Diêm Phù Luận Tội - Chapter 23
Về tới nhà , cũng không cần gọi dì Sáu anh ta lấy chìa khoá riêng mở cửa rồi chạy xồng xộc vô, đảo mắt xung quanh một lượt tiến lại chỗ bậc thang tính đi lên lầu. Chợt tiếng dì Sáu cất lên :
- Hải..Hải về đó hả ?
- Trời! Dì làm con giật mình à. Thấy con là biết rồi còn hỏi nữa?
- Tại cả tuần rồi không thấy con về nhà..
Hải nghe thế, nổi cáu :
- Bộ con làm gì cũng phải nói với dì sao?
- Dì không có ý đó.. !
- Thôi dì đi làm việc của mình đi. À mà con Hậu đâu?
Dì Sáu đi lại gian bếp dọn mấy cái chén rồi đáp :
- Hậu vừa chạy đi mua đồ. Chắc cũng sắp về bây giờ.
Hải không nói gì , anh ta bước lên từng bậc thang chậm chạp, mắt chằm chặp nhìn vô cái két bạc để chìm trong tường.. Ngó đầu xuống dưới nhà rồi nhanh chóng nhấc bức tranh nhỏ nghiêng qua một bên anh ta xoay những con số . Đúng mật mã nên két bạc dễ dàng bật mở ,bên trong không có tiền mặt mà có vài chỉ vàng với toàn bộ giấy tờ cần thiết. Lấy những giấy tờ đó anh ta vội cho vô cái balô đang khoác trên vai và không quên nhặt nốt vài chỉ vàng ấy . Sau khi để bức tranh vào vị trí cũ che đi sự hiện diện của két bạc ,Hải đi lên phòng của ba má. Nhìn thấy má , anh ta vồn vã hỏi han như chưa có việc gì xảy ra :
- Má.. Khoẻ không má? mong má tha lỗi! Con không cố ý..
Nói rồi Hải ngồi xuống bên cạnh :
- Không sao đâu , điều trị một thời gian là khỏi thôi má ah. Nhưng bây giờ có có chuyện muốn má giúp đỡ..
Ánh mắt bà Lan nhìn đầy nghi hoặc đứa con khiến cho mình tức giận đến tai biến nên phải nằm bất động như này. Nhưng nghi ngờ rồi bà có nói được gì đâu! Cử động yếu ớt bàn tay trái đưa lên nhưng đã bị Hải gạt xuống . Lấy ra trong ba lô tờ giấy bảo lãnh đã được viết rất rõ ràng là bà Lan đồng ý bảo lãnh cho anh ta thế chấp căn nhà .
Anh ta nhìn má mình :
- Con mượn đỡ rồi sẽ trả lại, tụi giang hồ dồn con vào đường cùng..không trả chúng nó giết con chết mất. Má ký tên và ấn dấu vân tay giùm con nha.!
Nói xong Hải đưa cây viết vô bàn tay phải cũng là bàn tay không cử động của bà Lan và anh ta bắt tay má mình ký ..
Bà Lan ú ớ kêu trong cái miệng méo lệch đưa tay kia lên chống cự thì bị Hải dùng châm ghì chặt..
Bất lực, bà quay nhìn thằng con bất hiếu mà nước mắt chảy xuống ..
------
Lại nói về dì Sáu, sau khi thấy Hải về là dì chờ anh ta lên lầu rồi liền ra máy bàn gọi điện cho Lập :
- Alô! Dì Sáu hả? Gọi con có gì không?
- Thằng Hải về..dì cứ thấy bất an! Hậu lại đi mua đồ ..
- Dạ.Con sẽ về liền. Dì tìm cách giữ ảnh lại giùm con.
- Ừ. Dì biết rồi!
Cúp máy dì Sáu mau lẹ tìm một ổ khoá cũ ra khoá cổng lại rồi giấu chìa đi .
------
Hải có được giấy tờ nhà, chữ ký và dấu vân tay của má, anh ta quay sang ngọt nhẹ :
- Má đừng giận con..sớm nhất con sẽ trả lại.
Nói xong anh ta đi ra ngoài đóng cửa cái rầm bỏ lại người má tội nghiệp đến khóc cạn nước mắt mà chẳng ra tiếng.
Hải đi ra cổng ,thấy cái khoá cũ , đá mạnh vô cái cửa quát tháo :
- Dì Sáu dì Sáu đâu? Mở cho tôi cái cửa.
Dì Sau bên trong chạy ra hốt hoảng:
- Chuyện gì vậy con?
- Sao dì lại thay khoá? Đừng có giỡn mặt tôi nha!
- Trời đất! Nãy con vô không cài cửa. Dì chẳng thấy cái khoá đâu nên ..đợi dì vô lấy chìa..
- Rồi rồi ! Dì vô lẹ đi.
