Diêm Phù Luận Tội - Chapter 13
Khẽ nhíu mày rồi lắc đầu , ông lão chậm chạp ngồi xuống lấy tập vé số ra bán.Khách đến lễ đã bắt đầu đông đúc , hai người phụ nữ nhanh chóng đi vô trong gặp người coi miếu. Sau khi nghe xong câu chuyện , chú Ba lên tiếng :
- Chị không ráng thực hiện được lời nguyện đó sao?
Bà Lan lắc đầu :
- Tôi đã ráng rồi mà làm không nổi. Nghĩ là dễ dàng nhưng mới ăn chay có vài bữa huống chi là một năm, nhạt nhẽo quá! Tôi..tôi có thể lễ tạ được không chú?
- Thật ra, mọi thứ mình thành tâm là được..nhưng những lời hứa nguyện thì khó rút lại lắm!
- Chú..chú coi như nào giúp tôi . Như này trong lòng lo lắng không yên.
Chú Ba thở dài
- Chuyện tạ lễ thì tôi có thể giúp chị ..
Bà Minh có chút giật mình quay qua bà bạn đang run rẩy rồi hỏi :
- Chú Ba nói vậy là..không chắc giữ được đứa cháu đã xin được ư?
- Biết nói sao để hai chị hiểu khi bản thân tôi không rõ đây? Chuyện đã như vầy, chị để lại tên và địa chỉ cùng với lời đã nguyện ,tôi dâng sớ thắp đèn cày kêu cầu giùm . Tới ngày rằm quay lại hoán lễ. ! Bây giờ chúng ta chỉ có thể làm như thế! Mong rằng bề trên sẽ hiểu cho chị
Bà Lan run giọng :
- Cảm ơn chú! Cảm ơn chú đã giúp tôi!
Chú Ba đưa cây viết và tờ giấy trắng rồi đáp :
- Chị ghi tên vô đây nha! Lần sao làm gì cũng nhớ giữ lời còn không chớ có hứa nguyện .
- Tôi nhớ rồi..hic hic..
Ghi chép lại theo lời chú Ba coi miếu , hai người phụ nữ một lần nữa ra trước những tượng thờ mà quỳ xuống vái lạy. Nơi hàng rào chắn, dưới dòng sông như có tiếng thì thầm, từng đợt sóng cuồn cuộn xô mạnh văng nước làm ướt nhẹp cả chiếc ghế đá ở gần đó..
----------
Bữa nay là ngày Vân - em gái của Lập lấy chồng. Sau khi tôi cưới được ít thời gian thì Vân tốt nghiệp cao học ở Liên Xô về. Tốt nghiệp loại ưu Vân dễ dàng xin làm biên tập viên trong đài truyền hình. Thường xuyên đi công tác nên chúng tôi ít có thời gian nói chuyện , không có mâu thuẫn với nhau " giặc bên Ngô không bằng bà cô bên chồng" như người ta hay nói.
Tôi đang lu bu dưới bếp, chợt nghe tiếng nói cười của má chồng :
- Con vô uống ly nước mát ! Dì phần con trong tủ lạnh rồi nè.
Giọng một cô gái trả lời :
- Con mới về tháng trước lại kẹt công chuyện nhiều quá nên chưa ghé thăm dì được..
- Phải chi là con dâu của dì thì tốt hen!
Không thấy tiếng cô gái đó đáp lại. Má chồng tôi tiến đến mở tủ lạnh lấy ra ly nước ép trái cây . Tôi cũng không nhìn lên , dù gì má không ưng từ lúc đầu huống chi Lập lấy cớ tôi có thai nên má mới chấp nhận. Mà cả tôi nữa! Tôi cũng chấp nhận rồi thì biết phải sống cho trọn đạo nghĩa ! Chớ có nghĩ này nghĩ kia..
- Hậu ơi. Cu Rồng đâu con?
