Diêm Phù Luận Tội - Chapter 25
Hôm sau Xuân phóng xe máy ra khỏi nhà từ rất sớm để đến gặp một người và chuẩn bị những thứ như đã bàn tính với chồng mình. Hải cũng dậy sớm, anh ta ngó vô giường của má chẳng quan tâm má còn ngủ hay đã thức mà chào hỏi vài câu rồi đi pha hai ly cafe ngồi ở ghế salon.
Phía gian phòng kế bên, dì Sáu nghe thấy tiếng động bèn đi ra :
- Cậu Hải bữa nay dậy sớm vậy?
Hải quay qua vội đáp :
- Con nằm chẳng ngủ được nên pha ly cafe uống cho tỉnh táo. Với có công việc gấp nữa..
Dì Sáu có chút ngạc nhiên vì không khi nào Hải trả lời cặn kẽ như vậy cả. Với tay bật cái bóng đèn chỗ giường bà chủ cho sáng. Dì Sáu ghé sát vô thấy bà đã thức giấc từ khi nào . Bà mở mắt nhìn lên trần nhà rồi nhìn dì Sáu gắng giơ bàn tay nhưng dường như quá sức nên mới vừa đưa lên là nó đã rơi xuống.
Vợ chồng tôi xuống tới phòng khách đã thấy anh Hải ở đó , Lập đi tới gần :
- Thức sớm vậy anh?
Hải đẩy một ly cafe sang chỗ Lập :
- Uống đi . Anh có chuyện ngồi đây nãy giờ đợi chú đấy.
- Có chuyện gì vậy anh?
- À. Cũng không có gì to tác..chỉ là đêm qua nằm mà chẳng ngủ được, anh nghĩ tới việc mình nên làm mâm cỗ dâng lên tổ tiên mong phù hộ cho má mau hồi phục. Má nằm đó lòng anh đau lắm..!
Lập nghe rồi gật gật :
- Đúng là em không nghĩ tới việc đó. Sáng nay em cũng nghỉ nên xíu nữa vợ chồng em đi chuẩn bị..
Mới nghe thế, Hải vội xua tay :
- Anh nói chị Xuân đi sắm lễ và mời thầy rồi nên tính nói chú cho anh nghỉ bữa nay. Mà vợ chồng chú đi đâu à?
Lập cười lộ vẻ vui mừng :
- Em đưa Hậu đi khám thai..
- Trời đất! Tin vui này sao không cho anh chị biết! Chúc mừng cô chú nha! Vậy chú cứ đi đi ở nhà có anh lo. Gì chứ ,mâm cỗ với anh là chuyện nhỏ!
Lập nhấp miếng cafe :
- Dạ. Thế có gì anh lo đồ cúng giùm tụi em. Đi khám chắc cũng tới trưa mới xong ah.
Hải không nói gì, anh ta ngay lập tức đứng lên đi vô rửa cái ly của mình rồi lại giường của má bóp tay bóp chân :
- Để con mát xa cho má nghen! Má chịu khó ăn uống vô cho mau khoẻ, ít thời gian nữa là má đi lại được thôi mà!
Bên ngoài, Lập thấy anh trai như vậy ,anh mỉm cười vì sự thay đổi này !
.....
Nay có lịch khám thai nên Lập nghỉ làm đưa tôi đi. Chờ anh Hải đi lên lầu tôi mới lại lau người rồi bón đồ ăn cho má. Nghe dì Sáu nói khi nãy má có tự nâng cánh tay lên được một chút..Chỉ như vậy thôi là tôi mừng đến rơi nước mắt . Mong sao má mau chóng có thể đi lại và nói chuyện được.!
Bón xong cho má, tôi nói với dì Sáu :
- Lát con ra ngoài, dì chú ý tới má giùm con. Bữa nay vợ chồng anh Hải nghỉ ở nhà.
Dì Sáu ngạc nhiên:
- Xuân chịu ở nhà sao con?
- Dạ. Nghe nói anh chị ấy làm mâm cỗ lễ tổ tiên cầu phúc cho má con mau bình phục đó dì!
- Ừ. Dì biết rồi..
- Thôi con đi nghen!
......
Xuân lúc này trở về, trên xe chở đủ thứ hàng mã. Có xấp giấy tiền giấy vàng thắt dây treo lủng lẳng ở tay lái xe. Chị ta đứng ở dưới sân ngửa mặt lên gào :
- Anh Hải xuống phụ tôi một tay, thầy tới liền bây giờ đấy!
Hải đang ở trên lầu , vội chạy ra thò cổ xuống :
- Ới dì Sáu đi ! Đúng là sợ cái giọng của cô thật. Gọi mà như người ta cháy nhà .
