Diêm Phù Luận Tội - Chapter 10
Bên trong khói nhang nghi ngút , má và người bạn là dì Minh lấy khay sắp lễ .Dì Minh nói với tôi và Xuân :
- Lát mang lễ vô tụi con khấn xin ,khi nguyện thì nguyện những gì mình có thể làm được thôi nha!
Tôi ngạc nhiên :
- Nguyện những điều mình có thể làm là..là sao hả dì?
Không để dì Minh trả lời, má chồng tôi lườm :
- Trời đất !. Như vậy mà cũng hỏi? Đúng là..
Dì cười xua xua tay :
- Chắc tại con bé chưa đi cầu xin như này bao giờ mà chị Lan !
Giống như bữa nay dì tới lễ tạ. Lần trước dì có xin cho con của dì công việc buôn bán được may mắn ! Dì có nguyện phóng sinh nên sau lần dâng lễ ở đây về dì đã làm đúng ý nguyện đó vì nó nằm trong khả năng dì làm được.
Tôi gật đầu :
- Dạ. Con cảm ơn dì!
Xuân tay vừa xếp xếp mấy cái khay vừa lầm bầm :
- Sao tôi không ưa cái loại cứ tỏ vẻ ngoan hiền thế không biết. Nhìn cái mặt là muốn nổi cáu !
Tôi nhìn Xuân :
- Chị nói cái gì?
- Tôi nói bâng quơ trúng ai thì trúng! Bộ đúng hay sao mà giật mình?
- Hai đứa tụi bay làm sao thế hả Xuân .?
Nghe má hỏi là Xuân đổi giọng :
- Không có gì đâu má? Má với dì trưng lễ đẹp quá à. Con bưng vô trỏng nhen!
Má chồng tôi không đáp, quay gọi ba ngồi ở dãy ghế :
- Ông lại bưng giùm tôi ! Phụ nữ khi lấy chồng theo phước phần nhà chồng.
Xuân mặt chảy xị, tôi mắc cười quá! Chị ta lấy lòng má lộn chỗ.
Ba chồng tôi cùng anh Hải và Lập từng người một bưng đồ lễ đặt lên trên tượng thờ và đốt nhang, chuông mõ vang lên, ba má chồng tôi cung kính mà quỳ lạy .Tôi, Lập và anh chị Hải quỳ kế bên ..
Trong lòng mong muốn có con nhưng tôi còn day dứt về lỗi lầm của mình rất nhiều nên tôi mong cu Thành tha lỗi và nếu có thể quay lại làm con của tôi thêm một lần !..
- Em khóc sao?
Lập hỏi ,tôi vội lau nước mắt :
- Em không...chắc do có khói nhang..
- Ừ..có gì thì nói với anh ! Lễ xong rồi mình lại đằng kia ha!
Tôi cùng Lập đứng lên, ba và anh chị Hải đã ra ngoài từ khi nào rồi. Nhìn sang bên má chồng thấy bà cung kính vẫn còn chắp tay để ngực vái lạy. Tôi nghe rõ giọng của má :
" Con nguyện sẽ ăn chay một năm "
Má nguyện xong cúi xuống đáp ba lễ rồi lại gần chỗ rút thẻ. Má lại chỗ đó tôi mới để ý ! Hộp rút thẻ đó bên trong để những chiếc que nhỏ có đánh số. Hai tay ôm lấy cái hộp đó giơ quá đầu khấn rồi lắc lắc ,sau hồi có một que rớt ra , má vội nhặt mang lại chỗ dì Minh :
- Chị rút được rồi . Lạ thật, lắc lắc vậy cũng rớt !
- Số trên que bao nhiêu vậy? Chị coi nhớ số ,sau đó trả lại que này vô hộp rồi mình đi lấy giấy thẻ.
- Ừ..là số 79 !
- Số đẹp quá ! Chị em mình lại gian phòng kia nha.
Tôi dõi theo má và dì Minh đi lại gian phòng kế đó , không có ý tò mò nhưng lời nguyện của má lại khiến tôi như vậy ! Ở cùng nhà bao lâu nay có khi nào tôi thấy má ăn chay đâu !
Thấy tôi lặng im, Lập hỏi :
- Em muốn rút thẻ không? Sao nhìn dữ vậy?
- Thấy má và dì Minh nên em..Thôi mình lại ghế nghỉ xíu đi anh.
Tôi nói rồi bước đi tới gần rào chắn. Phía trước là một con sông, tôi nhìn ra xa xa ..có gì đó huyền ảo! Thấp thoáng có bóng trắng nhấp nhô lúc ẩn lúc hiện nơi ngã ba sông rồi hoà vào dòng nước cuồn cuộn biết mất. Gió thổi mát lạnh..
Sau hôm đi lên miếu về, má đưa vợ chồng tôi ,vợ chồng anh Hải đi khám sức khoẻ sinh sản. Kết quả đều tốt có lẽ duyên con cháu chưa tới với gia đình nên má rất tin vào tâm linh ! Má nói từ nay tuần rằm mồng một nào má cũng sẽ tới đó để xin xin cho tới khi các ngài động lòng mà cho ba má có cháu.