Tiếng dì Minh khiến tôi thoát khỏi dòng suy nghĩ :
- Dì mới tới hả dì? Mẹ con đưa cháu ra sân sau cho ăn cháo.
Dì Minh gật đầu :
- Dì mới tới! Ba mẹ con lên bữa qua hả? Nghĩ cũng lẹ , mới hôm nào dì tới viện thăm con đẻ giờ thằng bé đã biết đi rồi. Mà con ốm dữ vậy? Ráng ăn uống vô nha!
- Dạ. Có mẹ con lên thôi ạ. Sáng mai mẹ con về lại dưới! Cháu được 14 tháng rồi ! Chắc con thức đêm nhiều nên vậy dì ah.
- Ừ. Nuôi con cực mà. Dì chạy ra sân sau nói chuyện với mẹ và chơi với cu Rồng xíu nha!
- Dạ.
Dì Minh đi rồi, tôi dọn dẹp chút xíu rồi lên sửa soạn đồ, bữa nay tôi cũng phải mặc đồ cho chỉnh chu. Kể từ khi sinh xong tôi không diện đồ đẹp ,cả ngày xoay qua xoay lại với con cái cũng chẳng kịp thì lấy đâu ra thời gian cho riêng mình nữa. Mải suy nghĩ tôi không nghe thấy tiếng gọi đằng sau cho đên khi Vân đập vào vai :
- Chị Hậu! Nghĩ gì mà em gọi nãy giờ không thưa vậy?
- Làm chị..giật mình ah ! Cô dâu xinh quá !
- Hihi cảm ơn chị ! Đi vô phòng em có chuyện muốn nói!
Tôi đi theo Vân vô phòng, bên trong còn có một người , thấy tôi nhỏ đó cười :
- Em là Thủy học cùng với Vân khi còn ở Liên Xô. Chị là Hậu phải không?
Tôi nhận ra giọng nói mà má chồng tôi cười nói khi nãy . Lặng yên giât lát tôi đáp lời :
- Ừ. Là chị. Rất vui được gặp em. Nghe má nhắc tới hoài mà giờ chị mới thấy hihi
Thủy xua xua tay :
- Ấy. Chị đừng hiểu lầm. Ngày trước là ý do ba má em và chú dì bên này chứ em và anh Lập không có gì hết á. Bên kia em có bồ rồi..qua năm em cũng cưới!
- Chị còn chưa hỏi gì mà!
Lúc này Vân mới lên tiếng :
- Thủy nói đúng đó chị. Anh Lập thương chị lắm đó nên mới gạt ba má . Khi ấy em nghe má kể lại em bực bội chị ghê lắm. Thậm chí em còn nghi ngờ chị bỏ bùa ảnh.
Tôi phì cười :
- Trời đất. Bộ chị dữ dằn lắm sao mà nghĩ như vậy?
- Tại lúc đó nghe má với chị Xuân nói lại. Tính má vậy chị đừng giận má !Chị Hậu này.. Em đi lấy chồng với công việc đi công tác hoài nên việc ở nhà..chị và chị Xuân chắm sóc ba má giùm em !
Tôi bám vào tay Vân :
- Chị coi ba má như ba mẹ của chị mà..
- Dạ. Vậy em yên tâm rồi.! Còn nữa.. Quần áo của cu Rồng chị cho em xin lấy hên nghen ..
- Ừ. Chị để dành cho . Chúc vợ chồng em mau sinh quý tử ha.
- Dạ hihi. Mải tám quá! Chị thay đồ đi , ngày trọng đại của em, phải đẹp đó!
Vân nói rồi đẩy đẩy tôi , thật là ít khi tiếp xúc nhưng Vân vẻ rất hiểu chuyện. Tôi thấy vui nhưng có một chút lo lắng khi nghĩ tới ba mẹ , nhà tôi tất thảy đều là chị em gái mai mốt theo chồng lỡ lấy chồng xa như tôi thì ai sẽ ở gần chăm ba mẹ đây.
.......
Nhận xét Box