- Xuống liền đi! Lẹ lên.
Hải không đáp nhưng vội chạy xuống. Xuân bưng đồ vô nhà liếc nhìn xung quanh,thấy dì Sáu vội hỏi :
- Con Hậu đâu hả dì?
- Chú Lập đưa cổ đi khám thai rồi.
Xuân trợn mắt :
- Gì? Đi khám thai? Trời! Tin được không tưởng nó điếc luôn rồi chứ! Thôi dì mang xôi chè lên phòng thờ và dọn dẹp trưng bánh trái giùm con nha. Con mua đầy đủ rồi.. Cái này là vợ chồng con làm lễ cúng tổ tiên . Lát dì xuống phụ con nấu vài món ..
Dì Sáu đi lại đỡ cái làn mà Xuân đưa cho rồi xách lên trên lầu.
Chờ dì Sáu lên , Xuân đi lại kéo tay chồng mình to nhỏ :
- Anh thấy chưa? Ông trời còn giúp mình. Sao bữa nay lại trúng ngày chúng nó đi vắng.
Nói xong chị ta gấp gáp đưa xấp giấy tiền vàng cho Hải :
- Anh bỏ cái gối của má ra ,kê cái xấp này lên.
Hải giật lấy xấp tiền vàng mã kê dưới đầu má mình. Bà Lan mở mắt nhìn chằm chằm không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Thấy má nhìn, Hai cũng không mở lời nói một câu nào, ngước lên trên lầu , liếc qua Xuân đang tư thế sẵn sàng rồi vòng qua thành giường cúi xuống nâng cái giường một xoay đầu xuôi ngược. Chắc do gấp gáp quá nên cái chân giường va vào chân làm cho chị ta đau điếng mà bỏ tay ra ..cái giường rơi xuống tạo tiếng động. Tiếng dì Sáu vọng xuống :
- Dưới nhà bể cái gì đó mấy đứa.?
Hải vội đáp :
- Không có gì đâu. Tụi con dọn dẹp qua chỗ má nằm. Gầm giường bụi quá.
Nói rồi anh ta tiếp tục nâng giường lên xoay cùng với Xuân mặt mũi tai tái vì cái chân đau.
Bà Lan nằm đó nước mắt rơi xuống lã chã thấm ướt cả xấp giấy vàng mã kê dưới đầu..
Xoay đến vòng thứ 9 cũng là lúc có chuông cửa reo lên. Sắp lại đồ đạc, lấy xấp tiền vàng giấu đi. Xuân thậm thọt đi ra mở cửa. Là thầy cúng mà chị ta mời tới.
Dì Sáu sau khi dọn ban thờ và trưng đồ cúng xong mới đi xuống. Dì không hay biết chuyện mà Hải và Xuân đã làm mà vội vô bếp lặt mấy thứ xào nấu cho kịp còn cúng. Bên kia chiếc giường bà Lan nằm đó khóc nghẹn nơi cổ họng. Bàn tay yếu ớt khẽ cử động..
Ông thầy cúng cầm trên tay cái đài cát xét nhỏ đi đến trước bà Lan, nhìn một hồi ông ta quắc vợ chồng Hải ra ngoài :
- Tôi thấy má anh chị sắc thần còn ổn lắm, chưa thể đi được đâu . Vậy mà chị đây nói bả nằm chờ chết..
Hải chưa kịp nói gì, Xuân đã nhanh nhảu :
- Trông vậy thôi thầy ! Chứ nằm có ý thức gì đâu. Thầy cứ đặt cái đài bên cạnh mở kinh Phật lên. Có khi má con nghiệp chướng nặng quá..
- Ơ hay cái chị này! Bật kinh trên đầu giường chỉ dành cho người hấp hối, không thể qua khỏi thì mới làm. Má chị còn khoẻ mà sao lại ..? Như vậy là tổn thọ của bà ấy.. Tôi..tôi không làm được đâu!
Xuân nghe vậy nổi cáu :
- Thầy hay thật. Tôi mướn thầy tới đây là làm theo ý của chủ nhà mà thầy còn từ chối?
Ông thầy chẳng hiểu sao mồ hôi trên trán nhễ nhại, cất giọng run run:
- Tôi có thể cúng mời gia tiên về dùng cơm, chứng giám lòng thành, ngoài chuyện đó ra thì tôi xin phép ra về..
Chị ta tính nói gì thêm nhưng bị Hải ngăn lại rồi quay sang thầy :
- Vợ chồng con không biết mong thầy bỏ qua. Nhờ thầy lên lầu lễ cúng tổ tiên giùm.
