Diêm Phù Luận Tội - Chapter 11
Tôi cảm nhận có bàn tay lay người mình, đâu đó có giọng nói vang lên :
- Mẹ..mẹ..
Gắng ngồi dậy, tôi thấy mình đang ở trong bệnh viện, nhớ là hồi khuya tôi đi lên lầu thì đột nhiên đau quặn bụng..
- Mẹ..
Tôi hướng về nới có tiếng gọi, trong bóng tối mờ một đứa trẻ đang qùy gối .
Nó nhìn tôi :
- Mẹ..
- Con..là Thành phải không?
- Là..là..con..!
Tôi oà khóc bước xuống giường tiến đến chỗ nó nhưng chẳng hiểu sao tôi càng tới gần thì bóng dáng đó lại càng xa , tôi dừng lại nó cũng dừng lại. Rồi đột nhiên chạy vụt ra cửa.
- Thành..lại đây với mẹ.! Con chưa tha lỗi cho mẹ hay sao?
Đứa trẻ lắc đầu :
- Con tha lỗi cho mẹ từ khi mẹ đặt tên cho con, con muốn được trong vong tay của mẹ nhưng bây giờ thì chưa được.
- Tại sao lại chưa được ? Lại đây với mẹ! Mẹ xin lỗi..
Đứa trẻ không trả lời mà quỳ xuống lại , nó cúi lạy tôi rồi dần dần lùi về phía sau biến mất ..
Hốt hoảng tôi chạy theo nhưng ra tới tới ngoài có đám người ở đâu mà nhiều đến thế chứ? Họ đứng vây kín chắn ngang lối cấm cản không cho tôi bước tiếp..
Tôi la khóc :
- Mấy người tránh ra !
Thành ơi..quay lại với mẹ ! Con có nghe không? Tại sao lại bỏ đi! Tại sao..?
--- ----
- Hậu! Hậu - May quá em tỉnh lại rồi!
Tôi mở mắt nhìn Lập, nhìn xung quanh thì ra khi nãy là nằm mơ. Tôi thều thào :
- Anh..
- Em ngồi dậy uống chút nước nóng nha ! Làm anh lo quá! Em như vầy suốt mấy giờ đồng hồ ..
Bác sĩ nói em có bầu nên chú ý..
Nghe Lập nói mà tôi không tin vào tai mình nữa, run run tôi hỏi :
- Là..em có bầu thiệt hả anh?
Lập cười cười :
- Bộ nhìn anh giống vẻ giỡn lắm sao? Anh mừng quá trời à!.mong nhanh tới ngày được gặp con.
Tôi vui mừng khôn xiết, xoa tay lên bụng mình tôi cảm ơn trời phật ! Cuối cùng con đã đến với tôi , có phải là cu Thành quay lại hay không?. Chợt nghĩ tới giấc mơ ,rõ là có điều gì liên kết nhưng nếu quay lại tại sao cu Thành không đến gần tôi mà còn cúi lạy ? đám người kia là ai ? Mọi chuyện là như thế nào? Tôi tự mường tượng ra đủ tình huống, tự đặt ra câu hỏi rồi tự trả lời nhưng không một lý do nào đủ để thuyết phục cả .
Tôi bầu mà không giống người ta , bác sĩ nói cơ thể tôi yếu nên không được vận động đi lại nhiều và tất nhiên là tôi phải nghỉ làm ở siêu thị.
Lập mướn riêng cho tôi một y tá về nhà chăm sóc . Làm gì cũng hết sức nhẹ nhàng , cực nhất là khi nằm là tôi phải để chân lên cao tránh cho bào thai có thể tụt xuống, thậm chí có bữa còn treo chân dốc ngược .Nhìn bản thân ,tôi rầu rĩ vô cùng. Có được mụn con thật khó quá mà ! Tôi chẳng hiểu nổi mình lại thay đổi nhanh chóng đến thế cơ chứ ?
Ba má chồng tôi vui lắm, khi hay tin ông bà mau chóng cảm ơn tổ tiên và không quên lên miếu ở Nhà Bè trả lễ. Vui là vậy nhưng má vẫn không ưng , hay nói bóng nói gió :
- Ngày xưa tôi có bầu , làm quần quật cả ngày chẳng biết mệt, chưa kể việc nhà. Bây giờ sướng quá có kẻ hầu người hạ . Haiz..đúng là mắc nợ! Đành vì con vì cháu vậy!
Nhiều lần có mình tôi với má, tôi buồn chẳng nói lời nào . Nay chị y tá ở lại trễ một chút, má vẫn giọng điệu đó nó khiến tôi thấy tủi hổ quá !
Chị y tá nhìn má nhỏ nhẹ :
- Ngày xưa má chồng con cũng giống dì đây. Bầu rồi sinh khoẻ re à. Con làm trong ngành vậy mà khi có bầu cũng yếu lắm.
- Các chị sướng quá nó vậy. Thử hỏi không có ăn coi xem có bò dậy mà làm không ?
- Dạ chắc đứa nhỏ chọn nơi tốt nên mới vào, số sướng sướng từ trong bụng mẹ. Mốt ra ngoài , nội cưng lắm đây!
- Cháu tôi tôi chả cưng thì cưng ai!
Chị y tá đỡ tôi nằm xuống, vẻ mặt có vẻ suy nghĩ gì đấy sau câu nói của má. Tôi ái ngại :
- Tính má em vậy đó nhưng không có gì đâu chị..
- Chị biết mà..thôi em nghỉ chị về nghen. Mai chị tới sớm đưa đi siêu âm. Tầm này là biết giới tính đó.
- Dạ. Em chỉ mong con khoẻ thôi, còn đâu trai hay gái đều được chị ah.
...
Ngày hôm sau Lập và chị y tá đưa tôi đi siêu âm ,cả má chồng cũng đi cùng. Khi bác sĩ bảo đứa bé giống ba là Lập luống cuống vì vui mừng nhưng có một điều rất lạ là trên màn hình đứa nhỏ trong bụng hình dáng đang ngồi khoanh chân , chắp hai tay lên ngang ngực cùng với cái miệng như lầm rầm điều gì ..
Vị bác sĩ lên tiếng :
- Lần đầu tiên trong nghề tôi thấy ..xin phép gia đình cho tôi một tấm hình này.!
Má đáp giọng hãnh diện :
- Cháu của tôi mà lại, bác sĩ chụp hình lấy đi ạ.
- Dạ. Cảm ơn bà và gia đình!
Vị bác sĩ hướng mắt về màn hình, tôi cũng chăm chú nhiều nhìn theo. Chuột máy siêu âm rà qua rà lại, đứa nhỏ không đổi tư thế, nó vẫn chắp tay ngang ngực, mặt hơi cúi thấp như nhìn vào chỗ chân khoanh tròn ấy..
....
Biết tôi bầu con trai, Xuân tỏ thái độ ganh tỵ rõ rệt vì sau bữa cùng lên miếu đó về chị ta bồi bổ thế nhưng vẫn chưa đậu thai. Hễ cứ thấy tôi là Xuân than thở :
- Có bầu mà như là bà hoàng ! Hay thấy nhà hiếm cháu nên vờ để cao giá. Hời..có con trai mà tưởng làm vương làm tướng sao?
Tôi chả có hơi sức mà đối đáp nên nghe rồi bỏ ngoài tai. Nhưng dường như tôi như thế khiến Xuân thêm đố kị, mỗi ngày mà không nói những lời đó là chị ta ăn ngủ không yên vậy
Nhận xét Box