Diêm Phù Luận Tội - Chapter 17
Tôi miễn cưỡng cất xe vô trong sân. Kim đi làm hiếm khi nghỉ lắm thế mà sáng nay nó hớt ha hớt hải tới tìm tôi. Chắc chắn là có chuyện gì ..Khép cửa cổng tôi ngồi lên sau xe nó :
- Thời gian này chị rầu quá nên muốn lên chùa cho tâm tịnh.. Chị nhớ thương cu Rồng ..
- Chị gắng lên! Mệnh con ngắn ngủi biết làm sao bây giờ! Rồi anh chị sẽ có những đứa con khác mà. À !Có phải anh Lập lên biên giới rồi không chị?
Tôi giật nảy :
- Ơ..sao..sao..em biết? Ảnh mới đi lúc sớm!
- Ui trời ! Là thiệt hả chị?
Kim nói xong vội táp xe vô lề dừng lại.Bước xuống đứng trước tôi, khuôn mặt tái nhợt, run rẩy nó hỏi :
- Chị có quen ai ở dưới Nhà Bè không?
Tôi tròn mắt, nhỏ này bữa nay kì lạ thật. Hỏi toàn câu như nó biết được suy nghĩ của tôi vậy! Nếu như Lập không có việc gấp thì hôm nay chúng tôi đi lên miếu ở Nhà Bè để gặp ông lão bán vé số kia mà. Tôi nhìn Kim một hồi :
- Đúng là chị có dự tính như thế..
- Em ..em mơ thấy cháu Thành..cháu nó nói em đến gặp chị..
- Là cu Thành sao?
- Dạ..cháu..cũng nói anh Lập nay lên biên giới và chị có dự tính lên Nhà Bè nên khi nãy em mới hỏi chị.. Hic hic có nghĩa là đêm qua em không nằm mơ mà là hồn ma của cháu về báo. Có khi nào Thành đi theo chị em mình không? Hic hic
Kim run rẩy đảo mắt nhìn xung quanh rồi nhìn tôi như đợi câu trả lời. Cu Thành biết Lập sẽ đi lên biên giới? biết cả dự tính của tôi ? nhưng tại sao không về báo mộng cho tôi lại phải nhờ đến Kim? Và liệu đó có là thật hay chỉ là một giấc mơ trùng hợp mà thôi. Sau những suy nghĩ, tôi quyết định sẽ tới gặp ông lão bán vé số.
- Nè. Chị đang nghĩ gì vậy? Còn..còn chưa trả lời em..liệu cháu Thành có đi theo mình không?..
Tôi lắc đầu :
- Chắc không đâu em. Ban ngày mà..sao đi theo được chứ.! Dạo này em nhát thế?
- Hic hic từ cái ngày nghe thấy tiếng cười ở nhà thầy dưới Đồng Nai . Không đâu xuất hiện thói sợ ma..
- Sợ cả cháu Thành hả? Giờ đưa chị xuống miếu ở Nhà Bè nha..
- Lúc nằm mộng không nghĩ ..khi thức giấc em sợ đến chết khiếp. Chết rồi là ma ..Dù biết đó là cháu của mình! Mà đi miếu Bà hả chị?
Tôi kéo Kim lên xe :
- Đi rồi chị nói cho nghe!
.....
Con hẻm nhỏ đông đúc người người vô miếu. Tiết trời không nóng nhưng mồ hôi tôi nhễ nhại .. Có lẽ do tôi nóng lòng gặp ông lão bán vé số nên trở nên như thế! Tôi và Kim đi ngang qua quán nước mía nhưng không có ông lão ở đó. Hay bữa nay ông nghỉ ? Tôi cứ đứng đấy ngập ngừng ngập ngừng muốn hỏi những người ở quanh đó nhưng cứ như có ai ngăn cản tôi cứ định ghé vô nhưng rồi lại thôi..
Chợt Kim kéo tay :
- Mình vô trong lễ trước đi chị . Giờ vẫn còn sớm, ổng chưa đi bán đâu! Chị chắc là ông ấy ngồi đây chứ?
- Ừ. Chỉ gấp quá nên nghĩ không chu đáo. Tới rồi thì vô trong lễ Bà trước đã. Chị nhớ là quán nước này mà.
- Nhớ đúng chỗ là được rồi. Xíu nữa ra có khi gặp ổng liền à.!
Tôi gật đầu rồi cùng với Kim đi vô trong miếu. Vẫn là mùi nhang khói! Tôi cay xè mắt và nước mắt cứ thế rơi xuống..
Nếu đúng Rồng là căn mệnh vua chúa thì tại sao lại đầu thai làm con tôi để rồi lại rời cõi trần này nhanh đến vậy? Bao câu hỏi mâu thuẫn quanh quẩn trong đầu nhưng không có lời giải khiến cho tôi khó chịu quá!
Sau khi lễ xông tôi ra ghế đá gần nơi rào chắn với con sông ngồi đó.. Gió thổi phả vào mặt hơi nước lạnh toát! Nay nước sông không có sóng, nó phẳng lặng đến êm dịu.. Ước gì cuộc đời tôi cũng êm dịu như thế! Hai lần tôi bỏ con, lúc đó tôi không hiểu cảm giác mình là người bị bỏ đi sẽ ra sao..! Còn bây giờ con lại bỏ tôi..? Tôi thấm thía nỗi đau này! Giá như có thể quay lại thời gian..tôi sẽ không để mình mắc sai lầm đó nữa..
