Diêm Phù Luận Tội - Chapter 14
- Có phải lên năm lên ba đâu mà chị hậu đậu thế hả? Xem còn cái gì thì đập bể nốt đi..Sao số tôi lại vô phước quá vậy ? Tôi gọi chị là má dâu không có sai chút nào!
- Con xin lỗi.. Không hiểu sao mấy bữa nay con thấy trong lòng bất an quá má ah..nên không tập trung..
- Chị còn đổ thừa là bất an. Hay trong nhà này tôi chết hay ông Quý chết hả.?
- Con không có ý đó..
Chị Xuân thường xuất hiện rất đúng lúc , giọng như đổ thêm dầu vào lửa :
- Muốn úm quẩy nhà này hả em dâu?
Tôi quay sang :
- Chị nói vậy là ý gì?
- Ôi trời! Má coi kìa má! Nó tỏ vẻ như không biết gì, trong sáng lắm ấy ..
Trong nhà toàn đồ mắc tiền mà em nói do tâm trạng không tập trung nên lỡ tay . Như thế chị cũng lỡ được.
Má chồng tôi gắt lên :
- Các chị im hết cho tôi! Cái nhà này diết loạn hết rồi.
Nói đoạn má dắt cu Rồng đi lên lầu. Xuân cũng ngúng nguẩy bỏ đi ngay sau đấy. Dì Sáu đứng gần tôi :
- Con đi nghỉ ngơi đi để đó dì dọn cho. Mai có phụ dì thì lặt rau củ thôi, còn đâu để dì làm. Không như vầy bà chủ la ..
- Dạ..con biết rồi dì, mà không hiểu sao trong tâm con thấy lo lắng quá..
- Nếu trong lòng có phiền toái ,con nên đến cửa chùa ..tới đó sẽ tịnh tâm hơn.. Trước ở quê dì đi hoài ah..
- Dạ. Con cảm ơn dì..
....
Tối đến, Lập ở xưởng gỗ về tay cầm cái bể cá kiểng nhỏ , nói là bể nhưng nó nhỉnh hơn cái tô đựng canh chút xíu. Núp sau lưng tôi anh làm vẻ bí mật :
- Vợ nhắm mắt lại rồi quay lại, anh cho coi cái này.
- Có gì tặng em hả? Đưa em coi liền đi!
- Không. Là anh cho con.! Quà của bác Huỳnh trên sở giao thông tặng đó. Khuya nay anh và ba với anh Hải đi lên biên giới . Lần này chắc đi cả tuần .. khi về anh sẽ tặng vợ sau nghen..
- Dạ. Lát em sắp đồ cho anh.!
Có bể cá kiểng ,cu Rồng thích lắm. Cả ngày chơi đùa với mấy con cá không chán. Xem ra cu cậu rất thích nước, cứ đùa nghịch bắt cá . Kể cũng lạ, cá kiểng khó bắt trong tay nhưng cu Rồng lại dễ dàng làm được. Mỗi lần bắt cá lên là hai bà cháu cười vui lắm. Má chồng tôi vậy đó ! Nói cho đã cái miệng xong rồi thôi..nhìn thấy má với con là tôi lại tự cười với mình..
Hôm nay cũng như mọi ngày, cu Rồng ở nhà chơi bể cá cùng với nội, Tôi xin phép lên chùa là má đồng ý liền. Lại còn nói tôi mua ít trái cây và cúng dường tam bảo giùm má. Nhưng mới dắt xe ra ngoài thì tiếng của má thất thanh :
- Có..có ai không.. Cứu..cứu..cháu tôi với! Rồng ơi..
Vứt xe đấy , tôi hoảng hốt chạy vô. Cu Rồng úp đầu vào bể cá kiểng..còn má ngã quỵ dưới cầu thang miệng mếu máo. Tôi vội đặt con nằm thẳng ,run rẩy ép tim rồi thổi vô miệng. May mắn một lát sau cu Rồng ộc nước ra khỏi miệng và bắt đầu khóc..Tôi ôm con khóc theo :
- Con của mẹ! Có mẹ ở đây! Không sao rồi không sao rồi! Huhuhu
Tôi bồng con đi lại chỗ má , má run bần bật vừa nói vừa thở :
- Má xin lỗi..! Cứ nghĩ cháu nó ngồi chơi như mọi lần nên má để đó chạy lên lầu một chút..ai ngờ..
