Diêm Phù Luận Tội - Chapter 16
Cu Rồng mất khiến cho ai nấy không khỏi ngỡ ngàng ! Tất cả mọi người đều không thể tin nổi là thằng bé do bị sặc nước. Mang xác con từ bệnh viện về mà tôi như kẻ mất hồn ! Tôi khóc đến khản khản đặc giọng...Lập bồng con nằm trên cái giường nhỏ kê nơi góc nhà, mắt anh đỏ hoe !
Tôi ngồi cạnh con gục đầu xuống trong đau đớn..
Má chồng tôi gào thét, bà lao tới đánh thùm thụp :
- Trả cháu cho tôi! Trả cháu cho tôi! Đồ ác độc! Tôi mới la chị có mấy lời mà chị đã hại cháu tôi!
Má kéo tôi đẩy ra ,tay ôm thằng bé nức nở :
- Rồng ngooan, dậy chơi với nội..đừng bỏ nội huhu..Rồng ơi!
Dì Minh lại đỡ má :
- Chị đừng xúc động..
Ba chồng tôi tới gần, đỡ má cùng dì Minh ra ngoài. Giọng ông buồn bã :
- Bà có để yên chúng ta lo cho cháu không? Trong lúc như này vợ chồng con nó đang rối loạn tinh thần..
Má gào lên :
- con Hậu hại cháu tôi ! Huhu
- Bà nói kì quá! Sao con nó lại hại thằng bé được!
Má ôm mặt gào khóc thương tiếc thằng cháu còn non dại , nó còn quá nhỏ để hiểu rằng mình đã không còn trên cõi đời này nữa.
Tôi gom đồ hàng ngày con vẫn mặc gấp gọn để vào trong áo quan ,cả những món chơi con thích. Nhìn con nằm đấy quấn trên mình tấm vải trắng che kín, tim tôi bị bóp nghẹn..
Lễ an táng không kèn không trống . Mọi thứ diễn ra trong im lặng , chỉ có tiếng sư thầy tụng niệm kinh cùng tiếng thỉnh chuông vang lên trong u ám. Sư thầy nói " vì con còn nhỏ nên chỉ chôn một lần duy nhất! Xương thịt mềm sẽ mau thành cát bụi .."
Tôi chua xót!
......
Sau đám tang của con, tôi suy sụp hoàn toàn, hố mắt trũng xuống sau bao đêm ròng thức trắng thương con khóc đến cạn nước mắt..
Căn nhà thiếu vắng tiếng trẻ thơ trở nên vắng vẻ vô cùng. Má chồng tôi cũng thay đổi tính tình, má ít nói hơn trước..cứ đứng trước di ảnh của cu Rồng mà khóc. Tấm hình có bông hoa màu đen cài lên..bông hoa tượng trưng con cái chịu tang ba mẹ trước..Bông hoa màu đen này sau ngày đoạn tang mới được lấy ra..
Bà con dòng họ khuyên tôi nên về quê ít bữa cho nhẹ lòng nhưng sao tôi có thể đi đây ? Mỗi ngày tôi còn nấu cháo, pha sữa cho con nữa chứ!
Lập râu tóc dài chẳng buồn cắt nhưng đàn ông họ thường cứng rắn che giấu được nỗi đau vào bên trong hơn phụ nữ nên việc ở xưởng gỗ thời gian này đều do một mình anh thu xếp..
Cu Rồng đi xa được một thời gian rồi ..tối nay trời lại lất phất mưa kèm theo chút gió lành lạnh. Khoác chiếc áo dài tay tôi đứng tựa vô cửa sổ nhìn ra ngoài ,nỗi nhớ con day dứt trong tâm trí khiến tôi rơi nước mắt..
- Em lại nhớ con phải không?
Tôi quay lại nhìn Lập ,gật đầu :
- Biết khi nào mới vượt qua nỗi đau này hả anh?
