Diêm Phù Luận Tội - Chapter 22

Diêm Phù Luận Tội - Chapter 22




Lập ở trên lầu chạy xuống , thấy má có biểu hiện nôn ói . Anh cuống cuồng :

- Hậu. Có chuyện gì vậy? Em để má nằm nghiêng lẹ lên không bít đường thở ! Anh ra lấy xe đưa má đi viện liền..

- Dạ..

Tôi run rẩy đặt má nằm nghiêng mà nức nở. Má nhìn tôi với cái miệng lệch sang một bên .
Bác sĩ kết luận má bị tai biến mạch máu não kéo theo nửa người bên phải tê cứng hay còn gọi là phân liệt. Xuất huyết não bất ngờ ở dây thần kinh trung tâm kéo cái miệng lệch đi và má tạm thời chưa thể nói được..
Sau một tuần ở bệnh viện, sức khỏe của má dần ổn định ,Lập xin cho má về chuyển sang điều trị bằng y học cổ truyền là châm cứu bấm huyệt .Đang vận động giờ lại trong tình thế liệt nửa người ,mọi thứ cần phải luôn có sự hỗ trợ bên cạnh mà ở nhà có ai ngoài tôi và dì Sáu. Dì Sáu còn lo nấu nướng rồi vườn tược nữa nên đành giao lại việc của mình cho con Huế và Kim ở công ty , tôi nghỉ ở nhà chăm sóc má.
Chị Xuân mượn cớ con nhỏ còn phải đi kiếm tiền mua sữa cho nên nhờ tôi chăm má thay cả cho chị ấy . Tính tình của chị tôi quá hiểu nên cũng chẳng so đo. Dù má chưa có ưng trong bụng tôi là con dâu nhưng tôi thương và thông cảm với má .. vì nếu đứng phải cương vị đấy thì tôi cũng đâu có dễ dàng chấp nhận một đứa con dâu là một người có nhiều lỗi lầm được chứ.!

Anh Hải suốt một tuần đó bỏ đi không về nhà . Khi tôi và Lập vội vàng đi má đi cấp cứu thì ảnh cũng bỏ đi luôn. Không biết là ảnh sợ má nhìn thấy lại không chịu nổi hay sợ tụi giang hồ tới quậy phá ? Chị Xuân lại lấy lý do con nhỏ cũng không vô thăm má một lần , lý do vậy chứ bọn trẻ có ngoại chăm giùm nên chị cũng đi từ sáng tới tối mới về.
Tôi cũng không kể lại với Lập chuyện ảnh đòi bán nhà nhưng dường như Lập cũng đoán được điều gì ấy ! Ạnh không nói ra và cũng không hỏi tôi.
Có bữa khuya lắc, sau khi ở bên phòng má về, vợ chồng tôi mới có thời gian nói chuyện với nhau
Anh trầm tư :

- Má như vầy , vất vả cho em rồi ! vợ chồng cùng nhau chăm sóc má và không để ba biet chuyện của má nha ! Kẻo ba lại lo lắng..

- Dạ. Em sẽ giữ kín.! là vợ anh nên chăm sóc má là nghĩa vụ của phận làm con mà !

- Cảm ơn em đã luôn ở bên anh.

- Em mới phải cảm ơn anh vì ngày đó đã chấp nhận em làm vợ..dù cho má cấm cản..

Nghe nói vậy, Lập cốc đầu tôi:

- Khờ quá! Anh đã nói không được nhắc tới quá khứ nữa !. Còn nói tới là anh giận à . Anh biết sự lựa chọn của mình là đúng.

- Em..

- Thôi. Mình đi nghỉ đi. Trễ rồi !

Tôi gật đầu gục vào vai anh hạnh phúc vì mình có một người chồng tốt. Giờ tôi chỉ mong má mau khoẻ ba mau hết hạn để về với gia đình và..và một mong ước lớn lắm..là tôi sẽ được làm mẹ..

"Phù..ù...

Chợt có tiếng gió thổi mạnh bên ngoài cửa sổ khiến cho cánh cửa va vô tường phát ra tiếng động lớn. Tôi giật mình :

- Anh quên cài cửa sổ hả? Mốt có về phòng trước đóng lại giùm em nghen. Để khuya gió vô lạnh đó.

- Nãy anh cài rồi! chắc cài chưa có chặt. Để anh ra coi.

Nói đoạn Lập đứng lên đi ra chỗ cửa sổ nhìn nhìn rồi với tay :

- Sắp mưa rồi hay sao á ! Ơ..cánh cửa nặng vậy ta?

