Diêm Phù Luận Tội - Chapter 19
Ngày hôm sau anh Hải rời khỏi nhà từ rất sớm. Chị Xuân thì cứ to nhỏ với má , chẳng biết có nói tới tôi không mà khi chạm ánh mắt tôi là cả má và chị đều lảng tránh nhìn sang chỗ khác..
Ngày nghỉ nên tôi vô bếp tự nấu đồ ăn, má và chị Xuân ngồi ở bàn nói chuyện với nhau, sau một hồi Xuân hắng giọng :
- Từ cái ngày cu Rồng mất..vợ chồng con xui xẻo quá má ah. Người ta bảo nhà có tang thì cả năm đầu tiên làm ăn chẳng được gì đúng là thế thật!
- Làm ăn có thời có vận với gì gì là ba tụi bay cũng lo giùm hết .Thằng Hải có xui là xui tối ngày đi đi tiệc đàn đúm không ah. Cháu nó mất sao không thấy ba nó kêu xui. Ở đâu ra cái thói đổ thừa đó ?
- Con có nói có thế mà má làm dữ vậy? Bộ anh Hải không phải con má hay sao mà hễ nhắc tới là má so sánh với chú Lập. Chú ấy làm riêng thấy khoẻ, chả bù với anh Hải làm cùng ba, áp lực thấy mồ..
Má chồng tôi trợn mắt gào lên :
- Chị học đòi chị Hậu từ khi nào cái thói trả treo với má chồng như ngang bằng phải lứa thế hả? Xưởng gỗ cho thằng Lập nhỏ bằng móng tay so với công ty mà chồng chị thừa hưởng .
Cứ nghĩ Xuân sẽ im lặng sau khi nghe má rầy nhưng không, chị ta cãi cự :
- Má lại chuyện này sang chuyện kia. Hậu là Hậu mà con là con . Con không nói với má nữa ! Anh Hải có làm sao thì..
- Thằng Hải làm sao hả ?
Má chồng tôi cuống lên sau câu nói lấp lửng của Xuân nhưng chị ta mặc kệ , ngúng nguẩy bỏ đi lên lầu. Đứng gần đó tôi thấy mệt thiệt ..Ngày chủ nhật ở nhà còn đau đầu hơn cả đi làm. Bỗng có tiếng chuông cửa cổng bấm . Má chồng tôi vẻ mặt còn tức giận ngó ra :
- Dì Sáu có ở ngoài đó không? ra coi ai giùm tôi!
- Dì Sáu đang cắt cỏ ở sân sau . Má để con ra mở.!
Tôi nói rồi vội bước ra ngoài. Chắc là dì Minh ghé thăm má nhưng vừa mới mở cổng là một người đi xe máy đằng sau chở cái lồng ,bên trong là một bao tải buộc dây túm chặt đầu , anh ta lên tiếng :
- Anh Hải có nhà không chị?
Tôi nhìn vô cái lồng mà chẳng đoán được thứ trong bao tải là gì :
- Anh ấy ra ngoài từ sớm rồi anh. Có nhắn gì tôi chuyển lời giùm!
- Vậy hả chị? Haiz..dặn người ta giờ này mà còn đi đâu không biết .! Chị cho tôi gửi cái này nha!
Nói rồi anh ta tháo cái lồng ở phía sau xuống :
- Tôi buộc chặt nên không sợ nó cắn đâu. Lát về tôi gọi điện cho ảnh sau .
Tôi tò mò :
- Ủa..trong đó là gì thế anh?
- Là con chó đó chị. Tôi phải lựa mãi mới được á. Thôi nhờ chị nhen. Tôi về còn có công chuyện.
Nói đoạn anh ta nổ máy phóng đi. Tôi kéo cái lồng vô trong sân, má chồng đứng ở hiên ới ra :
- Ai gọi mà ở ngoài lâu thế hả Hậu?
- Dạ. Có người gửi con chó. Anh Hải mua má à!
- Gì? Thằng Hải mua chó sao? Trời đất biết tôi không thích lại còn mang về!
Má chạy ra coi coi cái bao tải rồi đá mạnh vào cái lồng , con chó cứ ứ ứ bên trong. Tức giận má vô giữa sân ngước lên lầu lớn tiếng :
- Xuân ơi Xuân, gọi điện cho chồng chị về liền lẹ lên! Xuân..
Một lúc thấy chị ta thò đầu xuống :
- Má ồn ào quá! Mãi cháu nó mới chịu ngủ! Ảnh xíu nữa về bây giờ.
