Diêm Phù Luận Tội - Chapter 12
Lập báo tin vui về quê, ba mẹ tôi và bà con họ hàng ai cũng mừng nhưng cũng lo lắng khi biết trong thời gian này tôi phải kiêng cữ hết sức cẩn thận , một phần đi lại xa xôi một phần mẹ biết mình ở nhà quên gì gì cũng khác người ở thành phố , là cháu mình nhưng cũng là cháu người ta nên ba mẹ thu xếp lên Sài Gòn một bữa thăm tôi và có lời với ông bà sui gia. Thấy ba mẹ tôi , má chồng đon đả :
- Mình có cháu là mừng rồi, anh chị cũng ở xa! Việc chăm sóc để bên tôi lo.. Mốt sinh xong, cho cứng cáp là cháu sẽ về thăm ngoại.
Mẹ tôi rưng rưng :
- Cảm ơn chị sui! Được như vậy còn gì bằng! Thôi thì phiền bên nhà vậy! Cũng không ở đây lâu, ngày mai chúng tôi xin phép về dưới..
- Lên tới đây rồi sao anh chị không ở lại với cháu vài bữa ? Ờ..mà nhà nông chắc bộn bề công việc nên tôi cũng không giữ.
- Cảm ơn chị đã hiểu cho hoàn cảnh của chúng tôi..
Sau cuộc nói chuyện, ba mẹ lên phòng tôi.
- Con ráng nghen! Mỗi lần mang thai con mỗi khác nhau, có đứa dễ có đứa khó và nhiều khi ông trời thử lòng người nên con cố gắng giữ gìn..
- Dạ. Con sẽ ráng mẹ à! ba mẹ chớ có lo lắng !
- Không lo sao được! Giá mà ở gần thì mẹ chạy qua chạy lại rồi. Còn xa như này thì..
Tôi nắm lấy tay mẹ :
- Má chồng con chu đáo với con lắm! Bữa nào cũng nấu nhiều đồ mang lên . Với anh Lập có mướn y tá về nên..
Mẹ gật đầu quay đi chỗ khác. Tôi biết..mẹ đã khóc nhưng không muốn tôi trông thấy. Ba đứng cạnh, đặt tay lên vai tôi vỗ vỗ ngụ ý nói tôi hãy gắng sức.
....
Ngày hôm sau ba mẹ tôi đi về quê lại. Má chồng cũng không thay đổi thái độ với tôi là mấy. Xuân thì hậm hực không ưa tôi ,cái miệng lúc ngọt lúc nhạt chả biết đường nào mà lần. Ba chồng và anh Hải thường đi biên giới còn Lập thì tất bật ở công ty rồi qua xưởng nên về khuya mới về. Công việc kinh doanh cực hơn những gì tôi nghĩ.. Kiếm được đồng tiền thật không dễ một chút nào. Con Huế và Kim cũng bận rộn . Lâu lâu nó điện thoại hỏi thăm vài câu là cúp máy chứ không tới nhà. Tôi hiểu ! Tụi nó ái ngại khi gặp má chồng tôi!
Khi nào tôi mới được ở riêng đây? Chắc là không đâu..nhà rộng ở còn chẳng hết ! Nghĩ thôi cũng mệt, thôi không nghĩ nữa..tôi nhắm nghiền mắt mong cơn buồn ngủ mau đến..
....
Thời gian trôi mau, cuối cùng cũng đến ngày tôi đi sinh. Không có cơn đau dồn dập , bụng tôi tụt xuống đến muốn rớt ra ngoài nhưng lại không có dấu hiệu sinh thường. Các bác sĩ đều ngạc nhiên vì trong suốt thời gian mang bầu, tôi hầu như là treo ngược người để giữ lấy bào thai .Ấy thế mà bây giờ chỉ cách mổ vì đầu của con tôi tới phút chót lại quay lên trên..
-- Ca mổ thành công ----
Là một đêm trời mưa bão bùng. Sấm chớp vang lên từng hồi..
Trong lúc mưa gió đó, Ba chồng tôi bồng cháu :
- Nội đặt tên con là Long nha. Mới sinh ra làm cho mưa ngập đường rồi nè! Còn tên ở nhà ,nội kêu Rồng được không?
" cu Long nhoẻn miệng cười "
Ba chồng tôi vội gọi má :
- Bà coi cháu tôi cưng không! Hiểu nội nói, đang cười đây này!
- Mới sinh có vài giờ mà ông cứ làm như nó bằng thằng Hải, thằng Lập á. Ở nhà kêu Rồng tôi cứ thấy kì kì . Đưa cháu tôi bồng xíu !
- Tôi có thấy kì gì đâu.! Cháu đầu nên để tôi quyết . Còn đứa sau tôi dành cho bà .
