹ lên trên cầu đó! Rồng chỉ có thể cho mẹ nghe thấy giọng nói. Còn người nữa ở phía kia..
Thành nói rồi chỉ tay về phía sau lưng tôi, gắng nhìn thật kĩ nhưng không thấy một bóng người nào mà chỉ có hai cái sừng nhấp nhô sau tảng đá lớn :
- Hậu! Ba ở đây..
Tôi quay tròn nhìn bốn phía, nó giống như giọng nói của ba chồng tôi!
Một con trâu từ từ đi ra khỏi tảng đá. Nó tiến lại chỗ tôi đứng :
- Là ba đây Hậu à !
Tôi cuống cuồng không tin vào mắt mình :
- Ba..sao ba ra hình hài này?
- Cảm ơn con đã chăm sóc bà ấy ! Ba đã gắng làm những gì mình có thể . Nghiệp của ba là như vậy nên dù như nào ba cũng không ân hận!
Nói rồi ba tôi nhìn sang Thành :
- Cảm ơn cháu đã giúp ông!
Sao ba tôi lại biết Thành? Không lẽ khi xuống dưới này mọi người lại gặp được nhau ư? Tôi bối rối :
- Con xin lỗi vì đã giấu ba má chuyện con đã bỏ cháu Thành..
- Ba đã biết từ khi thằng Lập về nói muốn cưới con. Có khó gì khi muốn biết rõ về con chứ! Con đã biết chuộc lại lỗi lầm của mình và làm lại từ đầu..
- Ba..
- Con mau quay về đi! Cháu của ba đang khóc đòi hơi của mẹ. Mai sau đến lúc cánh cửa âm tào mở đón con. Nếu còn duyên chúng ta sẽ gặp lại.
Ba nói rồi chạm cái sừng trên đầu vô tay tôi như đẩy tôi đi. Nghe xong những lời của Thành, những lời của ba khiến cho mọi thứ trong tôi cứ lẫn lộn không biết đây là thực hay ảo nữa. Tôi lần chần gật đầu rồi quay người đi.
Có hơi lạnh phảng phất, tôi dừng bước rồi ngoảnh lại .. Thành vẫn đứng ở đó che kín khuôn mặt,để lộ đôi mắt đưa tay lên vẫy vẫy. Ba chồng tôi trong bộ dạng con trâu đang lầm lũi cúi đầu xuống tiến về sau tảng đá lớn.! Thấp thoáng phía sau Thành có ai đó mặc đồ màu trắng lúc ẩn lúc hiện . Linh cảm như mách bảo đó là Rồng - đứa con căn mệnh vua quan đã yểu mạng khi tròn 15 tháng tuổi của tôi.. Thôi không nhìn nữa ,nước mắt rơi xuống tôi đi vào một khoảng không dày đặc như sương mù...
.....
Mơ màng tôi khẽ mở mắt, ánh đèn bên trên chói quá làm cho tôi khó chịu mà lấy tay dụi dụi..
Tôi nghe rõ mọi người la lên mừng rỡ :
- Cô ấy tỉnh rồi! Đã qua cơn nguy kịch.
Những bước chân chạy hối hả bên ngoài hành lang, không lâu sau ấy Lập đã ở bên cạnh :
- Em về với anh và con rồi! Làm anh sợ đến chết mất Hậu à !
Tôi nhìn anh rưng rưng :
- Không sao rồi mà..! Em.. Em cũng sợ lắm hic hic
Chuông đồng hồ điểm 0 giờ 5 phút của ngày hôm sau. Cùng thời gian này ở nhà bà Lan nằm đó thao thao chẳng thể ngủ nổi, bà lo lắng cho đứa con dâu không biết sinh nở thế nào ? Lập không điện về nên ruột gan bà nóng như lửa đốt.
Haiz..đúng là khi chưa yên tâm việc gì nó làm cho bà bực bội quá !. Trằn trọc quay ngoài quay trong mà không chợp mắt được. Bên phòng dì Sáu có tiếng bật đèn, lúc sau dì đi ra :
- Bà chưa ngủ sao? Có cần tôi giúp gì không?
- Dì cũng chưa ngủ hả? Phiền dì lấy cho tôi miếng nước với.
Dì Sáu lại rót ly nước rồi đáp :
- Không thấy cậu Lập điện thoại về nên tôi cứ thấp thỏm..
- Tôi cũng vậy! Cái thằng này biết ở nhà mong tin mà cũng không báo về một tiếng. Chạy ra cái ki ốt ngoài cổng mà cũng làm biếng. Haiz..
- Chắc khuya nên cậu ấy sợ mất giấc ngủ của bà . Bà uống miếng nước rồi nằm ráng chợp mắt nghen.
Dì Sáu đưa cho bà Lan ly nước đó rồi trở lại phòng. Không gian im ắng, bà Lan nằm xuống thiu thiu đi vào giấc ngủ..
" Cộc cộc cộc.. Cộc cộc.. "
" - Chắc lại thằng Hải đi về trễ !
Bà Lan lẩm bẩm trong miệng khó chịu vì mới vừa nằm xuống . Chắc dì Sáu ở trong không nghe thấy nên đành ngồi dậy lần bước đi ra. Bên ngoài tiếng gõ cửa vẫn liên hồi.. Bà cất giọng :
- Hải về trễ vậy bay?
" Mở cửa cho tôi! "
- Ơ..ông..Quý..là..là..ông hả?
"Tôi về thăm bà! Mở cửa cho tôi đi.."
Như quên sợ hãi mà vội vã mở chốt cài . Cánh cửa bật mở ,trước mắt bà là một con trâu ,nó đứng bằng hai chân. Bà Lan hoảng hốt tìm kiếm chung quanh, gọi tên chồng mình :
- Ông Quý ơi!..huhu
Con trâu đáp :
" Tôi ở ngay đây, trước mặt bà đấy thôi! Bây giờ tôi làm kiếp trâu rồi. Bà lên chùa nghe kinh sám hối và ăn chay liền đi khi vẫn còn kịp.. "
- Ông nói gì tôi không hiểu..? Mà sao ông lại trong hình dạng này ?
" Bà quên rồi sao? Bà nợ một lời nguyện.. "
Bà Lan đứng lặng người nhớ tới cái lần mình đi cầu có cháu và có nguyền ăn chay nhưng lại không thực hiện được nên đã làm lễ để thay thế.. Nghĩ rồi bà khóc nấc :
- Ông cho tôi đi cùng với ! Điều đó tôi làm không nổi! Thời gian qua tôi nằm đấy khác gì người đã chết ..Làm ơn cho tôi đi cùng ông !Tôi không muốn mình là gánh nặng cho các con...
"Bà chưa tới số sao mà đi ? Tên của bà nơi thiên tào vẫn chưa gạch tên ! Hãy ăn chay cho tâm thanh tịnh. Tôi về chỉ muốn nhắc bà như vậy! Giờ tôi phải đi rồi.. "
Nói đoạn con trâu quay người đi, nó bước hai chân như một bóng người liêu xiêu cô đơn trong đêm vắng.
Bà Lan giật mình thức giấc.. Thì ra nãy giờ bà nằm mộng, nhưng sao nó lại thật y như là thật vậy.
Nhận xét Box