Nói rồi anh ta mời thầy đi vô trong . Lúc ngang qua nơi bà Lan nằm. Ông thầy đứng lại nhìn vào góc tường ,chỗ ấy là móc treo quần áo mà Hậu để sẵn cho má khi cần là có đồ thay liền , rồi vội vã bước lên bậc cầu thang.
Ở bên dưới, Xuân hậm hực lớn tiếng nói dì Sáu bưng mâm cỗ vừa nấu để thầy còn cúng.
......
Sau khi ở phòng khám về nhìn mâm cỗ đã được dọn để trên bàn ăn. Mọi thứ còn nguyên, không thấy vợ chồng anh chị Hải ở nhà. Tôi lấy làm lạ hỏi dì Sáu :
- Anh chị Xuân đi đâu rồi hả dì ?
Dì thở dài :
- Sáng tụi con đi, có thầy nào đó tới cúng, xong là ổng về liền. Còn con Xuân nói tới tiệm làm tóc, thằng Hải kêu khách hàng nào gọi có việc gấp nên đi hết cả . Dì vừa bón cho má con ăn rồi nha.. Mà bà không chịu ăn mấy đồ cúng nên dì nấu nồi cháo trắng.
- Dạ. Vậy hả dì! Hihi con cảm ơn dì nghen. Lại ăn cơm với tụi con ha.
- Hai đứa ăn đi..dì cũng vừa ăn cháo rồi. Chẳng hiểu sao dì lại đau bụng ..haiz..
Thấy dì đáp vậy nên tôi không ép dì ăn. Tôi lại gần má ngồi xuống bên cạnh. Miệng má như muốn nói gì đó nhưng không thể diễn đạt được.
Ngay sau đó, Lập có điện thoại nói có việc gấp ở công ty và muốn tôi đi cùng..anh muốn cho hai bé con trong bụng tôi biết công việc của ba nó như thế nào ! Lập nói hoài nên tôi đành chiều theo ý anh. Mâm cơm cúng lại đậy lồng màn để đó không có ai chạm đũa cho đến tối..toàn bộ những thứ có trong mâm nhão nhoét bốc mùi thiu nhớt như có người lấy tay đùa nghịch nó vậy!
-------
Sau một thời gian vật lý trị liệu kết hợp đông tây y thì má chồng tôi cũng đã dần hồi phục. Tuy còn chậm chạp nhưng má có thể đi lại một chút dù phải cần đến dụng cụ hỗ trợ. Miệng đã không còn lệch nữa và phát âm thành tiếng nói ngọng. Lúc này tôi gần tới tháng sinh nở đi lại ì ạch. Thai đôi nên vào những tháng cuối tôi tăng cân chóng mặt. Mọi thứ tôi và Lập đã chuẩn bị đầy đủ rồi giờ chỉ đợi con chào đời thôi. Mỗi lần ở bên là má hay chạm vô cái bụng to đùng của tôi ánh mắt tràn ngập nỗi niềm của sự mong đợi! Dù nói không rõ nhưng tôi vẫn nghe thấy câu " cháu " trong lời của má.
Công việc của Lập mỗi ngày như mỗi tốt lên, bên công ty gỗ ký được nhiều hợp đồng, những lần lên biên giới không còn gặp khó khăn gì nên có đi là anh cũng về liền . Còn anh Hải vẫn làm bên thu mua ve chai kiêm luôn chở hàng đi giao cho khách và cũng đi những chuyến xa nhà thường xuyên. Không biết ảnh có bồ bịch ở ngoài hay không mà dạo này chị Xuân lại có tính ghen ,tối đến chưa thấy chồng về là điện thoại ầm ĩ . Má chẳng nói một lời về anh chị ấy cả. Mỗi lần tôi có nhắc đến là má lại lảng sang chuyện khác. Tôi thấy khó hiểu nhưng cũng không hỏi sợ lại phật ý.
.....
Ăn tối xong tôi ngâm ngẩm đau bụng. Từng cơn gò lên giống như lần sinh cu Rồng nên tôi vội nói Lập đưa vô viện. Tới nơi là muốn rớt con ra ngoài rồi. Tôi chưa kịp làm thủ tục ghi tên cho mình thì đã vào phòng sinh. Nhanh chóng sau đấy các con tôi một trai một gái chào đời, nghe tiếng khóc của con tôi hạnh phúc vô cùng nước mắt cứ thế mà chảy ,chảy đến nhạt nhoà .! Bỗng tôi thấy người mình lịm dần ,bên dưới chân như có ai đó dội nước vô, tiếng bác sỹ y tá hoảng hốt : " Nguy rồi ! Sản phụ có dấu hiệu băng huyết "
Nhận xét Box