Diêm Phù Luận Tội - Chapter 18
Trở lại con đường làng vô nhà thầy coi bói. Vẫn là dãy xe hơi xếp hàng dài , xe máy dựng chật kín cả sân .Rất nhiều người tới để coi ! Có những việc không thể không tin không được và thế giới thứ hai tồn tại song song với con người là có thật..
Tới nơi, tôi ngó nhìn vô bên trong :
- Đông quá..còn lâu mới tới lượt mình..
Kim cũng nhìn theo :
- Ở đây lúc nào chẳng đông, chị quên là vong nào mạnh chen vô trước nhập..khi ấy thầy gọi tên hả?
- Ừ..em nói chị mới nhớ! Chết rồi..! Không nghĩ là đi đến đây nên chị không thắp nhang ở nhà ! Sao bây giờ?
Nghe tôi nói, Kim lo lắng :
- Ôi lu bu quá nên chả nghĩ ra nữa. Thôi cứ vô trình báo đã. Thành ơi con có linh thiêng về giúp mẹ và dì nghen con!
" Ngao..Ngao.."
Kim vừa nói xong đột nhiên ở đâu ra một con mèo đen tuyền.. Nó nhảy vụt ngang qua chân chúng tôi rồi dừng lại ở phía trước cửa cổng nhà thầy , ngoái cái đầu với con mắt xanh lè nhìn chằm chặp..
Cả tôi và Kim đều bị giật mình. Ánh mắt của con mèo này làm tôi rờn rợn.. Ngay lúc đó có người từ bên trong đi ra, nghe thấy tiếng động con mèo ngửa cổ ngao ngao rồi chạy đi mất.
Lần thứ ba đến đây, tôi luôn có cảm giác thế nào ấy.. Nghĩ tới những vong ma đang chen chúc nhau để nhập vô thầy mà tôi lại sợ. Dù không nhìn thấy ,chỉ tưởng tượng sau lời nói của Kim mà tôi sợ đến chân tay lạnh toát. Kim và tôi nhìn nhau rồi bước vô trong. Chú trung trung tuổi ngồi ở gần đó thấy tụi tôi vội đi tới :
- Hai cháu vô trình báo đi! Thầy có gửi lời nhắn..
Tôi ngạc nhiên :
- Thầy..biết tụi con bữa nay sẽ tới hả chú? Nhưng gấp quá con quên chưa thắp nhang ở nhà..
- Dù có thắp nhang ở nhà ,dù có linh thiêng nhưng vong yếu tinh lực thì cũng không thể chen vô được. Con là trường hợp đặc biệt.
- Chú nói làm con rối quá..! Trường hợp đặc biệt là sao hả chú?
- Các cháu vô trình báo đi! Vong đợi mùi nhang lâu rồi đó..
Kim đứng gần bám vào tôi, tay nó run run mặt cắt không còn giọt máu :
- Em..em sợ quá chị ơi..hic hic..
- Chị cũng vậy hic hic!
Chú đó nói xong rồi trở lại chỗ ngồi nhưng ánh mắt vẫn nhìn dõi theo hai chúng tôi..
Châm nhang tôi bắt đầu đọc nhẩm tên ,địa chỉ và mục đích đến đây của mình. Tôi ngước nhìn hình tường phía trên..đôi mắt vẽ kia dường như không còn trợn lên giận dữ như bữa đầu tôi tới nữa. Thay vào đó là một cái nhìn sâu hoắm đến khó tả.
Dãy ghế san sát người đang đợi tới lượt mình được thầy gọi tên , không còn lấy một chiếc ghế trống. Tôi và Kim đành chọn dưới gốc cau ngồi chờ. Chợt có tiếng phụ nữ ở bên trên giật giọng :
- Thầy..thầy ơi.! Vong người nhà con nhập..nhập..
Tất cả đổ dồn về chỗ người phụ nữ ấy. Bên cạnh là một thanh niên mắt nhắm nghiền, người anh ta xoay tròn đảo mạnh. Hình như họ là hai mẹ con ! Có ai đó nói từ đằng sau :
- Có khi nào vong nhập ở ngoài như này đâu..
Lúc này , chú vừa nói chuyện với tôi khi nãy vội chạy lại :
- Mọi người giữ yên lặng để khỏi ảnh hưởng tới thầy.
Nói rồi chú quay sang anh kia :
- Là vong đúng không?
Nam thanh niên gật đầu.
- Có biết quy tắc khi vô đây là phải đợi vong trong kia đi thì với được vào không?
Nam thanh niên vẫn gật đầu thay cho câu trả lời.
