Diêm Phù Luận Tội - Chapter 20
Tất cả chúng tôi ngay sau đấy cũng vội ra chỗ đậu xe để chạy ngay lên quận coi chuyện là như thế nào . Chẳng ai còn tâm trạng nào mà ngồi đó ăn uống nữa . Má chồng tôi vừa đi vừa ngoái nhìn đằng sau:
- Ủa! Thằng Hải đâu mấy đứa! Kêu nó lẹ lên! Má nóng lòng quá.. Ba tụi bay không biết làm ăn gì mà để công an họ nghi ngờ chứ? Hic hic
Lập thở dài :
- Ảnh vẫn ngồi trong kia. Để con vô kêu.
- Vô lẹ đi! Cái thằng này..thấy ba vậy mà không biết lo hay sao !
Anh Hải ngồi bất động mắt nhìn tô mỳ đang bốc khói chằm chằm như đang nghĩ tới một điều gì ấy..
Lập lại gần :
- Công ty có chuyện đó hả anh hai? Không đi lên quận coi ba thế nào mà còn ngồi đấy? Má đang hối ..
Hải quát lên :
- Việc của chú hay sao mà tham gia . Trời đánh tránh miếng ăn. Ăn xong tôi đi được chưa?
- Em không tham gia nhưng người ta bắt ba vì nghi ngờ buôn lậu..vậy mà..
- Thôi thôi tôi xin! Làm ơn để tôi ăn cái đã. Chết đói đến nơi rồi. Má với chú và mọi người đi trước đi! Nè chìa khoá xe đây ..
- Anh..
Lập tức giận cầm chìa khoá xe vứt lại xuống bàn kêu cái rầm rồi bỏ ra ngoài.
Tới nơi mọi việc mới ngã ngũ, chỉ có một số ít trong những chuyến nhập gỗ về là có giấy tờ chứng mình được nguồn gốc do ba chồng tôi ký là thật còn lại đều là giả . Bị phát hiện do vì thời gian nhập số lượng gỗ lớn quá gần nhau nên đội kiểm lâm nghi ngờ và không khó khăn để họ có thể tìm ra.
......
Vẻ thất thần, ba run run nhìn những chứ kí và cả con dấu khắc tên công ty, tên của mình, hít thở thật sâu ba nhìn xung quanh :
- Thằng Hải đâu rồi ?
Má vội đáp :
- Con nó xíu tới bây giờ .! Mà chuyện này là sao hả ông?
- Là tôi đã nhập gỗ về trái phép..
Nói rồi ông quay sang nói với đồng chí công an ngồi đối diện :
- Tôi..tôi nhận tội.!
- Trong thông tin lý lịch thì anh Nguyễn Mạnh Hải là phó giám đốc cũng là con trai của ông..
- Nó chỉ làm theo sai bảo của tôi.
- Vậy anh ta mua biệt thự, mua xe ..tiền ở đâu?
Ba chồng tôi cúi xuống vò đôi bàn tay đến nhàu nát :
- Tiền tôi cho nó..
- Toàn bộ số tiền liên quan sau khi buôn bán trái phép sẽ tịch thu vào công quỹ nhà nước.. Ngoài ra căn cứ vào luật vi phạm hành chính và bộ luật hình sự ông có thể bị phạt từ 6 tháng đến 3 năm tù cộng với tiền nộp phạt.. Ngay từ bây giờ chúng tôi buộc phải tạm giam ông cho đến khi phiên toà sơ thẩm cùng với mời anh Hải lên xác nhận lại lời khai.
- Tôi hiểu..
Má chồng nghe thấy vậy liền bật khóc . Chị Xuân bồng con im bặt không nói lấy nửa lời..
Lập lúc này mới ngồi xuống kế bên :
- Ba.. ! Có phải là anh Hải..
Ba chồng tôi lắc đầu :
- Không. Là do ba..
Lập không hỏi gì thêm, anh đứng dậy đi ra phía ngoài.
Một lúc không lâu lắm anh Hải tới . Vừa mới thấy , Lập vội lao đến :
- Là anh đúng không ? Quá đốn mạc.
Lúc người ta tới dẫn ba đi là tôi đã nghi rồi. Ba không khi nào làm thế cả!
- Mày ngon nha .. Nói ai đốn mạc? Chính mày lấy đứa hắc ám về nên khiến ba như thế! Rồi còn cả cu Rồng ..chết giờ nào không chết mà chết vô cái giờ chả ra gì mới làm cho cả nhà xui xẻo không đâu vào đâu.
- Anh ăn nói cho cẩn thận..
- Chà chà ! Mày lên đời dạy tao cơ đấy !!
Anh Hải cưởi cợt rồi đi vô trong. Sau khi tra hỏi thì Hải cũng bị giữ lại để phục vụ điều tra.
Phiên toà xét xử, ba chồng tôi bị xử 3 năm tù giam vì tội vận chuyển trái phép gỗ quý hiếm. Còn anh Hải thì hưởng án treo. Toàn bộ tài sản của vợ chồng anh có sau khi trót lọt những vụ vận chuyển gỗ đó cũng đã bị tịch thu cũng như cả chiếc xe dùng để vận chuyển gỗ cũng vậy .
Ba chồng tôi vô tù vào đúng tuổi nghỉ hưu. Công ty giải thể ..Tôi và Lập vào thăm ba, trông ông tiều tụy đến khổ, khuôn mặt hốc hác ..
Chồng tôi không kìm được cảm xúc :
- Ba..tại sao ba lại chịu tội thay anh Hải ?
