Diêm Phù Luận Tội - Chapter 24
Sau lễ tang của ba, căn nhà rộng rãi trước kia nay hoang vắng và ảm đạm vô cùng. Má buồn bã, bà không chịu ăn uống gì cứ nằm khóc thương nhớ tới người đã khuất. Lập vẫn lo công việc ở công ty cùng với sự hỗ trợ của Kim và nhỏ Huế em gái tôi, tuy anh không nói ra nhưng tôi hiểu là anh đang đau xót như thế nào? Cảm giác mất đi người thân của mình ,có gì có thể diễn tả được..
Hằng ngày tôi và dì Sáu cùng chăm sóc má và nhang đèn cho ba. Vợ chồng anh Hải vẫn đi từ sáng tới tối mới về. Từ khi nhà có đám, chị Xuân rất hiếm khi cho hai đứa nhỏ về nhà, hầu như chị để cho ông bà ngoại chăm sóc, chị sợ nhà có người mới chết , vong ma đó chưa đi khỏi được mà cứ lảng vảng ở đây ,khi thấy con nít thường sẽ hay doạ nạt chúng. Thấy thế anh Hải lên tiếng :
- Kiêng vớ kiêng vẩn, cô Vân vẫn cho con về đây có sao đâu!
Xuân gắt gỏng :
- Lúc sống là người thân còn khi chết thì là ma nên cứ kiêng cho lành. Mà con cô Vân là cháu ngoại có ảnh hưởng gì.
- Nghĩ như cô có mà mê tín dị đoan . Bố mẹ, ông bà mình thì sợ gì.
- Anh cứ bảo ông sợ, nhà bà Hồng ở đầu xóm kia. Mẹ mới chết, có trùng mà không biết thế nên sau 49 ngày là mẹ dẫn trùng về bắt con trai đấy.
- Thôi không nói nữa. Toàn chuyện đâu đâu không ah. Có rảnh đi bón đồ ăn cho má đi. Má vầy thì cùng cô Hậu mà lo cho má chứ?
Anh Hải nói rồi vô bàn ăn ngồi xếp chén bát.. Chị Xuân cũng bật đứng dậy vội đi lên lầu :
- Cô Hậu cô chăm má quen rồi để cô ấy làm. Những chuyện đó em dở lắm.
Hải ngồi đó im bặt, anh ta không có phản ứng với câu nói của vợ. Tôi đứng kế đó cũng chẳng quan tâm , bưng tô cháo còn nóng tôi lên phòng .
Tôi ngồi sát bên bùi ngùi :
- Má ráng ăn cho có sức nha. Bác sĩ nói má có tiến triển đó. Nếu má chịu ăn uống và tập luyện sẽ mau hồi phục lại . Rồi tụi con sinh cháu má bồng nghen !
" Má nhìn tôi rớm nước mắt "!
Nói xong tôi giật mình chẳng hiểu sao mình lại nói tới " sinh con " ! Cứ như tôi đang có bầu vậy..
Thoát dòng suy nghĩ, tôi quay sang.. Má vẫn nhìn ..
- Má có nghe thấy con nói không?
Nắm lấy tay tôi hỏi lần nữa dù biết má chưa nói được . Tôi chợt nghĩ tới có một dấu hiệu , tôi chạm tay mình vô khuôn mặt của má :
- Nếu nghe và hiểu được lời con nói thì..má hãy nhắm mắt một xíu rồi mở ra nha !
Tôi dứt lời là đôi mắt kia nhắm chặt lại một hồi rồi mở . Ôm chầm lấy má tôi nức nở :
- Cảm ơn má!
.......
Thời gian bận rộn khiến tôi không thể luôn về quê thăm ba mẹ cũng chú ý tới bản thân mình nữa, mỗi ngày tôi quanh đi quẩn lại là đã tới tối..
Mấy bữa nay tôi ăn nhiều lắm mà lại mau đói . Vô bàn ăn là tôi tập trung cao độ, dì Sáu thấy tôi vậy thì tủm tỉm còn Lập thì nửa đùa nửa thật :
- Mấy bữa ngồi vô mâm ít nói chuyện với anh ha! Ngủ lại còn ngáy..
Tôi tròn mắt :
- Em ngủ ngáy hả? Trời đất..vậy kì quá! Tự dưng em ăn thấy ngon miệng hihi
Lúc này dì Sau lên tiếng :
- Con đưa Hậu đi khám đi Lập. Từ bữa qua tới giờ dì dõi nó..ăn vầy y chang dì ngày trước có bầu tụi nhỏ á. Ăn nhiều quá chừng ah.
Dì Sáu nói tôi mới sực nhớ tới ngày của mình. Hình như trễ cả tháng rồi thì phải..
Lập vội buông bát xuống. Anh hối hả :
- Đi đi..vợ chồng mình đi luôn.!
- Chờ em ăn xong đã..! Vẫn còn đói hic hic
- Đi đã, lát về mình ra ngoài ăn..