Liền sau đấy, người phụ nữ kế bên lên tiếng :
- Là vong người nhà tôi.! Chú báo thầy giùm tôi một tiếng!
- Chị đợi thêm một xíu! Bên trong điện xong sẽ tới lượt. Nhưng tôi thấy lạ à! Thường thì khi vô điện gặp thầy thì vong mới có thể nhập vì phải qua trình báo . Không khéo là ma đói ma khát ..
Đột nhiên nam thanh niên cất giọng :
- Là ma đói ma khát thì sao ?
Chú chưa kịp đáp lời thì cửa điện bật mở. Tiếng của thầy vang lên :
- Cho vong đang đảo kia vô nha chú Năm!
- Tôi đưa vong vô ngay đây!
Chỉ chờ có vậy, thanh niên kia đứng ngay dậy nói với người phụ nữ kế bên :
- Tôi tự đi một mình và tôi không là người nhà của cô này.
Anh ta bước vào điện trong thể trạng vội vã. Người phụ nữ ấy tròn mắt ngạc nhiên với khuôn mặt tái xanh vì sợ..
Tôi ngồi mà trống ngực đập thình thịch. Kim ghé tai tôi thì thầm :
- Lại chỗ khác đi..ngồi đây em chịu không nổi. Da gà nổi lên từng chùm rồi.
- Ừ. Kiếm chỗ nào đi! có gì thầy kêu tên thì mình vô..
Tụi tôi vội đứng dậy men men dãy ghế đi ra ngoài.Chỉ cách nhau mỗi bức tường mà khác nhau thiệt. Bên trong không gian lạnh lẽo quá !
Chợt có tiếng của chú Năm :
- Hai đứa vô đi! Thầy kêu ..
- Ủa vong kia đi rồi hả chú?
Chú lắc đâù :
- Chú không rõ ! Chỉ thấy thầy nhắn kêu hai đứa thôi. Vô lẹ đi..
- Dạ.
Bên trong điện, nam thanh niên kia ngồi cúi mặt xuống, người đảo nhẹ . Nghe thấy tiếng mở cửa, vong ngước lên về phía tôi đôi mắt vẫn nhắm nghiền, gọi khẽ :
- Mẹ..
Tôi nhìn sang thầy :
- Thầy..
- Ngồi xuống đi! Vong này mong gặp cô từ bữa qua tới giờ.
- Dạ. Cảm ơn thầy..
Tôi run run ngồi xuống cạnh anh ta. Một người không quen biết.
- Mẹ..
- Rồng phải không ?
Vong lắc đầu :
- Con là Thành..!
Tôi oà khóc :
- Mẹ xin lỗi..thời gian qua mẹ đã rất ân hận.!
- Con không còn giận mẹ nữa. Trong giấc mơ mẹ đã gặp con..con đã nói rồi mà.! Con chỉ gặp mẹ một lần này thôi..
- Tại sao lại gặp mẹ một lần này?
Vong im lặng giây lát rồi đáp :
- Con muốn được siêu thoát! Nghiệp của con hai lần làm người nhưng không thành! Mẹ hãy gửi con vào chùa..
Tôi nức nở :
- Mẹ sẽ làm theo ý con!
Con..con..có gặp Rồng không? Nó là em..
Tới đây vong cắt lời tôi :
- Rồng..không phải là em con.. Rồng là..là.. con của Long Vương. Trong một lần đi ngang qua vùng sông nước này thấy mẹ mong mỏi có một mụn con nên đã .. và cũng là để cho mẹ chịu đựng đau đớn bởi hai lần bỏ đi giọt máu của mình . Chính Rồng đã giúp con nhập vào người đang ngồi đây..
Tôi há miệng không nói được gì. Làm sao có thể tin đó là sự thật cơ chứ? Tôi nhìn sang thầy, thầy gật gật :
- Cần nói gì thì hãy nói! Tồn tại một thế giới ngay bên chúng ta vẫn còn là một ẩn số chưa có lời giải và tất nhiên tin để suy ngẫm ..
Tôi run rẩy:
- Con.. không .thể tin nổi..
Hít thật sâu tôi quay qua hỏi vong :
- Vậy tại sao con không về báo mộng cho mẹ mà lại nhờ dì Kim ?
Vong đáp :
- Con không vào nhà được. Có Rồng về nhưng không thể lộ diện nên chỉ nhìn mẹ rồi lại đi. Dây điện thoại không phải bị hư mà do Rồng giữ. Còn chú Lập trên biên giới không có xảy ra việc gì đâu..là là con che mắt người ta để họ kêu chú ấy lên vì con muốn gặp riêng mẹ..
