Diêm Phù Luận Tội - Chapter 15

Diêm Phù Luận Tội - Chapter 15



Trong mơ màng tôi thấy ai đó gọi tên mình . Mở mắt nhìn sang bên cạnh cu Rồng vẫn ngủ say. Nơi cầu thang thình thịch tiếng bước chân chạy ..Tôi nhìn đồng hồ : " 2h sáng " ! khuya khoắt ai mà còn gây ồn ào vậy chứ ? Tôi lắng nghe.. bên ngoài mưa tách tách va vào mái tôn cùng với tiếng bước chân chạy thịch thịch vang lên rõ mồn một. Nghĩ có trộm nên tôi rón rén đi ra phía cửa phòng mở hé cửa .

" Vụt.."
Có những bóng người chạy vút qua !

Run rẩy tôi quay nhanh tới gọi Lập :

- Anh..anh..dậy xem có ai chạy trên cầu thang ..hay là có ăn trộm..

Lập giọng ngái ngủ :

- Trời..làm gì có trộm. Chắc anh Hải coi đá banh đó.

- Coi đá banh thì coi trong phòng mắc mớ gì chạy trên cầu thang!

- Có khi ảnh chạy xuống lấy đồ ăn thôi mà.!
Lập nói rồi quay vô ngủ tiếp.

Tôi trở lại nằm cạnh con nhưng những tiếng chạy thịch thịch kia mỗi lúc một dồn dập . Không hiểu sao lúc này tôi lại bỏ đi cảm giác sợ hãi .. Không gọi Lập nữa, đắp cái mền cho con rồi lần nữa tôi đi ra . Đèn cầu thang vẫn để sáng như mọi ngày. Tiếng động im bặt , ngó ngó không thấy có ai chạy cả! Không lẽ tôi nghe lộn? Tôi xuống từng bậc nghe ngóng, đến gần chỗ cái két sắt ba má chồng tôi gắn chìm trong tường cũng là nơi đứng đó có thể nhìn xuống gian phòng khách , dựa vô tôi khom khom cúi thấp người .. Quả thật là có tiếng nói xì xào..rì rầm..

- Này..đêm hôm không ngủ ra đây làm gì ?

"". Á.""

Má chồng hỏi làm tôi giật mình hét toáng lên :

- Má..má làm con hết hồn à..!

- Chỉ có làm điều mờ ám mới hết hồn. Bộ chị tính mưu gì mà rình cả nhà tôi rồi hành động hả ?

Thấy má hiểu lầm nên tôi vội nói :

- Không phải vậy đâu má! Tại con nghe thấy có người nói chuyện ở nhà dưới nên..con nghĩ có trộm..

- Đâu? Trộm ở đâu? Để tôi coi mặt mũi nó ra sao?

Vừa nói má chồng tôi đi xuống bật đèn sáng trắng. Tôi nhìn xung quanh một lượt vội chạy theo nhưng cả gian nhà rộng không có một ai cả. Má gào lên :

- Đây. Chị nhìn cho kĩ đi! Trộm ở đâu ra ? Có khi chị mới là phường trộm ..

- Má nói kì vậy? Con nghe có tiếng động nên mới thế. Không dưng má vin cho con ..

- Chị giỏi quá! Bữa nay dám trả treo với má chồng.!

Tôi im lặng ! .
Nếu bây giờ có thêm cự cãi qua lại là má sẽ làm ầm ĩ lên mất. Nghĩ vậy tôi liền đi tới chỗ má :

- Con nói sai gì cho con xin lỗi.. Con xin phép lên lầu.!

- Chị đứng lại đó.!

Cửa phòng của dì Sáu bật mở. Thấy tôi và má dì ngạc nhiên :

- Bà và cô Hậu khuya rồi chưa đi nghỉ sao?

Má đáp giọng đay nghiến :

- Có người rình rập đồ bị tôi bắt gặp. Tôi hỏi dì, dì ở dưới này có thấy ai vô nói chuyện không?

- Bà nói gì tôi không hiểu? Có ai đâu mà vô chứ?