Tôi đúng là lạ. Nghe tới ăn là mắt sáng quắc nhưng tôi cũng mong là mình có như dì Sáu nói . Và đúng như thế thật! Bác sĩ nói tôi có thai , mà là song thai được 8 tuần . Không tin vào những gì mình nghe thấy cả tôi và Lập vỡ oà trong niềm hạnh phúc. Cuối cùng con cũng đã về với chúng tôi..
Từ lúc tôi có thai , Lập mời thầy làm lễ đưa di ảnh của ba lên phòng thờ ở trên lầu. Chỗ ấy kê bộ bàn ghế salon quây tròn còn giường của má thì chuyển xuống dưới để cho tôi tiện đi lại chăm sóc má. Lần có thai này tôi khoẻ lắm không có ốm nghén nên mọi việc trong nhà tôi vẫn cáng đáng cùng dì Sáu.
Cùng thời gian này, Lập hùm vốn với một người bạn mở một gian hàng thu mua ve chai và kêu anh Hải về làm cùng. Công việc khá là thuận lợi khi gian hàng ve chai này đã có đầu ra ổn định. Lập hay giỡn : " công việc của anh tốt lên là do hai bé con trong bụng tôi mang may mắn tới ".
Tôi gật gật đầu cười rồi đặt tay lên bụng mình, mong cho nhanh đến ngày con chào đời. Một thoáng vút qua " cu Thành liệu đã được siêu thoát? Còn cu Rồng, bây giờ thế nào? Sao lúc này tôi lại muốn biết ở nơi mà người ta hay gọi là suối vàng ấy các con của tôi đang làm gì..?
----------
Nhỏ Huế em tôi sau thời gian làm ở công ty gỗ cũng đã có bạn trai, người này cũng là đối tác của Lập. Tuần tới là hai đứa đính hôn, dù tôi nói kiêng cữ không tham dự vì nhà có tang nhưng anh bạn đó không chịu, còn bảo : " có coi ảnh là bạn không mà có suy nghĩ như vậy ? ".Tôi và Lập biết nói gì nữa. Người làm ăn mà họ chẳng kiêng huống chi có những người kiêng cho kĩ nhưng lại chả làm ăn nổi.
......
Khuya nay, vợ chồng Hải Xuân đi ra ngoài về muộn. Vô đến phòng ,mặt chị ta chảy xệ :
- Anh coi vợ chồng nó làm ăn như thế ! Mở thêm gian hàng buôn ve chai giàu lên như gió. Còn anh..đi làm công cho nó không biết nhục..
- Cô im ngay !
- Bộ tôi nói không đúng sao mà anh còn nạt. Nhìn người ta đấy! Xe nọ xe kia! Anh thì có cái gì?
Như không kìm chế được, Hải lao tới tát vào mặt Xuân rồi rít lên :
- Tôi kêu cô im ngay!
Xuân im lặng ,chị ta lừ lừ mắt đi lại cái tủ đứng lấy bộ đồ ,lẩm bẩm :
- Ba chết rồi sắp tới má cũng chết. Bán quách cái nhà này đi! cô Vân là phận gái thì không nói. Mình là thằng con trưởng lại đi núp vế thằng con thứ. Rõ chán !
- Này! Má tôi còn sống sờ sờ mà cô dám nói thế hả?
- Má nằm đấy khác gì đã chết! Lâu như vậy thì má sống cũng khổ, người chăm sóc má cũng khổ. Chi bằng..
Hải như bị thôi miên theo lời nói của vợ , anh ta vội hỏi :
- Chi bằng gì..?
Xuân vênh mặt :
- Giờ anh thấy tôi nói đúng rồi chứ gì? Lại đây tôi nói cho nghe.
- Có gì thì nói luôn đi, úp úp mở mở tôi bực bội quá.
- Suỵt..khẽ thôi ! Tôi nghe người ta mách. Má đang như vậy mà đặt dưới gối của má xấp giấy tiền vàng mã và xoay đầu giường chín lần là ..là má sẽ mau về với ông bà cố. Chứ không phải khổ sở như này nữa.
Hải nghe vợ anh ta nói mà run run :
- Như thế có quá đáng không..tôi sợ..
- Anh sợ cái gì..để má sống như vậy mới là quá đáng đấy.. Má chết rồi, còn ba anh em nhà anh..lúc đó bán nhà ,anh có một khoản làm ăn và tôi cũng mở một tiệm tóc cho riêng mình. Nhưng canh me sao không có ai ở nhà thì mới thực hiện được.
- Con Hậu với bà Sáu lúc nào cũng ở nhà thì sao làm.?
Tới đây, Xuân ra vẻ bí mật ghé sát vô tai chồng:
- Tôi có ý này..
Hải im lặng như đồng ý với kế hoạch của vợ. Đôi mắt anh ta hằn lên tia máu .
Nhận xét Box