Tôi ú ớ trong cổ họng nói không ra lời ,toàn thân như muốn xỉu xuống. Kim vội đỡ tôi dựa vào người nó. Thầy thỉnh lên một tiếng chuông , lấy cây nhang đã châm lửa đưa qua lại trước nam thanh niên :
- Giờ thì vong có thể yên lòng được rồi!
Giọng vong gấp gáp :
- Cho con thêm một chút thời gian..
- Một phút..ta cho thêm một phút !
Lần này nam thanh niên xoay người lại, Anh ta khóc :
- Mẹ nhớ gửi con vô chùa !
Tôi ngồi thẳng lại rồi đáp :
- Mẹ hứa !
- Giờ con phải đi rồi! Rồng đang ở ngoài kia nhưng không chỉ có thế mà còn có rất nhiều quân lính đi cùng. Đó là lý do vì sao sau khi rồng đầu thai làm người và bị phát hiện nên họ bắt về lại.
Tôi trơ trơ nhìn ra phía ngoài là đằng sau cánh cửa điện khép kín. Có lẽ cu Rồng của tôi đang ở ngoài đó..
--------------
Sau lần ở Đồng Nai về, tôi có tới một ngôi chùa ở gần nhà gửi Thành vô . Vào ngày rằm mồng một tôi lại lên thăm con. Từ khi đó nỗi day dứt trong tôi nhẹ đi được phần nào..
Trên di ảnh của cu Rồng bông hoa màu đen được lấy xuống..
Ba năm trôi qua , tôi và Lập cũng đã cân bằng được tinh thần. Vợ chồng tôi mở công ty thay cho một xưởng gỗ mà ba đã cho trên ngay tại căn nhà mới mua sau một thời gian thuận lợi kinh doanh. Nhỏ Huế em tôi học xong cùng Kim về làm việc cho vợ chồng tôi và ở tại luôn đó. Lập muốn ra ở riêng nhưng tôi chưa đồng ý vì tôi và mẹ chồng chưa có được mối quan hệ tốt nếu bây giờ dọn ra ngoài sẽ càng khiến cho má thêm bực bội.
Cuộc sống của ba mẹ tôi cũng đỡ hơn trước. Em út có điều kiện học tập theo đuổi những ước mơ của nó..
Anh Hải chị Xuân có một bé gái , em gái Lập do công việc bận rôn nên vẫn kế hoạch. Còn vợ chồng tôi thì chưa dù mong mỏi lắm..
Bữa qua nghe ba chồng tôi nói qua tháng sau ông chính thức về hưu nên sẽ bàn giao công ty cho anh Hải tuy là hiện giờ mọi việc ảnh đều làm nhưng trên thủ tục pháp lý thì ba vẫn đứng tên. Má chồng và chị Xuân ở nhà chăm con chăm cháu, lâu lâu cùng dì Minh đi lễ chùa.. Má vẫn chưa ưng bụng tôi là con dâu nên cũng ít khi nói chuyện..
Tối đến, Hải từ công ty về trễ, mặt hằm hằm vất cái ca táp dưới nền nhà :
- Ngày gì mà xui dữ không biết!
Xuân thấy vậy lớn tiếng :
- Làm gì mà anh vứt đồ tùm lum vậy?
- Xui quá! Xe gỗ bị giữ rồi! Tức chết mấy thằng cha đó nhận tiền của người ta rồi mà còn thế?
- Sao lại bị giữ? Gỗ có nguồn gốc thì sợ gì..hay là anh nhập lậu..
Nghe tới từ " nhập lậu " Hải nhảy lên chạy tới lấy tay che miệng Xuân :
- Kín cái miệng cho tôi nhờ! Ba mà nghe thấy là chết cả đám. Tôi đi chuyến đầu..ai ngờ xui quá! Hôm rồi thua bạc nên liều..
Xuân gỡ tay chồng ra vừa thở vừa nói :
- Trời đất! Giờ phải làm sao? Dính đến công an chỉ có nước đi tù . Bài với bạc anh thấy hậu quả chưa hả ?
- Tôi đang rối hết cả lên đây !
- Đúng là xui. Người ta đi đầy ra thì chả bị sao, anh có lần đầu mà đã vậy.! Hay mua con chó về giết ăn. Nghe nói ăn thịt chó xả xui đấy. Xả xui đã rồi tính..
Hải tần ngần một lát , nghĩ đi nghĩ lại rồi gật đầu đi ra bấm điện thoại gọi đi.
Nhận xét Box