Tôi hàng ngày vẫn tiếp tục công việc ở siêu thị tuy đồng lương có ít nhưng tôi thấy thoải mái lắm. Chị Xuân nghỉ việc thợ làm tóc ỏ nhà tẩm bổ ... Tới bữa cơm là mang theo cả quyển " cẩm nang làm mẹ " theo ! nghe chừng cũng mong con vậy mà anh Hải luôn miệng kêu chưa muốn chứ?
Điều tôi lo lắng là lời ông lão nói với Lập. Công việc của anh tôi cũng không biết rõ , nhiều lúc muốn chia sẻ cùng anh thì Lập bảo : " nó phức tạp lắm em không nên biết, việc của em là đi làm ,rồi mau sinh con cho anh !"
Bữa nay Lập đưa tôi về thăm ba mẹ , anh nói dành cho tôi một bất ngờ. Gặng hỏi nhưng anh chỉ cười cười . Khi nghỉ ở quán chị Thanh, số tiền gom được tôi gửi cho ba mẹ trang trải cuộc sống chỉ giữ lại một phần nhỏ riêng mình . Căn nhà xập xệ từ ngày xưa tới giờ hễ có chỗ hư hỏng là lại chắp vá chứ mơ gì tới có cái nhà mới.
Xe vừa chạy vô đường làng, đám trẻ con đã bu lại sau xe nhao nhao :
- Chị Hậu về chúng mày ơi.! Có quà có quà!
Cứ như vậy đám trẻ theo về đến tận nhà. Giống như những lần trước, đợi tôi đưa gói bánh chúng rối rít cảm ơn rồi chia nhau mừng rỡ. Có chút quặn lòng.. Quê tôi còn quá nghèo !
Vô sân ,tay xách đồ tôi gọi lớn :
- Mẹ ơi ! Tụi con về rồi!
Mẹ và con Huế thấy tiếng ngó ra :
- Hậu đó hả con? Sao bữa nay về không báo gì hết vậy?
- Dạ. Nay chồng con được nghỉ nên về muốn về thăm ba mẹ hihi
- Đường xa cực cho bay quá! Thôi vô nhà nghỉ đi.
- Dạ.
Con Huế nhanh nhảu :
- Hai đưa em xách giùm cho. Về bất ngờ muốn ăn canh chua phải chờ em đi hái rau cơ !
Tôi đưa cho nó rồi cốc đầu :
- Nay xinh xắn dữ thần ha.
- Giống chị mà lại! Con gái của mẹ mình phải đẹp chứ!
- Mi chỉ giỏi ăn nói ! Chị nói anh Lập rồi ! lên Sài Gòn kiếm cái nghề cho mình, ở quê mãi vầy sao thoát nghèo.
- Đợi vài tháng nữa Tĩnh tốt nghiệp xong đã . Em muốn học kinh doanh, có kinh doanh mới mau giàu.!
- Ừ tới đó rồi tính !
Tới tận xế chiều ba tôi mới về. Dạo gần đây ba không còn say xỉn nữa, ba lo làm ăn lo cho mẹ và tụi em của tôi. Ba làm làm việc nhà còn không lại đi làm mướn cho người ta.
Quây quần bên mâm cơm, mọi người trò chuyện xôm lắm! Nhất là con rể với ba vợ. Điều bất ngờ Lập muốn dành cho tôi là xây lại căn nhà xập xệ này.
Sau hồi thuyết phục ba mẹ tôi cũng đã đồng ý . Quá bất ngờ, tôi hỏi anh :
- Việc lớn vậy sao không nói với em trước?
- Bất ngờ mà sao nói!
- Còn ..
Nghe thế, Lập nắm tay tôi :
- Vấn đề đó em khỏi lo nghen. Là tiền của vợ chồng mình.. Anh..tích cóp được..
Tôi im lặng, ngả đầu tựa vai anh cảm động rơi nước mắt.
Trở lại thành phố, tôi và Lập lại tiếp tục công việc. Vài tháng sau căn nhà dưới quê cũng hoàn thành, con Huế cũng đã vô nhưng nó qua ở chung với Kim , tối đi làm phục vụ cho quán ăn ở quận 1 cùng Kim còn ban ngày theo học khoa quản trị của trường đại học khoa học xã hội và nhân văn. Do công việc và học tập bận rộn nên tôi cũng ít gặp Huế. Lâu lâu chỉ điện thoại hỏi thăm nhau mà thôi.
Mấy bữa nay tôi thèm ăn thèm ngủ ghê gớm, mà thèm ăn đường mới lạ , cơm bỏ nhiều đường là tôi ăn tới 3 chén ngon lành. Nhiều bữa còn ăn đường thay cơm nữa! tôi mập ra trông thấy..
Sau bữa cơm, Xuân nhìn tôi mỉa mai :
- Ăn nhầm gì mập ghê thế? Rồi người nó như hình vuông, chồng lại đi tìm em bán cafe khác cho coi.
- Cảm ơn chị đã quan tâm !
Tôi đáp lời rồi bỏ lên lầu nhưng bỗng nhiên đau quặn bụng..ngồi xuống tôi nhăn nhó , có một bóng đen chạy lại đỡ lấy nhưng khi bóng đen đó lại gần thì cảm giác mỏi mắt khiến tôi chẳng thể mở ra coi đó là ai. Trong đầu trở nên mụ mị và rồi tôi lịm đi không còn biết gì nữa
Nhận xét Box