Má không đáp, đi lại bồng cháu từ tay ba , cười tít cả mắt . Thấy ba má chồng như vậy tôi hạnh phúc lắm. Tôi cầu mong cho gia đình luôn được đầy ắp tiếng cười.
Ở viện một tuần sau đó tôi mới về nhà. Từ khi sinh Rồng không chịu ti mẹ, khóc ngặt ngẽo đến khi cho bình sữa ngoài mới thôi. Sữa về nhiều mà con không chịu khiến tôi phát sốt. Cố tập cho con mà tôi chẳng thể làm nổi ! Mỗi lần cố ép là Rồng lại khóc tím tái . Sau cùng tôi đành chịu cắt sữa..
Má chồng khó chịu :
- Nó không muốn thì bỏ chứ làm gì ép thằng nhỏ dữ vậy? Người ta thì dễ dàng đủ thứ còn nhà này khó từ trong trứng khó ra ! Haiz..
- Con cũng không hiểu tại sao lại thế nữa má ah!
Má cười cợt :
- Còn không hiểu? Chắc do chị ăn ở thất đức nên mới thế.
Má nói tới đấy khiến tôi giật mình nhớ lại những chuyện đã xảy ra. Có phải vì như vậy với tôi hay không? Chỉ mỗi không chịu ti mẹ thôi chứ thằng bé rất ngoan,ít khi nghe thấy tiếng khóc. Ăn no là nằm chơi một mình không đòi bồng lên như những đứa trẻ khác nhưng nhiều khi nhìn vô mắt thằng bé, tôi có cảm giác rất lạ..cảm giác này sao bất an quá!
Sau đầy tháng của Rồng, má chồng tôi bắt đầu ăn chay. Tới bữa, má ngồi ăn riêng chứ không ngồi chung với mọi người. Trong nhà chẳng ai dám hỏi má sao bỗng dưng như thế cả. Tôi chợt nhớ tới bữa đi lên miếu ,có nghe được lời nguyện " con sẽ ăn chay một năm ". Tôi hiểu ra rằng điều má cầu xin đã trở thành hiện thực . Còn chị Xuân nay không như dạo trước, lầm lì ít nói.. Mỗi lúc thấy ba má đùa giỡn với cháu là chị ta bỏ về phòng. Anh Hải thôi không xỉa xói Lập hay cự cãi gì mà thay vào đó anh hay ra góc vườn hút thuốc và đứng lặng ở ngoài đó rất lâu..
Bữa nay có dì Minh tới chơi, má chồng tôi làm cơm thịnh soạn mời khách quý. Nghe gì Minh nói đến rằm tháng riêng này dì cùng má tới miếu, mỗi năm vào ngày này ở miếu có lễ hội.
....
" Tại phòng khách, cuộc nói chuyện giữa bà Minh và bà Lan :
- Chúc m.ừng chị có cháu nha! Thằng bé cưng quá ! Đi xin đi cầu về là có ngay ! Linh nghiệm chị ha!
Bà Lan rót ly nước mời khách :
- Cũng may nhờ có dì chỉ giùm nên mới có thằng cháu này. Nói thật cháu nó cũng khó..từ trong bụng đến khi ra ngoài..
- Chị đừng lo, mình cứ làm đúng ý nguyện khi đã xin và tạ lễ là ổn mà. Nhưng xin con thường thì tới năm 13 tuổi là mình phải tới miếu ..coi như mua lại đó chị.
Bà Lan ngập ngừng :
- Tới lễ tạ hay mua thì chị làm được..còn làm theo ý nguyện..chị ..chị..không làm được..
Bà Minh hoảng hốt :
- Trời đất! Cái đấy không thực hiện là không ổn đâu.. Mà chị nguyện điều gì?
- Chị..chị nguyện sau khi đầy tháng cháu sẽ ăn chay..trong vòng một năm! Tưởng dễ dàngnhưng thấy khó quá , mới được ít ngày chị bỏ rồi nên bữa nay mới kêu dì tới..
- Ôi trời..
- Giờ mình có thể đổi lời nguyện đó thành trả lễ được không?
Bà Minh ôm đầu :
- Em không rõ nữa! Phải tới đó hỏi người coi miếu. Nhờ họ xem có cách nào không chứ hồi giờ em không có nghe nói vụ đó.
- Ừ..vậy mai mình đi luôn nha! "
----
Hôm sau, cả hai người đã có mặt tại miếu. Có lẽ còn sớm nên cửa miếu chưa mở để cho khách vô ,họ ngồi ghé quán hủ tíu gần đó ngồi đợi. Cách đó mấy gian, bên góc đường ông lão xem bán vé số đứng đó đưa mắt nhìn theo hai người phụ nữ rồi đưa tay lên bấm nhẩm tính.
Nhận xét Box