Dì Sáu đi vào trong, xuống dưới bếp mở tung những cửa chạn vờ tìm. Hải đứng ở ngoài trong lòng như lửa đốt, anh ta lớn tiếng :
- Thấy chưa sao mà lâu dữ vậy dì Sáu?
Trong nhà tiếng dì Sáu ới ra :
- Đợi dì xíu. Khổ! Không biết dì để ở đâu nữa.
- Khỏi tìm nữa. Mang cho tôi cái búa ra đây.!
- Ờ..để dì mang..
Cầm cái búa trên tay, Hải ra sức phá ổ khoá. Thấy như thế rồi mà không làm gì được, dì Sáu chỉ còn biết vái ông trời phù hộ cho Lập mau về. Chợt nhớ tới bà Lan ..dì vội vã đi lên lầu..
........
Xe vừa đậu trước cổng, Lập bước xuống :
- Dừng lại! Từng ấy chưa đủ hay sao mà anh còn phá phách nữa. Tưởng anh đi luôn chứ?
Hải vứt cái búa xuống, phủi tay mở cửa rồi nói :
- Không thấy chìa thì tao phá ổ khóa . Làm sao mày căng thẳng zậy? Mày có quyền gì mà nói tao ? Tao đi tao ở liên quan tới mày hả?
- Anh đứng lại!
- Mày tính làm gì tao?
Lập vội chạy lại vớ lấy cái búa giơ lên :
- Anh không đứng lại đừng trách ? Lớn gan thật! Đi gặp ba nói tôi chạy xe gây tai nạn..
- Mày..
- Con người anh tôi hiểu quá mà! Đưa những thứ đã lấy cho tôi.
Như bị trúng tim đen, Hải run rẩy hạ cái ba lô xuống. Anh ta lắp bắp :
- Anh..anh..thiếu nợ người ta.
Lập giật phách cái balo trong tay Hải rồi nói :
- Cũng vì bài bạc mà anh tới nông nỗi này. Quay đầu lại lo làm ăn kiếm tiền trả nợ. Còn vợ còn con nữa..
- Nhưng anh sợ tụi nó không để yên..
Lúc này Lập dịu giọng :
- Không để yên thì làm sao. Không cho người ta đi làm ăn lấy đâu ra tiền mà trả.? Chúng ta sẽ thương lượng ..
- Nói như vậy là em chịu giúp anh hả.
Lập gật đầu thay cho câu trả lời rồi mau chóng mang toàn bộ giấy tờ trả vào két bạc và thay mã số khác.
Ngay chiều hôm ấy, anh ta cùng Lập đi gặp bọn cho vay nợ ,sau hồi thương lượng thì chúng cũng đã đồng ý cho trả nợ dần với bản cam kết do Lập viết.
Như mọi ngày, vị bác sĩ tới châm cứu bấm huyệt cho má chồng tôi. Nhìn cái miệng còn lệch mà tôi thấy thương má quá ..
Nhấc cánh tay trái của má lên mà nó cứ ặt ẹo rồi tự rớt xuống, má nhìn tôi rồi nhìn cánh tay của mình ánh mắt như muốn nói. Vị bác sĩ ra dấu kêu tôi ra ngoài ,ông nói vẻ lo lắng :
- Bà ấy giờ tê cứng cả người rồi. Có lẽ do mới trải qua một cú sốc nữa nên thành ra như vậy. Tôi sẽ gắng làm những gì có thể..
- Dạ..
Tôi nhớ tới bữa trước anh Hải về.. Những gì anh ta làm khiến cho má không chịu nổi thành ra cơ sự này. Liệt nửa người đã tội lắm rồi lại còn cả người người không thể cử động nữa. Cũng may là Lập có nhờ người trong trại giam để mắt giùm nên khi anh Hải tới là người ta đã báo cho Lập rồi.
Nhờ có sực giúp đỡ của Lập, anh Hải có vẻ quyết tâm làm lại từ đầu. Anh ta trở lại làm anh lái xe cho công ty lương thực.
Vài bữa yên bình trong ngôi nhà qua đi êm ả như thế. Cho đến ngày, đó là ngày mồng một đầu tháng âm lịch tháng 12 khi tôi đang sắp đồ trưng cúng thì có cuộc điện thoại gọi đến: " ba chồng tôi qua đời ở trại giam do huyết áp lên cao làm đứt mạch máu não ".
Vợ chồng tôi lên nhận xác ba về, hai chúng tôi cứ thế ôm ba mà khóc. Tại sao mọi thứ lại đến với chúng tôi dồn dập đến như vậy chứ?
Đám tang lạnh lẽo.!
Cách nhau có cái cầu thang mà má lại không thể xuống nhìn mặt ba lần cuối. Má nằm trơ trơ như khúc gỗ ước mình có thể đi cùng ổng
Nhận xét Box