- Em cứ mãi như vầy sao con có thể siêu thoát? Số của con đã định phải như thế! Anh nghĩ tới lần anh cho con bể cá kiểng và lần này ..cả hai lần đều liên quan tới nước.
Tôi há miệng :
- Đúng rồi! Nhắc tới em mới nhớ !Ông..ông lão bán vé số..
Lập tái xanh mặt :
- Ông ấy đã nói đúng! Mai..mai mình đi lên miếu.. Anh muốn gặp ông ấy!
Nói tới đó bỗng nhiên chuông điện thoại vang lên. Cũng lạ! Máy nối dây lên phòng lại không đổ chông và chuông vang lên kia là từ thoại bàn để ở dưới phòng khách. Một lát, có tiếng dì Sáu gọi :
- Lập có ai gặp nghen con!
- Dạ! Con xuống liền! Chắc máy trên phòng con hư rồi.
Lập đi xuống dưới nghe điện thoại rồi chạy lên vội nói :
- Chỗ anh Toàn gọi nên sớm mai anh lên biên giới một chuyến cũng mấy vài bữa. Mình lui tới miếu sau nha em
- Đi gấp vậy sao anh? Vậy anh lo công việc đi! Khi nào anh về thì vợ chồng cùng tới gặp ổng.
- Ừ. Lô gỗ không hiểu sao bị kiểm lâm giữ.Giấy tờ nguồn góc đầy đủ nhưng họ không chịu cho qua .Haiz..
Tôi đi lại tủ đồ sắp cho anh vài bộ quần áo như mọi lần. Chúng tôi không ai nói với ai chuyện gì nữa. Có lẽ tất cả đã quá gắng sức đến mệt mỏi sau cú sốc nên bữa nay mới vừa nằm xuống là tôi nghe thấy chính mình đang ngáy..có một vật gì đó đè nặng trên người làm cho tôi không thể cử động, Lập nằm kế nhưng tôi đưa tay với với mãi mà không thể chạm được vào anh ..
Tôi nhận ra là mình bị bóng đè. Bên tai ù đi .. thấp thoáng có bóng người đàn ông áo trắng lơ lửng ở đối diện . Bóng trắng ấy cứ vờn qua vờn lại.. thình lình bay ra ngoài vườn bằng lối cửa sổ rồi biến mất.
Cơ thể dần được thả lỏng, tôi ngồi dậy thở như muốn đứt hơi.. Cảm giác bóng đè sợ kinh khủng.! Thật mà ảo - ảo nhưng lai thật! Với tay rót ly nước uống một hơi cạn sạch. Dễ chịu hơn rồi! Tôi chùm mềm tìm đến giấc ngủ..
Sáng sớm, Lâp đi từ khi nào tôi không hay . Bao lâu mới có một giấc ngủ ngon khiến cho tôi thấy khoẻ hơn nhiều. Nấu chén cháo trắng với pha bình sữa tôi lại châm nhang kêu con dậy ăn .. Tôi xin phép má đi lên chùa. Má chẳng nói hay gật. Tôi biết má buồn vì mất cháu..nhưng tôi còn buồn gấp trăm lần. Tôi đau đớn lắm! Tôi muốn đi theo con..
Nổ máy xe ra ngoài cổng tính chạy thì nhỏ Kim ở đâu đi tới, nó thắng xe xém trúng tôi :
- Chị..chị đi đâu vậy? Hên quá tới kịp!
- Ủa bữa nay không đi làm sao mà ghé ?
- Chuyện đó em giải thích sau! Giờ chị tính đi đâu? Em đưa chị đi.. Vô cất xe ! Lấy xe em đi luôn..
Tôi ngạc nhiên :
- Em bị gì vậy Kim?
Kim không đáp. Nó lẳng lặng đi lại chỗ tôi rút chìa khoá xe. Con nhỏ này nay ăn nhầm cái gì không biết nữa
Nhận xét Box