Diêm Phù Luận Tội - Chapter 21

Diêm Phù Luận Tội - Chapter 21




Cầm tờ giấy trên tay , không chỉ có má ngạc nhiên mà ngay đến cả vợ chồng Vân với chị Xuân không tin vào mắt mình. Má liền nói với vị bác sĩ :

- Là ngẫu nhiên hai đứa nó đặt tên cho con bác sĩ à. Chúng tôi bàn bạc rồi ghi lại.

- Dạ. Vậy tôi để tờ ghi chứng sinh mới ở đây, gia đình thống nhất rồi ghi nha. Lát tôi ghé lấy.

- Cảm ơn bác sĩ!

Đợi cho vị bác sĩ đi đi khỏi, má vội lên tiếng :

- Tụi bay đặt tên cho con mà không tham khảo ý kiến ai cả. Lỡ trùng tên với với ông bà ông vải thì sao. Cái đó là kiêng á. Thế giờ làm sao? Con ai đổi lại tên đây ?

Chị Xuân lớn giọng :

- Con con là cháu nỗi dõi cho dòng họ, để tên đó là được rồi. Má nói cô Vân đặt lại đi.

Vân không đối đáp với chị Xuân mà nhỏ nhẹ :

- Con nghĩ không cần như vậy. Bên nước ngoài họ đặt tên giống nhau có sao đâu.

Má tròn mắt :

- Ở nước ngoài khác mình khác. Con Xuân đã nói thế rồi thì vợ chồng con nên đổi tên cho cháu.

- Tên này do ý của ba má chồng con ..giờ ghi lại thì không hay lắm..

- Con có nghe má không hả Vân? Như nào là không hay? Nghĩ cái tên khác cho thằng bé rồi ghi vô đây!

Má nói rồi đặt tờ giấy đó xuống. Chị Xuân ở bên cạnh cười vẻ đắc trí. Ánh mắt chị ta nhìn như khẳng định con của chị ta là cháu nối dõi nên mọi cái đều là trên hết. Vợ chồng Vân sau khi bàn bạc đã ghi lại vào tờ giấy chứng sinh mới, sau đó đưa cho má , Vân cất lời :

- Con đã đổi tên rồi. Nhưng gọi ở nhà tụi con vẫn gọi cháu là Vinh.

Má chưa kịp trả lời thì Xuân chen vô :

- Trời đất. Khác thì khác luôn đi ! Lại còn tên gọi ở nhà nữa ?

- Tên ở nhà thì ăn nhằm gì mà chị nổi nóng lên ?chị ích kỉ vừa thôi.

- Tụi bay có thôi ngay không? Má ở đây mà cứ cãi cự hoài ! Còn là người trong nhà không hả? Cả con Vân nữa ! Má nói thế rồi mà còn liên quan tới cái tên đó làm gì?

Má bực bội mà la lên. Chồng Vân ra hiệu cho vợ mình thôi không nói nữa. Hai đứa trẻ không chủ ý lại trùng hợp một cái tên.

Thời gian sau ấy, Vân hàng ngày con mình là cu Vinh dù cho trên giấy tờ là một cái tên khác và dù cho chị Xuân có khó chịu. Còn con của Xuân ,má chồng thường nựng cháu" cu ba tai ".

Khi đứa nhỏ được năm tháng, Xuân bắt đầu trở lại công việc trước kia của mình là một thợ làm tóc. Hết số tiền dành dụm cho thời gian sinh nở nên bây giờ trở nên túng thiếu. Tất cả chi tiêu trong gia đình hầu hết là do vợ chồng tôi lo. Khoản tiết kiệm mà Lập biếu má với trước kia ba làm cũng có dư nhưng sau vụ nộp phạt vì vận chuyển gỗ lậu nên cũng chẳng còn là bao nhiêu, khoản đó Lập gom chung vô với sổ tiết kiệm để lấy lời cho má tiền thuốc men.

.....

Sớm nay vẫn như thường lệ, ngày nghỉ tôi dậy sớm và tự mình vô bếp nấu đồ ăn sáng ,tôi không gọi Lập vì cả tuần công việc cực rồi nên tôi muốn để anh ngủ thêm chút nữa. Xuân bón tô bún cho cu ba tai ăn , nó không chịu hất tô bún đổ văng tung toé ra sàn nhà.
Chị Xuân chửi đổng :

- Có ăn mà không biết đường ăn. Mày có biết giờ kiếm tiền khó khăn không mà bày đặt hả. Tính nết giống y chang thằng cha mày. Tao cho nhịn.

Cu ba tai thấy má lớn tiếng khóc ầm ĩ làm bé con gái lớn hoảng sợ ngồi sát vô nội . Má chồng tôi gắt giọng :

- Chị đang ám chỉ ai trong nhà đấy Xuân? Có nói nói thẳng vô tôi hay thằng Hải đây này.

- Con nói má hay sao mà má giật mình vậy ? Má làm như con má ngon lành lắm không bằng. Tưởng chí thú làm ăn, ai dè có ăn có làm nhưng lại bài bạc..thua nợ một đống tiền.Không trả là không yên với bọn giang hồ đâu.

Nói tới đó chị ta liếc sang bên cạnh, anh Hải ngồi khom người ,miệng ngậm hột thị.
Má chồng tôi sững sờ :

- Hải! Có đúng như con Xuân nói không?

- Dạ..

- Cái thằng này. Bao lần rồi không chừa? Có ai giàu lên từ đánh bạc bao giờ ?

- Con..xin lỗi! Má..má bán nhà đi..cho con trả nợ..không chúng nó giết con chết!

- Mày.!

- Má sao vậy? Đằng nào cái nhà này khi ba má chết đi thì chả phải bán?

Má ôm ngực đứng không vững mà khụy xuống. Tôi chạy lại vội đỡ lấy ,nhìn má méo xệch bên miệng. Hoảng hốt tôi hét toáng :

- Anh chị thật là hết nói nổi. Anh Lập ơi! Xuống đưa má đi cấp cứu..huhuhu..

Danh Sách Chương

Nhận xét Box