- Kêu nó về liền giùm tôi! Không muốn ồn ào thì mướn nhà ra ngoài mà ở. Các chị bây giờ là vương là tướng hết rồi!
Xuân không nói gì nữa, chị ta lụng bụng trong miệng gì đó rồi đi vô. Má chồng tôi có cái tật bực bội gì là lại vơ đũa cả nắm. Hồi cu Rồng mới mất má còn trầm tính, bây giờ đâu lại vào đấy! Tôi kéo lại cái lồng gọn vô cạnh gốc hoa tigôn rồi đi vào không đứng đây xíu nữa thế nào má cũng nói sang tôi . Được vài bước , tôi đụng mặt ba chồng :
- Ba..
- Có chuyện gì mà sáng này ra đã ầm ĩ vậy hả ?
Tôi còn chưa kịp đáp lời, má ở ngoài the thé :
- Con ông nó mua chó về nuôi đấy!
- Bà không thích thì về nói với nó chứ động tới là um xùm. Được ngày nghỉ cũng không yên nữa!
- Muốn yên thì chỉ có nằm mả là yên đấy!
Ba chau mày :
- Cái bà này ăn với nói! Đúng là chả ra làm sao? Có tuổi rồi mà ..
Chăc thấy có mặt tôi ở đó mà ba như vậy nên má càng tức giận ,xồng xộc vô nhà uống ly nước đá thúng đụng nia cứ rầm rầm bên trong bếp. Ba lắc đầu chẳng nói thêm gì nữa, với tờ báo trên kệ sách ông đi lên lầu lại.
Đầu giờ chiều, anh Hải đi đâu về kéo theo mấy người mặt mũi bợn trợn như dân giang hồ vậy . Chị Xuân thấy chồng về là vội vàng đi ra phụ một tay vì biết ảnh sẽ làm gì với con chó ấy. Anh Hải kêu dì Sáu đun giùm một nồi nước sôi rồi lên phòng ba má gõ cửa :
- Ba má . Con có bạn tới chơi. Tụi con ăn uống ở nhà mình nha!
Tiếng má vọng ra :
- Anh về rồi đấy hả? Mau mang con chó đi giùm tôi. Mà bạn bè tới sao không báo trước?
- Dạ. Con biết rồi má! Là mấy đứa hay lui tới nhà mình mà. Chúng nó tới đột xuất nên..
Anh Hải nói tới đó rồi đi xuống.
Một nhóm người đàn ông đứng quanh cái lồng. Bao tải vẫn túm chặt miệng không gỡ dây. Một người lấy tay lần lần rồi hất hàm :
- Đầu nó đây. Thằng Hải đập đi.
- Sao lại là tao? Đứa nào làm quen thì làm đi!
- Mày khùng hả mày? Mày đang xui thì phải tự làm lấy thì nó mới xả xui được chứ! Làm có vẻ sợ chứ thật ra là chúng ta đang hoá kiếp cho nó đấy. Hahaha
Ngay sau đấy, Hải lấy cái búa đã được chuẩn bị sẵn ở bên cạnh. Nhìn chằm chằm chỗ được coi là đầu của con chó mà bổ xuống. Trong bao tải máu bắt đầu chảy, con chó giãy chết mà không thể kêu lên vì cái miệng bị bịt chặt bằng băng dính.
Nhanh chóng những món ngon hấp dẫn được chế biến.Bên mâm rượu thịt nhóm người ấy ha hả cười nói nâng ly chúc tụng , Xuân ngồi kế bên liên tục mở bia tiếp đãi. Ba má chồng tôi cũng chẳng xuống dưới còn dì Sáu hì hụi cố dọn cho sạch mùi máu tanh tưởi ở bên ngoài ..
Tôi mở máy tính lên chát yahoo với Lập. Anh đi lên sang Campuchia mấy bữa nay rồi , webcam bị hư nên gọi không có hình. Đeo tai nghe nói chuyện một xíu rồi tôi rồi gục xuống bàn ngủ một giấc cho tới sẩm tối..
....
Không biết có phải do ăn thịt chó xả xui được hay không mà sau bữa ấy chuyến hàng của anh Hải đã giải quyết êm thấm . Có tiền anh ta trả hết nợ sau lần thua bạc lại còn dẫn vợ đi mua hột xoàn. Chị Xuân kênh kiệu đeo mấy món đồ mắc tiền trên người đi qua đi lại mà bóng gió :
- Mang tiếng chồng thành lập công ty riêng, mua nhà mua cửa mà không mua nổi cho vợ cái vòng.