- Con không thấy về về pháp lý thì ba vẫn là chủ hay sao? Để ba chịu sẽ ổn mọi thứ.
- Ba..
- Được rồi. Giờ về chăm sóc má giùm ba lúc ba vắng nhà !
Nói rồi ba theo hai đồng chí công an bước vô trong và khuất bóng dần.. Tâm tư tôi nặng trĩu. Anh Hải nói là trúng số là đây sao? Muốn có nhiều tiền nên đã gạt ba của mình và vi phạm pháp luật.
---------
Tôi và Lập từ công ty về tới nhà cũng giữa trưa. Vô sân đã thấy anh Hải vừa tỉa tót mấy chậu kiểng vừa huýt sáo vui vẻ như không có một chút nào lo lắng dù trên mình khoác cái áo " Án treo " .
Xuống xe là Lập vội chạy tới hầm hầm gằn giọng :
- Anh có biết nghĩ không hả? Dám làm không dám chịu để cho ba tuổi già chịu tội thay.
Hải vứt cái kéo tỉa xuống trợn mắt :
- Mày biết nghĩ sao không vô chịu thay ba đi? Có tiền thì tao cũng đổ về cái nhà này chứ không phải không? Ổng già ổng vô đó chúng nó không đánh. Con tao sắp tới còn chào đời.
Lập nổi khùng xông tới túm cổ áo :
- Anh khốn nạn đến thế là cùng!
- Giờ nói tao sao tao cũng chịu hết. Vừa ý mày chưa?
- Anh. Tôi bực là không thể đấm vô cái đầu này của anh. Hừ
Hất anh Hải mạnh tay ra xa, Lập tức giận đi vô nhà.
Thời gian trôi lẹ không ngừng..mới thế mà ba chồng tôi ở trong tù cũng hơn bảy tháng. Má và vợ chồng tôi tuần nào cũng ghé thăm. Ba ốm lắm, sức khoẻ sút đi trông thấy , thi thoảng còn bị huyết áp cao nữa .
Tôi thì vẫn chưa có duyên với con nên mong hoài mòng hoài chưa thấy.
Hôm ấy cả chị Xuân và Vân đều vô viện chờ sinh vì cùng có cơn đau gò bụng. Vô chút xíu thì Vân sinh - là một bé trai kháu khỉnh. Con chị Xuân sang tận ngày hôm sau đứa nhỏ mới chịu ra , chỗ vành tai có một cục thịt thừa. Lúc má chồng bồng cháu, bà cười cười :
- Cu của bà ba tai cơ à.? Mai này là giỏi lắm đây!
Thấy má gọi con vậy, chị Xuân khó chịu :
- Má nói kì quá? Chỉ là cục thịt thừa thôi mà gọi cháu là cu ba tai. Chỗ ấy mốt lớn lên đi phẫu thuật là hết.
- Chị kiêng khem không phải lối. Trẻ con lúc nhỏ nên gọi cái tên xấu cho dễ nuôi. Gọi ba tai có làm sao đâu?
- Không làm sao nhưng con không thích.!
- Chị không thích thì không gọi , cháu tôi tôi gọi.
Chị Xuân hậm hực nằm quay vô trong tường chắc nghĩ mà tức nhưng chẳng làm gì được.
Vợ và em gái được mẹ tròn con vuông, anh Hải vui ngất ngưởng. Sau khi hết án treo qua người bà con xin vào làm lái xe cho một công ty thực phẩm nên cũng chịu khó làm lụng. Lập nói về công ty của chúng tôi nhưng anh ta nhất quyết không chịu. Có lẽ cái sĩ diện trong ảnh vẫn còn lớn nên mới như vậy.
Thuê một phòng riêng cho Xuân và Vân sinh nên cũng tiện. Phòng sạch sẽ lại có giường để cho người nhà nằm nghỉ. Bé con Vân thì lành hơn cứ măm no là nằm ngủ. Còn cu cậu nhà anh Hải thì ăn ngủ đều hờn đến sợ.
Buổi trưa, bác sĩ vô làm giấy chứng sinh cho hai đứa trẻ ,cô đi lại chỗ của Vân ,có chồng ngồi kế bên :
- Em nói chồng ghi vô nha. Họ tên bố, tên mẹ và tên của con nghen!
- Dạ.
Vợ chồng Vân đã chọn tên cho con rồi nên nhanh chóng viết vào tờ giấy rồi đưa lại cho bác sĩ. Tên đứa nhỏ là : Nguyễn Thành Vinh.
Qua chiếc giường bên kia, cũng làm các bước như thế nhưng chỉ có mình Xuân nên chị ta tự ghi vô. Không biết có bàn với chồng hay không..
Một lát sau ,vị bác sĩ kia chạy qua trên tay cầm hai tờ giấy chứng sinh vừa nãy :
- Gia đình cho tôi hỏi xíu ..
Má chồng tôi ngó ra:
- Có chuyện gì thế bác sĩ?
- Nhà mình đặt tên cho hai bé giống nhau luôn hả? Đều là Nguyễn Thành Vinh.
- Không. Hai đứa hai tên khác nhau chứ!
Vị bác sĩ lại gần đưa tờ giấy cho má coi . Hai đứa trẻ giống y chang nhau tên tuổi ngay tháng năm sinh ,duy chỉ khác giờ chào đời và ở dòng họ tên ba họ tên mẹ. Thì ra chồng của Vân cũng họ Nguyễn
Nhận xét Box