- không sao má ah..nãy thấy cảnh con sợ quá! Giờ con..con đưa cháu tới bệnh viện ..
- Má đi cùng ..
Ngay sau đấy tôi và má gọi taxi đưa cu Rồng đi viện. Cũng may nhờ có lần đọc sách nói về sơ cứu người đuối nước nên tôi đã kịp thời cứu con mình. Má chồng tôi sau khi xảy ra sự việc thì trông cháu kĩ hơn, bà không để cháu ở một mình. Ám ảnh trong đầu là hình ảnh đứa cháu vùi mặt trong bể cá kiểng khiến cho bà không thể quên nổi.
Từ biên giới về, ba chồng tôi mở thêm một xưởng gỗ riêng, ông giao cho chồng tôi đứng tên và món quà Lập nói chính là tôi cùng anh quản lý cái xưởng đó. Chị Xuân vui mừng ra mặt vì anh Hải sắp tới sẽ là giám đốc thay cho ba vì ít thời gian nữa là ông nghỉ hưu..
Trong vòng có hai tuần, mọi thủ tục mở xưởng đã hoàn tất. Mọi thứ đều thuận lợi như chúng tôi mong muốn..niềm vui đến bất ngờ khiến tôi , Lập và mọi người quên đi nỗi sợ hãi lần cu Rồng ngã úp mặt vô bể cá nhỏ đó. Sáng hai vợ chồng tôi dậy sớm chuẩn bị đi xuống xưởng. Nhìn qua cửa sổ,Lập chẹp miệng :
- Chán thật! Mưa bão này đi An Giang lấy gỗ sao đây? . Chắc anh điện báo lại chỗ anh Toàn.
- Tuần này ảnh hưởng bão mà. Anh điện có gì tuần sau mình đi. Mai em cũng nhắn lại bên kia dời lại ngày vậy. Tối về vợ chồng đưa con đi dạo ha.
Chúng tôi vui vẻ cười nói rồi bước ra xe . Cu Rồng có nội chăm thì an tâm nhất rồi. Suốt ngày hôm ấy mưa rất lớn giống như cái ngày tôi đi sinh con vậy! Nhưng hôm nay chồng tôi lại kí được một hợp đồng và theo như tính toán sau vụ mua bán này chúng tôi sẽ lời được một khoản kha khá..
Mưa đến tối vẫn chưa ngừng lại gió mỗi lúc một mạnh cây cối trong vườn nghiêng ngả như muốn gãy đổ. Không thể đưa con đi dạo nên tôi và Lập chơi trò xếp hình ,cu Rồng ngồi kế bên cười khanh khách..
- Trễ rồi đi ngủ với nội nào Rồng ơi!
Má chồng tôi lại kêu nhưng thằng bé không chịu, hễ nội đưa tay bồng là khóc ré lên..
Má đi tới ngồi cạnh :
- Sao vậy con? Lại đi ngủ với nội nào!
Thằng bé lại khóc lớn hơn, nó giẫy chân tay ăn vạ. Thấy con khóc, Lập quay qua nói :
- Má để cháu ngủ với tụi con một bữa nha. Chắc cu Rồng nhớ hơi mẹ nó.!
- Ừ. Hai đứa cho con đi nghỉ đi. Thức trễ không tốt đâu.
- Dạ. Tụi con cho cháu đi ngủ liền!
....
Tiếng sấm chớp vang lên trong màn đêm tối kịt nhìn rõ vệt lửa điện loé lên rồi tắt ngóm. Gió qua khe cửa kêu rin rít như những tiếng hối thúc vội vã.. Nghe thấy tiếng sấm chớp là cu Rồng giật mình quay ra phía cửa sổ nhìn nhìn . Tôi ôm con vỗ về câu hát ru hò rồi chìm vào giấc ngủ
Nhận xét Box