Tôi chẳng đối đáp lại, không phải là Lập không mua nhưng cái tính tôi cũng khó hiểu..Đến mặc đồ đẹp hay hở xíu là đã thấy ngại rồi huống chi đeo dây đeo vòng nên bỏ qua những lời nói đó tôi chỉ cười trừ mà thôi. Má chồng la rầy chị ta thói trả treo nhưng khi được tặng quà là má quên trời quên đất ,lại má má con con ngọt quá chừng. Trước mặt Lập má khoe :
- Thằng Hải có hiếu với má nó. Sau này có chỉ nhờ được nó. Còn cái thằng đội vợ lên đầu thì hòng gì!
Nghe vậy ,Lập cười cười:
- Má lại thế! Con lo những thứ khác. Đâu phải cứ mua quà là có hiếu đâu má.
- Cái khác là cái gì mà anh nói là lo..
Vợ chồng Xuân từ ngoài bồng con đi vô nói chen ngang :
- Má hổng hiểu chú ấy nói vậy là làm má bất ngờ đấy. Phải không chú Lập ?
Lập nhìn chị ta :
- Chị Xuân nói đúng đó má. Là con muốn má bất ngờ..
Má chồng tôi nghe xong, vội vã :
- Đâu..là cái gì đưa má coi.Anh cứ úp úp mở mở thế hả?
Lập ra hiệu cho tôi ,hiểu ý anh tôi lên trên phòng lấy xuống. Cái mà Lập muốn má bất ngờ chính là một sổ tiết kiệm. Số tiền không ít cũng không nhiều khiến cho má không tin đó là sự thật. Dù trong gia đình ba đưa cho má quán xuyến hết ,ngay cả căn nhà ba cũng để cho má đứng tên.
Lúc này má lại quay tình thế sang chồng tôi. Anh Hải tối sầm mặt mày không nói không rằng đi một mạch lên lầu đầy khó chịu và toan tính. Chị Xuân lấy cớ cho con đi ngủ cũng vội đi theo.
Thời gian sau, chị Xuân mang bầu và trùng hợp là Vân em gái Lập cũng mang bầu, cả hai cùng tuần thai giống nhau.. Mọi người ai cũng vui mừng , riêng tôi và Lập hơi buồn một chút vì con vẫn chưa về với chúng tôi..
Đi siêu âm biết giới tính, anh Hải vỗ ngực tự đại vì có con trai nỗi dõi ,có cháu đích tôn cho ba má . Anh nhờ người ta mua hẳn con heo rừng về đãi tiệc lớn chúc mừng dòng họ có cháu nội cháu ngoại . Ba má chồng tôi thì khỏi nói rồi mừng còn hơn bắt được vàng. Có lẽ đứa con trai này mang lại may mắn cho ảnh , nghe nói trúng số nữa nên anh đối xe hơi đời mới ,mua cả biệt thự để dành cho con. Không những thế tặng cho ba má sổ tiết kiệm với số tiền không nhỏ..
Nhiều niềm vui cùng đến một lúc khiến cho ba yên tâm bàn giao lại công việc cho anh Hải mà về hưởng tuổi già bên con cháu nên làm điều đó sớm hơn dự định ,đầu tuần tới là ba và ảnh lên ký là hoàn tất thủ tục..
Anh chị Hải Xuân giờ hơn hẳn vợ chồng tôi mọi thứ nên chẳng còn đố kị gì nữa. Tối thứ bảy, tất cả mọi người trong gia đình ra ngoài ăn tiệm, là quán mỳ trên đường Nguyễn Trãi nhưng vừa mới xếp bàn thì có hai người đàn ông mặc đồ sơ vin trắng lại gần, giơ cái thẻ :
- Đội cảnh sát chống buôn lậu mời ông Nguyễn Mạnh Quý theo chúng tôi lên quận.
Ba chồng tôi sửng sốt :
- Các anh nói gì..buôn lậu?
- Chúng tôi nghi ngờ ông có liên quan tới đường dây vận chuyển gỗ trái phép. Mời ông!
Ba chồng tôi dù chưa hiểu ra làm sao nhưng không thể không đi theo họ. Bữa ăn chưa bắt đầu mà đã kết thúc..ai cũng lo lắng riêng chỉ có Hải là mặt anh ta trở nên tái xanh
Nhận xét Box