Tôi mệt mỏi ngồi xuống ngay bậc cầu thang. Tại má bắt gặp tôi rình rình lại ngay chỗ két bạc đâm ra hiểu lầm. Vỗ vỗ đầu mình tôi lắc đầu. Rõ ràng có ai đó gọi tôi, bóng người vút qua khi tôi mới mở hé cửa rồi cả bước chân chạy nữa! Dựa vô vách tường nhìn lên trần nhà tôi thở dài..

- Ủa! Má, cả Hậu..sao mọi người lại ở đây?
Lập bồng con đi xuống tròn mắt.

- Anh hỏi vợ thì rõ.! Đưa cháu sang tôi . Ngủ với nội mãi không sao, sang với mẹ một bữa là mất giấc ngủ của thằng bé! Không khéo lấy trộm đồ mang về quê đấy. Anh chớ có tin vợ quá.!

Tôi vội đứng dậy :

- Con lấy mang về quê hồi nào mà má nói thế.?

Lập quay qua hỏi tôi :

- Đêm hôm xuống đây chi cho má hiểu sai vậy Hậu?

- Em thấy có người chạy trong nhà, nghĩ là trộm nên ..

Lập không hỏi thêm mà nói với má :

- Trong nhà có gì mà Hậu lấy mang về quê hả má? Vợ con không có tính đó đâu.! Nãy Hậu gọi con nói có nghe tiếng động..

Má gào lên :

- Ông Quý ơi. Ông xuống mà coi thằng con ông đây. Nó đội vợ lên đầu huhu. Sao tôi vô phước thế này!

- Con nói có vậy mà má nói con đội vợ lên đầu!

- Anh tin vợ hơn tin mẹ! Nó bảo gi anh cũng nghe? Chính tôi trông thấy nó đứng gần cái két bạc mà còn chối. Tôi mà có nói sai cho vợ anh thì tôi làm con chó giữ nhà cho nó.!
Con với chả cái!

- Má..

Tôi vội kéo tay Lập ra hiệu anh không nói nữa. Lời như vậy mà má chồng tôi cũng thốt ra được. Vợ chồng anh Hải Xuân chạy xuống, má lại có dịp nói tôi không ra gì. Tình ngay lý gian dù có giải thích như nào thì má vẫn không tin. Chị Xuân nhìn tôi bĩu môi . Anh Hải đi ngang qua Lập :

- Chú biết dạy vợ dữ hen! Giang sơn khó đổi bản tính khó lường . Gái bán cafe chỉ có vậy chả khác được.!

Lập lớn tiếng :

- Anh ăn nói cẩn thận..để má coi xem mất gì không mà nói thế?

- Bị má phát hiện nên chưa kịp lấy thôi. Thử xem không ai thấy coi..có khi mở ra thì mất sạch rồi!

Lúc này Lập đưa cu Rồng má bồng. Thằng bé bập bẹ nói rồi níu níu tay nội chỉ vô bình nước để trên bàn, thấy vậy tôi liền hỏi :

- Mẹ lấy nước uống nha!

Cu Rồng gật gật đầu. Tôi chạy lấy ly nước nhẹ nhàng cho con từ từ uống. Bất chợt thằng bé ngước lên khoảng không trung hai tay đưa giữ cái ly vừa uống nước vừa cười ngặt ngẽo. Tôi ngước nhìn theo , có gì mà khiến thằng bé cười đến thế? Trong khoảng không trung đó tôi không thấy gì hết cả..
Má gắt lên rồi hất tôi ra , tay cu Rồng vẫn gữ chặt ly nước , vẫn cười ngặt ngẽo rồi bất ngờ ho sặc sụa hít thở rin rít rin rít khuôn mặt trở nên tím tái . Vội vã đỡ con nằm xuống tôi làm những thao tác như lần trước, má chồng hoảng sợ gọi tên cháu nhưng thằng bé người mềm nhũn nằm nhắm nghiền mắt.
- Không ổn rồi!
Lập bế thốc con lên xe gấp rút đưa đi bệnh viện trong đêm mưa bão vẫn chưa tạnh . Trên xe tôi vẫn cố ấn tim thổi hơi nhưng cu Rồng không ộc nước cũng không khóc ..
Bác sĩ nói cu Rồng bị sặc nước làm ngẽn đường thở..Con của tôi đi xa mãi mãi và dừng lại mười lăm tháng tuổi

Danh Sách Chương

Nhận xét Box