Thấy Lập gồng mình mà mãi không kéo nổi. Tôi vén tay áo lên cao hùng hồn giỡn :

- Nào hãy tránh ra một bên để ta xử lý.

Lập nhún vai :

- Dạ. Tuân lệnh phu nhân!

Qua song sắt tôi lần với với , cánh cửa áp vô tường như dính chặt vậy! Tôi gắng đẩy đẩy mà nó không hề lay động. Tôi có cảm giác ai đó đang bám vào tay mình rội vội buông ra .Một luồng khí lạnh chạy qua rất nhanh ! Trống ngực đập thịch thịch . Lấy hết can đảm tôi kéo một lần nữa.

" Rầm "

Bất ngờ cánh cửa theo sức kéo đập vào song sắt kêu cái rầm khiến tôi mất đà mà té xuống, bụng đau nhói..
------

Một buổi sáng tại một ngân hàng ở quận 3 . Hải ngồi nói chuyện với một người đàn ông, anh ta là nhân viên bên cho vay thế chấp. Lật lật lại mớ giấy tờ anh ta nói với Hải :

- Thủ tục là như vậy, anh về chuẩn bị đầy đủ nha.

- Dạ . Nếu tôi xong thủ tục mong anh cho xét duyệt nhanh giùm.

- Cái đó thì anh yên tâm! Nếu hồ sơ đầy đủ thì sẽ nhanh thôi.

- Cảm ơn anh. Tôi xin phép !

Sau lời xin phép về, Hai vội vã rời khỏi ngân hàng. Ra ngoài điểm dừng xe buýt đứng ngồi không yên với suy nghĩ phải làm cách nào bây giờ? Thở phù , anh ta gấp rút lên xe đi tới trại giam Bố Lá.
.....

Quản giáo trại giam đi vô khu vực phạm nhân đang dọn cỏ , dùng loa gọi :

- Phạm nhân Nguyễn Văn Quý về trại gấp có người nhà gặp.

Cất đồ dọn cỏ của mình, ông Qúy vội đi về trại. Không biết nhà ông có việc gì mà sao tới bữa nay?
Quản giáo đưa ông ra phòng gặp. Từ xa ông đã nhận ra cái người ngồi kia..

- Ba..

- Anh tới thăm tôi đấy à?

Hải cúi xuống ôm mặt khóc :

- Ba tha lỗi cho con..! Chỉ vì con ham giàu..

- Anh đến chỉ có chuyện này thôi sao? Vậy thì về đi! Tôi không giận gì cả..

Nói tới đó ông Qúy tính quay đi vô thì Hải gào lên :

- Ba..

- Anh còn gì để nói ?

- Là má kêu con lên thăm ba.. Ở nhà xảy ra chuyện rồi ba ah.!

Ông Quý giật mình vội hỏi :

- Má anh làm sao? Bả có khoẻ không? Mấy tuẩn nay không thấy tới..cả vợ chồng thằng Lập nữa..

Hải lắc đầu :

- Má..má..khoẻ ba à.. Chỉ là thằng Lập dồn vốn vào lấy gỗ lần này ,xe đi đường không may gây tại nạn, giờ người ta nằm viện. Thằng Lập bị công an giữ. Má và em Hậu đi lên đó và cần một khoản tiền..

Ông Quý ngắt lời :

- Đi sao mà gây tai nạn chứ? Mà trong két sắt còn một ítsao không nói má lấy ra đưa cho em nó.

Mắt Hải sáng quắc :

- Má có mở két nhưng như là nhớ lộn số nên mở không ra. Sáng sớm má điện về nói con lên gặp ba..

- Trời đất! Cái bà này. Số đó mà còn quên nữa.! Số là..245619 con về lấy mang liền cho má.

- Dạ..Vậy con về nha ba. À! Mải nói chuyện quên mất không đưa cho ba ít đồ..

- Ừ thôi về lẹ đi!
------

Hải ra khỏi trại giam, anh đi bắt xe đi thẳng về nhà và anh ta không biết số tiền trong két bạc đó đã được Lập lấy ra để gửi tiết kiệm nhưng mục tiêu của anh ta không nằm ở đó..
Còn ông Quý thì lại nghĩ con mình ân hận thực sự và tin thằng Lập chạy xe gây tai nạn, ông cũng không hề biết là thực ra chẳng có vụ tai nạn nào cả và bà Lan bị tai biến mạch máu não liệt nửa người chưa thể nói chuyện được

Danh Sách Chương

Nhận xét Box