- Em mới rút thẻ.. Thẻ thượng thượng luôn á chị! Chỗ này mát quá! Nghỉ xíu rồi mình ra ngoài ha.
Kim cầm tờ giấy rồi ngồi kế tôi nói một thôi một hồi.
Tôi gật đầu :
- Ở đây mát dễ chịu quá! Em ngồi nghỉ xíu đi. Nay cũng rút thẻ luôn hả..?
- Rút vui thôi. Nhiều khi cũng không đúng đâu. À..mà chị có biết tại sao lại có con thuyền ở giữa lối đi kia không? Bên trong cũng đốt nhang để bánh trái, có cả những bịch gạo muối..
- Chị cũng không rõ..chắc ở gần sông nên người dân họ cúng lễ cho thuận buồm xuôi gió!
- Ý nghĩa của chiếc thuyền đó không phải như vậy đâu cô gái!
Cả tôi và Kim đều quay ra nơi có giọng nói. Tôi vội đứng dậy ngạc nhiên :
- Ông..ông ..
- Lão thấy cháu từ lúc cháu mới tới nhưng đến đây rồi thì nên vô trong lễ nghĩa cho phải phép ! Hai cháu có nhìn thấy khúc ngã ba sông kia không?
Ông lão nói rồi chỉ tay ra dòng nước mênh mông..Tôi nhìn theo hướng ấy ! Một khoảng xa mờ không thấy rõ..
Kim hích tay tôi thì thầm:
- Là ổng phải không chị?
Tôi gật đầu.
Ông lão chậm rãi :
- Tại ngã ba sông trước kia có nhiều người chết đuối ở đó. Dùng chiếc thuyền đó đi cứu giúp vớt những xác người ấy..hàng năm vào ngày rằm tháng riêng, trong lễ hội cung kính không thể thiếu một phần dành cho các linh hồn ở đáy sông..
- Giờ thì con đã hiểu về chiếc thuyền đó.. Con có chuyện muốn hỏi ông..
- Đứa trẻ đã đi rồi sao?
Nghe ông hỏi vậy, tôi oà khóc :
- Dạ.thằng bé đi rồi ông à..do sặc nước! Con tới đây cốt để gặp ông.. Vì sao đã là căn mệnh vua rồi họ còn đầu thai làm gì hả ông? Con không tin ..
Ông lão im lặng không trả lời câu hỏi mà nhìn xuống nước..
Kim giữ người tôi :
- Chị bình tĩnh..có gì từ từ hỏi ông! Ông cũng coi bói chứ sao có thể biết chắc chắn đâu. Nếu biết mình đầu thai như nào thì chẳng có âm phủ và dương thế !
Bất chợt ông lão quay sang tôi :
- Cháu gái lại kia đặt lên chiếc thuyền bảy ngàn lẻ. Sau đó lấy lại một ngàn. Lẹ lên ..
Tôi vội làm theo lời ông nói. Đặt bảy ngàn lên chiếc thuyền rồi lấy về một ngàn đưa cho ông. Liền sau ấy ông ra hiệu cho tôi và Kim hãy đi theo..
Lúc này cả ba chúng tôi có mặt tại điện thờ có tên Điện Ngọc Hoàng. Sau khi người ngồi kế đó thỉnh chuông. Ông đặt tờ tiền xuống đáp lễ và nói :
- Con của nước thì đương nhiên phải trở về với nước. Gắng quên đi..rồi sẽ có những đứa con khác..
Lời của ông lão chẳng rõ ràng , tôi cuống cuồng :
- Là.. Là sao ..con không hiểu ?
Ông lão đáp :
- Lão chỉ được phép nói như vậy! Cháu gái hãy ráng tĩnh tâm.Đứa trẻ may mắn được thoát một lần là do nó không lỡ xa cháu nhưng nó không thể ở lại. Chuyện đã qua.. Người chết cũng đã chết, còn người sống thì vẫn phải sống. Cháu gái về đi. Duyên mẹ con chỉ được đến vậy !
Dứt lời ông bước đi, tôi biết có gặng hỏi nữa thì cũng sẽ không có câu trả lời nào được như ý mình cả.
Chạy theo ông ,tôi hỏi :
- Ông ơi..nếu một lúc nào đấy con muốn gặp ông..
- Lão hằng ngày vẫn bán vé số ở đây. Đến lễ Bà là ắt sẽ gặp được. Trừ khi tới lúc âm tào gạch tên ..
Tôi đứng bất động sau lời nói ấy!
Chợt trong đầu tôi nhớ tới giấc mơ mà Kim đã kể. Phải rồi..
Tôi chạy ngược lại vội vã :
- Mình về Đồng Nai đi Kim!
Kim ngạc nhiên :
- Gì? Đi liền bây giờ hả chị ? Mà đi có việc gì không?
- Ừ. Đi liền! Tới nhà thầy lần trước mình đã tới.
Không để Kim nói thêm, tôi kéo nó bước thật nhanh ra chỗ lấy xe
Nhận xét Box